Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Hokitika Gorge

    Reinebringen II

    Heart

    Happy Valentine's frosty nights

    ... shadow of life ...

    Winter evening

    ~ visitor ~

    Dark Elf

    Joyeuse St-Valentin / Happy Valentine's Day

    Un après-midi de Février sur les bords du Cher.

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 414,863 Lượt

CHÀO HOA CỎ Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 12/02/2016

CHÀO HOA CỎ

Sông như dãi lụa vắt qua ký ức
Con sóng lăn tăn nằm chết ven bờ
Cỏ ngậm nước cá rủ buồn say ngủ
Con thuyền đu đưa một vệt sương mờ

Có ai biết em mò cua bắt ốc
Nay về đâu cô gái mắt màu mây?
Trời thơm thảo nhả về đây cơn lốc
Mang trả em lầm lũi khúc sông đầy.

Nếu chẳng thể tôi cúi chào hoa cỏ
Vẽ lại dòng sông em lội ngày nào
Những biền biệt hiện màu lên cất vó
Tìm lời ru trong câm điếc nôn nao…
BÙI MINH VŨ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NGÀY CUỐI NĂM Thơ Lê Thi

Posted by thinhanquangngai1 on 12/02/2016

NGÀY CUỐI NĂM

Giữa dòng đời chạy xuôi, chạy ngược
Thì thầm mùa xuân phản phất qua đời
Trong hối hả mùa xuân rộn ràng quanh phố
Phủ hoàng hôn tấm lụa hoa xuân.

Ai gom nhặt hạt bụi trần gian thế
Tiếng chim chiều trôi nhè nhẹ triền quê
Trong khoảng khắc đất trời sang trang mới
Chút nồng nàn hương theo gió quay về.

Nụ cười cuối năm trôi qua đời vội vã
Đêm giao thừa rượu nhạt trắng môi
Tiễn năm cũ đón chào năm mới
Ta cùng em nghe trời đất giao hòa.

Em của ngày xuân hoa điểm sắc hồng phai
Tô son đỏ để nắng lên ngày ấm
Tôi lại sống giữa đất trời rực sáng
Cảm ơn em! Cho đời chút hoa xuân.

Lê Thi

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TÂM TÌNH MUÔN ĐIỆU Bài viết của Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 on 06/02/2016

TÂM TÌNH MUÔN ĐIỆU

Tôi không biết mở đầu như thế nào khi viết về tập thơ “Tiếng lòng” (Tập I) của Câu lạc bộ thơ Hội Cựu Giáo chức Mộ Đức. Những bài thơ trong tập thơ chảy theo những mạch dòng cảm xúc khác nhau nhưng tập trung lại tạo thành nguồn tâm tình muôn điệu của tập thơ. Đó là tình yêu quê hương đất nước con người Việt Nam nhất là đối với con người trên quê hương Mộ Đức thân yêu này; tình yêu biển đảo, tình yêu nghề nghiệp và nỗi nhớ bâng quơ có chút thầm kín riêng tư… cũng được các tác giả thể hiện trong tập thơ. Tất cả đều tạo nên khúc nhạc trầm bổng trong “Tiếng lòng” (Tập I) của các tác giả Câu lạc bộ.
Trong tập thơ các tác giả có cách thể hiện riêng trong việc trình bày câu thơ dài ngắn khác nhau nhưng tất cả đều viết theo thể thơ truyền thống, thơ tự do. Nói về thơ thì từ xưa đến nay có nhiều người định nghĩa về thơ, bàn về thơ nhưng chưa có ý kiến nào thấu đáo. Trong tập thơ này, anh Lưu Vĩnh Huỳnh đã có suy nghĩ trăn trở về thơ. Theo anh:
Khi lòng ta thầm lặng một nỗi đau
ta víu một nhành thơ xoa dịu
(Thơ – Lưu Vĩnh Huỳnh)
Như vậy theo anh, thơ có sức diệu kỳ, thơ có thể làm cho chúng ta bớt đi bao nỗi đau thầm lặng trong cuộc đời đôi khi ta mắc phải. Thơ cũng là nơi mỗi người trong chúng ta gửi gắm những tâm tình sâu kín nhất của tâm hồn, nơi giải tỏa những bức xúc riêng tư…
Tình yêu quê hương đất nước vẫn là nguồn cảm xúc dạt dào được các tác giả thể hiện, mỗi tác giả thể hiện tuy có khác nhau về câu chữ nhưng tất cả đều nói lên tấm lòng của mình đối với đất nước, đối với quê hương xứ sở. Anh Vệ Giang Nam đã bày tỏ lòng cảm xúc của mình trước cánh đẹp quê hương:
Ai có về thăm chốn quê ta
Nơi có cánh cò về đồng xanh bát ngát
Nơi có ao hồ trong veo ta tắm mát
Có cánh buồm có bãi cát thênh thang.
(Duyên quê – Vệ Giang Nam)
Hay anh Nguyễn Duy Phương nói lên nguồn cảm xúc của mình khi anh đến Huế nhìn dòng sông Hương anh lại nhớ đến dòng sông Trà:
Mai anh về đọc bài thơ xứ Huế
Đêm sông Hương mà cứ ngỡ sông Trà.
(Khoảnh khắc – Nguyễn Duy Phương)
Tình yêu biển đảo cũng là một đề tài tập trung vào trong tập thơ “Tiếng lòng” (Tập I). Anh Nguyễn Ngọc Sơn thể hiện nguồn cảm hứng của mình trước tình hình thực tế của biển Đông:
Em có nghe? Biết bao nhiêu sự thật
Biển đảo quê mình giờ sóng dữ triền miên.
(Em có nghe – Nguyễn Ngọc Sơn)
Biển là nguồn cảm hứng không bao giờ cạn cho các nhà thơ, nhà văn, cho những người cầm bút, cho những người làm nghệ thuật…Nhưng nay biển đảo ta lại “sóng dữ triền miên”. “Sóng dữ triền miên” là cách nói của anh Nguyễn Ngọc Sơn về thực tế biển Đông của chúng ta hiện nay; về thực tế Hoàng Sa, Trường Sa của chúng ta hiện nay…
Lý Sơn hòn đảo tiền tiêu của Tổ quốc, nơi có đội Hùng binh ngày xưa theo lệnh vua ra để cắm mốc chủ quyền biển đảo và khai thác sản vật cũng trở thành nguồn cảm xúc của nhiều tác giả trong tập thơ này, chị Nguyễn Thị Hồng Tư đã viết:
Lý Sơn mang dáng hình phố đảo
Sừng sững hiên ngang giữ mốc chủ quyền
(Lý Sơn phố đảo – Nguyễn Thị Hồng Tư)

Trong tập thơ, hầu hết là các bài thơ của các anh, các chị đã từng gắn bó với nghề dạy học nay về hưu; trở về với cuộc sống đời thường tìm đến thơ và thơ bộc lộ nguồn cảm xúc của mình đối với trường với lớp. Chị Võ Thị Lệ Phương bộc bạch:
Giáo án kia giờ đã khép lại rồi
Phấn trắng bảng đen, em giã từ tất cả
Cánh hoa cũ ép vào miền ký ức
Tiếng trống tựu trường xa lắc trong em.
(Tình yêu cô giáo – Võ Thị Lệ Phương)
Còn chị Duyên Trân lại bộc lộ dòng suy nghĩ của mình về một ngôi trường mà mình từng gắn bó với bao nỗi nhớ:
Trường Trung học cơ sở Nguyễn Trãi
Ngôi trường thương yêu
Ta nhớ bao điều…
( Nỗi nhớ – Duyên Trân)
Làm nghề dạy học có cái thú vị riêng. Trong cuộc sống hiện nay nền kinh tế thị trường đã len lõi vào khắp chốn có khi len lõi vào tâm hồn trong mỗi chúng ta nhưng tình thầy trò dù như thế nào đi nữa cũng không chịu ảnh hưởng nhiều. Làm thầy giáo cái niềm vinh dự, cái niềm sung sướng khi nhìn đàn học trò của mình ngày càng trưởng thành trong cuộc sống. Chính vì vậy Hà Quảng có viết:
cuộc sống đôi khi nhiều điều ngang trái
nhưng tôi luôn nhận được niềm vui.
(Tiếng lòng – Hà Quảng)
Niềm vui của Hà Quảng cũng chính là niềm vui của những người thầy, người cô đã từng yêu thương, tận tụy với học trò của mình trong những tháng năm còn đứng trên bục giảng hay lúc đã nghỉ hưu.

Tình yêu lứa đôi trong nỗi nhớ bâng quơ cũng được thể hiện nhiều trong tập thơ, anh Lê Thanh Phách bộc lộ:
Là tôi thương nhớ một người
Đêm phơi ước mộng lên mười ngón thưa.
(Riêng tình – Lê Thanh Phách)
“Đêm phơi ước mộng” là cách nói riêng của anh Lê Thanh Phách về một nỗi nhớ thật mông lung với bao trăn trở nhưng rồi cứ để trong lòng, không muốn nói ra, không muốn ai biết mà bao đêm mình đã trăn trở. Thật thú vị và thật độc đáo khi nỗi nhớ ấy vẫn còn đọng lại trong lứa tuổi của những người như chúng ta đây. Và chính những điều đấy đã tạo nên những câu thơ độc đáo khi viết về tình yêu, viết về cái muôn thuở của thi ca.
Viết về tập thơ “Tiếng lòng” (Tập I) còn bao điều tôi muốn đề cập đến nữa. Nhưng thôi! Cứ để tác phẩm tự nói lên tất cả những điều mà anh chị em trong Câu lạc bộ thơ Hội Cựu Giáo chức Mộ Đức thể hiện lòng mình. Đó là tâm tình muôn điệu của người cầm bút tỏa ra từ tập thơ. Và một điều tôi mong muốn bạn đọc, cảm nhận tập thơ với tấm lòng chia sẻ, đồng cảm trong niềm hân hoan để đón nhận những tập thơ “Tiếng lòng” tiếp theo của Câu lạc bộ thơ có chất lượng hơn.
Bờ Nam sông Vệ, những ngày đầu tháng Tiếng lòng12. 2015
Hà Quảng

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

THƠ VIẾT THAY LỜI NGÕ Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 29/01/2016

THƠ VIẾT THAY LỜI NGÕ

Có một lần tôi bất chợt gặp em.
Ở đâu đó, trong tiệc tùng có thể?
Ở đâu đó, giữa trời… khi nắng xế?
Loáng thoáng tìm… nhận diện nửa đời kia!

Một nửa mảnh đời tưởng đâu thất lạc.
Phải chăng em- Người giữ hộ dùm tôi?
Phải chăng em- Cảm giác cũng rối bời?
Nên run rẩy, bàn tay truyền ý tưởng…

Từ hôm ấy, tôi đi lòng vương vướng
Mãi nụ cười em… duyên dáng miền Tây!
Giọng nói thân quen ngâm ngấm men đầy
Lòng hiếu khách như phù sa Nam bộ.

Và có lẽ không còn ai xa lạ!
Hai nửa mảnh đời mình lẫn vào nhau
Thơ viết cho em, vay mượn ý cơi trầu.
Thay lời ngõ, hẹn nhau mùa nước nổi…

TRẦN QUANG CHÂU

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TỪ TRONG ĐIỆU HÁT QUÊ MÌNH Thơ Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 29/01/2016

TỪ TRONG ĐIỆU HÁT QUÊ MÌNH

Nghe em hát điệu bài chòi
Thấm hồn anh những mặn mòi tình quê
Dường như thực lại như mê
Đất trời xứ Quảng chợt về bên anh…

Quê mình mơn mởn đồng xanh
Cánh cò lơi lả nghiêng vành nón em
Dòng kênh nước chảy êm đềm
Bờ đê lộng gió ru mềm giấc trưa
Quê mình rợp mát bóng dừa
Cây đa bến cũ… vẫn chưa phai nhoà
Nhớ sao Thiên Ấn niêm Hà
Long đầu hí thuỷ, sông Trà yêu thương
Đẹp sao Thạch Bích tà dương
Hà Nhai vãn độ…mờ sương bóng đò
Quê mình tình nặng câu hò
Thuỷ chung, son sắt… nào đo lòng người
Thương nhau chín bỏ làm mười
Cái tình cái nghĩa, nụ cười bao dung
Quê mình đất Quảng kiên trung
Sáng bừng sức sống đi cùng tháng năm…

Trời khuya ngời ánh trăng rằm
Lặng nghe em hát thắm tình quê hương
Lời em trăm nhớ ngàn thương
Quê mình Quảng Ngãi… vấn vương một đời./.

Bùi Ngọc Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 29/01/2016

EM GÁNH THƠ TÔI

Tôi gã thư sinh chân gốc ruộng
Yêu em từ thuở tuổi mười lăm
Rong ruổi cả đời nay gặp lại
Mừng mừng, tủi tủi phận hồng nhan

Buồn vui gia sản còn lưng gánh
Làm đóa cúc quỳ chẳng tỏa hương
Em đến đời tôi thêm nhựa sống
Lời thơ hòa nhịp, mộng tơ vương

Dựa lưng ngày lụn, tình viễn xứ
Em gánh thơ tôi bán chợ đời
Con đường ghềnh gập đầy gai góc
Thương em quá đỗi – nặng bờ vai

DÃ QUỲ

Nhớ những mùa đông dã quỳ khoe sắc
Vàng rực không gian khắp cả nẻo đường
Hai mươi năm chưa thể rời xa xứ
Dốc núi sương mù, cầu thực tha phương

Sao nhớ quá dã quỳ! Khi về phố
Gió chiều đông vàng ánh lá đan hoa
Chuyện tình xưa dở dang đời sơn nữ
Thấm nghĩa tình, thầm lặng tháng ngày qua

Đã bao lần rắc hạt tại quê nhà
Dã quỳ buồn, không đâm chồi nảy lá
Nay em gái đi về lên phố núi
Nhắn giùm anh chưa trọn vẹn niềm vui

Ôi! Loài hoa bình dị bên triền núi
Đất sỏi cằn vẫn thắm sắc màu hoa
Vẫn vươn cao dù mưa sa bão táp
Nắng hạn giá sương làm đẹp cho đời

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

SẼ CÓ MỘT NGÀY Thơ La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 29/01/2016

SẼ CÓ MỘT NGÀY

Xuân về quặn nỗi nhớ mong
Mẹ cay đôi mắt lòng buồn ngẩn ngơ
Dõi theo chim én ngóng chờ
Thấp tha, thấp thỏm từng giờ đợi trông
Mai vàng đơm nụ cuối đông
Cha bên lộc biếc, tà dương góc vườn
Thẫn thờ đợi cháu, đợi con
Từ nơi thành phố trên đường về quê
Rộn ràng vui tết bấc se
Bếp reo ấm áp trần trề niềm vui
Xuân đi vắng lặng tiếng cười
Cha già, mẹ yếu đìu hiu sớm chiều
Rưng rưng chiếc bóng liêu xiêu
Mỏi mòn chờ đợi con yêu sum vầy
Ước sao sẽ có một ngày
Quê tôi đồng lúa vàng đầy trĩu bông
Quê tôi nhà máy mênh mông
Từng khu công nghiệp ấm lòng công nhân
Quê tôi thắng cảnh xa gần
Dấu chân du khách đến thăm dập dồn
Quê tôi vẫn đợi vẫn trông
Thanh niên trai tráng không còn đi xa
Chất xám, tri thức quê ta
Giàu sang no ấm hoan ca khắp làng

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

VỀ MỘT BÀI THƠ HÒA ĐIỆU HỒN THƠ BÍCH KHÊ – bài viết của Trần Thoại nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 29/01/2016

BÀI THƠ HÒA ĐIỆU HỒN THƠ BÍCH KHÊ

Cách nay đúng 10 năm,cũng những ngày trung tuần tháng Chạp như thế nầy,Nhà thơ HUYỀN HUYỄN THACH Nguyễn Xuân Phước từ Quảng Ngãi vào Sài Gòn,giữa một buổi trưa gọi mời tôi nhậu mà như réo giục “Mời Thi sĩ lên ngay,các bạn đang chờ tại nhà hàng X đối diện chợ PVH,Tân Bình!”
-OK! Mình sẽ lên giờ!
Tôi với Xuân Phước dù xa cách nhưng rất thân thiết nhau,tôi về Quảng Ngãi là gọi bạn sáng café,tối vài ve ở tiệm cơm Việt Nam và bạn vào SG là gọi tôi liền.
Tôi đến bàn rượu đã có đông bạn bè văn nghệ với Nguyễn Tấn Đức,Huyền Huyễn Thạch,Đoàn Vị Thượng,Lê Đào Nguyên,Khả,Huệ…
Và bàn tiệc đang CHỜ SỰ XÁC MINH CỦA TÔI ( để chung độ chầu nhậu nầy! Hahaha) về những câu thơ có phải của Bích Khê không? Mà đa phần anh em trong bàn rượu cho là của Thi sĩ Bích Khê! Nghĩ rằng, Xuân Phước vừa mới dự HỘI THẢO VỀ BÍCH KHÊ,KỶ NIỆM 60 NĂM NGÀY MẤT BÍCH KHÊ ngoài Quảng Ngãi,mới vào,nên đã thuộc!
Những câu thơ ấy như sau:

Một mai đời chợt vỡ hương tan
Bay tuyết vàng thu mộng úa tàn
Một bóng tài hoa sầu cuối mộ
Hồn thơ còn động cõi thiên man.

Một mai tôi chết bên đồi vắng
Nằm lạnh hư không mồ tịch liêu
Hồn vẫn nhớ ai chùng mây trắng
U ám trần gian những buổi chiều!

Các bạn có ngờ đâu tôi và HUYỀN HUYỄN THẠCH Nguyễn Xuân Phước biết nhau có cùng làm thơ từ thuở còn là học trò trung học ở Quảng Ngãi.Tôi lên ĐH trước mấy năm và tiếp tục làm thơ với bút danh TRẦN THOẠI NGUYÊN xuất hiện trên vài tờ báo có uy tín ở thủ đô Sài Gòn.
Thuở còn xuân xanh mười chín đôi mươi tôi lang thang phiêu bạt với một tâm hồn tràn đầy mộng mơ,sống chập chờn giữa trang đời hư ảo và trang kinh Phật thơm hương Thiền, nhưng bị ám ảnh mãnh liệt về cái chết yểu giữa mùa xanh như những bậc tài hoa yểu mệnh: NGUYỄN NHƯỢC PHÁP,BÍCH KHÊ,HÀN MẶC TỬ,ĐẶNG THẾ PHONG,VƯƠNG BỘT,JOHN KEATS,ATHUR RIMBAUD…nên tôi đã làm ra những vần thơ ấy mà HUYỀN HUYỄN THẠCH đã thuộc từ ngày xa xưa trước 1975!

Cả bài thơ hoàn chỉnh có 3 khổ,ngày đó tôi viết trên giấy bao thuốc lá Bastos xanh và đã bỏ quên lại trên căn gác của Nhà thơ Nguyễn Đạt sau một chiều cùng lang thang café Sài Gòn và một đêm tá túc trên căn gác của nhà thơ! Nguyễn Đạt lúc bấy giờ là thư ký tòa soạn tạp chí CHÍNH VĂN (của Nhà văn Nguyễn Mạnh Côn) nên đã cho in đăng trên một số của mùa xuân năm 1972 (?)

Sau 1975, nhiều tạp chí bị tịch thu và đốt sạch,tôi xem như rất nhiều bài thơ của tôi đã thất lạc,chìm vào quên lãng! Nhưng người bạn thơ trẻ HUYỀN HUYỄN THẠCH đã thuộc lòng từ khi bài thơ đăng trên tạp chí CHÍNH VĂN thời xưa ấy và sau nầy đã chuyển email cho tôi!

Bài thơ đầy đủ như sau:

GIỮA MÙA HUYỄN TƯỢNG

Một mai đời chợt vỡ hương tan
Bay tuyết vàng thu mộng úa tàn
Một bóng tài hoa sầu cuối mộ
Hồn thơ còn động cõi thiên man.

Tôi sống điêu linh từ kiếp trước
Về đây còn ánh mắt khổ đau.
Dương gian đày đọa người thi sĩ
Ôi! Khói trầm hương có nhiệm màu!

Một mai tôi chết bên đồi vắng
Nằm lạnh hư không mồ tịch liêu
Hồn vẫn nhớ ai chùng mây trắng
U ám trần gian những buổi chiều!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Nhân kỷ niệm 70 năm ngày mất của Thi Sĩ tài hoa yểu mệnh BÍCH KHÊ,tôi nhắc lại chút kỷ niệm vui này như để tỏ lòng ngưỡng mộ TINH HUYẾT TINH HOA THẦN THƠ BÍCH KHÊ,cũng như bày tỏ lòng thương tiếc người bạn thơ tri âm HUYỀN HUYỄN THẠCH Nguyễn Xuân Phước, mà ngày 24 tháng Chạp nầy là đến ngày tuần giáp năm!

Nhớ,năm ngoái cũng những ngày cuối năm như thế nầy,tôi đến thăm bạn nằm xanh xao giai đoạn cuối và tôi viết cho bạn bài thơ CUỐI NĂM GHÉ THĂM HUYỀN HUYỄN THẠCH,trong đoạn kết cũng có nhắc đến Thi Sĩ BÍCH KHÊ mà chúng ta cùng yêu thích ngưỡng mộ:

Tôi gọi vang vang Huyền Huyễn Thạch
Thiên Bút ngừng tay đọc mây thơ.
Thiên Ấn ngân chuông thần tử mách
Bến mộng Bích Khê rót rượu chờ!

426px-Bích_khê

 

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

MẢNH DA MÀU Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 29/01/2016

MẢNH DA MÀU

Bất ngờ anh mọc ra nhiều lổ tai
Lắng nghe em chiếc radio những năm bảy mươi
Điều cấm kỵ thành đỉa mồi và bia Dung Quất
Bữa tiệc kéo dài đường chân trời
Những điều tưởng là rác là vàng
Em như bóng tối dại khờ
Như đống bản thảo anh từng nâng niu
Từng bất cần
Từng tha thứ
Bây giờ
Có thể mưa bay về trời
Nắng trú ngụ ở hành tinh đỏ
Anh úp mặt vào nước
không gian em kéo đến những nốt nhạc
Trầm như ký ức không có đàn ông .

Em hứa sẽ uống đôi ba tiếng kinh
Ăn vài chén ngọc
Để làm vui câu thơ
Làm mới dấu chấm,
Những khi này
Đống bòng bong quá khứ
Mơ hồ cuộc hẹn gã đàn ông nhỏ tuổi
Suýt bị lừa mấy thập kỷ hôi tanh
Em đung đưa đám mây ngủ trên cành
Chiếc võng trống không chờ đợi
Nhà cửa làm gì
Đền đài làm gì
Của thiên mang về cho địa
Bàn tay em ngã năm
Có đường tình nhỏ xíu
Các đường nhỏ dọc ngang những đôi mắt
Em hai mươi bầu trời đỏ mặt
Anh say ly này trời đất uống ly sau .

Ta ngồi bên nhau chẳng có đôi tay
Đôi mắt để quên ngoài thời gian
Húp một miếng don nóng
Tiêu tan cơn mỏi mệt
Em chồng lên nhau những màu tím
Làm vàng vọt khung trời
Những lần anh quên đi chơi chẳng có giường
Ngủ trên bài thơ
Bàn phím
Như đêm nay
Bồ Đề thơm
Có tiếng thiêng trầm
Lỗ tai ta rộng như giếng nước
Em lọt vào
Tha hồ tha hồ tham quan nhảy múa

Chẳng biết bao nhiêu tuổi
Bằng nhịp cầu Vệ giang
Lòng thòng lo toan
Ngày mai như huyền thoại
Cuộc chia tay con cúi
Biết bao giờ
Như lúc này đây
Đừng chinh phục em
Em đã chết con dán lép
Giữa ngã ba Đức Nhuận
Tiếng xe thất thanh khuya vắng tiếng gầm của loài rắn
Em rùng mình tiếng dao
Đắm đuối bên dòng sông con cái tự hỏi
Chẳng biết mật khẩu
Có thể nửa thể kỷ đến lỗ thũng thông tin
Đôi ta nhượng quyền .

Trăng đi ngủ ta thức
Biển Đức Minh đẹp gọi hồn
Ăn tiếng sóng
Húp tiếng gió
Em đi tìm con còng lao xuống biển đêm
Ta tìm em chơi vơi trên sóng
Linh hồn bỏ cơ thể đi hoang
Chập choạng mảnh da màu trôi vỡ ra trong cơn mơ
Tiếc thương cho năm tháng trước
Dường như hết rồi
Ngàn vạn lổ tai lên thảm bay
Trần thế sáu đôi mắt bốn đôi tay
Chẳng cha chẳng mẹ
Vô vàn đêm thủy tinh đi ăn xin
Em
cô bé đã lột da nữ thần venus

và rồi
Tiếng hình
Ngã vào thơ
Chùng chình sách vở
Lũ tử thi ta ngâm rượu hết rồi
Còn mấy vạc trăng già bối rối
Dệt thành áo nhớ
Một đóa muộn nở
Em ngắm đêm
Mắt không nhắm
Hương dắt em đi
Chẳng có lối về
Đó là ngày có tiếng vọng từ chiếc tủ gỗ
Nhốt kỷ niệm muộn màng
Nhốt bóng nhốt hình những con chữ câm như don
Đêm viêm họng hạt bị bỏ rơi ngoài rìa của phòng khám .
BÙI MINH VŨ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐÊM UỐNG RƯỢU TIỄN LÂM ANH Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 24/01/2016

Ngày 12 tháng Chạp năm ngoái (Giáp Ngọ) chúng tôi dự họp mặt cuối năm của cựu HS trường Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi tại nhà hàng Đông Hồ Q.10 SG. Lúc tiệc sắp tàn khoảng 3 giờ 30 chiều,chúng tôi nhận được tin Nhà thơ Lâm Anh đã vĩnh biệt trần gian và lễ tang tại tư gia ở Cát Tiên,Lâm Đồng. Thế là,hết chiều đến tối,tôi và vài bạn nữa ngồi uống rượu tiễn Nhà thơ Lâm Anh! Đêm về,tôi lại nhớ đến mới hôm nào cùng Lâm Anh ngồi suốt buổi lai rai ở nhà hàng Đất Phương Nam,tôi lại tiếp tục uống rượu tiễn Lâm Anh cho đến say như chết hết biết trời trăng! Sáng hôm sau tỉnh hồn lại,tôi làm bài thơ nầy!
Hôm nay tuần giáp năm Nhà thơ Lâm Anh,xin post lại bài thơ thay nén hương lòng tưởng nhớ!
.

ĐÊM UỐNG RƯỢU TIỄN LÂM ANH

Đêm qua uống rượu tiễn Lâm Anh
Ta say như chết hết biết trời trăng!
Hồn ta QUÁ GIANG TUYỀN NGƯỢC* nguồn rừng núi

Rừng núi Cát Tiên tống biệt Mây Ngàn!

Cỡi hết áo quần trả lại thế gian
Tóc Dài Mây Trắng hết lang thang!
Mười Hai tháng Chạp, từ đây hết
Dấu bước Lâm Anh chốn địa đàng!

Ta gọi mời Thi Sĩ của Bồng Lai
Tóc Dài Mây Trắng hết lai rai!
Gửi lại nhân gian CHIẾC ÁO CŨ**
Kỉ niệm điêu linh thuở đọa đày!

Hỡi! Mây Ngàn nhẹ gót lãng du!
Rượu đêm nay mình ta uống say bù.
Tóc Dài Mây Trắng rừng tang mây trắng
Ừ thôi! Lâm Anh đi cưới Mộng Thiên Thu!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

———————————————
* Tên tập thơ đã xuất bản của Lâm Anh
** Tên một bài thơ nổi tiếng của Lâm Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ XUÂN CỦA Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 on 24/01/2016

1.Cỏ thơm

Từ cõi miền xa thẳm
Em hiện hữu xuân này
Màu cỏ thơm quyến rủ
Để lòng ai ngấm say.

Có một loài cỏ thơm
Trong khu vườn tình ái
Làm bao đêm trăn trở
Bến bờ nhớ thương ơi!

Đất trời đang chuyển giao
Cỏ thơm khoe sắc mới
Chỉ là mến thương thôi
Sao lòng anh cứ ngỡ…

Có phải anh chiêm bao
Giữa đôi bờ hư thực
Mùa xuân về rạo rực
Lời tỏ tình yêu thương.

Theo nỗi nhớ thời gian
Sỏi đá dẫu hao mòn
Loài cỏ thơm quý phái
Duyên dáng giữa trời xuân.

Có một loài cỏ thơm
Lan tỏa tận cõi lòng
Em có nghe tiếng sóng
Anh đón mùa xuân sang!

2.Tình em và mùa xuân

Mùa xuân này anh muốn nói với em
Câu thơ tình nhớ thương ngày tháng cũ
Năm tháng đi qua vẫn còn chưa đủ
Anh âm thầm lặng lẽ ánh sao rơi.

Ánh sao rơi vào miền xa thẳm
Câu thơ tình anh viết rẽ sang trang
Câu thơ tình anh viết sao lãng mạn
Cánh đồng khuya tình tự đón xuân về.

Một chút gì vẫn còn nguyên đó
Mùa xuân này ai tha thiết lời yêu
Dù biết rằng cuộc sống bao điều…
Chiều Sài Gòn long lanh nỗi nhớ.

Em mang tên loài hoa màu tím
Tím trong anh nỗi nhớ dâng tràn
Có ai ngồi đếm bước thời gian
Thấp thoáng dáng em về ngang ngõ.

Tình em và mùa xuân đằm thắm
Thiết tha lòng chàng xứ Quảng ước ao
Biết bao điều cuộc sống khát khao
Chúng mình bên nhau chờ giao thừa đến!

3.Em có về Quảng Ngãi

Tết năm nay em có về Quảng Ngãi
Trời quê hương vào độ giao mùa
Đám ruộng nhỏ nay thay vùng đổi thửa
Gió sông Trà khao khát đợi người thương.

Em có về với ao ước chờ mong
Mẹ già đợi em ngày về ăn Tết
Dù ngày Tết có đơn sơ đạm bạc
Gia đình đông vui mẹ thấy thỏa lòng.

Câu ca quê mình ngời ánh bình minh
Rặng phi lao gió lùa trở giấc
Em có nghe mùa xuân trong lòng đất
Quê hương mình đổi thịt thay da.

Em có về với đất Quảng quê ta
Cánh đồng lúa mơn man đang thì con gái
Núi Thiên Ấn muôn người đi trẩy hội
Trời đất giao mùa mẹ mong đợi chờ em!

4. Tình thơ

Không biết chiều nay ai nhớ ai
Mà sao con sóng vỗ liên hồi
Anh nghe hơi thở trong lòng biển
Một giấc mơ màng cõi xa xôi.

Em nói rằng thương mến thương thôi
Trong anh thao thức vẫn đong đầy
Mùa xuân chầm chậm về ngang ngõ
Ai biết tình ai ngấm ngầm say!

Vần thơ anh viết có thu rơi
Một ánh trăng khuya lạc bến bờ
Hơi sương phủ kín ngày xưa cũ
Em vẫn tình thơ bến sông mơ.

Em vẫn là em của tình thơ
Nhớ nhung nét bút vọng những ngày…
Màu xanh kỷ niệm thời xa ấy
Lặng lẽ lòng ai thương nhớ ai.

Chỉ biết rằng em – em của thơ
Vần thơ thao thức bóng trăng ngà
Đêm đêm lan tỏa bờ sông lạnh
Nỗi nhớ sao mà cứ thiết tha!

5.Nỗi niềm

Em vẫn trinh nguyên màu sắc cũ
Nỗi niềm riêng hồi họp đón xuân sang
Đầu tháng Chạp không khí Tết rộn ràng
Thảng thốt bao điều anh chưa kịp nói.

Ở phương xa có người đang mong đợi
Mua vé tàu về Tết với quê hương
Biết bao buồn vui trên khắp nẻo đường
Nỗi buồn nào hơn khi tàu hết vé!

Không chỉ riêng em mà bao người khác nữa
Công việc cuối năm tất bật đủ điều
Trời cuối đông bóng ngả liêu xiêu
Và còn nữa… lo đường về ngày Tết!

Nỗi nhớ niềm vui được về quê ăn Tết
Không khí quê nhà nhè nhẹ dịu êm
Không khí quê nhà đầm ấm yêu thương
Đan cài chặt nỗi lòng người xa xứ.

Không biết có ai làm người lữ thứ
Khi Tết về ngồi ngắm sương rơi
Chắc thấm thía bao điều trong tiềm thức
Bỗng giật mình khi xuân đến nơi nơi…
HÀ QUẢNG …………………………………………………………
Địa chỉ: Hà Quảng, Trường trung học phổ thông số 2 Mộ Đức
Xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi. ĐT 0905527906

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

XUÂN VỀ CHƯA Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 19/01/2016

XUÂN VỀ CHƯA ..?

Xuân về chưa ? Trời vẫn Còn buốt giá
Mai đào nụ chờ hơi ấm trổ hoa
Nơi tôi ở nhịp sống cứ như là ..
Bao xóm nhỏ ..Ngày ngày vẫn lao nhọc
Mơ xuân về như ánh mặt trời mọc
Tình sẻ chia gieo hạt nắng vô thường
Sưởi ấm đời ..Cho đi những yêu thương
Muôn hoa nở rực đồng quê ,thành thị
Nắm tay nhau tôi cùng anh ,cùng chị
Cùng em thơ vui đón chào xuân về
Tiễn biệt mùa đông buốt giá tái tê
Xuân sắp về ..trên quê hương ta đó .

Dẫu biết rằng cuộc sống nhiều khốn khó
Xuân vẫn về theo thời gian cuộn xoay
Ta vui đón.. cùng xiết chặt vòng tay
Cùng chúc nhau ..Muôn nhà tràn hạnh phúc .

Hồng Phúc .

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TÌNH YÊU MUỘN Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 19/01/2016

TÌNH YÊU MUỘN

Cảm ơn đời đã trao em cho ta
Dù một thoáng mây bay rồi chợt xa…

1
Chẳng có vách núi
ta đi xuyên qua vòng xoáy bức tường
nghiêng ngã hàng dương
bóng đen đốt cháy mặt trời ngâm rượu
lòng vòng trong ánh mắt
ngày thẩn thờ trong hơi thở cay
ta nhìn em bằng sợi tóc lẻ loi
bằng sợi tóc lẻ đôi

2
Em chẳng thấy ta
đang bên em
cùng chơi trò so sánh hai nụ hôn dài ngắn
mùi trái cây chín trong vườn cấm lan tràn
đắp cho ta một tấm trăng vàng
bên cạnh sự xác tín
là biên giới rào chắn đôi mắt
khát khao.

3
Chạm vào hơi thở em
đêm của nhịp đập trái tim
kéo ta gần hơn
mùi cơ thể em thơm tho nơi đầu mũi
ta dại khờ từ đó lớn lên
và thấy em vòng tay lại
rồi thả ra thành làn xanh xưa nhuộm tím
trong vỏ ốc làm bằng chất liệu tình yêu

4
Ta thấy em như con kiến trên ngón tay áp út
ngậm linh hồn
vẫn không qua được vỏ ốc
tiếng não nề dội vào má
như nụ hôn bất lực buông thả
giai điệu ngọt ngào
vút lên từ chua cay của cơ thể
thấm đượm ánh mắt sót lại của vô số đàn ông.

5
Rướn thân trổ vào đôi má mùa xuân
em lại mới lần đầu
mặt trời chưa từng chạm đến
có một cái khe đóa hoa trôi
nhắm mắt
hiện ra một khả ái
nghiêng thành
chẳng cần vương miệng và công nghệ lăng xê.

6
Ta lưu lại mãi hai chiếc bóng lửa
rực rỡ núi đồi
nhịp của quả tim sinh sôi
nhịp của tình yêu sinh đôi
em vẽ lên môi tôi chân dung một linh hồn bất tử
canh nụ cười của em hiển lộ lo âu
nếu võ ốc tình yêu mục ra
ta như vô vàng hạt cát liên kết thành bãi bờ trắng muốt.

7
Một hôm
Ta trôi vào vô biên
khao khát
em xúng xính bước đi
ta quăng mình vào bờ rìa tăm tối
lò cò tái tạo một cơn giông
trên đỉnh trời tròn
thổi bóng em hun hút.

8
Mờ xa xa mờ đâu đó
ta lại gọi em như tiếng thét của linh hồn thiện hảo
còn sót lại trên môi, trong đêm dài mưa gió
biến ta thành phím đàn
tự do ca hát
trên thác trắng đời mình
em là người tình
chung thủy của một loài thảo mộc.

9
Chẳng có vách núi, ta đi xuyên rừng
vô số người dưng nhìn ta như tỏi một múi
ta thấy em như giọt mưa vỡ ra
va vào má đau đớn mặt trời
Ôi tình yêu bí ẩn nhấn chìm ký ức
tạo ra hàng trăm ngàn giác quan viên mãn
cấy vào linh hồn
một hạt giống bất tử của tình yêu muộn.
BÙI MINH VŨ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

GIỮA RỪNG GIÀ CÁT TIÊN Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 04/01/2016

GIỮA RỪNG GIÀ CÁT TIÊN

Vào rừng sâu,lạc lối
Cây rừng già ngàn năm
Vạch lá tìm nguồn cội
Thấy mình vẻ vô tăm!

Rễ cắm lòng đất sâu
Chim ngàn năm về đậu.
Sụp lạy Ngài cổ thụ
Thương đời người phù du!

Giữa rừng già Cát Tiên
Trong lòng Mẹ Thiên Nhiên
Làm ngoan đồng Lão Tử
Cùng trăng chơi vạn miền.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐÊM GIAO THỪA TRÊN NÚI Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 04/01/2016

ĐÊM GIAO THỪA TRÊN NÚI

Tương truyền xưa điển tích
Kon Rơng Pơ Dram
Là chiếc kén bọc thân
Bởi núi rừng ,suối nước .
Từ muôn đời thuở trước
Chờ ngày nở bay lên
Nên mãi mãi ở trên
Mây ngàn và gió mát .
Đêm cao nguyên bát ngát
Quay quần trong nhà sàn
Nhạc cồng chiên vang vang
Tình yêu hòa nhịp sống .
Cả núi rừng lay động
Người Ba Na đơn sơ
Cảm đời mãi nên thơ
Giữa đại ngàn lộng gió .
Trăng lồng mây như ngỏ
Mời người lên vùng cao
Cùng em ngắm trăng sao
Quên cuộc đời lao nhọc .
Con nhộng rời kén bọc
Thành bướm lượn vườn xuân
Dẫu biết đời..Gian truân
Vô tư sải cánh rộng.
Đêm giao thừa thơ mộng
Sao cỏi lòng nao nao
Dân làn tự thuở nào
Vẫn một đời lầm lũi .
Hồng Phúc
( Cảm tác khi đến thăm làng KON RƠNG PƠĐRAM )

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NỮA VẦNG TRĂNG Thơ Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 on 19/12/2015

NỮA VẦNG TRĂNG

Tặng Toni
Viết theo ý tony

Từ buổi quen nhau tôi với em
Trăng nghiêng nửa chiếc gác hiên thềm
Soi mơ,hẹn mộng tròn trên gối
Trăng thề trăng nguyện mãi trăng nguyên

Sông Bạc nào chia rẽ mối duyên
Ô Thướt ngàn năm một chữ tiền
Tôi hóa buồm nâu trôi viễn xứ
Giang đầu Em đợi phận thuyền quyên

Nữa tôi xuôi đến thềm Nguyệt Lão
Không lời đáp vọng lặng ngàn sao
Trăm mối tơ long phơi cung Quế
Về đâu gói thét lẫn mưa gào

Nữa Em hóa đá lời vọng phụ
Mưa gió nẻo đời mây uẩn u
Theo gót chân xưa tính Juliet
Pari xa vợi bóng anh Gù

Thôi nhé từ đây xuôi viễn mơ
Thềm khuya sương phủ nửa trăng mờ
Sân đình trúc lẻ loi soi bóng
Gối mộng buồn thiu nửa nguyệt chờ

….
Đếm những mùa hoa bên bến sông
Cải vàng tàn nở những chờ mong
Bạn bè trang lứa tay bồng bế
Bến vắng mình em tưới cải ngồng

Thuyền quyên lần lửa chở sang ngang
Chung chiêng trĩu nặng nữa trăng vàng
Xa nữa trăng sầu về soi nước
Mái chèo quầy quả vỡ miên man

Lê bước trễ tràng tìm bến xưa
Đìu hiu bến vắng gió buồn đưa
Ai còn tát nước bên chiều muộn
Múc đổ giùm tôi bán nguyệt thừa

Biền biệt xa nhà mây lang thang
Chiều nay cố quận ngắm trăng vàng
Ngày mai pháo cưới hồng thôn nhỏ
Cháu của người xưa cưới cháu nàng

Bên kia Bà lão nhóm cơi trầu
Bên này ông lão nhấp ly bôi
“Tình già”,duyên trẻ vui hai họ
Đầu mày cuối mắt bóng Phan Khôi *./.
(*) : Tác giả bài thơ : “Tình già” nổi tiếng
———–PHẠM DƯƠNG———–

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT Của Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 on 19/12/2015

CHÙM THƠ LỤC BÁT CỦA ĐẶNG TOẢN

DỖ DÀNH TRĂM NĂM

Một hôm trăng dãi đầu thềm
Một mai nắng sưởi hạt mềm sương trong
Từ hôm nắng đến thăm lòng
Gió thôi xoáy mạnh nên vòng trốt cao
Ta về lòng gội mưa rào
Niềm vui ướt đẫm mưa trao tự nguồn
Mưa rào tuôn, mưa rào tuôn
Đất xông hơi ấm từng luồng ngát hương
Thỏa lòng bát ngát con đường
Mở bừng huyết mạch rõ tường nội thân
Dù mai đời có phong trần
Thời gian dầu nhuộm trắng ngần tóc xanh
Lòng êm đượm thoáng nắng lành
Niềm vui khoảnh khắc dỗ dành…trăm năm
Gia Lành
9/1984
CHÚT QUÀ TÂM LINH

Cha không về nổi đâu cha
Nửa vòng trái đất bò ba kiếp người
Mai kia chắt nội lên mười
Cửu tuyền thanh tịnh cha cười đón con
(Trái đất xanh, trái đất tròn
Vầng dương đốt mãi biết còn hay không?)
Nắng quê chợt xám chợt hồng
Hoa cà phê nở thơm nồng vườn xưa
Con mơ một giấc tàn trưa
Bóng cha chợt hiện như vừa hôm qua
Hôm qua ồ! ối hôm qua
Lòng con sót lại chút quà tâm linh.

Bảo Lộc
10/1/1991
ĐÁM CHÁY RỪNG

Trời ơi! Rừng cháy trời ơi!
Con thơ hét lớn rối bời ruột cha
Đỉnh trưa nắng sụp chiều tà
Trời xanh khói cuộn biến ra mầu chì
Chim rừng xao xác bay đi
Dế, sâu , kiến , mối thôi thì nằm co
Cháy lâu một trận ra trò
Rừng ơi! Tự cổ hóa tro bao lần?
Trông rừng lại ngẫm đến thân
Lặng nhìn rừng cháy biết phần mai sau

Mai sau có một địa cầu
Bọc toàn kim loại lạnh mầu vô sinh
Con ơi! Đừng có thất kinh
Đu tàu vũ trụ…thổ tinh ta về (!)

Bảo Lộc
23/3/92

ĐẶNG TOẢN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 19/12/2015

TÌNH LỠ

Em yêu dòng Trà Khúc
Anh xao xuyến Lê Giang
Đường liên thôn trải nhựa
Lúa chín màu vàng hanh
Nơi tình đầu nhỏ dại
Em mười một ngây thơ
Anh ngu ngơ khờ khạo
Vừa mới tập làm thơ
Rồi anh lên tỉnh học
Em nón nghiêng trường gần
Tuổi học trò quên lãng
Thời gian vội qua nhanh
Tuổi mười bảy lạ quá
Anh ngụ học chung đường
Cô bé xưa duyên dáng
Thuần khiết tựa như sương
Sáo khuya em trỗi nhạc
Cho lòng anh xuyến xao
Bướm bay vờn khắp lối
Anh lẽo đẽo theo sau
Chiến tranh bùng khắp chốn
Ánh vứt bỏ bút nghiên
Em theo bố bưng biền
Ngậm sầu theo nỗi nhớ.

THÀNH PHỐ MẾN YÊU

Mới ngày nào thành phố bé cỏn con
Đi xa xứ xuân về thành phố lớn
Thành phố Quảng Ngãi thay da đổi thịt
Đông trườn dài đến tận Ba Làng An
“Long Đầu Hý Thủy”, chập chờn Trà Khúc
Vẻ hùng anh, Thiên Ấn dáng hiên ngang
“Thiên Bút Phê Vân” – “Sa Bàn An Hải”
“Cỗ Lũy Cô Thôn” đẹp mãi trời mây
Cả đất trời cảnh đẹp tụ về đây
Thành phố nuốt trôi đường tránh ngoại thành
Xe tải nặng phóng nhanh trong lòng phố
Ôi to rộng! Dân đen cùng vui sướng
Kiếp “dân quê” thành “dân thành thị” rồi!
Thành phố thênh thang, dân được đổi đời
Núi núi, sông sông hùng vĩ đất trời
Đông giáp Bể Đông, hào hùng chiến tích
Tây gần kề “Thạch Bích”ánh tà dương
Nam dòng Bàu Giang phân chia thủy giới
Bắc cảng Sa Kỳ, Sơn Mỹ quật cường
Thành phố ta ơi! Ta cùng mở hội
Trường Trần Quốc Tuấn vừa tròn hoa giáp!!
Người ơi!!

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Thạch Lê

Posted by thinhanquangngai1 on 19/12/2015

ĐÊM CÔNG VIÊN

Khoảng vắng mang mang chìm hoang sơ
Tay tìm tay – Ánh điện xanh mờ
Giọt sương đêm nhẹ run trên lá
Đại lộ trôi xa – vẳng tiếng thơ. . .

Tóc mềm rối gió, dấu tay ai
Ngõ tối chìm xa … bóng áo dài
Gió hỡi xin mời cùng hãy tới
Vờn yêu trên tóc với trên vai

Hờn ghen chi với vật Vô Tri?
Quên – Nhớ, không trao tiếng tạ từ
Mờ nhạt Tương Lai – chìm Dĩ Vãng
Lặng thầm ngưng đọng chút suy tư . . .

CHẤM HẾT

Lọt kẽ tay, mất tương lai
Mười năm! … Kết chuỗi đêm dài nghĩ suông

Phù sa theo nước rời nguồn
Hành trang mấy lớp chở buồn về nuôi!

Đêm buồn cầu một chút vui
Có ai từng lấy ngậm ngùi đem cân?

Áo xanh mờ bụi phong trần
Xa xôi ai kẻ chia phần xa xôi?

Giọt cay thấm đắng vành môi
Ánh sao rơi lạc lìa ngôi Thiên Đàng

Mênh mông một cõi Hồng Hoang
Không gian sa mạc –
Thời gian Lữ Hành.

Thạch Lê

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI Thơ của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 19/12/2015

BIỂN VÀ MÙA ĐÔNG

Biển dịu dàng hay bão tố mùa đông
Cũng quặn đau nhau, buôn buốt mênh mông
Mù sương lãng đãng, bóng chao hiu hắt
Rót biển vào lòng, mặn đắng đông phong.

Biển màu gì mùa đông này anh nhỉ?
Lệch gió chiều ngơ ngác cánh chim xa
Như dã tràng đợi mùa trăng kéo cát
Em đợi anh, thắt ruột sóng lô xô

Biển thầm lặng trùng trùng bao nỗi nhớ
Thao thức hoài, tràn ký ức thời gian
Bềnh bồng sóng bạc đầu muôn chiều gió
Ta còn gì – với biển mặn trăm năm.

MỘT THOÁNG BÀN CỜ – PARIS

Cứ mỗi lần ngang qua đường phố cũ
Bàn cờ ơi! Tôi lững thững về đây
Phố đã thay màu nhộn vui sầm uất
Phơn phớt chiều vẳng vọng “Dậy mà đi”.
Thời áo trắng “Đêm hồng” vang ca khúc
“Mẹ Bàn Cờ tay gầy tóc bạc phơ”
Ước vọng, thầm mong, của thời tuổi trẻ
Đất nước thanh bình, ru khúc ca dao.
Đã qua rồi thảm họa của chiến tranh
Quê tôi đấy, còn nghèo, đang phát triển
Ăm ắp hoa vàng trên thảm cỏ xanh
Lung linh nắng với cánh diều lộng gió.
Nên tôi thấu nỗi đau thương khủng bố
Xuống Paris và vùng đất xa xa
Lòng bàng hoàng một ngày nghe tin dữ
Chiến tranh chết chóc gieo rắc mọi nhà.
Xin hãy vì một hành tinh xanh đẹp
Và người người đoàn kết nắm tay nhau
Không khuất phục trước bạo tàn hung bạo
TRẮNG ĐỎ XANH dũng mãnh mãi vươn cao

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »