Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Sedge Warbler

    - Red spot -

    Stelvio Pass Sunrise

    Aeroplane

    Damselfly

    Lonely Tree angainst Sunrise - Creux-du-Van - Neuchâtel - Switzerland

    fun in the rain

    Phare du Petit Minou

    ... sparkling ...

    Equal Speed Charlie London

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 396,938 Lượt

MỘT CHIỀU THU Thơ của Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 02/08/2015

MỘT CHIỀU THU

Nhớ lại chiều thu của thuở nào
Lá vàng tơi tả dạ xôn xao
Mắt nhìn đôi mắt thầm trao gửi
Tay vẩy bàn tay vội khẻ chào .
Thôi nhé tôi ơi cách biệt rồi
Duyên không đành phận tạ từ thôi
Đường chia hai lối buồn hiu hắt
Chân bước đôi dòng suối lệ trôi .
Hoàng hôn buông xuống dạ bồi hồi
Ngày tàn đêm đến nhịp tim côi
Nhủ lòng quên nhé sao hoài nhớ
Lỗi hẹn tương phùng mặn đắng môi .
Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT Của Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 on 30/07/2015

CẢ GAN

Học chăm ước được chơi nhiều
Khi chơi ta học lắm điều thật hay
Học thì tỉnh, chơi lại say
Học say chơi tỉnh, họa may khó lường
Chẳng biết tôi, đấng nào thương ?
Cả gan chọn cõi vô thường học, chơi (!)

CÀ PHÊ, QUÁN CÓC VỈA HÈ

*tặng Nguyễn Sông Ninh

Rủ nhau đi uống cà phê
Ngồi nhìn thiên hạ tư bề ngược xuôi
Cạnh xe nước mía nhiều ruồi
Thuốc Miên (1) nửa gói chưa nguôi cơn sầu
Không nhà chẳng biết về đâu
Ai ca mùi mẫn chân cầu vọng sang
Cà phê này ít…bắp rang
Tôi khen, bạn cứ cười khan; thiệt tình (!)

Chợ Lớn Cuối năm 1982
(1)Thuốc Miên ( Campuchia ) hiệu Apsara .

CHA ĐÂU RỒI?
(họa bài” Cha không về”)

Cha đâu rồi hỡi cha ơi!?
Giờ đây con vọng chân trời đăm đăm
Chõng tre lều cỏ cha nằm
Chiếc nong ngày cũ con tằm xưa đâu?
Trời quê trăng đục mây nhầu
Sương quê mù lạnh mái đầu thanh xuân
Thềm quê đèn nhớ kéo quân
Tình quê con thắp thêm tuần nhang khuya.

Đặng Toản

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT Của Trần Quang Dũng

Posted by thinhanquangngai1 on 30/07/2015

ĐỔI GẠO ĐẦU NGUỒN

Từ quê Cha ngược lên rừng
Gánh bao ngày tháng, đôi chân mỏi mòn
Bầy Chó nhỏ, cõng lên non
Sơn Hà đổi gạo nuôi con sớm chiều.
Đếm từng hạt gạo chắc chiu
Cho con gom chữ nâng niu tuổi già

Vợ hiền mong đợi đường xa
Cha con đem gạo Sơn Hà về ăn
Cảnh nhà nhộn nhịp lăng xăng
Con vui hớn hở thêm chăm học hành…

Sơn Hà gạo lức mà thanh
Bởi trong nước mắt, long lanh tiếng cười
Dẩu rằng hạt gạo không tươi
Bởi mồ hôi mặn của người Cha yêu!
Vạn An. 1987

ĐÀ LẠT XUÂN

Se se màu đất quanh đồi
Trong hơi lạnh có em, tôi vai kề
Dìu nhau qua dốc nhiêu khê
Hoa Anh Đào nỡ đường về chim reo…
Mùa Xuân trải thảm lưng đèo
Tôi và em bước nương theo đường chiều
Suối khe ong bướm dập dìu
Vẽ hình hai đứa dựng lều cỏ hoa.

NGÀY VỀ CỐ QUẬN

Ngày về nhìn phố buồn thiu
Lơ mơ ký ức nổi chìm bóng mây
Con đường hoang phế cỏ cây
Tiếng côn trùng nhã vơi đầy lời ru

Ngày về tìm bóng thiên thu
Thấy tiền nhân hiện mịt mù khói sương
Còn tôi hiu quạnh bên đường
Ngu ngơ tìm mãi chút hương ngày nào…

Vạn An. 2001
TRẦN QUANG DŨNG

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NHỚ BẠN Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 30/07/2015

NHỚ BẠN
(Hương Linh: Nguyễn Xuân Phước)
Mình ngồi viết vài dòng thương nhớ Phước.
Ký ức no đầy kỷ niệm buồn vui.
Dẫu bút mực có mài mòn kinh sử
Cũng không tô đủ nét …ý nụ cười!

Mình cũng biết nói ra là đã trật.
Lở nói rồi chút xíu… sẽ quên thôi.
Bởi ngôn ngữ chưa qua bờ đại ngả,
Chuyên chở làm sao hết ngộ tánh con người.

Nên có lẽ dò tìm trong ẩn ngữ.
Chút than hồng khêu bếp lửa tâm linh.
Cho kịp lúc… hả hê đời tung hứng.
Đến thăng hoa cõi ấy chắc đa tình…!

Mình đã viết thành bài thơ nhớ bạn.
Ranh giới nụ cười xóa hết nỗi gần xa.
Và có thể ra đi như trở lại.
Như con tàu rồi cũng sẽ về ga!

TRẦN QUANG CHÂU

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHIỀU MÂY TRẮNG BAY Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 29/07/2015

CHIỀU MÂY TRẮNG BAY

Hiu hắt chiều rơi mây trắng bay
Gọi mùa thu đến nắng hao gầy
Hàng cây trút lá sầu tơi tả
Tỉnh lặng lòng dâng nỗi nhớ đầy .
Nhớ lại mùa thu cũng độ nầy
Một cơn gió cuộn lá chiều bay
Mẫu từ vĩnh biệt đời dương thế
Quặn thắt cung lòng con xót cay .
Tháng bảy đã về ơi mẹ ơi !
Mưa ngâu từng giọt dạ tơi bời
Đóa hồng màu trắng cài lên ngực
Thầm nhủ rằng con vắng Mẹ rồi .
Tháng bảy những chiều mây trắng bay
Tim con thổn thức nhớ những ngày
Bên Người yêu dầu say hạnh phúc
Giờ biết tìm đâu .. Cuộc sống nầy
Hồng Phúc ( Mùa Vu Lan nhớ về Mẹ )

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

SÔNG NƯỚC TÌNH EM Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 20/07/2015

SÔNG NƯỚC TÌNH EM
Tặng TRẦN XUÂN TỨ – KIỀU PHAN

Ba mươi năm rồi! Đất Vũng Liêm!
Mang Thít ơi! Sông nước tình em.
Buổi ấy tóc xanh anh lớ ngớ
Về đây xứ lạ có ai quen!

Biết nói gì cùng cây lá ven sông,
Anh mở lòng anh với gió.
Gió phương Nam ngọt ngào duyên số
Anh có em màu nắng thêm hồng.

Mình theo năm tháng ươm chồi biếc,
Lòng cũng như sông nặng phù sa.
Ôi ! Những dòng sông có bao giờ mõi mệt,
Mưa nắng nhiều cây lại đẹp mùa hoa!

Ly rượu cuộc đời hương ngát mật trần gian,
Màu sóng sánh hai bờ thực ảo.
Anh té xuống sông trăng say quê cồn đảo,
Trời Vĩnh Long ơi! Thương nhớ vô ngần!

Anh học từ dòng sông bao điều kỳ diệu
Đêm khuya thanh vắng tiếng nghìn thu,
Chuyện sông bồi lở đâu khó hiểu,
Chuyện trăm năm khắng khít tuyệt mù!

Khóm lục bình hoa tím lênh đênh…
Mang Thít ơi! Sông nước tình em.
Mái tóc xanh xưa giờ điểm bạc,
Sống chết một đời một mộng cùng em!

Trần Thoại Nguyên

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 12/07/2015

MỪNG THỌ MẸ 90

Mẹ về với ngoại vườn xưa
Con thơ bé bỏng, mới vừa thôi nôi
Cha đi kháng chiến trường kỳ
Giặc còng tay mẹ, thân gầy đòn tra
Mẹ về ẩn náu La Hà
Bước chân cô giáo đường xa lặng thầm
Dù cho gió bấc lạnh căm
Dù cho nắng gắt chang chang giữa đồng
Đạp xe hai buổi đến trường
Dạy cho lũ trẻ mở lòng từng câu
Đêm đêm dưới ánh đèn dầu
Mẹ ngồi nắn nót, chữ màu chì đen
Để mai trò nhỏ đồ lên
Khai tâm, tri thức cho đàn trẻ thơ
Mong ngày thống nhất phất cờ
Thành người hữu ích vươn cao với đời
Bây giờ mẹ đã chín mươi
Tóc như mây trắng, nụ cười vẫn tươi
Một đời vất vả đơn côi
Mẹ nuôi con lớn, phấn rơi trắng lòng.

NÓN QUÊ VÀ ANH

Nón nghiêng mưa bụi xa xưa
Đạp xe tan học – em đùa bóng mây
Gió thu áo trắng nhẹ bay
Qua sông Trà Khúc, thương hoài ngày thơ

Nón quê quai tím mộng mơ
Cát bồi Bến Lỡ, thẫn thờ nhớ nhau
Gãy vành nón lá mà đau
Bàu Giang, Thiên Bút, chênh chao cánh diều

Nón nghiêng vàng nhạt đường thêu
Ẩn trong lá xếp, câu Kiều tặng anh
Và anh lặng lẽ tình mang
Để thương, để nhớ trăm năm đợi chờ

Nón quê duyên dáng ngây thơ
Cỏ may vướng cả lối chờ tình xưa
Qua cầu nghiêng nón che mưa
Chợt rơi xuống nước – đò đưa sóng tràn
Nón quê mẹ kết lại vành
Gió mưa nhòe ướt thư tình nan tre
Xin người cất hộ nón quê
Nẻo xưa, dáng cũ, hoa lê xa

KHÔNG THỂ ĐẾM ĐƯỢC

Em không thể đếm được
Em yêu anh dường nào
Em không thể đếm được
Lá me vàng lao xao

Anh như pho sách quý
Huyền bí và mênh mông
Em đọc từng dòng chữ
Vẫn chưa thấu đoạn trường

Như bước vào thành quách
Lạc lõng giữa hư không
Bên thềm xưa quá khứ
Liễu rũ Vạc kêu sương

Em không thể đếm được
Sông Trà quê ta ơi!
Bao nhiêu sóng xô đẩy
Bao nhiêu dòng ra khơi

Em không thể đếm được
Em yêu anh dường nào
Chênh chao thuyền lạc bến
Xoáy dòng sông Vệ đau.

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

EM GÁI TÔI Thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 12/07/2015

EM GÁI TÔI

Em gái tôi chưa hưởng trọn niềm vui
Một đời lặn lội thân cò xa xôi
Ươm chữ nghĩa, ngày đêm buôn bán
Nuôi các con thành đạt nên người

Tuổi về chiều vui câu thơ phú
Cùng bạn bè thi hữu giao tâm
Xướng họa – thơ ca, góp tài góp sức
Để thi nhân Quảng Ngãi vang danh

Anh em mình lỡ thầy lỡ thợ
Cố tìm quên bóng xế tha phương
Có chút thơ nên tâm hồn ủy mị
Tuổi vào đông vẫn yêu thích văn chương

Anh sức mòn cố gánh gồng bươn chải
Cho trọn chữ “tu mi nam tử” buồn
Em thân gái nuôi các con đại học
Bằng họ hàng, lắm khó nhiều khôn.

Tin em ngã bịnh lòng đau buốt giá
Tóc rụng đầy rưng rức xót xa
Đồng Nai, Chợ Rẫy, Tây Ninh, Châu Đốc
Tìm thầy chữa bịnh giữa chốn phong ba

Anh chỉ biết cầu Trời khấn Phật
Cho em qua kiếp nạn lần này
Con thành đạt vợ chồng về cố xứ
Bên cháu ngoan thêm thập kỷ sum vầy
Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI PHƯƠNG TRỜI THƯƠNG NHỚ Thơ Thạch Lê

Posted by thinhanquangngai1 on 12/07/2015

HAI PHƯƠNG TRỜI THƯƠNG NHỚ
Gửi về Hồng

Tôi có người vợ hiền
Nơi quê nghèo kham khổ
Tôi đi mùa lá đổ
Nghẹn lời, giờ chia xa
Mái tranh từng quen thuộc
Từ vắng bóng một người
Môi em tắt nụ cười
Thương ai ngoài gió bụi
Công việc sớm lại chiều
Đôi bàn tay chai rắn
Ngày đêm dài đằng đẳng
Thui thủi chiếc thân đơn
Đâu còn lời tâm sự
Chia xẻ nỗi buồn vui
Vào ra bóng với người
Ngõ trước sau vắng vẻ
Trăng nghiêng rọi trước thềm
Vẫn như nhiều đêm trước
Chắc hôm nay lạnh buốt
Đôi gò má em tôi
Vườn rau, ngôi nhà cũ
Thành xa lạ hoang sơ
Mắt em đọng lệ mờ
Quầng thâm xua giấc ngủ
Phương trời nay cách xa
Nỗi nhớ nhau nghẹn nói
Sớm chiều đôi mắt mỏi
Hướng về em xa xôi
Cũng trông, cũng chẳng thấy
Nghe mưa, ruột buồn dàu
Đếm ngày mình xa nhau
Thời gian ơi! Chậm quá! …

Thạch Lê

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ CỦA Trần Như Nguyện

Posted by thinhanquangngai1 on 12/07/2015

VẠN AN – QUÊ HIỀN

Nửa đêm không ngủ
Xao xác tiếng gà
Lạnh hai lòng chân
Huyệt đạo ủ ấm
May còn nghiên bút
Dòng thơ tạp lục
Người từ xa xăm
Hơn ba mươi năm
Tay bắt mặt mừng
Dấu lệ rưng rưng …
Đời như cánh chim
Bay đi muôn phương
Một hôm bỗng nhớ
Vườn cũ tìm về
Vạn An quê mẹ
Xúm xít – láng giềng
Giờ những con hoang
Sống đời lang thang
Đất khách quê người
Biết đến bao giờ
Đấu lưng ta ngồi
Cùng hát đồng dao
Vạn An – quê hiền

BÓNG THỜI GIAN 1

Cách biệt phương trời lệ chứa chan
Tóc xanh nhuộm trắng nẻo thời gian
Non đoài mấy độ khoe cành biếc?
Biển rộng bao năm đợi thác ngàn?
Quảy gánh tương tư tàn lửa hạ
Dò sông thăm thẳm đuối đò ngang
Thoát thai sau giấc đời binh biến
Dát sợi tà huy kết chuỗi vàng

NỢ THI NHÂN

Vai áo thi nhân đã sờn rồi
Nửa đời địu cõng những áo cơm
Giờ nghe thấm mệt ngồi vá lại
Tiếc nỗi vạt lưng đã bạc màu
Ví đời thi nhân con xúc xắc
Mãi sàng mãi sảy mỗi mặt đen
Tàn canh bạc cháy chân lảo đảo
Cơm áo – thi nhân kiếp đọa đày.

Trần Như Nguyện

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

GỬI NGUYỄN TẤN ON Thơ Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 on 06/07/2015

GỬI NGUYỄN TẤN ON

Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay
( Nguyễn Bính )

Kinh mến tặng anh Nguyễn Tấn On

Đọc thơ quê , Nguyễn Tấn On
Lòng nghe ngọt đậm vị don quê  mình
Đà Lạt  sơn thủy hữu tình
Rưng rưng  phượng  tím , yên bình phố trưa
Buổi về Quảng Ngãi  vấp mưa
Áo ai cởi  ném sông xưa trong ngần
Chợ quê chưa mỏi đôi chân
Mà ta đã dạo bao lần trong mơ
Hồn quê nhập mấy bài thơ
Gió quê thổi mát đôi bờ ruộng thơm
Đường quê  thoang thoảng mùi rơm
Mẹ quê gom nắng thổi cơm bếp chiều
Sáo quê thổi lộng cánh diều
Đò quê chở bóng tịch liêu trăng ngà
Chùa quê nhớ tuổi thơ ta
Xuân quê đi lễ theo bà đội mâm
Chổi quê quét tiếng dậy thầm
Bóng quê trùm bóng thân , tâm muôn nhà
Thơ quê đọc tận xứ xa
Hỏi quê … ồ ! khói sương…à ơi bay !!!

Houston 05 – 7 – 2015
Đặng Toản

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT Của Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 on 30/06/2015

SOI GƯƠNG

Em ngồi soi bóng trong gương
Nắng vàng tinh nghịch tìm đường chia ngôi
Hồn nhiên chợt vỡ làm đôi
Buồn xòa ấm trán bồi hồi mắt nai
Gió lùa dăm sợi tóc mai
Ngập ngừng môi bậm mi dài cau cau
Ngoài song trời kéo mưa mau
Cuồng phong tỉnh giấc lá sầu chao nghiêng
Dạt dào mưa giọt đầu hiên
Mưa đan thành mái tóc huyền không gian
Mưa đùn nỗi nhớ miên man
Buồn vui thoắt hiện, chợt tan từng vùng
Nẻo về mưa chắn mịt mùng
Dày công gió gọt tròn từng hạt mưa
Mưa ơi! Hãy xóa sầu xưa
Vây cho lòng bé, tròn vừa tay ôm.
Bảo Lộc
5/1985

SÂN SAU NHÀ BÁC KHỐI

Lơ thơ đây cụm mã đề
Kia khoanh diếp cá, mấy về ngò gai
Lối vào cửa thấp rêu phai
Cạnh bên ảng nước một hai bụi gừng
Bao lần bác Khối đã từng
Chế tô mì nóng,vị lừng… sân sau!

TÁN TỈNH

Em ơi mẹ có nhà không?
Anh mang trầu thắm vôi nồng đến thăm
Cau xanh buồng chẵn tròn trăm
Lụa điều còn đợi…nong tằm ăn lên
Hôm nay hên thật là hên
Gặp em hong tóc ngay bên hiên nhà
Anh đi qua ngõ rồi ca
Em nghe cho rõ để mà…ngẩn ngơ (?)
Ca rằng có một tên khờ
Ngày hai buổi chỉ làm thơ ve nàng
Nhà em có bụi cúc vàng
Để cô bướm lượn để chàng ong vây
Trước sân một cụm mai gầy
Gầy như em độ “tao mầy” với anh
Có quê một cục cũng đành
Tình say chí tử mơ thành trăm năm
Tình ba mươi dệt mộng rằm
Chong đèn hột vịt, chống cằm chép thơ
Khuya hoang gục ngủ vật vờ
Vừa hò hẹn đấy không ngờ chiêm bao
Tỉnh ra trời đã lên cao
Thôi thì đành cậy trăng sao nhắn giùm :
“Yêu em rừng nhớ xanh um
Yêu em môi rụng từng chùm…lông măng”
Chữ rằng : ”khẩu thuyết vô bằng”
Thư không dám gởi hát xằng ví điêu
Yêu lâu lòng đã nản nhiều
Thấy em lơ đãng đặt điều gièm pha
Hôm em trao nụ cười hoa
Sượng sùng hối hận biết là…lỡ môi
Ngẩn ngơ nhớ đứng trách ngồi
Ưng thì ừ đại cười mồi làm chi?
Ừ mau kẻo muộn xuân thì
Hay chờ trước ngõ cây si mọc hàng?
Thư thì muốn viết ngàn trang
Gặp em ấp úng mấy hàng khơi khơi
Yêu em chưa mất một đời
Vậy mà được cả một trời…tương tư…
…-Anh ơi! thơ hết rồi ư?
Hát vài câu nữa, em… Ừ cho coi!
Bảo Lộc: 26/3/1992
ĐẶNG TOẢN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

SAU CƠN ” MƯA HOANG “LÀ…

Posted by thinhanquangngai1 on 26/06/2015

SAU CƠN “MƯA HOANG” LÀ THĂM THẲM NIỀM THƯƠNG, NỖI NHỚ…
(Cảm xúc sau khi đọc tập thơ” Mưa hoang”- Hà Quảng- NXB Văn học, 2015)

Khi đọc một tác phẩm văn học, điều tôi chú ý đầu tiên là nhan đề của tác phẩm đó. Nói như Đào Ngọc Đệ: Nhan đề “như gương mặt của một con người; nó là cái nổi bật nhất để phân biệt tác phẩm này với tác phẩm khác”
Như người bố, người mẹ phải nghĩ suy trăn trở lựa chọn khi đặt tên cho đứa con thân yêu của mình, nhan đề mỗi bài (hay tập) thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết…đều thể hiện sự lao động nghệ thuật của tác giả đối với đứa con tinh thần của mình. Khi ta bắt gặp những nhan đề cũ mèm thể hiện sự lười biếng trong lao động nghệ thuật, tự dưng cảm thấy mất hứng không muốn đọc tiếp tập thơ (hay tập truyện) ấy nữa.
Giữa hàng chục tập sách mới được bạn bè xa gần biếu tặng, tôi chú ý đến tập thơ của tác giả Hà Quảng cũng bởi cái tít khá lạ và độc đáo của anh “Mưa hoang”.
“Cơn mưa hoang rong chơi về phố biển
Gió nồng nàn gợi dáng thu xưa.”
(Mưa hoang)
Bằng nghệ thuật tu từ nhân hóa, tác giả khiến người đọc thú vị khi hình dung ra “cơn mưa hoang” như một chàng lãng tử trẻ tuổi nghịch ngợm, ưa xê dịch. Một chút phiêu diêu, một chút mộng mơ tạo nên sự liên tưởng hư thực, bảng lảng giữa thiên nhiên và trạng thái tinh thần của con người:
“ Em lại tìm em trong ngút ngàn ngày tháng cũ
Em thấy bóng dáng mình bên chùm hoa dại
Em thả hồn trong nắng gió yêu thương
Em dệt vần thơ từng sợi tơ vương
Thảng thốt chiều nay sao dài nỗi nhớ…”
(Mưa hoang)
Trong toàn tập thơ, tác giả dành nhiều thời gian ưu ái viết về tình yêu đôi lứa:
“ mái tóc bay trong chiều lộng gió
phủ xuống câu thơ ngọt mềm”
(Mái tóc em)
Tác giả đã khéo léo sử dụng biện pháp tu từ nghệ thuật hoán dụ “mái tóc” theo phương thức chuyển nghĩa để nói về một bóng hồng mà anh hằng nhung nhớ. “Mái tóc” đó “bay trong chiều lộng gió”, rồi tìm điểm dừng thật nhẹ nhàng, êm ả “phủ xuống câu thơ ngọt mềm”.
“Câu thơ ngọt mềm”. Câu thơ nhờ có hình ảnh mái tóc trở nên dịu dàng, êm ái, đáng yêu xiết bao! Sự chuyển đổi cảm giác trong thơ từ thị giác đến vị giác, xúc giác, thính giác và đến cả linh giác. Bao kỷ niệm thân thương ùa về “mái tóc” như “câu thơ mượt mà”- mái tóc “ thơm hương dịu dàng” là cái cớ để người thơ ấy vấn vương một mối tình trong hoài niệm thẳm sâu…
“ Vần thơ anh viết có tình em
Mái tóc em bay trong gió chiều
Có hương sen tỏa trong hơi thở
Ánh mắt lặng thầm…bao lời yêu”
(Em của tình thơ)
Người đẹp không chỉ hiện lên trong thơ Hà Quảng bằng hình ảnh hoán dụ chọn lọc “mái tóc” mà còn bằng hình ảnh hoán dụ “đôi mắt” nữa:
“ ánh mắt của suy tưởng
của đắm say
cháy bỏng cơn khát
…đôi mắt em
hoang sơ màu tư tưởng
xanh niềm mơ ước
xanh lòng khát khao”
(Cơn khát mắt em)
Vẻ đẹp của đôi mắt ấy không chỉ dừng ở cái nhìn sáng trong, cháy bỏng “như vì sao lấp lánh/ ánh lửa bập bùng” bề ngoài nữa mà nó đã thể hiện rõ vẻ đẹp nội tâm, vẻ đẹp trí tuệ của em rồi. Người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”. Tôi yêu những câu thơ có chiều sâu như thế trong “Mưa hoang” của Hà Quảng:
“ Một chút giận, một chút hờn lăn trên mắt em
Anh bỗng thấy câu thơ tình nặng niềm trăn trở…”
(Một chút giận, một chút hờn)
“ Em mềm mại dễ thương
như vầng trăng tỏa sáng
tỏa sáng vần thơ
tỏa sáng ước mơ
mà sao cũng là bão?
anh bị tấn công
anh bị bao vết thương
bị nỗi nhớ dày vò
anh không chống nổi !
…chiều loang tím
trĩu nặng
bão từ phía em ! »
(Bão từ phía em)
Từ cơn bão Haiyan có thật trong đời, tác giả liên tưởng đến cơn bão «từ phía em» -người con gái «mềm mại dễ thương» với vẻ đẹp tâm hồn thánh thiện «như vầng trăng tỏa sáng». Thoạt nghe tưởng chừng như vô lí nhưng càng ngẫm càng thấy thật hợp lô gic: Chính vì em đẹp thế, em thánh thiện đến thế mới làm lòng anh nổi giông nổi bão bởi «nỗi nhớ dày vò/ anh không chống nổỉ». Đó là cách nói hình tượng đầy chất thơ.
Câu thơ tả tâm trạng này cũng rất gợi :
«em nhìn mưa qua cửa sổ
Chiếc lá vàng lảo đảo
Gợi nỗi niềm yêu thương»
(Sài Gòn bất chợt)
Câu thơ nhân hóa «chiếc lá vàng lảo đảo» khiến ta liên tưởng đến kiếp người mỏng manh «sắc sắc không không» như lá vàng trước cơn mưa gió của cuộc đời; lòng lại thầm mong cho đi và nhận lại thật nhiều yêu thương trong cuộc sống hữu hạn của con người…
Bên cạnh chủ đề chính viết về tình yêu đôi lứa, Hà Quảng cũng dành dụm thời gian viết về tình yêu gia đình, tình yêu quê hương, đất nước. Tình yêu gia đình, quê hương, đất nước trong thơ anh gần gũi thân thương và hòa quyện khăng khít, thắm thiết. Không gian thơ mở rộng đa chiều: từ cơn «Mưa xưa» qua «Chiều mưa Đồng Cát»; từ «Dòng sông quê mẹ» đến «sông Thoa», «sông Dinh»; từ giọt «Nắng phương Nam» đến «Đôi miền thương nhớ»…đâu đâu ta cũng bắt gặp những hình ảnh thân thương, trìu mến, thiên nhiên ấp ủ tâm hồn người :
« Cơn mưa chiều lãng đãng
Dòng sông Thoa thì thầm…”
“ Nắng phương Nam hay tình em là nắng
Nắng dịu hiền mang màu sắc rất riêng
Nắng phương Nam gợi bao điều khao khát
Cứ dập dờn như con sóng triền miên…”
Rất nhiều người đã làm thơ ca ngợi: Mười cô gái ở Ngã Ba Đồng Lộc nhưng Hà Quảng có cách thể hiện riêng. Vẫn bằng thủ pháp tu từ hoán dụ, tác giả dụng công đặc tả về mái tóc- mái tóc của những nữ thanh niên xung phong thời chống Mỹ cứu nước:
“ mái tóc vương vương màu đất
mái tóc vương vương màu khói bom
cây bồ kết trĩu quả tỏa hương
cái lược, cái gương của thời con gái…”
(Mười cô gái ở ngã ba Đồng Lộc)
Không chỉ mở rộng phạm vi thơ ở không gian đa chiều, Hà Quảng cũng rất chú ý đến thời gian trong thơ: quá khứ- hiện tại- tương lai luôn đan cài, trăn trở trong thơ anh. Sau hai mươi năm xa cách, thầy trò gặp lại nhau tại ngôi trường cũ, thầy giáo rưng rưng quan sát các em đi tìm lại bóng dáng, nụ cười, tiếng nói của mình “còn đọng đâu đây nơi lớp học sân trường”. Không có tấm lòng yêu nghề mến trẻ sâu sắc, không thể viết được những câu thơ chân mộc, nặng tình như thế này:
“ Những mái đầu xanh nhuộm vài sợi bạc
Cuộc sống mỗi người nhiều nét đổi thay
Chúng ta vẫn nhận ra bao điều ngày ấy
Niềm yêu thương còn lắng đọng đến giờ!”
(Sau hai mươi năm)
Mùa xuân- thời gian khởi đầu một năm, cả nước dành sự quan tâm cho những người lính trẻ đang ngày đêm canh giữ bảo vệ biển đảo Trường Sa:
“Người dân biết các anh còn nhiều thiếu thốn
Gửi món quà quê mẹ thắm yêu thương
Người vợ gửi cho chồng bằng tình yêu chung thủy
Đứa con thơ gửi cha cái hôn nồng nàn sữa mẹ…”
Tác giả thấm thía một điều: món quà các anh bộ đội Trường Sa cần nhất không phải là giá trị vật chất mà là tình cảm thân thương, trìu mến, chung thủy…từ đất liền dành cho anh, giúp anh có thêm động lực “vững vàng tay súng, bảo vệ chủ quyền lãnh hải biên cương”.
Mùng ba Tết, học sinh đến thăm thầy cũng làm cho tác giả rưng rưng cảm động:
“Chén trà xuân lan tỏa
Không gian tràn nhớ thương
Hương xuân gợi vấn vương
Biết bao điều muốn nói”
(Chiều mùng ba Tết)
Mỗi khoảnh khắc thời gian đi qua cuộc đời cũng chạm vào tâm hồn đa cảm ấy miên man nỗi nhớ
“tháng ba rồi không biết sao đây
nỗi nhớ chất chồng nỗi nhớ
sao nhớ thương không lối đợi
vương vương tóc em nồng nàn”
(Chút nắng tháng ba)
Giọt mưa tháng bảy trong thơ anh cũng vương mang sầu nhớ:
“ Giọt mưa nào rơi bên kia sông
Để giọt bên này nhớ nhung sâu nặng”
(Mưa tháng bảy)
Rồi một đêm tháng mười huyền ảo:
“ anh vịn vào ánh trăng
ánh trăng khuya mềm mại như nỗi nhớ không tên
trĩu nặng bao niềm khát khao…”
( Giữa tháng mười)
Có một mùa thu người thơ ấy ra thăm Hà Nội “thành phố cổ kính trong sắc màu hiện đại”, ngắm hồ Gươm “lăn tăn con sóng” êm dịu, sao anh vẫn cảm thấy như những con sóng ấy:
“Vỗ vào lòng anh
Cứa vào da thịt anh
Nỗi nhớ”
( Mùa thu Hà Nội)
Hơi phóng đại một chút khi nói con sóng lăn tăn nơi Hồ gươm thơ mộng kia lại có sức mạnh “cứa vào da thịt anh nỗi nhớ”. Nhưng nếu đọc kỹ từng bài thơ trong tập thơ” Mưa hoang” của Hà Quảng, mới hiểu người thơ này luôn mượn cảnh tả tình và cảm nhận của anh là hoàn toàn chân thực , bởi “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (Nguyễn Du).
Thơ Hà Quảng giàu cảm xúc và mang đầy tâm trạng ưu tư hoài niệm:
“ Chiều nay cơn gió liêu xiêu
Còn không nỗi nhớ những chiều mưa xưa?”
(Mưa xưa)
Dẫu có mộng mơ, hoài cổ đến mấy, người thơ ấy vẫn rất tỉnh táo sống cho hiện tại và hướng đến tương lai với cái nhìn lạc quan, yêu đời. Bóc tờ lịch cuối cùng của năm cũ, treo lên tường một bloc lịch mới, anh tự hỏi mình:
“Ta làm được gì sau mỗi bước thời gian”
(Tờ lịch)
Anh ước mong cho mình và cho mọi người cuộc sống ngày càng mới mẻ, tươi trẻ. Đó là thái độ sống của một người đầy lòng tự trọng, biết làm chủ bản thân và làm chủ cuộc đời.
Gấp cuốn sách lại, trong tôi vẫn còn đọng lại dư ba cơn “mưa hoang” phiêu lãng xuyên suốt chủ đề của tập thơ Hà Quảng.Tôi biết anh là một thầy giáo dạy văn cấp ba. Đó là một lợi thế để người thơ không chuyên này áp dụng các biện pháp tu từ về từ vựng (so sánh, ẩn dụ, hoán dụ, ngoa dụ…) làm cho nghệ thuật chuyển tải nội dung thơ thêm phong phú, đa dạng. Một ưu điểm về nghệ thuật nữa trong tập thơ này là tác giả đã sử dụng linh hoạt các thể thơ tự do, thơ năm chữ, thơ bảy chữ, thơ tám chữ, thơ lục bát… khá nhuần nhuyễn, giàu âm thanh, hình ảnh, nhạc điệu. Tôi biết có nhiều người viết thơ không chuyên ở lứa tuổi 5x, 6x thường mắc phải cái lỗi viết thơ theo lối mòn, lặp lại nội dung, cách viết của người khác và lặp lại chính mình. Rất may, Hà Quảng không mắc phải cái lỗi ấy.
Nếu có điều gì mong mỏi hơn ở thơ Hà Quảng, tôi mong anh dồn nén cảm xúc trong từng câu chữ hơn nữa, tạo được nhiều câu thơ “ý tại ngôn ngoại” hơn nữa…Và tôi cũng rất tán đồng với ý kiến xác đáng của nhà thơ Mai Bá Ấn: ”…Chúng ta tiếp tục mong Hà Quảng có nhiều hơn những phút “hóa dại khờ” và “hoang đàng”; nhiều hơn nữa những “ngọn tình âm ỉ cháy” cùng những “hoang sơ mộng mị” ngay chính trong lòng mình để chuyển thi pháp từ “có cớ” sang “vô cớ” ngày một thơ hơn”.
Sìn Hồ, ngày 25. 6. 2015.
BÙI THỊ SƠN
(Hội viên Hội VHNT tỉnh Lai Châu- Hội viên Hội VHNT Các Dân tộc Thiểu số Việt Nam- Hội viên CLB Thơ Việt Nam.)

 

Posted in 03. Bình thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Nguyễn Thị Thu Ba ( Sóng Thu )

Posted by thinhanquangngai1 on 18/06/2015

SÓNG SÔNG TRÀ

Ôi tháng sáu !
Thời gian trôi nhanh quá
Đón tuổi trời
ngày tháng mãi đi qua
Bâng khuâng nhớ
khung trời xưa yêu dấu
Bao nỗi niềm
lưu luyến buổi chia xa
Nghe dân ca
dòng sông vương ký ức
Sóng vỗ về
khe khẽ hát lời yêu
Và trong gió…
trống lòng ai thổn thức ?
Bùi ngùi thương …
sợi tóc điểm sương chiều
Em vẫn nhớ
vẫn yêu từng kỷ niệm
Vẫn ru tình
theo những dấu chân qua
Trong lặng lẽ
tim hồng thêm triều mến
Ngọt ngào ơi !
thương lắm …Sóng Sông Trà
1/6/2014

GIẤC MƠ HOA

Hạ về rồi ! hoa phượng nở đầy sân
Từng cánh mỏng lung linh tia nắng mới
Đêm có nghe vầng trăng xa vời vợi
Hát thì thầm giai điệu mượt mà …. thương
Cùng lời thơ là nốt nhạc vấn vương
Như xoắn xuýt trái tim … tình không tuổi
Em ngây ngất giữa cuộc đời lầm lụi
Mơ từng ngày mắt lá dậy mầm yêu
Dẫu biết rằng ! Hoàng hôn ngã về chiều
Ta vẫn có mùa hè đang dội lửa
Vẫn muốn níu nắng hồng ngoài khung cửa
Sưởi tâm hồn ấm lại giấc mơ hoa
Dù lặng buồn thầm tiếc mỗi xuân qua
Niềm lưu luyến bên anh là có thật
Khi ngọn gió mang đi điều được … mất
Em trải lòng san sẻ chẳng hờn ghen
9 / 5 / 2015
Sóng Thu
(Nguyễn Thị Thu Ba)

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HÀ QUẢNG VÀ NHỮNG CƠN MƯA bài viết của Lê Nghị

Posted by thinhanquangngai1 on 29/05/2015

HÀ QUẢNG VÀ NHỮNG CƠN MƯA
(Một cảm nhận khi đọc tập thơ “ MƯA HOANG ” CỦA HÀ QUẢNG )

Tôi biết Hà Quảng khá muộn màng. Có thể nói là rất muộn khi anh sở hữu trong tay ba tập thơ in riêng. Cái dáng người cao cao và khuôn mặt trầm tư của anh khiến cho tôi và mọi ngươi mới gặp gỡ lần đầu cảm thấy có gì đấy hơi khó gần … Thế nhưng khi đọc “Mưa hoang”, tập thơ thứ 3 của Hà Quảng, tôi mới vỡ ra rằng bên trong cái vóc dáng đầy trầm tư ấy chứa nhiều lắm sự rung động nội tâm dữ dội.
Tôi thích đọc ngược thơ. Có lẽ vì tôi muốn đi ngược chiều với tác giả để tìm thấy cái thông điệp ẩn mình trong câu chữ. Và với “Mưa hoang” cũng vậy, tôi đã đọc ngược tập thơ từ bài cuối về trước.
Bài “Chiều mùng ba Tết”, Hà Quảng đã để lại trong tôi cái ấn tượng đầu tiên của cái ấm áp đầu xuân khi các em về thăm Thầy cũ. Tiếng cười giòn tan chiều đầu năm tưởng chừng ngọt như kẹo gương ấy được pha thêm chút hương vị của đất trời:
“Giọt mưa xuân rơi rơi
Trên thềm xưa lối cũ
Giọt mưa xuân ấp ủ
Giấc mơ nào cho em…”
Theo kinh nghiệm của các cụ lão nông thì cơn mưa đầu tiên vào những ngày đón chào năm mới là cơn mưa lành, con mưa báo hiệu một năm đầy an vui và sung túc. Phải chăng Hà Quảng cũng muốn vậy và gửi vào chiều mùng ba Tết một cơn mưa như thế?
Hà Quảng và những cơn mưa đã dẫn dắt ký ức đi từ miền xa hút với những rung động nội tâm đầy ắp nỗi niềm:
“Một chiều mưa bên kia sông Vệ
Anh lặng thầm theo ký ức thời gian…”
(Tiếng mưa rơi)
để rồi Hà Quảng nhớ một thời
“… Em của ngày thuở còn đi học
Chiều tan trường trời đổ cơn mưa”
(Tiếng mưa rơi)
và …
“Em xa xôi hiện về nơi bến vắng
Mưa nhòa từng giọt mưa rơi”
(Tiếng mưa rơi)
Thú thật là tôi cũng đã từng ngồi nhìn mưa, nghe mưa nhưng chưa bao giờ thấy “mưa nhòa từng giọt mưa”. Nỗi nhớ ở đây đã được Hà Quảng chồng lên, chất ngất yêu thương. Mưa đi xuyên qua thơ Hà Quảng từ phố thị đến những miền quê:
“Mưa về trên Đồng Cát
Thị trấn nhỏ bình yên…”
(Chiều mưa Đồng Cát)

“ Một chiều mưa bên kia cầu sông Vệ
Anh lặng thầm theo ký ức thời gian…”
Mưa trong “Mưa hoang” đã kéo Hà Quảng đi về miền xa lắc, tận sâu trong miền kí ức:
“ Em bỏ quên cơn mưa chiều năm ấy
Đường Sài Gòn ngập lối anh đi…”
(Bao điều muốn nói)
Để rồi Hà Quảng
“…Câu thơ không cánh mà vương
Để thương, anh nhớ con đường mưa xưa”
( Mưa xưa)
Tôi không thích nhặt từng từ, ghép từng chữ của Hà Quảng để tìm cho mình một sự đồng cảm. Nhưng thực sự, Hà Quảng đã lôi mưa đi khắp cuộc hành trình từ tháng ba, tháng bảy đến tận cuối mùa đông
“ Mưa tháng bảy sao buồn rười rượi
Cầu Ô kia em có đi về…”
(Mưa tháng bảy)
Và rồi
“giữa tháng mười rồi em
ngoài trời đang đổ cơn mưa”
(Giữa tháng mười)
Để rốt ráo lại thì “cơn mưa hoang rong chơi về phía biển” và
“Cơn mưa hoang lặng im
Em thấy mình đơn côi”
(Mưa hoang)
Tôi không là nhà phê bình lý luận văn chương, nên cảm nhận lan man từ những gì “Mưa hoang” mang lại nó không đầu không cuối. Cái bất chợt mưa nắng của Hà Quảng là sự dồn nén ký ức, là sự bùng vỡ của nội tâm mà chẳng biết vô tình hay cố ý mà tác giả đã dắt mưa đi theo kiểu của mình. Sự phân tích kết cấu và ngôn từ thì dành cho các nhà chuyên nghiệp, tôi không dám lạm bàn.
Đứng về góc độ độc giả, tôi chỉ muốn khép lại bài cảm nhận của mình bằng một câu hỏi thôi. “Vì sao tác giả đặt tên cho tập thơ này là MƯA HOANG mà không phải là MƯA HOAN”
Chắc chắn Hà Quảng cũng không muốn trả lời câu hỏi này nhưng trong một sat – na nào đó, tôi tin Hà Quảng và những cơn mưa sẽ mang theo nhiều khúc hoan ca tình ái.
U Minh Thất, 29. 5. 2015
Lê Nghị

Posted in 03. Bình thơ | 1 Comment »

CHÙM THƠ CỦA Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 29/05/2015

ĐƯA NHAU VỀ

Hãy đưa nhau về trên lối xưa
Cổ lũy cô thôn rợp bóng dừa
Sóng vẫn xô bờ, ngàn năm ấy
Tìm dấu chân xưa, trên lối xưa

Hãy đưa nhau về với tiếng ru
Là Hà Thạch Trận dệt tình thu
Bàu Giang xuôi chảy về biển cả
Thu của lòng ta, bao nỗi đau

Hãy đưa nhau về với Vạn An
Dòng sông Bến Lỡ uốn miên man
Cầu xưa ván hở đâu còn nữa
Kỷ niệm đong đầy lại trái ngang

Hãy trả lại nhau thuở trinh nguyên
Bao năm cơ khổ lắm muộn phiền
Tình thơ ta dệt muôn vần điệu
Chỉ còn đôi ta một cõi riêng

TẶNG BẠN

Mừng em thuyền cũ, trở bến xưa
Chắp tơ tình, ba mươi năm thừa
Hai con lem luốc, còn trứng nước
“Chén nước đầy vơi” duyên phận xưa!!

Anh rời mái ấm, theo tình mới!
Cô phụ mình em, kể sao vừa!
Thuyền em nhỏ bé, trùng dương sóng
“Sóng tóc bạc đầu”, anh thấy chưa?
Cái “nghĩa tào khang”, em chạnh nhớ!
Thôi đành số kiếp, sống như mơ
Những tưởng tình xưa, giờ trỗi dậy
Nhịp cầu Ô Thước, dệt ước mơ!!
(Anh ơi! Anh đừng tưởng em khờ)

TỰ TRÀO

Năm xuân nhập cuộc “CỔ LAI HY”
Cuộc đời ngắn ngủi, chẳng còn chi!
Người đời lên chức, tăng lương tháng
Tớ tăng huyết áp, thoái sống lưng (mỏi tứ chi)
Cơm hẩm, rau ôi, ngày ba bữa
“Tử quy, sinh ký” đợi cuối đời
Đồng song ngày cũ, còn vài chục
Tóc bạc, răng long, thiếu lại thừa!!

TRẦN CÔNG THẠCH

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

SỐNG CẢM ƠN ĐỜI TRONG TỪNG KHOẢNH KHẮC. Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 29/05/2015

SỐNG CẢM ƠN ĐỜI
TRONG TỪNG KHOẢNH KHẮC

Đời đẹp mong manh! Quá vô thường!
Trái tim ta hỡi! Đập nhịp yêu thương!
Cảm ơn đất trời trong từng khoảnh khắc
Ta hiện hữu giữa lòng bàn tay âm dương!

Nầy gió nầy hoa nầy trăng sao
Và em yêu và cát bụi chiêm bao!
Cảm ơn đời một thoáng vui xanh vĩnh cửu
Giây phút hiện tiền quý giá biết bao!

Hãy vui sống khi ta còn có thể
Hít thở nói cười trên mặt đất cỏ rêu
Dẫu khổ đau có khiến ta nhỏ lệ
Cảm ơn đời vì cuộc sống thật đáng yêu!

Ôi phép lạ thuở trần gian lấp lánh
Nhu giọt sương mai,ánh trăng giải nhiệm màu!
Trong cát bụi có điềm linh thánh
Cảm ơn người ta-sống-với-trong-nhau!

Cuộc sống diệu kỳ! Ta mến thương!
Vô biên xanh khoảnh khắc vô thường!
Cảm ơn vạn hữu hàng hàng thế giới
Hạnh Phúc vô ngần reo trong máu xương!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 23/05/2015

QÙA QUÊ

Anh vào thành phố ngày mai
Quà em giọt nước chè hai sông mình
Quà em một trái vã xanh
Quà em hoa cúc nở vàng quê ta
Quà em cá bống sông Trà
Quà em khói rạ, mưa sa mái đình
Để em đỡ nhớ quê mình
Để em ấm áp chân tình cho nhau
Để em thấm đẫm ca dao
Lời ru của mẹ, bầm đau thân còm
Hè sang giữa phố Sài Gòn
Lặng theo nỗi nhớ, tha phương phong trần

VỀ MIỀN KỶ NIỆM

Về ngang Cổ Lũy Cô Thôn
Vỡ ngăn tiếng sóng, nhàu lòng nao nao
Dừa nghiêng tóc xõa rì rào
Trầm tư mái ngói ố màu rêu phong
Về ngang Thạch Bích tà dương
Vỡ ngăn tiếng gió, nhàu con diều buồn
Ngón chân bấu dưới cỏ non
Vấm miền kỷ niệm, lối mòn ngổn ngang
Về ngang thành phố đầu xuân
Tô don nóng hổi, tần ngân hoàng hôn
Chợt nghe tiếng vọng tháp chuông
Vỡ ngàn ưa bụi, đêm buông nhàu tình

20/2/2015
Mồng 2 tết Ất Mùi
La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

KHÚC RU TÌNH MẸ Thơ Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 23/05/2015

KHÚC RU TÌNH MẸ

Mẹ đang say với giấc nồng
Con ngồi bên mẹ ngóng trông, thẫn thờ
Chợt từ một thưở ấu thơ
Tiếng ru của mẹ ầu ơ…vọng về…
Trăng gầy mờ ảo vườn quê
Năm canh mẹ thức vỗ về con yêu
Một đời tần tảo,chắt chiu
Chén cơm, manh áo sớm chiều mẹ bươn
Quản gì dãi nắng dầm sương
Thân có lặn lội, nhọc đường chông gai
Ngày qua tháng lại miệt mài
Cong lưng mẹ gánh, quằn vai mẹ gồng
Để cho con cả trời hồng.
Thổi hồn con chiếc cầu vồng thần tiên
Mẹ như dòng suối dịu hiền
Mẹ trong con những thiêng liêng, tự hào.
Mẹ giờ sức yếu tuổi cao
Lơ mơ sợi nhớ, chênh chao sợi tình.
Mẹ đâu còn nhớ về mình
Trí nhân bỏ ngõ, tâm linh đâu còn
Nhìn thân xác mẹ hao mòn
Đẫm trong con tấm lòng son mẹ hiền
Ngủ đi mẹ, giấc bình yên !
Trong mơ mẹ thấy nghiêng nghiêng cánh cò
Và dòng sông với con đò
Cây đa, bến nước… điệu hò quê hương
Lặng ngồi yên giữa đêm trường
Con ngồi trông mẹ…yêu thương ngập hồn./.

17//3/2015
Bùi Ngọc Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MÁI TRƯỜNG XUA Thơ Nguyễn Thị Thu Ba ( Sóng Thu )

Posted by thinhanquangngai1 on 23/05/2015

MÁI TRƯỜNG XƯA
( kỷ niệm 40 năm ngày thành lập trường )

Em đã về thăm lại mái trường xưa
Hàng phượng vĩ nghiêng nghiêng mùa chờ đợi
Cành lộc non dịu dàng mang hè tới
Nhuộm sân trường cháy đỏ gót thư sinh
Tư Nghĩa ơi ! Kỷ niệm của chúng mình
Giờ đến lớp đùa vui cùng bè bạn
Chút vẩn vơ chút dại khờ … lãng mạn
Chút giận hờn vô cớ chẳng vì đâu
Những bài thơ nghịch ngợm chuyền tay nhau
Dòng lưu bút chia xa … niềm lưu luyến
Chiều ngẩn ngơ rung đưa bằng lăng tím
Buổi tan trường áo trắng dập dìu bay
Sắc phượng hồng rực rỡ đậu trên vai
Ve khúc khích nghe lòng bâng khuâng quá
Quả bàng rụng phơi mình trong nắng hạ
Ôi sân trường nhớ lắm ! dáng Thầy Cô
Ngói đỏ tươi chen chúc lá nhấp nhô
Tường vôi trắng thơm thơm mùi hương mới
Bao nhiêu năm trở về … lòng phơi phới
Bên mái trường yêu dấu khắc trong tim
25 / 4 / 2015
Nguyễn Thị Thu Ba
( Sóng Thu )

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »