Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 463,813 Lượt

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by admintnqn trên 15/12/2017

CHIỀU KÝ ƯC`
Đôi mắt em, chìm trong dáng núi
Chiều Sông Pha, trôi chậm qua đèo
Cứ chảy đi, đời sông, đời suối
Biết bên bờ, ai đó dõi theo …
*
Khi bóng nắng, treo chiều năm cũ
Nông trường xưa, se thắt một thời
Ký ức nào tưởng chừng yên ngủ
Lau trắng bờ sông, lay chơi vơi …
*
Thanh niên xung phong, hồn nhiên sống
Như rừng cây, hút gió nghiêng chiều
Lán trại nam, tứ bề gió lộng
Nghe “Ví dầu, nhà dột, cột xiêu” …
*
Thắp thỏm, chờ kẻng chiều réo gọi
Đằng kia, bếp lữa, dậy mùi thơm
Gõ chén hát, hát cho quên đói
Chờn vờn “Mãnh hỗ đợi giờ cơm”
*
Chuyện tiếu lâm, rung rinh lán trại
Những tháng năm, ăn mãi không no
Vẫn tròn căng, sắc màu con gái
Sống vô tư, không chút đắn đo
*
Những bàn tay, mài mòn cán cuốc
Nối hoa văn, những vết chai sần
Cơn sốt rét, nghe chừng quen thuộc
Mơ nắm tay em … chỉ một lần!

NIỆM KHÚC CHIỀU
Rung không gian, thanh âm bơ vơ
Giăng ngang chiều bóng nắng dật dờ
Nghe em hát, nhảy dòng lạc điệu
Bài tình ca đứt quãng dại khờ
*
Ngắt ngứ buông, đong đưa lời yêu …
Chợt nhớ gì, mà thoáng đăm chiêu
Vụng về nghiêng bên chiều sợi nắng
Chập chờn xoay, ngày cũ quạnh hiu
*
Người đi qua triền sông, loanh quanh
Tiếng buồn khua trên đồng lanh canh
Còn nguyên đó, con đường năm cũ
Mắt mờ cay, đẫm mộng ngày xanh
*
Buông cung môi, xàng xê chơi vơi
Thương dòng sông miết mỏng bến đời
Trôi đâu mất, đoạn tình xa vắng
Dây hư không, ngậm ngùi rã rời
*
Lả lơi chiều, hoang linh trong sương
Tiếng tơ đồng ngắt lịm còn vương
Em xa xăm, đắm chìm nỗi nhớ
Bồi hồi rơi váng vất bên đường …
*
Khúc hoan ca, sông cuốn trôi đi
Sắc hoàng hôn dỗ giấc xuân thì
Chợt hoàng hoa, trở chiều bùng vỡ
Huyễn hoặc ngày, trên dấu chim di …

THEO ĐÊM
Đêm rách bươn
Trãi gió
Trắng dòng
Trôi nghiệt ngã
Sắc màu cỏ úa
Đồng ngập mặn
Phù sa
Kết tủa
Lưng lửng treo
Rêu rác vàng ong
Xa rồi
Những góc cạnh
Trẻ trung
Giấu đâu mất
Quãng đời vụng dại
Chầm chậm bước
Dấu tình
Vương vãi
Rơi
Theo em
Lặng lẽ vô cùng …
Lê Thanh Hùng

Advertisements

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

“RỜI QUÊ RA PHỐ NẮNG NGỜ NGỢ QUA” Nhà thơ Thanh Thảo viết về tập thơ ” Hồn Quê” của nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

Tập thơ “HỒN QUÊ” của Nguyễn Tấn On

“ RỜI QUÊ RA PHỐ NẮNG NGỜ NGỢ QUA”

Một câu lục bát thật hay, mà cũng thật chính xác. Cái nắng nơi phố phường ấy có phải cũng là cái nắng ở quê mình? Ngờ ngợ thôi, mà ngờ ngợ là phải. Nguyễn Tấn On trong những dòng thơ nghiêng rất nhiều về tâm cảm của mình đã không hề quên gốc gác một người nhà quê, một người Quảng Ngãi, một đứa con của sông Trà được nuôi lớn lên từ gánh don của Mẹ:
“ Gánh don mẹ gánh đất trời
Nuôi con ăn học một thời đó đây
Rung rung chạm gánh don gầy
Mẹ không còn nữa ui đầy nhớ thương” (MẸ VÀ GÁNH DON)
Vẫn còn nhớ đến cặp ui đựng don, là đã mang theo dù xa ngút ngát lên phương nào cái hồn cái vía của Quảng Ngãi quê mình. Một nhà thơ có thể vượt ra ngoài một quê hương, nhưng không nhà thơ nào không có một quê hương, hay từ chối một quê hương. Tôi từng nghe, có một số người Quảng Ngãi khi vào hay ra thành phố lớn, làm quan hoặc bán buôn thành đạt, thường ngại ngần khi phải nhận quê hương mình, thậm chí có người còn cố gắng “ đồng hóa” với giọng nói thành phố, cố xóa đi những vết bùn quê mùa trong cách cư xử hay trong văn phong của mình. Liệu đó có phải là những người thực sự thành công, thật sự thành đạt? Tôi không nghĩ như vậy. điều đó làm nên vẻ rung cảm riêng của nhà thơ những người Quảng xa xứ, cũng làm nên phong vị riêng của thơ Nguyễn Tấn On.
“ Oằn thân sương sớm em tát nước
Lúa đã ngậm dòng căng ngực xưa” (TIẾNG QUÊ)
Người đã viết được câu thơ ấy, hẳn không thể quên gốc gác của mình. Tôi cứ chìm dần, chìm dần qua từng bài thơ bình dị của On, với những câu thơ không dễ dãi mà lại thân gần:
“Mõ rừng gõ ngập ngừng
Mắt nai ngơ ngác cạ sừng vào sương”
Hay:
“ Núi ngồi cắt nửa vầng trăng lạnh
Như gã thiền sư giữa trần gian” (NÚI)
Không căng cứng, không lắm lời, không tỏ ra bảo thủ hay cách tân, thơ Nguyễn Tấn On là thơ tự nhiên của nữa muốn bày tỏ, lại nữa như ngại ngần. mỗi lúc thoát ra ngoài công việc, người làm thơ này lại như muốn trôi hun hút về quê nhà, hun hút trôi về tuổi thơ, nghĩa là trong chốc lát trôi về hiện tại của mình. Những dòng thơ khi đó chợt đến, những hình ảnh tưởng đã mờ khi ấy chợt hiện, và bài thơ cứ thế được hoàn thành:
“ Gánh chung một mớ rau vườn
Nghe thương tiếng gióng trên đường làng quê
Chợ quê bạc nhỏ không chê
Nấm rơm một rổ cá trê còn bùn
Chợ quê mái rạ đập đùn
Nắng soi nón vá mưa luồn áo tơi”
(CHỢ QUÊ)
Những hình ảnh cứ như quá xa xưa mà sao sống động, mà sao tha thiết trong hồn một người xa quê. Không phải chỉ cái khổ cái nghèo mới khiến ta xúc động, mới làm nên thơ. Nhưng quả tình, thơ Việt Nam mình không nên thoát, không thể thoát khỏi thân phận nhân dân mình, nhất là thoát khỏi cái nghèo ở quê nhà, ở nơi mình chôn nhau cắt rốn. dẫu bây giờ mình đã giàu có, đã sung túc, thì một khi chợt dào lên nỗi nhớ Cha Mẹ xưa nghèo khổ, nhớ quê xưa “Con cá bống vùi cát nhột bàn chân”, cái cảm giác ấy sẽ khiến ta như thiếu đi một chút gì, ngay cả lúc ta ngỡ đã đủ đầy. mà thơ lại luôn “ăn” vào cái phần thiếu ấy trong tâm hồn người, luôn cư trú trong cái phần không thỏa mãn, cái phần khắc khoải đến kỳ lạ, đến vô lý của con người.
“Ngơ ngác nhìn lẩn thẩn chiếc ba lô
Gió thật lòng từ bãi mía nương ngô
Chim xáo nhảy thuyền xưa nằm úp mặt” (PHÍA SAU)
Có thể viết nhiều hình ảnh khác khi người lính trở về, nhưng chỉ cần một chi tiết “nhìn lẩn thẩn chiếc ba lô”, ta tức khắc hình dung đúng cái bơ vơ. Cái ngơ ngác của người lính tay không trở về từ chiến trường, khi quê nhà thì vẫn thế nhưng chưa chắc còn chỗ cho mình. Nguyễn Tấn On có thể đã rời quê từ một một hoàn cảnh gần như thế, chính vì vậy, quê hương trở thành nỗi day dứt. Đã có những con người không thể sống được ở quê mình, nhưng không vì thế mà họ thanh thản khi bái biệt quê cha đất tổ. Bây giờ đây, thơ như một kiểu trung gian để người làm thơ đánh đường về quê mình. Nhưng quê nhà thơ ở đâu? Không dễ trả lời câu hỏi này. Khi một người đang ở quê như Quang Dũng mà cứ làm thơ đâu đáu nhớ “quê nhà”, thì quê của nhà thơ nhiều khi cũng là một cõi u minh khó định danh. Tôi mừng khi đọc thơ Nguyễn Tấn On, không hẳn anh là người đồng hương với tôi, tôi mừng vì tìm được trong nhiều câu thơ của anh một chút quê hương dường như thất lạc của chính mình. Ô hay, nhưng tôi đang ở ngay quê hương mình cơ mà? Vậy đó.
Quảng Ngãi tiết Thanh Minh, năm con Dê
Nhà thơ THANH THẢO

Posted in Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

CƠN BÃO KIROGI ĐI QUA Thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CƠN BÃO KIROGI ĐI QUA

Cơn bão Kirogi đỗ bộ vào miền Trung
Đỗ vào Bình Thuận -nơi em đang sống
Cơn bão của đất trời
Hay bão từ phía em?
Quê anh bây giờ có mưa
Anh vẫn khát khao
Dáng em dịu hiền
Lắng đọng suy tư
Lăn tròn trên câu chữ
Lăn tròn trên vần thơ.
Không biết bây giờ cơn bão Kirogi đỗ bộ vào…
Hay cơn bão từ phía em?
Sao anh nhiều dông tố!
Để rồi con sóng lòng dâng lên ngàn nỗi nhớ
Anh chỉ biết đợi chờ.
Cơn bão Kirogi đi qua
Để lại đau thương cho gốc cây ngọn lá
Còn cơn bão từ phía em
Để lại cho anh…
HÀ QUẢNG

Posted in Hà Quảng | Leave a Comment »

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀThơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀ

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!
Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…
Cây lá xanh đôi bờ vẫn mộng
Vẫn ngân vang chén rượu chiều nay
Thưa em mây gió vô cùng sóng
Bạn hữu quê hương bát nước đầy!
Anh bạn dang tay như múa hát
Đọc thơ sang sảng quán chiều mưa
Đọc thơ sang sảng Cao Bá Quát
Nhớ “Trăng Sông Trà” một đêm xưa!
Sóng nước miên man nguồn ơi biển
Nâng chén khà khà thân củi trôi!
Cầm tay Trà Khúc lòng quyến luyến
Nửa thế kỷ buồn thân phận tôi!
Tôi biết có người lo nước lên
Đứng trên cầu ngó củi lềnh bềnh
Tôi vẫn mộng Long Đầu Hý Thủy
Nâng chén mừng “tương ngộ ngẫu nhiên”!
Bạn ơi có mấy khi tương ngộ
trong cuộc đời uống rượu Sông Trà
Say tuý luý càn khôn một độ
Cho hồn thơ nhập mộng thiên thu!

Sông Trà Quảng Ngãi,chiều thứ 7 (5/11/2017)
Với : Lê Việt Anh, Hồ Vĩnh Đàm, Đinh Tấn Phước,
HS Phương Nam và Nguyễn Bảo Trì

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BÊN THỀM NHẮN NGƯỜI XA Thơ Đặng Toản

Posted by admintnqn trên 30/11/2017

BÊN THỀM NHẮN NGƯỜI XA

Ơ kìa , mình đã lạ nhau
Mà sao góc biển còn đau chân trời
Ơ …cà ghém nhớ mùng tơi
Nuối trăng vườn cũ , tiếc lời môi xưa
Ơ …người , hay chửa hay chưa
Tình ta xuân muộn , thu vừa tàn ngâu
Ngày anh đi đẩu đi đâu
Em rưng rưng gạt dòng châu trang đài
Chừ anh …theo ải theo ai
Thềm xưa ngồi nhớ , nhạt phai má hường
Rầu lo vất vưởng , vất vương
Nhạc từ ly , quán ven đường tỉ tê
Anh còn đi mải , đi mê
Em còn mang nặng câu thề di căn…

Thôi vào kiếm chút gì ăn
Mặc con tim đói , còn lăn bên thềm !
Đặng Toản

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Thủy Điền

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/11/2017

CHÙM THƠ Của Thủy Điền

Nhìn Theo

Nhìn theo hình dáng người đi
Mang bao kỷ niệm khắc ghi theo cùng
Kẻ đi, người ở buồn chung
Không gian cũng thế, như dường tái tê
Người đi “ Chẳng hẹn ngày về “
Thương thay bao cảnh bộn bề còn đây
Lao đao nào có ai hay
Chôn vùi phận nữ những ngày tuổi xuân
Nhìn theo xa khuất đường trần
Trời như giông bão đang ầm…bên tai
Mưa rơi, nước mắt chảy dài
Một màu tang trắng, đẩm hai má gầy.

30-10-2017

Ghen Với Gió

Tôi lén nhìn em qua nét môi
Nụ cười, ánh mắt, dậy gương soi
Lả lơi, tâm trí dường…chao động
Tim sắt giờ đây đã rã rời

Mến em tự hỏi ?. Lòng tự hỏi
Yêu rồi, có phải. Đúng không ta
Mà sao cứ mãi trông khác lạ
Chiều tím vừa lên, lại nhớ đầy

Ra đứng bờ sông nhìn bên ấy
Trên cầu gội tóc….tóc bay bay
Ngẩn ngơ nhìn gió….đang đùa gió
Ánh mắt hờn ghen khoắc khoải hoài.

Mấy Độ Yêu Người
Yêu em từ mấy độ
Xuân, hạ lẫn thu, đông
Mai, phượng, hồng, cúc nội
Tôi dường như thuộc lòng

Thế rồi, cũng như không
Em bỏ tôi, lấy chồng
Để một mình đứng ngóng
Nhìn một nửa sang sông

Mai vàng tôi hết thắm
Phượng hồng thôi hết xinh
Thu vàng thêm vàng lá
Tuyết trắng dầy mênh mông

Người về qua sông rộng
Vui thắm đượm tình nồng
Bên người tình mới lạ
Vai kề hẹn trăm năm

Còn tôi nơi bến vắng
Suốt cuộc đời thầm lặng
Buồn, ôm mối tình si
Hỡi ! Ai nào biết chăng !

02-11-2017

Làm thơ như đốt điếu
Ngồi ngơ ngẩn nhìn trời
Mồm nhả từng cuộn khói
Suy ngẫm những chuyện xa…

Viết lên hoa, lên lá
Họa bức tranh vô hình
Đầu tưởng tượng linh tinh
Mà thấy lòng vui lên

Viết văn như nâng chén
Trầm ngâm chuyện xa, gần
Góp gom rồi đo, phân
Viết tràn lên giấy trắng

Trải dài mặt nhân gian
Cho cuộc đời lừa lộc
Xấu quăng vào xó góc
Hay lấy học để đời.

03-11-2017

Giữa Chốn Nầy
(Hai Người Bạn)

Quê tôi sông nước bạc ngàn
Quê anh tuyết trắng, muôn vàn Bạch dương
Đôi ta chung một con đường
Vô tình hội nhập quê hương xứ người
Giờ anh cũng giống như tôi
Cùng là thân phận những người chạy quanh
Cùng mang chiếc áo màu xanh
Cùng bao công việc người dành cho ta
Cùng mang tâm sự xa nhà
Cùng chung điếu thuốc, cốc Trà mùa đông
Khác chăng anh trắng má hồng
Còn tôi năm tháng rã ròng da nâu
Giữa trời đất khách rừng sâu
Sương đêm còn đọng mái đầu cây xanh
Gối quì vứt vội cỏ lành
Vượn phiền, Khỉ trách, cạnh giành thiên nhiên
Chim rừng ủ rũ ưu phiền
Rừng hoang chốn nắng muốn yên một mình
Nai vàng ngơ ngát lặng thinh
Muốn xua đôi kẻ rập rình gần bên
Cọp, Beo hình dáng cồng kềnh
Nằm trong khung sắt mắt trờn nổi ghen.

04-11-2017
Thủy Điền

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lệ Hoa Trần

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/11/2017

CHÙM THƠ CỦA Lệ Hoa Trần

Màu Lá Úa

Kể từ đó, trời dường như hết nắng
Mưa lạnh nhiều ướt đẩm cả đời em
Và, hoa vườn chẳng còn dáng nụ xinh
Chỉ lác đác, xa xa màu lá úa
Em cũng thế, thôi khoe màu áo lụa
Sắc xanh, vàng dần nhạt tiếng thời gian
Hoa đang xinh, dưng bỗng vội héo tàn
Trời khắc nghiệt đổi thay không kịp trở
Anh anh ơi ! Chỉ còn là nỗi nhớ
Tình chúng mình như gió thoảng, mây bay
Ngày như đêm, đêm chạy đuỗi đêm dài
Vầng trăng khuyết cứ nhởn nhơ trước mắt
Trong bóng tối em ôm đầu bật khóc
Sao cuộc đời cứ mãi, vẫn trớ trêu
Thương người ta, thương thật, thật là nhiều
Thế lại nở đan tâm lòng chia cách
Trong khoảnh khắc hỏi lòng? Rồi tự trách
Nhưng làm gì. Thuyền đã nhẹ lướt xa……….!

05-11-2017

Tình Đã Xa Rồi

Lâu lắm, dường như là lâu lắm
Từ đêm gió bấc, lá xa cành
Âm u cả một vùng hoang lạnh
Anh bảo: Tình mình nay cách ngăn

Tim em đau nhói, dòng máu lạnh
Hồn người như tách khỏi châu thân
Tâm cang tan nát, lòng quặn thắt
Trí quẩn như cây sắp lìa cành

Anh đi để lại màu tang trắng
Nước mắt rơi…. chiều, lệ thở than
Không gian cũng thế, dường như khóc
Vạn vật ven đường cũng lặng câm

Nhớ anh, ngày nhớ, đêm nằm mộng
Kẻ ở đầu non, kẻ cuối sông
Cách xa ngàn dặm, trời biền biệt
Mà như đang gói trọn bên lòng

Thức giấc, đêm tàn, nhìn khoảng trống
Người ơi ! Người hỡi, nở bạc lòng
Mơ mơ, mộng mộng vì nhung nhớ
Tình đã xa rồi, thôi chớ mong.

03-11-2017

Đồng Cảm

Hàng thông thưa trải dài theo võng suối
Như nốt nhạc trầm trong bản tình ca
Gợi lên bao hình ảnh nhớ thương nhà
Chiều thu lạnh, áo dầy, đôi sánh bước

Tay trong tay ngước nhìn về phía trước
Anh kể về những ngày tháng tuổi thơ
Trong ký ức cuộc đời luôn thầm nhớ
Xưa là người hay thường mộng với mơ
Chiều một mình ra đứng giữa bơ vơ
Rồi tơ tưởng đếm từng cây, chiếc lá
Lắng nghe từng tiếng động gió xa xa……

Em cũng thế, ngày xưa em cũng thế
Nhìn mưa thu, lá đỗ lúc đêm về
Là mơ ước một tình yêu tuyệt đẹp
Và, từ đó gói lòng, em khép nép
Như tương tư một ảo mộng vô hình.

01-11-2017
Ngày Em Hai mươi Tuổi

Chiều nghiêng- bóng ngã- hoàng hôn
Đường thôn, áo trắng cô đơn một mình
Chiếc xe cũ kỹ bạn tình
Ngược, xuôi hai buổi bình minh, chiều tà

Tháng mười bát ngát đồng xa
Lúa non vờn ánh, ngân nga trên đồng
Mưa thu hoà lẫn cơn giông
Nhìn ai qua lối tơ lòng dậy thương

Ngày ngày cắp sách đến trường
Tiếng kêu kẻo kẹt, giữa đường bụi giăng
Chưa vào đến lớp áo nhăn
Chiều về đến ngõ tối tăm đất trời

Cái thời, cái tuổi hai mươi
Dẫu tuy vất vả, nhưng vui vô cùng
Giữa trưa trống đổ “Thùng, thùng “
Hè nhau đứng dưới hai hàng phượng xinh

Trao qua, gởi lại thư tình
Hờn, vui nước mắt. Lặng thinh, cười giòn
Những ngày tuổi trẻ, môi son
Những ngày đẹp nhất vẫn còn vẹn nguyên

31-10-2017

Rượu Tình Chưa Cạn

Đêm tàn, điếu thuốc chưa tàn
Sao người nhanh bước vội vàng ra đi
Đêm tàn, rượu vẫn còn ly
Sao chàng lại vội chia tay ra về
Bên nhau ta đã hẹn thề
Chàng- ta môi thắm, má kề thâu đêm
Chung vui trong cõi thần tiên
Tay nâng, rượu trút liên miên từng hồi
Bao giờ rượu cạn, mềm môi
Bao giờ thuốc đắng thôi vơi hương nồng
Thì ta trở lại phòng không
Cô đơn một bóng lạnh lùng chẳng sao
Tàn đêm, rượu vẫn ngọt ngào
Sao ai lại nở nhổ sào ra khơi
Tàn đêm, thuốc vẫn còn mồi
Sao chàng lại nở đứng ngồi không yên.

31-10-2017
Lệ Hoa Trần

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by admintnqn trên 28/11/2017

CHIỀU LĂNG ÔNG

Sài Gòn phố – giữa khung trời tĩnh lặng.
Chiều Lăng Ông bóng đổ tháng năm xanh
Tôi lơ mơ, chìm sâu trên lối nhớ
Tìm bàn tay, run rẩy bước chân hoang.

Ngần ấy năm, thả trôi trong bụi phố
Bỗng giật mình nhìn lá đổ lao xao
Người hành hương, khói lăng mờ cay mắt
Chiều mỏng dần loang loãng nắng hanh hao.

Thương đến vậy – vẫn từ thành phố cũ
Khoác lên màu, bao thay đổi cao sang
Với hiện tại, tương lai tôi lạc lõng
Từng mảnh đời bê tông hóa lợi danh.

Hồi chuông buồn, tiếng ve sầu giữa phố
Hè muộn màng, bãng lãng bóng hoàng hôn
Mưa nghiêng nắng trải vàng trên lá úa
Cụm mây nhòa, nhè nhẹ giọt tàn hương.

VƯỜN XƯA

Vườn xưa vấp lá níu chân
Chiều đi để lại mây ngàn lang thang
Thẫn thờ nhơ nhớ loanh quanh
Hoa cau rụng trắng âm thầm gió đưa.

Úa tàn nhèm nhẹp trong mưa
Thoảng hương đọng lại cuối mùa tình say
Nao nao chiều tím vườn cây
Dặt dè, tôi bước lòng lay lắt buồn.

La Hà phố vắng hoàng hôn
Vừa quen, vừa lạ bồn chồn cỏ may
Mưa dầm rã cánh lá bay
Bạc dòng Bàu tá ngâm đầy nỗi đau.

Đâu rồi sim tím thuở nao ?
Đâu rồi rừng cấm phi lao nghẹn ngào ?
Đá xanh lịm buốt bên cầu
Góc trời tĩnh mịch, tôi sầu tiếc thương.

BẠN ĐẾN THĂM

Bạn đến thăm tôi trên đôi nạng gỗ
Quay quắt chiều, thương tích buổi tàn đông
Thành phố mới, nhưng lòng người rỉ sét
Nghe bùi ngùi, mặn chát giữa mênh mông.

Trong hồi ức, người thuyết trình mắt biếc
Dáng hiên ngang cao giọng nối vòng tay
Sân đại học những tâm hồn mới lớn
Hào khí lên đường, chung tiếng hát ra đi.

Bạn để lại một phần nào thân thể
Chiến trường Tây Nam, góp máu thu xưa
Hương cỏ úa, gậy khuya về rất khẽ
Nhát dao đời, nghiêng bóng rã rời đưa.

Ta đã cháy khi tuổi đời rất trẻ
Những rạng ngời, nóng bỏng ước mơ xanh
Chiều Văn Khoa hôm nay vàng lá đổ
Bạn và tôi héo lụm, nhịp đời nhanh.
LA HÀ THẠCH TRẬN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐÊM TRẮNG Thơ Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/10/2017

ĐÊM TRẮNG !

Người đàn bà thao thức trong đêm
nhặt tàn khuya thắp mùa nắng sót
Thu đã vàng thu đông tràn bảo rớt
vỡ một tiếng buồn bản tấu khúc đêm .
Người đàn bà lặng câm.
mắt buồn như cổ mộ
Gói mãi hành trang đời mình nhưng không trọn. …
ngồi đếm những mùa xuân .
Mưa vẫn rơi. …phố vẫn yên bình. …
từng giọt thu đông thánh thót …
mùa có theo chân em về cỏ hoa, đan đát .
giọt lệ nào buông vĩnh quyết trăm năm ….
hét giữa thinh không để thấy mình hạnh ngộ .
Phật, Chúa đã về sống giữa trần gian .
Người đàn bà lặng câm. …vỡ mùa nắng sót. ….
đã đến chưa. …..mà sao thấy tận cùng.
ai bẻ ghi ga chiều hiu quạnh ,cho ta đuổi kịp chuyến tàu trước lúc bình sinh .
Vạt cỏ nào bình yên …..
Cho ta ru đời với nhé .
Cuộc sinh tồn nào không nước mắt ….
rơi vào cõi hoang tàn …..
Gươm kiếm nào không một thời oanh liệt .
cứa vào cổ nhân gian .
Người đàn bà nấu mãi đời mình nhưng không chín .
Nên đành lỗi hẹn với ba sinh .
HỮU HOÀNG/ 17/10/07

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CÕI NGƯỜI TA Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/10/2017

CÕI NGƯỜI TA

Ta đến nhà bảo sanh.
Thăm người tình vượt cạn
Đi nhầm nhà vãng sanh
Gặp bạn hiền quá vãng!
Con đường mòn lối cũ
Nay như gần như xa
Mơ hồ ranh giới lạ
Mù u cõi ta bà.
Mắt rức rưng… nhớ bạn
Bỏ quên tình bể dâu
Bạn đi về… thanh thoát
Ta còn đang giăng câu!
Lất lây đời ngư phủ
Mãi dò luồng cá đi
Chờ tay vung tấm lưới
Gom hết tuổi xuân thì…
Học theo người mất trí
Đứng giữa bờ hư không
Nghêu ngao câu thần chú
Giống như lão ngoan đồng.
Miệng cười nghe mắt khóc
Ướt mi lòng khôn nguôi
Vỗ tay mừng em bé
Vẩy tay tiển đưa người!
Mênh mông khung cửa mở
Em bé bước vào đời
Bạn bay theo cát bụi
Bỏ nữa chừng cuộc chơi
Còn ta vương tục lụy
Loanh quanh cõi thất tình
Rong chơi bờ lục dục
Đụng cội nguồn tử sinh
Trần Quang Châu

Posted in Trần Quang Châu | Leave a Comment »

DÃ QUỲ XƯA Thơ Nguyễn Văn Tâm

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/10/2017

DÃ QUỲ XƯA

Mê sao một đoá dã quỳ
Vàng lên như nắng rực
khi cuối mùa.
Tên em như thật như đùa
Nửa hiền từ lạ nửa chua ngoa đời.
Núi đồi bừng tỉnh
sáng ngời
… hết thu
giật thót
mùa dời hư không.
Ấm cùng với chiếc chăn bông
Mùa hoa góp nắng
mùa đông trở mình.
Bên nhau chan chứa ân tình
Rừng hoa xào xạc kéo bình minh lên.

Nguyễn Văn Tâm.

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

THÁNG MƯỜI VỖ BỜ Thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/10/2017

THÁNG MƯỜI VỖ BỜ

Anh lại làm thơ cho em
Cho những người anh yêu thương nhất
Tháng mười này sao mưa hơi nhiều
Những ngọn gió phiêu diêu
Phất phơ trên cành ngọc lan
Gợi nỗi niềm riêng.
Anh chẳng biết nói điều gì
Khi cuộc đời gặp nhiều khoảng lặng
Khi cuộc đời gặp nhiều trống vắng
Ngẩn ngơ chiều vạt nắng buông qua.
Anh chỉ biết vậy thôi
Và những câu thơ tỏa ra từ lồng ngực
Tỏa ra từ hơi thở
Bến bờ nhớ thương ơi!
Những vần thơ anh viết hôm nay
Như có riêng em cảm nhận được điều…
Cảm nhận được bao yêu thương
Những câu thơ dậy sóng
Vỗ bờ… xa xôi
Về một miền sâu thẳm
Và em.
Hà Quảng

Posted in Hà Quảng | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by admintnqn trên 23/10/2017

ĐÊM THIẾU PHỤ
Đêm thiếu phụ, giũ hồn trăng khuyết
Bên hiên xưa, gió đổ dập dồn
Tàu chuối nhịp thời gian mê miết
Rụng mơ tình, gõ trượt mái tôn
*
Vòng sống khép, xui chiều mở đóng
Vẫn hồn nhiên như tuổi trâm cài
Điều gì đến bến bờ ảo vọng
Sao ví dầu … dù có một mai …?
*
Đêm quanh co, chất chồng gối mộng
Nghe thời gian chầm chậm bên giường
Chiếc lá, giấu giữa trời lồng lộng
Thẩn thờ rơi, phai nhạt làn hương
*
Thôi buông hết, bao điều chấp chứa
Vỡ toang chiều, sống lại đôi mươi
Quên … đắm đuối, chưa hề chọn lựa
Bùng nổ đêm, trong vắt tiếng cười …

TRÔI ĐÂU MÙA HẸN CŨ ?
Chiếc lược ngày xưa đã gãy rồi
Trong tóc rối chiều mưa mờ tối
Như đi qua cuộc tình nông nổi
Lời hẹn nào, năm tháng buông trôi
*
Tái cung môi, tím ngắt gọi mời
Chiều năm cũ, đong đưa trước mặt
Nỗi nhớ gì? Hắt hiu quay quắc
Giọt mưa rơi, nhòe mắt em ơi …
*
Thôi để mình anh về chốn xưa
Nơi đóng váng một thời trai trẻ
Nơi ký ức mịt mờ giằng xé
Ngúc ngoắc chiều, trong tiếng đò đưa …

EM ĐI QUA MÙA THU CŨ
Vương trong nắng dấu mùa thu cũ
Khẽ khàng rơi trong vắt tiếng cười
Còn nguyên đó, sắc màu quyến rũ
Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi
*
Bao say đắm, ngày xưa òa vỡ
Cứ thẩn thờ, chiều biếc, giá như …
Lay trong gió điều gì gợi mở
Lời hẹn, mờ xoay, đêm giã từ
*
“Em trở lại, mùa thu trở lại”
Đánh rơi tình hư ảo, ngày xưa
Chầm chậm bước, qua thời con gái
Sẽ sàng buông nếp gấp nhặt thưa
*
Hoa cúc cuối mùa, bừng nở rốt
Mướt bến đời, nắng mật vờn qua
Trôi đâu hết vết hằn mai một
Rạng rỡ chiều – Bối rối đường xa…
X\2016
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NGUYỄN TẤN THÁI Viết.”ẨN NGỮ – SÁNG TẠO TRONG ( PHƯỢNG XƯA Của Nguyễn Tấn On )

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/10/2017

NGUYỄN TẤN THÁI VIẾT. ẦN NGỮ SÁNG TẠO – TRONG PHƯỢNG XƯA CỦA NGUYỄN TẤN ON

ẨN NGỮ-SÁNG TẠO TRONG
“PHƯỢNG XƯA” của Nguyễn Tấn On

Hiện tại trong cuộc sống tất bật đời thường vẫn còn có những con người miệt mài với từng trang viết, kham khổ, đánh vật với từng câu chữ văn chương, trăn trở với từng gam màu, nét bút, thâu đêm với từng dòng nhạc, hợp âm…là một điều đáng quý, đáng trân trọng .Trong số những con người đáng quý ấy có nhà thơ Nguyễn Tấn On, tác giả của “Phượng xưa”.Tôi chưa hề trực diện gặp anh, chưa từng thẩm định văn chương cùng anh. Chỉ gặp nhau qua những bài thơ in trên các tạp chí và sự hạnh ngộ qua tập “Phượng xưa” (NXB Vănnghệ, Thành phố Hồ Chí Minh, 2001)
Tập “Phượng xưa” gồm 50 bài và một nhạc phẩm “Chiều Đà lạt”(do Phạm Anh Trung phổ thơ Nguyễn Tấn On).Độ dày của tập thơ vừa phải đủ để người đọc cảm thức phần nào nỗi niềm thi nhân gởi gắm trong đó.
Tôi không có ý định trình bày suy nghĩ của mình về toàn bộ các khía cạnh ẩn chìm trong tác phẩm, chỉ xin giải bày đôi nét về ẩn ngữ sáng tạo qua thi tập này.
Với bài mở đầu “Tiếng thời gian”, tác giả nhẹ nhàng diễn tả bước đi thời gian từ
chiều tà dịch chuyển sang bóng tối của một ngày qua hình ảnh người em “ cầm vạt nắng” chiều .Người em ấy hờ hững đánh rơi một hồi chuông giáo đường trong chiều lấp lóa nắng xuân. Nguyễn Tấn On sử dụng các biện pháp tu từ, từ vựng ( nhân hoá, ẩn dụ, cường điệu…) một cách tự nhiên, thuần thục nhằm chuyển đổi ý nghĩa thực-thường dùng của từ ngữ sang nét nghĩa ẩn- mới lạ hơn để diễn tả những biến thái tinh tế của tâm tư, tình cảm nhân vật trữ tình.
MÙA ĐẦU. HẠ. ĐÀN PHƯỢNG . NGHIÊNG MÙA… đêm đến cho người những tiếp nhận thú vị lạ lẫm, những biến thái tinh vi của một hồn thơ đa chiều cảm xúc.
Tiếng trống trường thường gợi cho người tiếp nhận ẩn dụ cảm giác về âm thanh bỗng trở nên cụ thể hơn, có hình khối hơn khi tác giả dùng ẩn ngữ sáng tạo :

Bâng khuâng
Vấp tiếng
Trống trường
Hồn ta té ngã
Hạt sương đầu mùa

Tương tự như thế, người cảm thụ thơ dễ dàng rung ngân, thấy là lạ bởi lối diễn tả linh diệu, uyển chuyển”Giật mình rớt một tiếng ve, nghiêng mùa” .”Phượng về vá lại chỗ nằm” và “Búp tay nắm vội.mắt chiều đỏ hoe” .
Tác giả chọn một góc quan sát nhạy cảm và cố gắng phát hiện, nắm bắt trong những mảng màu, hình ảnh bình thường hằng ngày cái “chất thơ” ,” chất nhạc”:

“ Trời mưa ướt cả tiếng chuông
Ướt bông phượng tím ướt nguồn thơ tôi”

Không rõ bông phượng tím bị ướt mưa, hay tiếng lòng thi nhân đang ướt sũng nỗi niềm do MÙA PHƯỢNG TÍM đem lại . Chính “nguồn thơ” bị ướt sũng ấy đã bật lên âm điệu chan hoà cùng tạo vật nhiên thiên” Mây qua phố nhỏ bỗng đùn . Hoàng hôn cũng mất nắng dừng vai thơm”.
Đọc thơ Nguyễn Tấn On ít thấy mệt mỏi, choáng ngợp vì những triết lý khô khan giả tạo, xa lạ với con người mà ta thường gặp trong một số thơ ca manh nha xuất hiện ( hay thơ ca ấy quá cao thâm, người đọc khó đủ trình độ tiếp
thu!) . Trái lại, những gì gần gũi, cụ thể diễn ra xung quanh, qua lăng kính thẩm
mỹ của nhà thơ, trở nên lấp lánh chất thơ, lôi cuốn độc giả . Có lẽ, LỜI ĐÁ là bài thơ ẩn chứa triết lý sâu xa( nhưng không cầu kỳ, bí hiểm) về mối quan hệ giữa “hồn sông”,“hồn suối” và thân phận hiện hữu của con người trong vũ trụ bao la tiềm tàng nhiều điều kỳ diệu chưa được khám phá:

Ta chỉ là đá cuội
Lăn vào hồn mai sau
Ngày có vội qua mau
Ta vẫn mang hồn núi
Mai cạn qua con suối
Ta ôm bờ cỏ lau…

Những dòng nhạc sâu lắng, đầy chất suy tư của Trịnh Công Sơn bất chợt sống dậy trong hồn tôi qua lời thơ “lốc xoáy” của Nguyễn Tấn On “…từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe” và “ Lại thấy trong ta hiện bóng con người” Không biết giữa hai con người từng sinh ra, trưởng thành trong thế kỷ XX này có một sự hoà điệu, Giao cảm nào khác, ngoài văn chương và âm nhạc ?

“Giữ dùm một chút nắng
Cho ấm bờ hoang vu”

“Chút nắng” mà anh nhắn gởi, chúng tôi sẽ thay anh giữ hộ và ấp ủ mãi nó trong lòng khi đọc thơ Nguyễn Tấn On.Đôi lúc đọc thơ anh, tôi liên tưởng mình đang đứng trên bờ hồ Xuân Hương, hồ Than Thở. Trên bờ, nhìn thoáng qua, chỉ thấy sóng lăn tăn trên mặt nước. Nhưng muốn thưởng thức cái đẹp kỳ vỹ, ta thử lặn sâu vào đáy hồ lục sạo, tìm kiếm trong ấy có những bí ẩn hấp dẫn nào.
Tôi đã không hoài sức, phí công khi sục sạo trong đống câu chữ “Phượng xưa” để tìm ra tinh thể lóng lánh sắc màu:

“Sớm mai Chiêm nữ lên đền hát
Chân múa chạm mòn đất, gạch, vôi”
( Hành hương )
Em sơn nữ gùi bóng chiều xuống phố
Khu Hoà Bình chùm phượng tím rưng rưng
(Chiều Đà Lạt)

Ắt hẳn vũ điệu Chăm lưu dấu tích trên đền đài, cổ tháp khiến hồn thơ xáo động mãnh liệt đến độ”chạm mòn đất, gạch, vôi” trêntường xưa, vách cũ.Một Xuân Diệu táo bạo, nhân văn khi gợi cảm “Tháng giêng ngon như một càp môi gần”. Còn Tấn On lại đằm thắm, trữ tình khi cảm được mùi “thơm lừng hương cây cỏ”, “ cười nụ tháng giêng”, nghe “tiếng tách vỏ đâm chồi”.” hạt trổ mùa bông” của “ Tháng giêng“ mở đầu năm mới.Không chỉ giao cảm với cuộc sống- con người, không chỉ dự cảm về tương lai- thời sẽ đến,thơ của tác giả “Hồn quê” dấn thân đào xới , khai thác cách thể hiện khác lạ,buộc người đọc ngẫm nghĩ, suy tư tìm ra ẩn số dưới bề mặt chữ, câu.“Hồn cát” là minh chứng cho hướng khai phá mới này:

“Gió xô bỏng xước cành thương
Trổ hoa giữa cõi vô thường cát ơi”

Ngọn gió- vô thường trong cõi thế tục khiến thi nhân rát bỏng nỗi thương đời, thương mình. Đêm về bên “rượu tràn ly”, thi sĩ đắm chìm trong nỗi nhớ về “tháp Hời sử thi”, về”mắt ai hoang dại”…để hồn thơ”trổ hoa giữa cõi đời thường”
Lần theo từng trang thơ “Phượng xưa”, ta cũng dễ bắt gặp kiểu ẩn ngữ sáng tạo mà người con đất Quãng Ngãi dụng công thể hiện . Đó là “Dáng em mềm như lửa” .”Núi và biển thực lòng như lửa”. Và đó cũng là:

“Em dậy thì đắp mảnh trăng Vỹ Dạ”
Tôi không dụng ý đi sâu mổ xẻ, phân tích tỉ mỉ cái hay, cái đẹp của từ ngữ thơ, hình ảnh thơ trong “Phượng xưa”. Chỉ mong muốn góp chút thành tâm đối với người bạn thơ cư ngụ nơi xứ sương mù – Đà Lạt. Hy vọng bài viết như một sự tri âm của kẻ trót lỡ yêu thơ ca, chân thực bày tỏ một đôi điều.

Nguyễn Tấn Thái

Posted in 04. Bài viết, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Nghị

Posted by admintnqn trên 16/10/2017

CÔNG PHU CHIỀU
Ta về
nương cửa Từ Bi
Rồi ra sông
gánh sân si
về chùa
Ngông nghênh
níu cuộc hơn thua
Chợ chiều ế
mấy ngồng dưa
đượm vàng
Bán thêm một cái đoan trang
Lấy tiền chuộc
ánh trăng vàng dưới sông
Ừ thì …sắc sắc không không
Sa la mấy cánh
kinh không tự vần
Ngửa tay
hứng giữa phù vân
Giọt mưa phiêu bạt
một lần mộng du
Ừ thì …
cạo tóc đi tu
Ừ thì …
tôi
cũng đã mù sa
tôi
Ta về
lần bức tường tôi
Vết loang lổ
khắc
một đời ngô nghê

TỰ KHÚC
Nửa khuya đọc chữ Nam mô
Hóa ra tôi
cũng đã hồ nghi
tôi
Cổng chùa khép mở mấy hồi
Thì ra hành khất xong thời công phu
Ngoài kia trời chuyển sang Thu
Vàng sân đọng chút sương mù
ngủ quên
Tựa lưng vào những bấp bênh
Vịn cây cỏ dại
nổi nênh mấy mùa
Tôi ngồi nhặt cái hơn thua
Chép kinh vô tự
lọc lừa nhân gian
Đỏ
xanh
tím
trắng
hồng
vàng
Trộn đi,
chỉ một ngổn ngang
trong ngần

BÊN BỜ SÔNG MÊ
Con chàng hiu nép mình vào nách lá
Ơ hờ giữa những câu kinh
Giọt chuông hững hờ buông
Phất phơ tờ kinh cũ
Tôi ngoái đầu nhìn lại
Bến bờ phủ kín sương mai
Ngọn nến hồng leo lắt
Thời công phu cũng đã sớm lụi tàn
Khuya hay chiều cũng chỉ một âm vang
Nam mô Phật
Nam mô tôi
Nam mô ngàn xưa cũ
Đã tháng Bảy rồi sao mưa chưa vần vũ
Hay nhường cho Ngâu
Hay nuối Hạ xa vời
Tay lạc điệu, mõ chuông đành lỗi nhịp
Chiếc lá vàng không đậu xuống sân rêu
Ngập ngừng mõ
Ngập ngừng chuông khánh
Ngập ngừng tôi, cánh cổng phía mịt mờ
Đốt câu thơ
U mê kinh kệ
Nhạt thếch ngày
Tôi đi tìm tôi
U Minh thất, thời công phu khuya 26082017
LÊ NGHỊ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Nhà thơ Đoàn Vỵ Thượng viết về Nguyễn Tấn On

Posted by admintnqn trên 10/10/2017

THƠ TẶNG NGƯỜI Của Tác giả: NGUYỄN TẤN ON

Tính cách Nguyễn Tấn On cởi mở, chân tình, pha một chút đĩnh đạt. Nhưng tôi thấy sự đĩnh đạc nơi anh là ở dạng tự nhiên; anh không hề ý thức chút gì về nó. Giống như cái thanh khí vô hình có sẵn nơi một con người vậy. Và dường như thơ anh cũng thế chăng? Tôi nhận ra một vẻ đỉnh đạc, một khí chất thơ có phần thanh thoát ” lót nền ” phía sau những câu chữ dù có lúc rời rã, phiêu bồng như muốn phơi bày hết thảy, lại có lúc dè dặt, cẩn mật như chỉ để ủ kín những niềm riêng lặng lẽ.
Con người cũng sống chết như cỏ cây. Và cũng giống như cây cỏ, gió qua thì” tự cất bao lời “. Thơ Tặng Người cũng đã cất thành giấy mực, để được gửi đi, với một cái tên từ tốn mà trang trọng: Nguyễn Tấn On.

Posted in Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

KHAI Thơ của Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/10/2017

KHAI

Khai giảng,khai trí,khai tâm
Khai trang giáo án,khai mầm ước mơ
“ĐÒ NGANG” khai chuyến sang bờ
Non sông khai hội em thơ khai trường
Khai nguồn nguyên khi – yêu thương

Hòa dòng lịch sử quê hương TIÊN RỒNG
Nhắn ai con LẠC cháu HỒNG
Chung tay gạn đục,khơi trong mạch nguồn
PHẠM DƯƠNG

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ THU Của Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/10/2017

MÙA THU HUYỀN HOẶC

Em để cho anh mùa thu huyền hoặc
Phía chân đồi nỗi nhớ chênh vênh
Cỗng đã kín làm sao vào được
Đành cõi lòng chỉ biết lặng im.

Con phố nhỏ và đường tình cũng nhỏ
Ly cà phê chỉ biết đợi chờ
Em rất thực sao nắng vàng mờ ảo
Đằng sau nỗi khát khao.

Câu thơ anh viết chiều buông lỏng
Cõi nhớ em về thật bình yên
Con sóng lòng triền miên
Sâu thẳm mắt ai mùa thu xõa tóc.

Chiều buồn ngẩn ngơ
Những đám mây lang thang
Vin vào nỗi nhớ
Chỉ biết hẹn hò.
EM VÀ MÙA THU

Em trở về với mùa thu loang tím
gió vờn bay chiếc lá bên thềm
anh ngẩn người
đám mây trôi lang thang
bầu trời cao xa và rộng quá
nỗi niềm riêng ai có gửi nơi này?

em dịu hiền gợi nét đoan trang
mùa thu giăng lên sắc màu tháng bảy
mà tình em vẫn là thế đấy
để dòng sông vạc nắng chiều rơi.

không biết bây giờ em còn nhớ, còn mong?
mùa thu ấy anh gặp em ngày Sài Gòn vương tóc rối
ngày Sài Gòn sao đi rất vội
chưa nói được lời thương bóng ngả sang mùa.

anh đã biết tình em không nhuốm màu duyên nợ
thế mà lòng ai vẫn cứ say mê
để câu thơ thốt lên điều nhớ
để lòng ai những đêm trăn trở
em và mùa thu
cho anh tình yêu.
HÀ QUẢNG

Posted in 01. Thơ, Hà Quảng | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by admintnqn trên 06/09/2017

Đợi

Rất có thể em còn xõa tóc
Bên hiên xưa, khắc khoải quên chiều
Nắng tháng giêng, gãy giòn khô khốc
Ngày trôi mùa, ngắt ngứ tin yêu
*
Hoa cỏ ngập đường xa dịu vợi
Anh nổi trôi xây xước quê người
Bỗng chợt nhớ năm chờ, tháng đợi
Bến hoàng hôn, ráng đỏ thắm tươi
*
Của ngày giêng, quạnh đồng, lộng gió
Bên sông xanh ngăn ngắt, tiếng cười
Anh sẽ đến, điều gì bày tỏ ?
Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi
*
Em vẫn trẻ trung, làn áo mỏng
Ngực phập phồng, trong nỗi giêng hai
Cánh cổng vắng, khép hờ, mở đóng
Thời gian khua, rụng chốt then cài
*
Nghe chao chát, tháng ngày đánh mất
Lời yêu xưa, lỏn lẻn, gọi mời
Thôi chấp hết, góc đời quăng quật
Để anh về, chiều muộn, em ơi…
Nổi niềm
… “Có ai đó, khi đời xế bóng
Sẽ hờn ghen, với ảnh chính mình xưa” …
Simonov
Không có ai đúng và không ai sai
Chỉ là ta không còn chung suy nghĩ
Thì có bao nhiêu hàm ngôn, hoa mỹ
Cũng đổ trôi theo biển rộng, sông dài
*
Cơ hội khép dần, vòng đời chật hẹp
Khắc khoải u hoài, lần lữa giêng hai
Cái mới lạ, chắc gì đâu là đẹp
Sắc màu, rồi năm tháng cũng tàn phai
*
Phong sương nào, mòn vẹt một đời trai
Bổng nhiên gặp “đồng hương” nơi xứ lạ
Xao động ngày xưa, một thời hoa lá
Ầm ỉ mơ trôi, choáng ngợp nắng mai …
*
Chiều vỡ toang, lối mòn treo dĩ vãng
Thời gian nào, rơi lược giắt, trâm cài ?
Dựa lưng trời, xanh một màu bảng lãng
Nghe tiếng hoàng hôn, vóng vót bên tai
*
Tuổi xuân chín bên kia bờ ảo vọng
Nuối tiếc hoa niên, ray rứt đêm dài
Trôi vòng sống, cuốn thời gian mở đóng
Cho nỗi hoài hương, ngơ ngác miệt mài
IX/15
Lặng lẽ đợi em về
Anh vẫn chờ em, tan ca đêm
Góc phố mờ cong đèn phẳng lặng
Em một mình, đường xa trống vắng
Nỗi hoài mong ngun ngút bên thềm
*
Điếu thuốc cháy tàn đêm lẻ loi
Ngôi sao Mai, cô đơn bừng sáng
Đăm đắm treo cái nhìn lơ đãng
Quầng sáng hừng đông cũng lạc loài
*
Anh ngồi chờ em bên hiên thưa
Dõi mắt ngóng đường xa hun hút
Giọt sương sa, nhịp đời hẫng hụt
Bóng nắng vờn quanh dấu phỉnh lừa
*
Em về lặng lẽ, trong lao xao
Đường phố bừng lên, hương ngày mới
Lóng lánh giấu tình, anh đứng đợi
… Năm tháng hồn nhiên, một thuở nào
*
Xót xa xô đọng, nhịp đời quay
Ru quăn quíu một thời hoa mộng
Tình như không, nỗi niềm cháy bỏng
Buông hết rồi, sao còn đắm say …
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CỬA SÔNG BUỒN Thơ của Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/09/2017

CỬA SÔNG BUỒN

Người đàn bà ngồi bên cửa sông .
Thả tóc đếm mùa ,vá từng mắt lưới .
Tay níu thời gian trôi ngày lầm lụi .
Chôn hết cuộc đời vào hố mắt nhân gian .
Hợp tan nào xin đừng hỏi dòng sông .
Bởi con nước đã mang nhiều trắc ẩn .
Những giọt phù sa đã chia chia đều số phận .
Trầm tích một đời ai biết được nông sâu .
Chấp chới cánh cò thao thức một dòng sông .
Triền cát chảy trôi dấu chân. ….
mùa về tháng bảy .
Buổi đất trời thề nguyền ….
một kiếp đời đến vậy .
Đục trong nào ai hiểu được lòng nhân .
Người đàn bà đôi mắt dõi xa xăm….
Nơi tận cùng số phận. ..
Những hạch đời di căn, những hố hầm thầm lặng. …
Rưng rức mùa từng chiếc lá vàng rơi .!!!
Người đàn bà vá nắng vào sương ….
Nước mắt nỗi niềm , chùng chình mắt lưới .
Thoả hiệp với dòng sông ….
chảy về phía cánh đồng ……..
Khát vọng sống. ……
Nhánh phong trần đột biến. Những mầm xanh .
……..
Bờ lau khô trăng gió đã vun tình …
Bờ khổ hạnh xin nãy mầm hạnh phúc .
7/8/17 H H .

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »