Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 448,364 Lượt

TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN – Thơ Hồng Phúc

Posted by admintnqn trên 20/07/2017

TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN
( Viết tặng người trong cuộc )

Trăng xiêu lòng vì sao
Lời yêu quá ngọt ngào
Quên tình em biển cả
Chờ mong mãi dâng trào .
Trăng lòng dạ cồn cào
Thương con sóng lao xao
Trăng lỗi lầm quá đỗi
Quyết từ tạ vì sao
Tựa vào núi vẩy chào
Đợi đêm rằm về biển
Biển ơi ! thôi muộn phiền
Đón nhận trăng biển nhé.
Trăng hôn biển khe khẻ
Đáp tình trăng ngọt ngào
Biển lặng thầm gửi trao
Thuỷ Chung đến bạc đầu .
Ôi tình yêu nhiệm mầu
Xoá tan biến nỗi sầu
Trăng đáp đền tình biển
Khắc ghi đến ngàn sau .

HỒNG PHÚC

Posted in 01. Thơ, Hồng Phúc | Leave a Comment »

GIỚI THIỆU TIỂU THUYẾT CÕI HỒNG

Posted by admintnqn trên 20/07/2017

GIỚI THIỆU TIỂU THUYẾT CÕI HỒNG

Cõi hồng là tiểu thuyết đầu tay của nhà thơ Bùi Minh Vũ, gồm 3 chương, 132 trang, do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành lần đầu tháng 5-2017.
Hai nhân vật xuất hiện xuyên suốt và ấn tượng nhất trong tác phẩm là Thân và Hưng. Từ chỗ là một sinh viên mới ra trường, Hưng khát khao đi dạy học, mơ trở thành cô giáo nhưng chưa có cơ may đứng trên bục giảng, đành đi dạy kèm kiếm ăn từng bữa toát mồng tơi, bỗng trở thành đối tượng hưởng thụ của tên côn đồ mất dạy.
Mở đầu tiểu thuyết là hai câu văn lạnh gáy, rét buốt đi suốt cùng tác phẩm: “Gần nhà hàng T&T sang trọng trên đường Nguyễn Khuyến, nơi tập trung những người có tiền đến để thưởng ngoạn, du hí, có một cô gái ra đi đêm qua. Đó là em.” Ra đi mãi mãi, nhưng giấc mơ giảng dạy cháy lên không nguôi trong trái tim nhiệt huyết khiến Hưng may mắn gặp một cụ già chỉ hướng để em tiếp tục công việc dạy học trò ở thế giới âm phủ. Từ đó, Hưng tiếp tục giấc mơ đứng lớp. Câu chuyện tưởng chừng kết thúc, nhưng không, Hưng như sống đâu đây qua giấc mơ nối tiếp giấc mơ trong những đêm dài dằng dặt, những ngày miên man, lờ mờ của Thân, người tình của nàng. Từng là người lính đầy dũng khí, nhưng Thân đành “bó tay” trước công việc được sắp đặt vô cảm; bất lực, buông xuôi trước những cuộc tranh giành lợi ích, những chán chường trước cảnh hối lộ, nịnh nọt, trai gái của những viên chức bất lương. Trong tâm thức ấy, Thân đánh rơi công việc đời thường khi nào không hay biết. Nhưng với Hưng, mối quan hệ vẫn nồng ấm ngay khi nàng đã rời cõi hồng trần. Từng con chữ, từng trang văn như một tiếng hú của trái tim chân thành, sáng chói.
Biểu tượng “màu trắng”, “màu hồng”, “khẩu súng”, “cây bút”, “lắp ghép” rã rời xuất hiện, lặp lại nhiều lần như ma ám, hay vũ khí tùy thân , lại cũng là trò chơi số phận trong cõi vô thường.
Những nét nhòe của không gian, thời gian và các tính cách, cứ xen ngang, xuất hiện chập chùng làm cho bạn đọc muốn gấp lại trang sách, nhưng lại mở ra ngay như một thôi thúc đọc đến trang cuối để tìm lại một bóng hình nào đó.
Tác giả đã ném hàng chục nhân vật vào hoàn cảnh nghiệt ngã, dù đó chỉ là những giấc mơ, hay trò chơi sắp đặt. Người đọc dễ bắt gặp chất thơ trong tác phẩm khi trước đó tác giả là nhà thơ lại nhảy “sang ngang” tiểu thuyết:
“Những đám mây trắng,
những đám mây trắng ngủ dưới thành phố này,
ngủ trần truồng cùng ta ca hát no say.
chẳng còn con chó dại
chẳng còn bọn ma cô
chẳng có lũ giết người,
những đám mây trắng hiện ra
biến mất
như tình ta
biến mất
hiện ra
tháng ngày mây trắng bay…”
Tôi là ai, là Thân, là em, là anh, là bạn, hay là “Một trò chơi người”? Hình như thơ ca đã đốt tác giả thành những trang văn thấm đẫm nhân tình, đó cũng là thái độ khước từ để vươn xa hơn.
Cõi hồng vừa xuất hiện như một trò chơi trong sân chơi rộng lớn, có thể hợp với lớp người này nhưng cũng khó gần với lớp người kia. Dẫu sao thì đây cũng là trò chơi thú vị trong chặng đường tiếp theo của tác giả.
Theo dutule.com

Posted in 06. Giới thiệu sách, Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

MƯA HOANG NỖI NHỚ LẶNG THẦM

Posted by admintnqn trên 20/07/2017

“MƯA HOANG” NỖI NHỚ LẶNG THẦM
Thạc sĩ Lê Việt Thuyền
Có người nói văn xuôi là gạo thổi thành cơm, còn thơ ca là gạo đã chưng cất thành rượu, có phải vì thế mà ở thơ luôn có độ nồng dễ khiến người ta say trong men cảm xúc? Thơ xuất phát từ chính trái tim với những bất chợt vui buồn, sinh sôi nảy nở từ tình yêu và đơm bông kết nhụy từ tâm hồn. Để nhào nặn nên một tác phẩm thơ không phải là việc dễ dàng, người cầm bút bao giờ cũng chứa đựng trong đó một nỗi niềm, một suy tư, và hơn hết đó là sự rung cảm đích thực của trái tim mình.
Thơ đồng hành cùng cuộc sống khổ đau hạnh phúc giữa đời thường. Thử tưởng tượng một ngày thế gian này không có thơ, con người sẽ thấy mình tẻ nhạt, lạnh lùng biết mấy, tôi chợt nhận ra điều này khi cầm trên tay tập “Mưa hoang” của nhà thơ Hà Quảng. Một tập thơ dạt dào cảm xúc của một con người đã đi qua nửa chặng của cuộc đời, nếm trải bao nhiêu là sân si hỷ nộ, và có chăng đã đến lúc “dừng chân” để hoài niệm. Là một nhà thơ kín tiếng, cùng một lối sống bình dị nhưng Hà Quảng lại có một tình yêu thơ vô cùng mãnh liệt.“Mưa hoang” cũng giống như cuộc phiêu du kiếm tìm mà ở đó nhà thơ lục lọi trong ngăn ký ức những nỗi nhớ về quê hương và tuổi trẻ.
Không phải đi đâu xa, sinh sống ở chính nơi mình sinh ra nhưng Hà Quảng luôn có những vần thơ về nỗi nhớ quê hương, trái tim nhà thơ luôn khắc khoải về dòng sông Vệ hiền hòa, dòng sông Vệ của ngày xưa và cho đến bây giờ cứ mãi lăn tăn những con sóng lòng. Nó giống như một người bạn đồng hành cùng Hà Quảng trong những bước ngoặt, hay nói đúng hơn “những lần đầu tiên” của cuộc đời tác giả đều có sự hiện diện của con sông này, sông Vệ cứ lặng lẽ, âm thầm đi bên đời nhà thơ, có chăng chỉ có thi sĩ lớn lên vô tình, đánh rơi ký ức, để rồi một ngày bỗng nhiên có một cơn “mưa hoang” đi ngang qua mang bao nỗi da diết.
Tất cả cứ “theo gió đi về”.“Bãi bắp ngày xưa cha xẻ hàng gieo hạt/ Lá lên xanh nhịp võng trưa hè”[1] trong buổi “Chiều sông quê” cứ mãi thổn thức trong hoài niệm. Ai cũng có tuổi thơ, và tuổi thơ của Hà Quảng cũng như bao nhiêu tuổi thơ của những người cùng thời, là lớp học trường làng, là tiếng sáo diều, là lũy tre, là hoa ngọc lan,… cái tuổi thơ đẹp đúng nghĩa như tên gọi của nó, nhiều khi những người trẻ như chúng tôi bây giờ có chút chạnh lòng về hai tiếng “tuổi thơ” ấy. Đi qua những tháng ngày trong trẻo có chút ngây dại, bỗng một ngày con tim chợt trở nên lạc nhịp, bồi hồi đến lạ, xuyến xao đến lạ,phải chăng đã đến lúc hơi thở của tuổi trẻ và tình yêu bắt đầu hòa nhịp. “Em của ngày – thuở còn đi học” làm “anh” luyến lưu mãi tận sau này, “Mái đầu anh bao nhiêu sợi bạc/ Vẫn thương hoài ngày ấy mưa rơi…”[2], cái ngày mà “Anh không dám nói lời yêu/ bao điều mong manh như gió/ Em không dám nói lời yêu/ Sông Vệ trôi lặng lẽ đôi bờ”[3]. Người ta nói “mối tình đầu như dấu chân trên cát/ bước thật nhẹ nhưng vết lại rất sâu” thật quả đúng với Hà Quảng, nhà thơ mãi kiếm tìm trong ngày xưa “Mái tóc của ai thời đi học/ về trong giấc mơ”.Mải miết đi tìm “Ngày xưa có người con gái/ Đợi anh sau buổi tan trường”[4], ánh mắt, vành môi, hương tóc vấn vương mãi hồn “anh”, để đến bây giờ vương vấn mãi hồn thơ.
“Anh” lớn lên mang theo mối tình đầu dang dở, cẩn thận cất vào ngăn ký ức, nhường chỗ cho hoài bão và mộng mơ cuộc đời. Là “Mùa thu Hà Nội” khẽ qua “anh đánh rơi nỗi nhớ”, là “Quy Nhơn ngày về” “để bây giờ nhớ thương”, là “Một thoáng La Gi” “gửi nhớ thương vọng đến bây giờ”, là “Sài Gòn bất chợt” “gợi nỗi niềm yêu thương”, là “Mùa xuân Tây Trà” “cứ đong đầy nỗi nhớ chờ đợi em”,… “Anh” ra Bắc, “Anh” vào Nam, nơi đâu cũng tràn đầy nỗi nhớ. Hà Quảng thường vu vơ mà rằng: “Nỗi nhớ thật kỳ lạ/ không có hình/ không có ảnh/ mà chiều nay điên người”[5], “tình yêu sao lạ quá!/ không sắc vị mùi hương/ không ngải bùa mộng mị/ sao tơ lòng vấn vương?”[6], có chăng chỉ ông hoàng thơ tình Xuân Diệu mới nhìn thấu được nỗi nhớ của tình yêu “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!/ Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều/ Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt/ Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…”(Vì sao), còn với Hà Quảng, tình yêu và nỗi nhớ là những hình dung mơ hồ mà nhà thơ mải miết kiếm tìm.
Có những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, như cơn “mưa hoang” mong manh nhưng lại chứa đựng sức mạnh vô hình của cảm xúc. Người ta thường lắng lòng suy tư khi bỗng nhiên những cơn mưa bất chợt kéo ký ức về. Nỗi nhớ cũng như những cơn mưa ấy, ùa về bao nhiêu là kỷ niệm. Phải chăng, vì thế mà Hà Quảng gọi tập thơ này với cái tên “Mưa hoang”. Mỗi một bài thơ đều phảng phất tiếng lòng tác giả, đều nhuộm một màu thương nhớ. Đọc “Mưa hoang” có thể cảm nhận những năm tháng tuổi trẻ, tác giả đã sống hết mình với tình yêu, với những mộng ước cuộc đời. Dòng sông Vệ thân thương cùng tuổi thơ trong trẻo; hoài bão của tuổi trẻ cùng khát khao yêu thương, tất cả đã góp phần làm giàu thêm vốn thơ của Hà Quảng, giúp cho thơ ông chưa bao giờ vơi cạn nhiệt huyết thanh xuân. Tôi yêu những câu thơ chân thật, gần gũi đến dung dị, yêu tình cảm giản đơn mà tác giả gửi vào thơ, và hơn hết, tôi hiểu rằng với Hà Quảng, thơ giống như một người bạn tri kỷ để hiểu mình và hiểu đời.
Nói như nhà thơ Mai Bá Ấn, thơ của Hà Quảng luôn “có cớ”, và phải thừa nhận rằng “cái cớ” trong “Mưa hoang” rất duyên, đó là cái cớ của nỗi nhớ hòa trộn với cảm xúc thực tại để nhào nặn nên tập thơ này. Ai cũng có một góc khuất nhỏ bên trong tâm hồn, Hà Quảng cũng không nằm ngoài quy luật ấy, quê hương và tuổi trẻ đã chiếm trọn tâm hồn nhà thơ, bởi thế, dù đã có tuổi nhưng tác giả vẫn luôn tuôn trào những câu thơ yêu đời, luôn trân trọng cuộc đời, vì nhà thơ hiểu rằng “một năm trôi qua ta già thêm một chút/ một chút thôi cũng đủ thấy bao điều/ cuộc đời này biết mấy thương yêu!”[7].
—————————–

Posted in 06. Giới thiệu sách, Hà Quảng | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

VIẾNG MỘ CHA!
Kỷ niệm ngày giỗ Cha thứ 16 .

Hôm nay con quỳ trước mộ Cha.
Thắp nén tâm hương khấn với người .
Công Đức sinh thành ơn dưỡng dục .
Ngàn năm con cháu dễ nào nguôi .
Sinh tử cuộc đời âu là phận !
Hình bóng cha phiêu hốt hao gầy.
Cốt nhục tình thâm xa nghìn dặm.
Con vẫn bên cha suốt tháng ngày .
Cánh cửa âm dương giờ đã khép.
Trần gian chen lấn một kiếp người .
Kẻ thắng người thua cạnh tranh quyền lực.
Cầu nguyện cho cha viên mãn ngậm cười .
Hôm nay về lại thăm mộ chí .
Tâm hương con nguyện những ngày qua .
Bỗng dưng tâm tưởng cay khóe mắt.
Thương nhớ. ….lòng con mấy mùa xa.

ĐÊM BUỒN !
Vẫn mình rồi lại mình thôi.
Chuyện cũ. ……áo cơm. …
Thức ngủ. …..chiêm bao. ……
.Gió mưa thổi ngược miền thương nhớ.
Ru ta trắng tóc tự thủa nào .
Về đây trăng gió làm bè bạn. ..
Ta uống đêm trường với rượu mồ côi .
Ngọng nghịu câu thơ trong tiềm thức.
Say tỉnh……vui buồn. …
Giấc mộng đầy vơi. ….
Đã nhón tay khuya , trái mùa đã hết .
Lỡ môi hôn, nghẹn một tiếng đàn,
Sông lỡ thề nguyền nên ngày đêm chảy miết.
Ta lỡ một đời nên vật vả tay trơn.
Ngổn ngang tâm sự cùng ai tỏ.
Ngồi tựa chân cầu, ngẫm trăng suông .
Có hòn đá cuội nằm thổn thức. ….
Nước chảy vô tình …..Cứa thấu xương. …..
H H 19/6/07 .

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Nghị

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

ĐẨY
Chiều buông
Đẩy nắng về trưa
Gió hờn ngoảnh mặt
đẩy mưa xuống đồi
Đẩy tôi
về phía em ngồi
Đẩy em về phía không tôi
hạ buồn
Đẩy người về phía đầu truông
Đẩy trăng về phía cội nguồn
thương đau
Đẩy tình về phía không nhau
Đẩy yêu thương phía nát nhàu câu thơ
Đẩy phong ba tới đợi chờ
Đẩy trăm dâu bể về bờ sông Tương
Đẩy mây
cho nắng chiều vương
Đẩy ta về phía con đường
thênh thang

CHẢY THEO DÒNG HẠ (4)
Viết tặng Thảo
Cõng một chút ngu ngơ
Tôi chạy ào xuống phố
Bàn chân nghe ngồ ngộ
Lối nào dành riêng ta
Gánh một nắm Hoàng hoa
Cất thành Tương tư tửu
Tri âm nào đổ rượu
Sông chảy hoài không thôi
Chung chiêng giữa cuộc đời
Sân si hoài được mất
Sách Kinh nào có thật
Mõ chuông giờ vô tri
Thõng tay nghĩ thuận tùy
Lục tìm tôi đã mất
Giữa dòng người tất bật
Tôi đâu rồi, tôi ơi….
Về lại núi rong chơi
Ngủ bên bờ lau trắng
Ô kìa, đêm tĩnh lặng
Em nằm tròn trong tôi
LÊ NGHỊ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

MIỀN TRUNG QUÊ TÔI

Mưa nguồn chớp biển đông về
Miền Trung bão lũ dân quê trắng mùa
Chín tháng trời chẳng chịu mưa
Nắng thiêu đốt chẳng tiễn đưa khổ buồn
Dân quê quần quật thấy thương
Hai sương một nắng khổ nhường nào đây!
Cuộc sống cơ cực / tơi bời
Toàn nắng hạn dân chẳng ngơi phút nào!
Bắc thang lên hỏi trăng sao
Mưa dầm nắng cháy khi nào vui đâu?
Mùa đông nước trắng một màu
Dân đen cơ cực – đông sầu đắng cay.

TÌM EM

Được tin nàng sống Sài Thành
Hai bốn quận huyện phố phường thênh thang
Làm sao ta tìm được nàng?
Phải chăng đăng báo tìm nàng? Người chê?
“Chưa hề có cuộc chia ly”
Truyền hình tìm khắp, thấy ê cái đầu
Lục tìm điện thoại mợ dâu
Hỏi thăm nàng ở nơi đâu? Còn tìm!
Mợ chẳng biết, nàng bặt tin!
Mò kim đáy biển, biết tìm nơi nao?
“Tìm em như thể tìm chim
Chim về núi thắm, ta tìm biển xanh”.

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

RỘNG DÀI ĐƯỜNG BAY
Cảm xúc bài thơ Dáng Đứng Việt Nam của nhà thơ Lê Anh Xuân
và những bài viết phân tích của báo Tuổi Trẻ
ngày 08-09-11-13/06/2017.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Anh từng ngã xuống, súng tì trực thăng
Bây giờ thành phố giàu sang
Những con đường mới, muôn ngàn tầng cao
Khắp nơi lớp lớp nhà lầu
Nối đuôi xe cộ, nỗi đau nghẽn đường
Cái thời trong đục, đục trong
Đồng tiền nhảy múa mênh mông cõi đời

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Dáng anh đứng thẳng một thời uy nghi
Tân Sơn Nhất người đến đi
Sân bay Quốc tế, kinh kỳ văn minh
Người chiến sĩ đã hy sinh
Thuở nao đứng bắn, lặng im thành đồng
“Một màu bình dị sáng trong”
Anh là ký ức quê hương anh hùng.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Phi trường quá tải người người bon chen
Sân gôn rộng lớn kề bên
Nơi thừa, nơi thiếu là quyền lực ai?
Chiều nay gió lộng đường bay
Bao điều sai trái thời nay ngẫm buồn
Máu anh lửa đạn cầu vồng
Tấm lòng dũng cảm, tiến công diệt thù
Nắng vàng trải nhẹ mùa thu
Tên anh – Đất nước – Lời ru mẹ hiền
Bốn mươi năm lẻ bình yên
Từ anh “Dáng đứng Việt Nam” sáng ngời.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Sân gôn hoành tráng, kiểu chơi nhà giàu
Ngẫm nhìn mà thấy nhói đau
Phi trường Quốc tế, phải đâu tầm thường
Lợi ích nhóm vẫn ung dung
Mà quên quá khứ máu xương thuở nào
Mà quên bao nỗi thương đau
Chiến tranh khốc liệt, ước ao hòa bình
Mong rằng lợi ích nhân dân
Đặt trên tất cả vì “tâm” vì “tài”
Mong rằng hội nhập tương lai
Kinh tế đất nước, rộng dài đường bay.

QUA CẦU MỐNG XƯA

Đường chiều chút nắng còn vương
Gió vừa gom lá, Sài Gòn chợt mưa
Qua cầu Mống đến chợ xưa
Xôn xao Xóm Chiếu sớm trưa nhọc nhằn
Cầu cao riu ríu dùng dằng
Em theo mẹ bước ngỡ ngàng gót chân
Sông dài uốn lượn miên man
Tuổi thơ mê mải lục bình tím mơ
Phố đêm loang úa trăng mờ
Còn đây lối nhớ dại khờ ngày xưa
Mưa buồn thả hạt lưa thưa
Lặng thinh nghe gió thổi đùa lá lay
Gánh đời chìm nổi thương vay
Tìm về ký ức lấp đầy cơn đau
Nén lòng nhặt lại cho nhau
Hương tình vụn vỡ, thay màu tóc xanh
Khẽ khàng sóng nước đêm thanh
Thủy triều lên xuống yên lành bến xưa
Bãi xa vọng tiếng đò đưa
Bồi hồi cánh lá nghiêng mưa dập dềnh
Bây giờ Cầu Mống rực đèn
Trăm năm di tích ánh lên sắc màu
Lang thang lạc bước trên cầu
Nhớ xưa dáng mẹ dãi dầu long đong.

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TÔI VỀ TÔI HIỆN MỘNG DU Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

TÔI VỀ TÔI HIỆN MỘNG DU

Tôi về đứng ngó trời mây
Biển xanh núi thẳm hồn ngây ngất hồn
Giữa nghìn thu sóng đẹp buồn
Trăng sao bất tuyệt ru hồn thế nhân
Tạ ơn khoảnh khắc vô ngần
Tôi về tôi hiện giữa trần gian vui
Biết bao kỷ niệm chôn vùi
Mùa Xuân Tinh Thể ngậm ngùi bay đi!
Tuổi xanh xưa biết nói gì
Trời Em mộng cũ vĩnh ly biệt nguồn.
Tôi về tôi hiện tôi buông
Nụ cười hoa pháp trong hồn cỏ cây
Tôi về lặng ngó trời mây
Biết đâu vô tận lòng ai vãy lòng?!
Biết đâu lòng biển lòng sông
Người ơi! Xương máu giọt hồng lệ rơi!
Lạnh hồn con sóng trùng khơi
Hoang liêu chiếc bóng mây trời hoàng hôn.
Tóc xanh thôi nhé đừng buồn
Lời yêu thương cũng tiếng buồn thiên thu!
Tôi về tôi hiện mộng du
Cùng mây tiền kiếp cõi bờ hư không!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MÙA HÈ VÔ Ý Thơ Viên Chính

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

MÙA HÈ…VÔ Ý

Tiếng ve ấp úng
Như ai nghẹn lời
Mùa hè vô ý
Xúi hoa phượng cười
Ta về ngang ngõ
Lòng hừng nắng trưa,
Khát trông ánh mắt
Nhìn mây sang mùa
Đường quen… xa ngút
Thêm vàng lá me,
Vì ta bước chậm
Hay dài lối mơ?
Nhớ nhung, ai biết?
Về buồn, ai hay?
Mình ta tự hỏi
Đã hao ngàn ngày
Bao nhiêu yêu dấu
Bấy nhiêu dại khờ
Phải chăng người nghĩ
Rằng ta hững hờ?!
Bây giờ thư trễ
Tình thầm chưa trao
Mai sau mấy ngả,
Chờ người chiêm bao?
Ve ngân khản giọng
Phượng lay trở màu,
Sao dòng lưu bút:
“Xin đừng quên nhau!”?
Viên Chính

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NÓI VỚI BẠN BÈ Thơ Nguyễn Thị Thu Ba

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

NÓI VỚI BẠN BÈ

Giữa Sài Gòn ! Tôi nhớ quá quê hương
Từng ngọn cỏ hàng cây chiều xế bóng
Nhớ những trưa Mẹ ru hời cánh võng
Nhớ dòng sông khát vọng tuổi đôi mươi
Con diều bay vẫy gọi tiếng vui cười
Bàn chân nhỏ nô đùa trên cát trắng
Căn nhà cũ mảnh vườn đầy hoa nắng
Hiển hiện về trong nỗi nhớ tôi luôn
Dẫu ngày xưa vẫn có những u buồn
Có kỷ niệm trong niềm vui thơ bé
Có hạnh phúc bên vòng tay Cha Mẹ
Có bạn bè da diết những thương yêu
Dù nơi đâu tôi vẫn nhớ nhung nhiều
Nhớ ánh mắt của những chiều … quá khứ
Trang lưu bút hồn nhiên từng con chữ
Xao xuyến lòng tha thiết một tình quê
Bạn bè ơi ! Ngày mai tôi sẽ về
Dẫu sương gió tàn phai nhiều hương sắc
Tôi vẫn tin những vòng tay bền chặt
Dắt tôi đi giữa nắng ấm quê mình
13 / 5 / 2017

Nguyễn Thị Thu Ba

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/05/2017

HƯƠNG DON KỶ NIỆM

Ai mua don ! Don đây !
Âm thanh buồn vời vợi
Tiếng rao giữa ban ngày
Nghe như lời mời gọi
Cô bé tuổi mười ba
Giữa phố phường buổi sáng
Vai nặng gánh từ xa
Bán don thời ly loạn
Cậu học trò bỡ ngỡ
Lần đầu biết đến don
Tháng ngày mang nỗi nhớ
Dáng gầy anh đợi trông
Em quê xứ Võ hồi
Vùng xôi đậu đạn bom
Anh bên dòng Bến Lỡ
Trên nguồn đập Tân Quang
Ta trở thành đôi bạn
Tình yêu tuổi học trò
Khờ dại mùa ly tán
Đành xa mối tình đầu.
Cuộc chiến đã tàn lâu
Em đi đâu ? Về đâu ?
Kỷ niệm xưa có nhớ ?
Về Gò Hóng tìm nhau.
Em trưởng trạm y tế
Tình yêu vẫn đậm sâu
Anh đời trai thời loạn
Nghịch cảnh lắm thương đau
Thôi xem như tình bạn
Cùng khóc thầm trong mơ
Ngậm ngùi bao nuối tiếc
Tình yêu tuổi học trò.

HOÀI HẠ

Hè thuở xa xưa nhớ vạn lời
Năm mươi năm ấy, nàng thơ ơi !
Em đi biền biệt, đau trời mộng
Anh ở mùa khơi khổ kiếp người
Hạ đến phượng cười vui rắc thắm
Hạ đi hoa rũ buồn khoe tươi
Làm sao nhắn hỏi người năm cũ
“Chẳng lẽ xa nhau đến trọn đời ?”

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/05/2017

THIÊN ẤN TRONG TÔI

Xửa xưa về chợ Châu Sa
Ngang qua Thiên Ấn – mượt mà mọng sương
Long lanh hạt trắng điệp trùng
Tầng cao, tầng thấp chập chùng tranh reo
Bình minh chạm ngọn núi cao
Sóng tranh óng ánh xanh màu cánh mây
Thả trôi ký ức hương phai
Nơi đây ngày ấy, gió lay tranh cười.
Xửa xưa Thiên Ấn “dấu trời”
Bước lên nhẹ bước cuộc đời trần gian
Hồn nghe ấm tiếng chuông ngân
Tịch liêu, thanh thảng hương trầm – Nam mô
Khúc chiều như dải lụa tơ
Hoàng hôn lắng xuống, sẫm mờ tranh giăng
Bồng bềnh dưới ánh vàng trăng
Ấn thiên, lũng nhớ thăng trầm trăm năm.
Xốn xang đau đáu tâm cang
Còn đâu núi Ấn cỏ tranh ngọt ngào
Bạch đàn lõm chõm nháo nhào
Vì ham chút lợi đổi màu núi non
Tận thu tận diệt quê hương
Tả tơi thắng cảnh thân thương một thời
Tôi xin người, tôi van người
Hãy yêu gìn giữ tinh khôi ngày nào
Hãy yêu câu hát ca dao
Lả lơi ngọn gió lao xao thắm tình
“Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh
Liều mình lén mẹ theo anh phen này”.

VỀ THU XÀ THĂM NHÀ THƠ

Nắng tan, nhẹ bước tôi về
Vàng mai xao xác, se se gió lùa
Thu Xà – hong phố hương đưa
Tìm trong cõi nhớ, chiều mưa ngô vàng
“Nghê Thường” vũ khúc cung trăng
Bổng trầm xiêm áo trăm năm xanh mờ
Hôn thi sĩ Bích Khuê mơ
“Dặm mòn” khói biếc dật dờ vu vơ
Chân đi say mộng đường tơ
Ngậm ngùi – lưu niệm – nhà thơ đa tình
“Tì bà” vang tiếng tình tang
Tà dương qua cửa, phong cầm châu ngân
Phố phường hiu quạnh rêu xanh
Cỏ thơm hương khói vần quanh mộ phần
Thiên nhiên hòa diệu “Duy tân”
Người xưa du mộng sông Ngân lụa là
Tình say “Một cõi trời” xa
Khách thơ chìm đắm, hồn hoa lối về
Hoàng hôn sẫm bóng bên hè
Gió xuân se lạnh, lòng tê tái buồn.
LA HÀ THẠCH TRẬN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/05/2017

HẠ ƠI !!!

Ngồi nhớ chuyện ngày xưa .
Bạn bè dặm bảy đứa .
Gió sân trường một thuở .
Cùng tám chuyện mây mưa !
Xa rồi còn đâu nữa .
Hạ ơi! Hạ vàng ơi !
Cánh phượng nào trong tôi ,
Đã đi vào nổi nhớ ,
Buồn nhẹ nhẹ xa xôi .
Mình ta ngồi lặng lặng lẽ!
Nhìn những cánh phượng rơi .
Lòng chảy vào xa vắng ,
Những giấy thuyền đơn côi !
Ta mở hoài kỷ niệm .
Thương một bóng trăng xa .
Dấu tình vào ngực áo.
Thẹn thùng chẳng nói ra .
Ta mơ hoài ngày ấy .
Cùng dáng ai năm nào.
Cầm trên tay cánh phượng.
Mà lòng buồn xa xôi.
Cầm trên tay cánh phượng.
Là biết xa em rồi !
Qua mấy mùa xa lắc.
Đã nhạt nhòa sắc hoa.
Lá buồn không lay động.
Ta buồn nhìn mây xa .
Đã bao mùa hạ ơi.
Cầm cánh phượng trên tay.
Mà lòng như rõ máu!
Ai lòng nào có hay!
Hạ ơi! Hạ vàng ơi!
Năm tháng mãi dần trôi.
Hồn ta là quả biếc.
Cho tình em ngọt ngào!

CHIA TAY

Mùa vui nào cũng cận cận kề nỗi nhớ .
Hạnh phúc nào không có những đớn đau !
Giọt sương đêm sẽ chia niềm cỏ úa.
Con dế buồn tê tỉ suốt đêm thâu

“Đã mấy hôm rồi buồn tiền biệt ” !
Vắng lặng sân ga quá cảnh một linh hồn .
Ai hiểu hết nổi lòng kẻ ở .
Toa xe nào chở hết nổi cô đơn !
Có phải đất trời ăn ở bạt.
Để sông biển hiền hòa còn tiềm ẩn gió dông .
Để bây giờ trên mỗi toa tàu khuất .
Có trăm nghìn nỗi nhớ bâng khuâng !
Em đi rồi buồn ray rứt tháng tư.
Lời muốn nói vội vàng nhạt nhoà cánh phượng.
Xa lắc rồi em người mỗi hướng .
Mình anh ngồi nhấm nháp nỗi buồn rơi!
Vấp phải nỗi đau ta vỡ lỡ một đời .
Căng sợi nhớ ta nuốt từng miếng đắng.
Nhặt hoài mong giấu trong từng sâu thẳm.
Để bây giờ tôi lại tiển đưa tôi .
Về phía tan hoang bờ xa nguyệt tận !
Đếm lá thu phong rụng cuối trời .
10/5/17
HH .

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Nguyễn Hoàng Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 15/04/2017

CHIỀU THU BÊN SÔNG TRÀ

Những ngọn gió chiều nay qua sông vắng
Thổi vàng lên màu hoa dại triền đê
Giòng Trà Khúc lững lờ trôi dưới nắng
Tự nguồn xa con nước dẫn thu về.

Tôi dừng lại bên bờ nghe nước vỗ
Nhớ lần xưa cùng soi bóng bên người
Chiều thu ấy cũng nắng vàng êm ả
Dòng sông Trà xanh mướt lặng lờ trôi…

Nước vẫn chảy một dòng thương mến cũ
Bãi bờ xa lặng trải nắng thu mờ
Dường như có những mảnh chiều xưa ấy
Cũng theo về trong sương khói phất phơ

Bao năm …trời chưa phai màu mây trắng
Tình vẫn còn xanh mãi với giòng sông
Dù một mình nhưng tôi nào cô độc
Khi hồn luôn gần gũi với mênh mông ….

CHIỀU THU QUA PHỐ

Chiều qua phố nắng thu vàng trải lối
Niềm ưu tư từng bước thả vơi dần
Không hò hẹn cùng ai nên chẳng vội
Cứ một mình mà buông gót lang thang…

Những con đường ngỡ như vừa trẻ lại
Khi tan trường áo trắng dập dìu bay
Đôi góc phố đọng đầy hương hoa sữa
Lá me bay. vàng cả lối đi này.
Phố xá rộng sao mắt nhìn vướng mãi
Những bóng hồng, những dáng ngọc kiêu sa
Đường ta đi …
em giăng hờ áo mỏng
Lối ta về…
em thả tóc bay qua….
Chiều qua phố nghe hồn thu vời vợi
Lòng ngân nga những tình khúc êm đềm
Đường Hùng Vương hoa bằng lăng tím rụng
Như che giùm ai đó dấu chân quên

Quảng Ngãi chiều nay phố dàì phố ngắn
Nối nhau vui bằng muôn bước chân người
Ta dừng lại bên bờ đê gió lặng
Ngắm sông Trà êm ả thướt tha trôi ….
NGUYỄN HOÀNG DƯƠNG

Posted in Nguyễn Hoàng Dương | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/04/2017

NẾU CÓ THỂ..
(Ngăn thêm đập trên Sông Trà)

Cũng là dòng nước ngày xưa
Bây giờ trơ đáy – trồng dưa hoa màu
Cũng là Trà Khúc thuở nao
Xa sông – thuyền gác mái chèo ngủ quên
Cũng là những cánh diều mềm
Chao bay trong gió làm duyên với trời
Cũng là lãng đãng sương rơi
Còn đâu bến cũ – tình ơi xa rồi
Sông Trà ngày ấy trong tôi
Loanh quanh dòng chảy, một thời nắng bay
Chuông ngân Thiên Ấn buồn lay
Long đầu hý thủy, áo ai dập dìu
Từ khi ngăn đập tưới tiêu
Thạnh nham sơn thủy tịch liêu vơi đầy
Mờ sương bọt trắng đá gầy
Sóng reo, tình nhớ vàng phai nồng nàn
Thượng nguồn nước đổ đồng xanh
Cuối nguồn thêm đập Thạch nham rộn ràng
Trà Giang trẻ mãi ngàn năm
Nếu như có thể ngăn dòng dựng xây
Nếu như có thể chung tay
Để dòng sông đẹp, xanh hoài thế gian
Qua cầu sóng biếc mênh mang
Đôi bờ đánh thức, nắng vàng thơ bay.

CHẠNH LÒNG
(Cảm xúc từ bài viết “Khép lại bằng cái kết nhân văn”
Báo Tuổi Trẻ ngày 28/3/2017)

Anh là người lính Vị Xuyên
Về hưu sống giữa bình yên – cơ hàn
Miếng cơm manh áo nhọc nhằn
Chở thuê, bốc vác, xa làng xa quê
Trĩu lòng thui thủi lối về
Tưởng đâu an phận ai dè rủi ro
Họa sao ập đến kiếp nghèo
Ngẩn ngơ chua sót, nỗi lo không lời
Đồng chí ơi! Đồng chí ơi!
Thời trai chinh chiến theo lời núi sông
Hòa bình di chứng chiến trường
Đạn bom, mảnh pháo còng lưng cuối đời
Ốm đau bịnh hoạn mãi thôi
Gánh mưa, đội nắng giữa trời sinh nhai
Không than vãn, không so bì
Bao năm gắng gượng, tháng ngày gian nan
Bây giờ về lại quê làng
Thương sao người cựu chiến binh hào hùng
Thôi thì đã trọn con đường
Chạnh lòng tôi lắm, đoạn trường anh qua

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/04/2017

SUỐI TÓC MƠ HUYỀN

Biết em chưa tới mười hai
Nét duyên chưa thắm ngang vai tóc thề
Tranh nhau cùng bắt dã tràng
Dã tràng chạy trốn hai hàng lệ rơi
Tóc ngang vai gió lả lơi
Cát hôn má nõn bồi hồi anh lau
Xa Cổ Lũy còn nhớ nhau ?
Núi Thiên Ấn ấy, lao xao sông Trà
Gặp nhau hè muộn ve ca
Em tôi e thẹn dáng hoa đợi chờ
Để anh ngơ ngẩn bâng quơ
Đóa hoa hàm tiếu vương tơ sóng tình
Nhẹ tay vuốt tóc hương trinh
Anh lên tỉnh học chúng mình xa nhau
Sáu mùa phượng thắm qua mau
Đạn bom cày xéo phủ màu tang thương
Đuôi gà nhí nhảnh xa trường
Làm cô du kích chiến trường xông pha
Em rời xa chốn quê ta
Buồn đau thương nhớ bi ca lặng lờ
Năm mươi năm suối tóc mơ
Ai người ve vuốt bên bờ mến yêu
Giờ đây suối tóc ngả chiều
Phai màu năm tháng vẫn yêu nồng nàn
Tóc em vờn gió nhẹ lan
Ngắn dài trộn lẫn, trễ tràng vẫn say.

GHEN CHIỀU

Chiều nay nắng ngã sớm trên đồi
Em còn thơ thẩn với chiều trôi
Nắng hôn lên má em hồng thắm
Lăn nhẹ hồn anh – nỗi đơn côi.

Chiều nay gió lang thang khắp lối
Em lặng lẽ nhìn mây nhẹ trôi
Gió đùa trên tóc em lơi lả
Anh lại tủi buồn – một chút thôi.

Chiều nay mây vẫn bềnh bồng bay
Xa xôi chỉ biết tỏ tình thôi
Vẫn buồn tê tái – vì ghen đấy !
Vẫn cười nhè nhẹ với ngàn mây.

Chiều nay mưa về ướt áo em
Mưa hôn trên tóc – anh chả thèm
Lại hôn cả trên bờ môi mọng
Thôi thế là thôi ! Anh nhói tim.

Anh chỉ muốn em “Có anh thôi”!
Để lòng thanh thản cảnh đơn côi
Anh vẫn yêu em từ thưở ấy
Ngàn năm cho mãi đến ngàn sau.

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ CỦA HÀ QUẢNG

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/04/2017

1. VẦN THƠ NGHIÊNG NỖI NHỚ

Thời bây giờ ngán hờn giận rồi em
Em mà hờn giận anh buồn lắm đấy
Em nên lấy yêu thương làm đòn bẩy
Bật dậy tình yêu từ sỏi đá khô cằn.

Anh biết tâm trạng em chẳng bình yên
Muốn phá vỡ những điều em không muốn
Muốn phá đi những cuống cuồng bận rộn
Để hoài mong cuộc sống được an lành.

Có nhiều lần nhìn bầu trời trong xanh
Em nói đến ước mơ và những điều sự thực
Nhưng em ơi! Em đừng nên bực tức
Dông bão cuộc đời lại chính những vần thơ.

Vần thơ cho em và người em yêu thương nữa
Những vần thơ nghiêng theo chiều nỗi nhớ
Những vần thơ tỏa ra từ hơi thở
Để giận hờn khỏi vướng bận con tim .

Cuộc đời này lắm nỗi thương yêu
Nhưng cũng đôi khi lắm điều phiền muộn
Em hãy thắp những điều em mong muốn
Tình yêu chân thành từ sâu thẳm lòng em.

2. ANH KHÔNG MUỐN EM BUỒN.

Anh thấy em buồn nên không thể làm thinh
Nhưng biết nói sao là điều anh suy nghĩ
Dẫu biết rằng tình em không duyên nợ
Nhưng nói thế nào cũng phải nghĩ suy.

Cuộc sống cho ta nhiều điều thú vị
Nhưng không kém phần nghiệt ngã em ơi
Có những lúc rơi vào tận chốn chơi vơi
Nên bỗng thấy mình vô cùng lạc lỏng.

Nhiều lúc em buồn mong manh lá cỏ
Anh xác xơ lòng như cánh gió chiều rơi
Điều tâm niệm nơi anh mong em bình yên
Để anh cảm sắc màu vàng nắng mới.

Anh không muốn nỗi buồn sâu đáy mắt
Xót xa lòng làm cháy bỏng con tim
Ngày gặp em trắng trong màu áo tím
Để bây giờ màu áo ấy vương vương.

HÀ QUẢNG

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

GẶP LẠI BẠN NGÀY XANH Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/04/2017

GẶP LẠI BẠN NGÀY XANH

Cho tôi một vé về ngày xanh
Tàu thời gian lao vút quá nhanh!
Vuốt tóc,nhìn nhau đầu đã bạc
Trăm năm lơ lững sợi chỉ mành!
Đứa mất! Đứa còn đây bạn ơi!
Nhắc tên nhau nhớ,dạ bùi ngùi !
Một thời non nước buồn xa vắng
Còn gặp nhau đây, mấy độ vui!
Còn gặp nhau đây! Ta có đây!
Đoàn viên một bữa nói cười say
Nắng mưa,cơm áo,không phai hết
Vẻ đẹp đồng môn thuở thiếu thời!
Tóc xanh ơi! Nấm mộ thời gian!
Ôm bạn mà thương nhớ vô vàng!
Đôi mắt rưng rưng trời hội cũ
Đêm vui kỷ niệm duới trăng tàn!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NÍU Thơ Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/03/2017

NÍU

Thằng Bờm níu cái quạt mo
Bến quê níu những con đò đầy sương
Vai gầy mẹ níu ruộng nương
Trần gian ủ mộng , vô thường níu phăng
Xe tang níu cõi vĩnh hằng
Ngõ nhà níu …cánh bằng lăng tím buồn
Tuổi thơ níu cánh chuồn chuồn
Chỉ kim níu ngón tay thuôn …ơi nàng !
Gió xuân níu nụ mai vàng
Dòng sông bên lở , níu sang bên bồi
Chân cầu níu lục bình trôi
Thời gian chẳng níu được …môi em hồng
Níu em chị bước theo chồng
Níu vành nón sụp …bậu bồng con qua
Níu vành nôi , bé khóc òa
Níu mẹ về chợ , hỏi quà con đâu ?
Buồn buồn ngồi níu sáu câu
Níu con khô sặc , níu bầu rượu cay
Thất tình níu một trận say
Níu nhau chẳng đặng , trán dày nếp nhăn
Mặt đường níu bánh xe lăn
Mẹ chồng níu nết ở , ăn dâu hiền
Thị rơi níu bị bà tiên
O chân dài níu …túi tiền đại gia !
Em níu gần , chị níu xa
Cô mê tiểu thuyết níu …bà Tùng Long ( 1)
Chim chuyền níu nhánh cây cong
Tề Thiên Đại Thánh níu vòng kim cô
Cao níu thấp , móm níu hô
Xe ba gác níu xích lô rề rà
Xa quê níu mắm , dưa , cà
Ra đường níu phở , về nhà níu cơm
Trâu , bò níu mấy đụn rơm
Mẹ quê níu bếp rạ thơm khói chiều
Ru em chị níu câu Kiều
Già níu trẻ , ít níu nhiều…cù cưa
Hạ gầy níu tiếng ve trưa
Sân trường níu xác phượng xưa rực hồng
Chim khuyên níu trái nhãn lồng
Cau thôn nào níu trầu không thôn đoài ?
Níu chân phố sợ lạc loài
Níu tình em sợ lạc …ngoài cõi mơ
Níu tình anh chợt bơ vơ
Nhớ ai ,người níu vần thơ dạt dào
Đài thiên văn níu trời sao
Con thuyền níu sóng lướt vào trùng khơi
Hạt mầm níu giọt mưa rơi
Nhớ quê níu tiếng ru …hời , mặn môi
Anh chừ biết níu…em thôi
Nhìn lên chú Cuội đang ngồi …níu trăng !

Đặng Toản

Chú thích :
(1) Bà Tùng Long Sinh ngày 1- 8 năm 1915 mất 26 – 4 – 2006 viết tiểu thuyết tình cảm ở miền Nam khoảng từ 1945 – 1975 có tài liệu nói bà là mẹ của nhà văn Nguyễn Đông Thức .

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

THÁNG BA Thơ Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/03/2017

THÁNG BA

Còn lời nào …anh viết cho em….
Trời tháng ba….trong xanh cao vút .
Mùa con ong đi lấy mật .
Dâng cho đời…….
Ta có em người con gái tài hoa .
Lấy đắng cay làm nên mật ngọt.
Biết gột rửa tàn phai thành hương sen lên tóc .
Mùa cốm vàng thơm ngát gió mùa thu .
Bết đóng mở tim mình để giữ trọn tin yêu .
Lòng khô hạn cũng nãy mầm hạnh phúc .
Không còn những dòng sông tiển biệt ,
Chỉ có hẹn hò và nhịp đập tim rung .
Là vầng trăng ấp ủ ở ngực trần .
Mùa phúc hạnh chảy hai bờ thương nhớ .
Tháng ba vàng hoa cải .
Mùa chú sẻ vàng na rác .
Nắng theo mùa , có thì có tiết .
Ta có em nồng cháy những môi hôn .
Là dòng sông bãi mía cánh đồng .
Cánh cò chở mùa về chấp chới ,
Tiếng hát ru quấn quít cọng rơm vàng .
Tháng ba…..
Mùa con ong đi lấy mật .
Hoa lá thì thầm bông bưởi nỡ vườn ai .
Những giọt sương còn tiếc nuối giêng hai.
Quên hạt nắng tháng ba vàng đõng đãnh .
Gió lạnh thang về phía cánh đồng xa ngái .
Suy nghĩ về một dòng sông , biển động , sóng trào.
Dịu kỳ thay ! Những mùa hoa không tuổi .
Hoa của mùa Xuân , hoa của đất trời
CHÚC MỪNG NGÀY 8/3
Riêng tặng các bạn nử TX 69 .
8/3/17 H.H.

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »