Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Riesenunkraut frisst urlauber

    •Golden Eye•

    Stormy Weather at Porthcawl

    Breathless in Patagonia

    Gras drüber

    Grand Winter's Day

    Round Pool, Cannon Beach

    Lenticular Majesty

    To All Places

    Tatara long bridge

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 422,268 Lượt

NƯỚC BIẾC NON XANH KHẮP THẾ GIAN Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 17/07/2016

NƯỚC BIẾC NON XANH KHẮP THẾ GIAN
Tặng Hà Hùng

Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời
Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi
Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến
Như khói sương bay mù tăm hơi.
Tôi buông xả hết tâm trống không
Không yêu không nhớ tưởng trong lòng
Không mơ mộng hão, không cầu khiến
Gió thoảng mây bay lòng biển sông…
Tôi ngu ngơ quá không phân biệt
Giọt nắng giọt sương cả đất trời
Mờ sáng hoàng hôn lồng khói biếc
Con thuyền trăng sáng nhẹ dòng xuôi.
Thỏng tay dạo phố chợ phù trang
Lòng reo theo tiếng suối mây ngàn
Hồn trong veo thể không tư lự
Nước biếc non xanh khắp thế gian!
TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHIỀU HỌP MẶT Thơ Lê Thanh Hùng

Posted by thinhanquangngai1 on 17/07/2016

CHIỀU HỌP MẶT

Sao cứ nhớ hoài, cõi xưa mơ mộng
Nhớ dáng em gầy, mái tóc bay bay …
Của một tuổi nào, đời tràn gió lộng
Chén rượu khan tình, nhắp vội nồng cay
*
Cuối buổi hành quân, đội hình con gái
Bừng sáng lên, trong tiếng hát yêu đời
Trên cánh võng, một mình ta nhẩm lại
Bài Tình ca, chỉ ừ ử … không lời
*
Chuyện ta nhớ, không sách nào ghi chép
Cuộc chiến đi qua, để lại những góc nhìn
Nhưng cái đẹp, thì thời nào cũng đẹp
Dẫu có ẩn mình, góc khuất, lặng thinh
*
Đời không được, quay ngang kể khổ
Tự đốt mình, trong củi vụn, ngày xưa …
Buôn bán đâu, mà tính lời, tính lỗ ?
Cười một mình trong bóng nắng nhặt thưa
*
Kẻ chối bỏ, như chưa từng mất mát
Một chút gì, trong cuộc sống hôm qua
Giờ lại thao lao, những ngày trận mạc …
Đất nước này, đâu chỉ một mình ta?
*
Tài không có, cũng ráng làm kẻ sĩ
Với quê hương, vẫn nguyên vẹn tấc lòng
Để đứng trước, những mơ hồ, mộng mị …
Lẽ thường tình, một chút Sắc – không
*
Nghe em hát, vẫn bài ca ngày ấy
Sao nhói lòng, một bóng dáng, chiều mưa …
Đời đã sống và những điều đã thấy
Cốc rượu, tay run, rớt khúc giao mùa …
V/2015
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

THẾ GIỚI SÁCH

Posted by thinhanquangngai1 on 08/07/2016

DSCF0780

ĐOÀN THẠCH BIỀN,

GÓP GOM THƠ CŨ NHỚ TÌNH GIÓ BAY…

(Cảm nhận tập thơ Buổi chiều gió ngút & Những bài thơ cũ

của Đoàn Thạch Biền, NXB Hội Nhà văn ấn hành quí II/2016 )

 TRẦN HOÀNG VY

NVTPHCM- Nhà văn Đoàn Thạch Biền lần đầu tiên cho ra mắt bạn đọc tập thơ “Buổi chiều gió ngút & Những bài thơ cũ” khiến bạn bè văn giới và nhiều bạn đọc ngạc nhiên và cả… tò mò thú vị. Ngạc nhiên bởi lẽ Đoàn Thạch Biền nổi danh là nhà văn “áo trắng” chuyên viết truyện cho lứa tuổi “ô mai, mới lớn”… Anh đã có hơn 11 tập truyện ngắn, truyện vừa và truyện dài cho lứa tuổi này, vậy cơn cớ gì anh lại nhảy sang lĩnh vực thơ ca?

Lý giải về điều này, nhà thơ Lê Minh Quốc viết trên web của mình: “Nhà văn Đoàn Thạch Biền làm nhiều thể loại thơ. Đủ sức in một tập ra tấm ra miếng. Nhưng đến nay vẫn chưa. Là người em thua anh đúng một con giáp, là người bạn cùng khề khà đối ẩm chừng ba mươi năm nên tôi được đọc khá nhiều thơ anh. Hay nhất vẫn là thơ năm chữ. Loại ngũ ngôn, thoạt đầu tưởng dễ, nhưng tìm chỉ năm chữ đắc địa đứng chung một câu là điều không dễ. Mỗi bài thơ năm chữ của anh đều gọn gàng một tứ thơ. Chỉnh chu. Và Đẹp. Đẹp bởi chi tiết thô ráp của đời sống. Thêm một giọt nữa là thừa. Thiếu một giọt nữa là thiếu. Rót rượu như thế, nhà văn Nguyễn Tuân dùng cụm từ bay bướm “bồng mắt thỏ”, phải là những tay danh tửu hảo hán…”

Tập thơ xinh xắn với tranh bìa của nhà thơ Đỗ Trung Quân qua sự trình bày của Lan Nhi và những phụ bản của hai nhà văn quen biết là Mường Mán và Đinh Tiến Luyện. Tập gồm một bài viết “Thay lời tựa” song có vẻ như một tự truyện, cho biết anh đã đam mê văn chương từ thuở còn học trung học ở Đà Nẵng. Cùng với 47 bài thơ sáng tác lâu nhất là năm 1967 và mới nhất là năm 2000.

Đọc bài thơ ở bìa gấp 2, xem như lời đề từ, Đoàn Thạch Biền viết: “Những bài thơ rượu lạt/ Chưa đủ say lòng mình/ Nấu khoai mì thay gạo/ Mời bạn uống lấy tình” để thấy anh tự thấy mình làm thơ “chưa hay”, chủ yếu vì cái tình muốn chia sẻ với bạn đọc.

Những bài thơ cũ, với nhiều thể loại, dài ngắn khác nhau, tự do, bảy chữ, lục bát, ngũ ngôn, bốn chữ…tùy hứng và có lẽ cũng tùy tâm trạng, nó nằm rải rác đâu đó trong sổ tay, trên những tờbáo đã cũ, nay tập hợp lại, thổi bay lớp bụi thời gian để rồi có cớ nhìn ngắm lại, cùng vui, cùng buồn của thuở thanh niên vụng dại: “Rồi sẽ đến đây cơn gió tình cờ/ Rung đổ thân héo mục/ Tôi thổi to ngọn lửa trái tim còm/ Thốt cười/ Sao tôi chẳng dám nói yêu/ Những người tôi yêu dấu!” (Kẻ hèn nhát, trang 23). Đấy cũng là cái thời buồn của miền Nam trong những năm đầu thập niên 70, con người đôi khi không còn tin chính mình, kể cả sự hạnh phúc: “Mãi mãi anh còn ngây thơ/ Dù tuổi đời chồng chất/ Khi nhìn chiếc lá rơi/ Chỉ tin vào sự chết” và “Mãi mãi anh còn ngây thơ/ Dù tuổi đời chồng chất/ Khi nghe tiếng ai cười/ Chỉ tin vào hạnh phúc…” (Cô bé âu sầu, trang 27). Giai đoạn thơ lúc này buồn, ít mượt mà, mang nhiều sự trở trăn của thế sự: “ Sao chẳng thể nói yêu em một lời/ Dù tim ta biển điên cuồng thúc giục/ Sao chẳng thể nói yêu nhau một đời/ Hay tình ta trái táo xanh đã rục!” (Tình khúc, trang 31).

Những bài thơ cũ cho người tình cũ “Trí nhớ chúng ta ngày một hao mòn/ Khuôn mặt nhau rồi chẳng còn nhớ được” (Giai điệu bass cho Th, trang 32).Thơ cũ còn dành cho bạn bè xưa cũ và cả những không gian cũ, ghi dấu…buồn: “Đến thăm bạn buổi chiều/ Nhà khác xưa nhiều lắm/ Sân trước tráng xi măng/ Giờ trồng đầy khoai sắn/…Lạng quạng ta ra vườn/ Đạp nát luống cải cúc/ Lòng bỗng thấy bàng hoàng/ Như đạp nhầm hạnh phúc” (Thăm Giao ở Sơn Trà, trang 35). Hay như: “ Đã bao lần ngồi quán/ Đâu phải riêng chiều nay/ Vậy mà bạn cụng nhẹ/ Một ly ta đã say/…”Còn rượu không chủ quán?/ Dạ thưa còn hũ đầy/ Nhẩm tính tiền túi hết/ bạn giả đò nói say.” (Ngồi quán với Định), Phải chăng đó là cái say của tình thân mà chưa thể…”thiên bôi thiểu” bởi cái chuyện vặt “tiền túi hết”, mới thấy đồng cảm mà rưng rưng bởi “Không có áo cừu bán/ Đãi bạn uống cho bưa”.

Xuất thân là một “giáo sư” dạy học (ở miền Nam trước 1975 dạy học từ bậc THCS trở lên gọi là giáo sư), lại là một nhà văn đang được các bạn trẻ ưa thích, đùng một cái Đoàn Thạch Biền trở thành… anh nhà nông ngơ ngác trên nông trường Bảo Lộc, rồi là anh công nhân bốc xếp ở Xí nghiệp Dệt 3 thành phố Hồ Chí Minh, thơ anh dường như cũng chỉ để trút bỏ nỗi lòng: “ Áo tơi vợ ta khoác/ Bạn đội nón hiền thê/ Xứ lạnh ngày mưa núi/ Cùng nhau đi hái trà/ Hương trà bay đâu mất/ Chỉ còn mùi xót xa…”(Ở bảo Lộc với Cảnh, trang 44).Và đây nữa: “Nay sáng đến nhà máy/ Trí óc cất ở nhà/ Làm công nhân bốc xếp/ Sức chân tay đem ra/… Đêm về nằm ngủ khỏe/ Mộng lớn, mộng con quên/ Quẳng bút đi khuân vác/ Tuổi thọ chắc tăng thêm.” (Làm công nhân bốc xếp, trang 45).

Cái mộng văn chương, muốn được các em tuổi teen gọi “ông”, và xưng “em” ngọt sớt, với lối viết trong trẻo, có khi tưng tửng, hóm hỉnh có lúc cũng đã hòa vào trong những câu thơ ngang ngang của mộtngười đã lắm phen lao đao lận đận, làm nên những vần thơ dễ thuộc, dễ nhớ và thú vị của Đoàn Thạch Biền, như: “Em vô tư, tôi vô tư / Ta vô tư quá làm hư cuộc tình” (trang 52), “Mưa lem nhem ướt lem nhem/ Tình lem nhem để hom hem một người” (trang 55), hoặc là: “Cám ơn em yêu lòng vòng/ Giúp tôi quanh quẩn đời rong rêu thừa” (trang 59).

Cũng bất chợt gặp đâu đó, những đau đáu nỗi lòng với nơi đã sống, đã yêu và đã đi, để rồi nhớ khắc khoải, khôn nguôi, đó là Đà Nẵng: “ Tôi về không kịp nữa/ Tuổi trẻ bỏ đi rồi/ Phiến đá hiên nhà cũ/ Cũng lạ lẫm chân tôi” (Tháng bảy về Đà Nẵng, trang 62), trên sông Thu Bồn: “ Đêm bạn bè đất Quảng hát hò vang/ Thật hạnh phúc những người có giòng sông để nhớ/ Tôi tâm hồn ngõ phố ngẫm mà thương” (trang 50), xa hơn tí nữa là Phan Rí: “ Năm năm ở Phan Rí/ Ta là kẻ không nhà/ Cám ơn các chú dông/ Giúp ta quên đường xa” (trang 33), rồi nhẩn nha lên với Đà Lạt: “ Đà Lạt lúc nào đó/ Gần như sương quanh nhà/ Đà Lạt lúc nào đó/ Xa như ai và ta” (trang 61), bước chân anh lại có lúc xuống tận miền Tây sông nước: “Nép mình vào góc bắc/ Tránh cơn mưa vỡ òa/ Mưa trắng bờ.Sông rộng/ Như lòng người chia xa” (Mưa trên Bắc Cần Thơ, trang 57).

Người đọc thích thú khi trong tập anh dành ra hai bài thơ, một cho vợ: “Cứ ly bà ly tôi/ Rượu nếp một chai cạn/ Vợ tỉnh bơ nhìn trời/ Còn ta đâm lạng quạng…” (trang 40), và một tặng cho người thầy dạy triết kính mến ngày xưa: “Tình cờ gặp lại thầy/ Ở cửa hàng chất đốt/ Mừng thầy vẫn vui tươi/ Dù đổi đời đột ngột…”, để rồi mơ ước: “Hẹn năm sau trở về/ Mở cửa hàng chất đốt/ Lớn gấp mười tiệm thầy/ Để khỏi mang tiết dốt”. Bởi vìanh quan niệm: “Học trò biết ơn thầy/ Là phải vượt thầy cũ” (trang 38). Bao năm rồi nhỉ, liệu mơ ước ấy có thành?

Nhà văn làm thơ, nhà thơ viết văn xưa nay đâu phải là chuyện lạ? Bình thường thôi mà, chẳng có gì ầm ĩ, song cái tình thì cao quí, đáng trân trọng. Tôi cũng… hên, xui được ngồi nhậu vài lần với nhà văn Đoàn Thạch Biền, cảm cái hào sảng, duyên ngầm của anh mà cảm nhận tập thơ này, được xem nhà văn “rót rượu vào trong thơ” để: “Nhìn trời cao, mây trắng đã bay về”, thấu hiểu “Tình như ma hiện đùa thôi/ Em đừng hốt hoảng nghi tôi cô hồn”, để quí cái tình gửi gió anh tặng riêng cho bằng hữu, mãi mãi còn “Nồng như rượu nếp than”, trong một ngày gió ngút, lạnh căm…

Gò Dầu hạ, cuối tháng 6.2016
( Nguồn: http://www.nhavantphcm.com.vn Ngày 6.7.2016)

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

TÌNH YÊU TUỔI HỌC TRÒ TRONG THƠ VŨ QUANG- BÀI VIẾT CỦA HÀ QUẢNG

Posted by thinhanquangngai1 on 28/06/2016

TÌNH YÊU TUỔI HỌC TRÒ TRONG THƠ VŨ QUANG
BÀI VIẾT CỦA HÀ QUẢNGAnh đã thấy gì

Tôi biết Vũ Quang do một người bạn thơ giới thiệu, thế rồi qua những lần giao lưu trò chuyện chúng tôi lại quen thân với nhau. Hiện nay, anh là Đại tá đang công tác tại Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Ngãi. Những lần tâm sự, tôi nhận được trong “mắt anh” về tình cảm sâu lắng của anh đối với bạn bè và đối với thơ. Vừa rồi, anh có ký tặng tôi tập thơ “Em đã thấy gì trong mắt anh” do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành vào tháng 12 năm 2015.
Đọc tập thơ này, tôi có cảm nhận về nhiều mảng khác nhau. Đó là tình yêu quê hương đất nước; là hình ảnh người cha, người mẹ tảo tần vất vả nuôi anh ăn học để anh có được sự trưởng thành như ngày hôm nay. Đó còn là tâm tình của người lính trong những năm tháng xa nhà và tình cảm của anh đối với làng quê ở xã Phổ Quang, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi hun đúc hồn thơ giàu tình nghĩa, đầy yêu thương cho anh…Đặc biệt là tình yêu tuổi học trò được anh thể hiện xuyên suốt tập thơ “Em đã thấy gì trong mắt anh”.
Như một điều mong muốn đối với người đọc có sự cảm thông chia sẻ những vui buồn trong cuộc đời và những nỗi niềm anh gửi gắm trong tập thơ . Vì vậy, ta bắt gặp những câu thơ của anh lan tỏa tận tâm hồn, tỏa ra từ cuộc sống mà Vũ Quang chắt lọc thành thơ:
Em đã thấy gì trong mắt anh
Mây trôi bảng lảng mộng yên bình`
Đã qua hơn nửa mùa chinh chiến
Dòng suối ngày xưa vẫn ngọt lành.
(Em đã thấy gì trong mắt anh)
Đọc thơ Vũ Quang tuổi học trò như hiện về trong tâm trí của mỗi người trong chúng ta. Cái tuổi thần tiên ấy, luôn vui tươi hồn nhiên tuôn trào như ánh trăng vùng biển Phổ Quang của anh; nuôi dưỡng tâm hồn anh để anh có những câu thơ thật hay khi viết về tình yêu tuổi học trò đầy thơ mộng.
Chợt một bữa thấy tóc em xinh quá
Anh tiện tay làm họa sĩ trên bàn
Thầy tóm được bắt chép liền câu hứa
“Không bao giờ vẽ bậy” – năm trang.
(Mái tóc em ngày đó)
Khi viết bài này tôi có điện thoại cho Vũ Quang và anh cho biết, anh làm thơ rất sớm, làm thơ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Và cũng biết yêu ở lứa tuổi ấy. Điều đó thật đúng với những điều anh ghi lại:
Mối tình đầu lúc ta tròn mười tám
Tôi vụng về đến gõ cửa nhà em
Không ai đón chỉ giàn hoa úp cánh
Phía sau nhà, em đứng đó lặng im.
(Đi qua tuổi mười tám)
Tình yêu tuổi học trò cũng là tình yêu đầu của anh, được anh thể hiện theo chiều dài của tác phẩm. Ta thử lắng nghe anh tâm sự qua dòng hồi ức của anh:
Em học lớp G, anh lớp H
Cách nhau chỉ một bức tường vôi
Lớp anh toàn các trai vùng biển
…Lớp em toàn gái dân thị trấn
Tiểu thư đài các nhất trong trường.
(Lớp G lớp H)
Tình yêu tuổi học trò để lại trong anh bao nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy lắng chìm sâu đậm khi anh còn đi học và anh bộc lộ:
Có hôm buổi học em vờ nghỉ
Anh đợi bao lâu nhớ ngẩn người
(Bâng khuâng)
Vũ Quang lớn lên đất nước vẫn chưa bình yên, cuộc kháng chiến chống Mỹ vừa kết thúc thì cuộc chiến tranh Tây Nam của đất nước lại nổ ra. Năm 1982 anh lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Anh bỏ lại sau lưng bao nỗi nhớ, bỏ lại mối tình đầu thật đẹp, thật thơ mộng. Điều ấy, làm tâm hồn anh bao day dứt và nuối tiếc khôn nguôi:
Tháng sáu về anh lại nhớ ngày xưa
Ánh mắt buồn thiu em tiễn anh nhập ngũ
Đường lên ngã ba biên mù mù bụi đỏ
Chiếc xe Zin khạc khói lội trong rừng.
(Tháng sáu về)
Thời gian trôi qua sự nhớ nhung cũng nguội dần, người yêu của anh ở nhà đã bước sang ngang vì tuổi thời con gái không thể đợi anh lâu hơn nữa. Anh đã có sự cảm thông. Tuy vậy trong lòng anh vẫn có cái gì nuối tiếc cho mối tình đầu ấy – mối tình ở tuổi còn rụt rè bỡ ngỡ không dám nói thành lời. Điều ấy, anh thể hiện trong bài “Nghe em lấy chồng” với tâm trạng xót xa:
Em đi rồi và đi đã bao lâu
Như ngày tháng tôi đi vào cuộc chiến
Ôi tình yêu bỗng cuối cùng tan biến
Đời như quên và tình cũng như quên.
Trường cũ tình xưa như nỗi niềm ám ảnh thơ của Vũ Quang. Anh nhiều lần trở về trường cũ để tìm một chút gì để nhớ, để thương của tuổi học trò – tuổi anh mới bắt đầu yêu; để mong có một chút gì lắng đọng trong tâm hồn anh nhưng rồi anh thấy cảnh vật ngày xưa đã thay đổi và trong tâm hồn anh lại trĩu nặng yêu thương.
Lá vẫn vàng rơi thu đã phai
Trường xưa rêu phủ tuổi trang đài
Mười năm hoa rụng đầy sân vắng
Ai đã về đây nhặt tháng ngày.
(Lá vàng vẫn rơi)
Đứng trước cảnh cũ, trường xưa cuối cùng anh có cái gì một chút bâng khuâng do dự để rồi anh thốt lên trong ngậm ngùi thương nhớ:
Ta xin lại một nụ hôn già cỗi
Đã trao em trong giây phút ngập ngừng
Nụ hôn đó đã qua thời hoa lửa
Chút nồng nàn còn sót giữa môi xinh..
(Ta xin lại)
Đọc tập thơ “Em đã thấy gì trong mắt anh” của Vũ Quang còn bao điều ta cảm nhận nữa. Nhưng thôi! Tôi chỉ đi vào một khía cạnh trong tâm hồn của tác giả. Đó là tình yêu tuổi học trò được anh thể hiện trong tập thơ này. Mong bạn đọc có sự đồng cảm và chia sẻ nỗi niềm của tác giả đã gửi gắm, mà tôi bắt gặp một mảng tâm hồn Vũ Quang trong tập thơ này.

Mùa phượng vĩ 2016
Hà Quảng
………………………………………………………………………………
Hà Quảng,
Trường Trung học phổ thông số II Mộ Đức.
Xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi.
ĐT 0905527906

Posted in 03. Bình thơ | Leave a Comment »

THIÊN ẤN Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 28/06/2016

THIÊN ẤN

Ta hát đời đời Kim Ấn sơn
Sông Trà tả ngạn khúc xanh rờn
Thang cân bốn phía hình chiếc ấn
Chùa xưa cổ thụ khói nhang thơm

Viên Mộ nhiều tầng hình lục giác
An tán trù trì với nước non
Núi Hó còn đây Huỳnh Thúc Kháng
Ngàn năm dấu ấn đóng bên sông

Ai lấy đá non về mài mực
Vẽ phê bất tử Thổ Châu này
Sắc Tứ tổ đình Thiên Ấn bí
Hành hương chiêm bái khói thiêng bay.

BÙI MINH VŨ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MƯA MÙA HẠ Thơ Hồng PHÚC

Posted by thinhanquangngai1 on 05/06/2016

MƯA MÙA HẠ

Những chiều mưa ngày hạ
Ập về trên Cao Nguyên
Hàng cây khô xơ xác
Bừng dậy đón nước thiên .
Liễu rủ hêt muộn phiền
Cây hồi sinh sức sống
Thỏa bao ngày trông ngóng
Đất nẩy mầm xanh tười .
Nhìn nhau trao nụ cười
Mùa khô hạn đã dứt
Dân mình bớt cơ cực
Gieo trồng trên rẫy nương .
Mưa chiều hạ vấn vương
Sân trường Phượng rực nở
Xôn xao từng nhịp thở
Khơi dậy mùa chia xa .
Ve sầu cất tiếng ca
Giã từ nhau bạn nhé
Mắt hoen buồn lặng lẽ
Hạ chiều mưa mãi rơi .
Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BÀI THƠ ĐỘC VẬN CỦA Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 02/05/2016

BÀI THƠ ĐỘC VẬN

Những ngày qua hồn tôi ngẩn ngơ
Mượn chén rượu tiêu sầu hồn vẫn bơ phờ
Tôi đi mênh mang như thần tửu
Lang thang qua những bãi biển như một chiếc bóng dật dờ
Ôi biển gào khóc mùa cá chết phơi tròng mắt trắng
Ôi gió oi nồng một mùi tanh dơ
Còn đâu nữa hỡi Thần hỡi Thánh!
Còn đâu nữa những bãi biển đẹp thơ!

Tôi không còn làm Thi sĩ
Bởi Em đã chết! Em đã chết xác ngập tràn bờ!
Phật Chúa nín thinh! Thời Ma Quỉ!
Thời của những kẻ giết Thơ!

Đại thi hào Nguyễn Du đã khóc từ gần ba trăm năm trước
Đã khóc cho Bây Giờ
Chúng nó đã đầu độc Em bằng độc dược
Bằng cường toan độc tố triệu triệu nguy cơ:
Di chứng nhân loại đời sau tật nguyền méo mó!

Hỡi Việt Nam! Sao còn rước nhập chi chúng nó
Còn rước nhập chi tư tưởng tìm thiêng đàng trên mặt đất quá lú lẫn mù mờ
Còn rước nhập chi những thứ độc dược mà nhân loại đã trút bỏ
Ôi độc dược nầy đầu độc con cháu Mẹ Âu Cơ!
Người dân Việt đã trường tồn qua hàng ngàn năm lịch sử
Vẫn mãi giữ vững cõi bờ!
Xương máu trí tuệ cha ông đâu phải để cháu con lưu lạc tha phương viễn xứ
Làm thế nào rửa sạch vết nhơ!

Những ngày qua hồn tôi xác xơ
Chén rượu khôn khuây! Hồn thêm bơ phờ!
Ôi môi trường sống Việt Nam ngày càng ngộ độc!
Biển chết! Em đã chêt! Không một bóng cờ!
Khắp cả loài người rùng mình giận dữ
Tôi có thể nào! Tôi có thể nào lại làm ngơ!

Tôi không còn làm Thi sĩ
Bởi Em đã chết! Em đã chết xác ngập tràn bờ!
Phật Chúa nín thinh! Thời Ma Quỉ!
Thời của những kẻ giết Thơ!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHIẾC BÁNH LÁ Thơ Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 on 30/04/2016

CHIẾC BÁNH LÁ

Tặng em chiếc bánh lá
Ăn nhớ trời quê hương
Gặp nhau nơi xứ lạ
Vui cùng chung đoạn đường
Gặp nhau nơi hành lang
Cười chào dường quá vội
Ngoái nhìn càng thêm tội
Quê người buồn thênh thang!
Tặng em chiếc bánh lá
Lời cảm ơn dịu dàng
Dù đầu đông cuối hạ
Nghe như vừa xuân sang
Tặng em chiếc bánh lá
Lời cảm ơn dễ thương
Còn dịp nào không hả?
Chắc chi, đời vô thường!
Tặng em chiếc bánh lá
Lời cảm ơn còn vương
Ra sân nhờ gió lạ
Gởi sầu về muôn phương
Bánh lá ơi, bánh lá!
Ăn quên đời tha phương
Mơ ngày nao bánh lá
Ăn bên trời quê hương…
Houston,USA2005
ĐẶNG TOẢN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HOÀI NIỆM ÁO DÀI Thơ La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 30/04/2016

HOÀI NIỆM ÁO DÀI

Phố chợt vui, sáng ngời màu áo mới
Nhẹ nhàng bay như ánh bướm đẹp chưa?
Tà áo trắng dịu dàng thời con gái
Ngỡ xóa nhòa trong ký ức xa xưa
Ôi thương quá! Áo dài từ thuở ấy
Tuổi mười ba, khờ khạo nét duyên quê
Thoang thoảng hương chùm hoa cau rụng trắng
Lối em về chạm ngõ – tuổi si mê
Khẽ nghiêng nón bài thơ – thời mực tím
Em thẹn thùng – chiều rơi nhẹ bên anh
Ta còn lại những mùa đông băng giá
Xa nhau rồi, quên áo trắng – sang ngang
Áo dài ơi! Lắng sâu niềm ký ức
Lời ru buồn, tình thi sĩ vu vơ
Gió có về trong niềm vui của nắng
Vàng lòng thu – thủ thỉ những vần thơ
Áo dài ơi! Thướt tha thời xa lắc
Dáng dấp gầy, tóc thả bờ vai thon
Hiu hắt buồn – tìm đâu ngày xưa ấy
Nghiêng bóng chiều, mờ ảo nỗi cô đơn.

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

KÝ ỨC ÁO DÀI Thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 30/04/2016

KÝ ỨC ÁO DÀI

Em cô bé nữ sinh xưa
Áo dài duyên dáng gió đùa thướt tha
Xa rồi nét đẹp kiêu sa
Bốn mươi năm lẻ, ngút xa bóng hồng

Giữ giùm chút kỷ niệm nồng
Của ngày xưa cũ, hương đồng mộng mơ
Tình anh theo nón bài thơ
Nhớ ai áo trắng ngẩn ngơ tháng ngày

Hụt hẫng ra phố hôm nay
Quần bò, áo cánh, đầm dài, váy cao
Còn đâu tà áo thanh cao
Sân trường in bóng lao xao áo dài

Mặn mà dáng vẻ thơ ngây
Cho anh thơ thẩn lối đầy lá me
Cho anh nhớ mãi tiếng ve
Ngậm ngùi phượng đỏ, mùa hè chia tay

Say em thanh tú áo dài
Say em tóc thả vài gầy hương xa
Áo dài riêng Việt Nam ta
Một phong cách Việt nhà nhà chớ quên

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MƯA VỀ PHỐ NÚI Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 30/04/2016

MƯA VỀ PHỐ NÚI

Bao ngày nắng hạn cằn khô
Chiều mưa Phố Núi Buôn Hồ hân hoan .
Cà phê khô héo úa vàng
Mong chờ đợi nước mưa ngàn tươi xanh.
Mắt mưa trong suốt long lanh
Dịu hiền trao đất mát lành dấu yêu .
Hồi sinh sức sống huyền siêu
Hóa công tác tạo bao điều tuyệt thay .
Mưa về phố núi dâng đầy
Thỏa niềm khao khát Dân cày xứ tôi .
Người người tươi nở nụ môi
Cảm ơn Thượng Đế dưỡng bồi thương ban .
Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ƯỚC-VÍ CUỘC ĐỜI Thơ Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 on 17/04/2016

ƯỚC – VÍ CUỘC ĐỜI

Ta ví đời ta như điếu thuốc
Rít vài hơi ngắn cũng tàn thôi
Ta ví lòng ta như chiếc guốc
Hè trưa lếch thếch gõ liên hồi
Ta ví đời ta như chiếc ghế
Lòng nghe quạnh quẽ chẳng ai ngồi
Ta ví đời ta như chú dế
Đêm buồn tiếng bụng rít không thôi
Ta ước đời ta là cỏ dại
Năm tròn nở được mấy mùa bông
Hóa thân trong bụng loài nhai lại
Đôi lúc đau êm gót má hồng
Ta ví lòng ta như cô gái
Đêm xuân mơ tưởng bóng chàng trai
Gặp người …lạy thánh con đừng dại
Nay còn buồn một , mốt buồn hai
Ta ví đời ta là chú chuột
Đầu hôm bụng trống đã làm reo
Chủ nhà đi vắng , mừng trong ruột
Ngó quất ngó quanh sợ lão mèo
Ta ví đời ta như cánh chim
Bay qua biển rộng , núi đồi im
Quay về vườn cũ cành khô gãy
Bằng hữu nơi đâu lạc ngõ tìm
Ta ví đời ta là lá mỏng
Một chiều tan tác trận giông rơi
Lênh đênh chợt thấy đời vô vọng
Hồn gửi chân mây , mộng cuối trời
Ta ví đời ta là gió thoảng
Một chiều trêu chọc nhánh thông non
Ta ví đời ta như sương loãng
Một mai nắng dậy , khó mong còn
Ta ví ta chiều xuân nắng phai
Phố phường xa tựa …mộng Chương Đài
Mây ngàn ngậm khuyết đầu non thẫm
Lòng tiếc vô vàn một sớm mai
Ta ước đời ta như cuốn kinh
Nâng đầu tiểu nhỏ , gối mộng xinh
Công phu nửa biến , buồn gục ngủ
Mơ thấy Phật về độ chúng sinh.
Ta ước đời ta như trái đất
Vô biên vũ trụ cuộc hành trình
Chứa đầy biển thẳm , non cao ngất
Dâu bể bao lần vẫn lặng thinh
Ta ước đời ta ví đời ta
Trăm ngàn điều ví hóa bài ca
Một mai thiên cổ rơi nhằm phận…
Trái đất như hành tinh rất xa…

ĐẶNG TOẢN Houston/ 2005

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MỘT LẦN, MỘT LẦN NÀY NỮA Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 14/04/2016

MỘT LẦN
MỘT LẦN NÀY NỮA

Xin em bỏ qua những lần anh hứa vội
Những lần anh vồ vập dưới trăng ngà
Những phút thầm thì những lần bối rối
Hẹn hò quên tình muôn thuở mây qua

Xin em hãy tha những trưa mưa trèo cổng
Lời nguyền yêu chôn dưới đáy thời gian
Dẫu biết anh là bóng trăng trống rỗng
Em vẫn là gió thổi bóng trăng lan

Xin em đừng trách anh như người lớn
Cứ quay đi cho em biết dỗi hờn
Cho anh lại lỡ lầm yêu em nữa
Đến một ngày em tự đếm thiệt hơn.

Xin em một lần một lần nữa nữa
Tha thứ anh bờ vai nhỏ hiền ngoan
Đến khi ấy anh mong em là lửa
Đốt cháy anh thành bụi giữa nhân gian.

Bùi Minh Vũ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NẰM PHƠI TRÊN ĐỈNH LINH HỒN Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 14/04/2016

NẰM PHƠI TRÊN ĐỈNH LINH HỒN

Mây chết đuối giữa dòng sông vắng lặng
Trôi thây về xa tận cõi vô biên.
HÀN MẶC TỬ

Nằm phơi trên đỉnh linh hồn
Trùng mây trắng tụ dựng cồn hoang liêu
Ngày tàn máu nhuộm đỏ chiều
Biển đêm thăm thẳm sóng triều cuộn dâng

Lối về sương khói mang mang
Sóng luân hồi vỗ ầm vang miên trường
Gió ru cát bụi vô thường
Tôi về tôi hiện hoa hương sinh tồn.

Nằm phơi trên đỉnh linh hồn
Hồn tôi cô quạnh với buồn thiên thu!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

THĂM MỘ – XUÂN PHƯỚC Thơ Nguyễn Minh Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 14/04/2016

THĂM MỘ XUÂN PHƯỚC
Ngày về Quảng Ngãi

Bạn đi không khóc mà cay mắt
Chiều nay mưa đổ buốt sông Trà
Nghe sương khói thở buồn hiu hắt
Ngỡ bóng chiều tan theo khói xa

Bao năm trở lại trời cố xứ
Bạn nằm ôm mãi nỗi tha hương
Quay lưng tan mộng đời lữ thứ
Nắng phai chiều ngã bóng xa nguồn

Buồn rớt quanh mồ xanh lối cỏ
Hiu hắt nhang sầu dấu quạnh hiu
Có ai ngồi đếm ngàn thương nhớ
Mây trôi mờ khói ngẩn ngơ chiều

Nhớ bạn muốn say không còn rượu
Chỉ thấy mưa rơi xám lưng trời
Đừng nghe tôi hứa về lần nữa
Quê nhà hun hút bóng chơi vơi

Thôi bạn thương nhau thì không tiễn
Chiều nay mưa đổ ướt chân cầu
Khói hương một bó buồn im tiếng
Nhớ bạn bây giờ… tôi để đâu …?

Nguyễn Minh Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 on 28/03/2016

Chùm thơ: “Khát vọng trái tim yêu” của Hà Quảng

1.Tháng hai

Tháng hai gầy tháng hai mong manh
Để nỗi nhớ giọt mưa lãng đãng
Chiều xuân nay sao mà lãng mạn
Khách đa tình thêm một ngày thương.

Một ngày thôi cũng nói được bao điều
Khi nỗi nhớ chập chờn con sóng biển
Cuộc đời này sao nhiều bão tố
Con sóng buồn thả nhịp vỗ triền miên.

Đã biết vậy thôi em đừng nói nữa
Đừng phân bua khi cách trở xa đàng
Tình yêu nào không gặp nẻo trái ngang
Để tháng hai mòn nỗi nhớ.

Cơn gió lạnh lại tràn về nơi thôn vắng
Thao thiết buồn thầm lặng tháng hai buông
Tháng hai trôi qua lặng lẽ đôi bờ
Triền sông nhỏ gió lùa qua cửa sổ.
Chiều 29. 2. 2016

2. Tháng ba vàng nỗi nhớ

Tôi đã biết tháng ba vàng hoa cải
Rạo rực lòng thương dáng tháng ba
Tháng ba xôn xao cơn gió đầu làng
Mẹ nhặt cỏ vun hàng cau chờ ngày đi chợ.

Cô gái nhà bên bây giờ xa lắc
Về bên kia làm mất mối duyên đầu
Ai vẽ tháng ba trong nỗi nhớ
Có dáng… chiều xưa thấp thoáng một cây cầu.

Gió trở mùa cái chớm lạnh dòng sông
Mênh mông lắm hạt cát vàng ấp ủ
Bãi sóng ngang có cánh buồm ngái ngủ
Đêm chập chờn đôi cánh vạc mong manh.

Tôi viết bài thơ tháng ba vàng nỗi nhớ
Tháng ba vàng nắng dọc triền sông
Hoa cải vàng sương bên kia lãng đãng
Em có chồng anh nhớ tháng ba xưa!

3. Anh muốn có một ngày

Trái tim em hé mở
Ánh trăng khuya mơ màng
Chỉ cần một ngày
Và chỉ một ngày thôi
Em cùng anh dạo bên đời hiên vắng
Quạnh quẽ giao mùa tiếng chim gọi bình minh.

Một ngày thôi cũng đủ để chúng mình
Tình tự cho nhau những điều sâu thẳm.

Giấc ngủ nào em cứ để bình yên
Giấc mơ nào con sóng vỗ triền miên
Lặng lẽ chiều cô quạnh.

Một ngày thôi cũng đủ đầy nỗi nhớ
Khoảng cách nào để nhớ một ngày thương
Ánh trăng khuya thấp thoáng dọc con đường
Miền sâu thẳm đợi ngày tái ngộ.

Rồi một ngày em hết nỗi chơi vơi
Con sông xưa và bến bờ ngày ấy
Niềm yêu thương và đợi chờ còn đấy
Không biết bây giờ có tiếng thu xưa.

Một ngày thôi trong giấc ngủ lặng thầm
Lặng thầm như nỗi nhớ…
Khoảng lặng chiều buông
Cánh tay êm mòn mỏi đợi chờ
Ai viết được câu thơ ngọt mềm trải dài mong đợi
Bàng bạc giọt sương rơi.

Sâu thẳm một bóng hình
Sâu thẳm lặng thầm
Khoảng lặng…
Chờ mong!

4. Khát vọng trái tim yêu
(viết cho một người…)

Bao lâu rồi em mãi đi tìm
Tình anh trong mắt em ngày ấy
Cuộc đời trải qua bao mùa thay lá
Em vẫn là em của những ngày…

Em vẫn là em của ngày xưa
Tìm anh trong chốn cũ mong manh
Mùa xuân vẫn nguyên màu hơi thở
Cơn gió thoảng qua hơi mát trong lành

Đã nhiều lần em nói tiếng yêu anh
Mùa xuân mang hình đáy mắt
Trái tim em thầm thì…bao lần thắt chặt
Trăn trở nhiều để thật sự yêu anh.

Tình yêu sao viễn tưởng xa xăm
Cứ hiện hữu giữa đôi bờ hư thực
Có lúc em giận hờn bực tức
Vì tình anh cứ khép mở đôi vần.

Viết cho người và cũng viết cho ta
Nơi chốn trần gian mây gió đủ điều
Tình yêu đấy nhưng làm sao hiểu được
Ý nghĩa muôn đời khát vọng trái tim yêu.
Sáng 21. 3. 2016
…………………………………………………………………………………………
Địa chỉ: Hà Quảng,
Trường Trung học phổ thông số 2 Mộ Đức
Xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi.
ĐT 0905527906

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ BỐN CÂU Của Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 06/03/2016

BỜ VAI MẸ
Tựa bờ vai Mẹ con vui say
Ấp ủ tình thương lớn tháng ngày
Nơi ấy bình yên mặc sóng gió
Cù lào cao cả nghĩa ân đầy .

NỤ CƯỜI
Nụ cười em nở trên môi
Long lanh màu mắt ,tinh khôi dáng hiền
Ta say nét đẹp hồn nhiên
Bên em bao nỗi muộn phiền vội tan .

THIÊN THẦN ÁO TRẮNG
Tà áo trắng thiên thần lặn lẽ
Dịu dàng thay giọng nói êm đềm
Trời đông buốt giá bên thềm
Trong tôi ấm mãi tình em ngọt ngào .
Hồng Phúc .

TỨ TUYỆT ÁO DÀI VIỆT NAM
**
Em tựa đóa sen hồng
Tà áo dài xinh xắn
Dù ở nơi xa vắng
Vẫn hương thầm việt Nam .
**
Em cài vòng nguyệt quế
Màu mắt huyền tinh khôi
Tà áo dài trinh trắng
Làm ngây ngất hồn tôi .
**
Tà áo dài lay lay
Lá mùa thu bay bay
Môi nở nụ xinh thế
Tiên giáng trần ai hay .
**
Em chọn màu thiên thanh
Đôi mắt hiền tinh anh
Tà áo dài duyên dáng
Thầm ướt trao duyên lành .
**
Chiếc nón bài thơ tuổi mông mơ
Rung rinh tà áo thoáng mong chờ
Tóc huyền tha thướt như thầm ngỏ
Ý hợp ,tâm đầu dệt mối tơ ..
**
Em xinh thầm lặng nét khiêm nhường
Tà áo trinh nguyên gợi vấn vương
Xao xuyến hồn thơ trang giấy trắng
Hạ về lưu luyến ..Dệt vần tương .
**
Một mình lặng lẽ biển xanh
Long lanh màu mắt ,tinh anh dáng hiền
Áo dài xỏa tóc nàng tiên
Say tình con sóng triền miên vỗ bờ .
Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 06/03/2016

LỜI RU MÙA XUÂN

Em lớn lên trên vùng quê sỏi đá
Giọt nắng xuân còn run rẩy trên cành
Chiều ngược gió bên sông Trà cạn nước
Chạnh lòng em, rưng rức tuổi xuân sang

Không thể đếm thời gian bằng nỗi nhớ
Ký ức vỡ òa vẳng vọng khúc ru xuân
Như hoa nắng lung linh nhòa trong gió
Vạt sương chiều lênh láng trải miên man

Ta đã có một thời yêu – xa lắm
Nắng lụa vàng cùng hòa nhịp trái tim
Xuân rực rỡ, tình ta nồng da diết
Một trời thơ – thuở ấy – mộng mơ xanh

Em lớn lên trên miền quê sỏi đá
Nên đi đâu cũng hoài vọng hương quê
Ở nơi ấy cho em nhiều rung cảm
Lẫn ngọt ngào kỳ diệu của tình y

TUỔI TRẺ VÀ HOÀI BẢO

Làm sao tìm lại mình trong quá khứ
Nếu không còn chứng tích của hôm qua
Tuổi trẻ xưa, khát vọng và tranh đấu
Tổ quốc thanh bình, giàu đẹp thăng hoa

Bao nhiêu năm rồi đổi thay đất nước
Xã hội, con người, cảm nghĩ, suy tư
Cuộc sống cứ trôi, không chờ không đợi
Không kịp nghĩ suy, dồn dập xô bồ

Đã bao lần đứng lên trong nước mắt
Đã trải qua gục ngã lắm thê lương
Và mỗi đoạn đời loay hoay thử gnhiệm
Để cuối cùng mơ ngấm khúc văn chương

Thời gian dẫu dài, vô tình nghiệt ngã
Chẳng dành riêng ai, vắt kiệt nỗi buồn
Chẳng thỏa hiệp, lắm ưu phiền rỗng tuếch
Hoài bão xưa, là ký ức biệt tăm.

LA HÀ THẠCH TRẬN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BA BÀI THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 06/03/2016

HOA ĐỖ QUYÊN

Hoa Đỗ Quyên sân nhà ai?
Khoe màu đỏ thắm, chiều nay thơm lừng
Mùa xuân đã đến bâng khuâng
Sao ta còn mãi lần chần phương xa
Đầu xuân biền biệt quê nhà
Tàn đông trở gót quan hà đón xuân
Thời gian thêm những nếp nhăn
Cánh chim chưa mỏi hẹn lần lữa thôi
Vượt qua nghìn dặm khứ hồi
Xuân về quê cũ, rối bời tình thân
Ta đi khắp nẻo đường trần
Mòn chân mỏi gối, tần ngần xuân sang.

GỞI NẮNG CHO EM

Quê em tuyết trắng phủ đầy
Mùa màng thất bát, nghẹn cay Bắc phần
Quê anh nam bộ nắng rang
Điều hòa, quạt máy lại càng khổ hơn
Ước mơ thời tiết hòa đồng
Không gian dịu mát cho lòng ấm êm
Anh xin gởi nắng cho em
Hanh hao chiều nhớ nỗi niềm xót xa
Chia nhau chút tuyết trắng nhòa
Gánh dùm cái rét quê nhà nhé em
Thiên tai với kiếp cùng đinh
Tháng ngày lặng lẽ, riêng mình phôi pha

XIN NẮNG

Anh về Quảng Ngãi đón xuân
Mà quên đem nắng Sài Gòn về đây
Rét run, mưa bụi đêm ngày
Đẫm trong cơn lạnh, nghẹn cay nỗi lòng
Xin em gởi sợi nắng hồng
Sưởi thân bớt giá, mặn nồng tình em
Én bay liệng giữa chiều nghiêng
Hương xuân đã đến, tình riêng chở đầy
Tuồi vào đông ngậm đắng cay
Với anh xuân đã tàn phai thuở nào
Xuân đến vạn vật thay màu
Còn anh rưng rức nỗi sầu không tên.

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐỌC MƯA HOANG CỦA HÀ QUẢNG – Bài của Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 06/03/2016

Đọc MƯA HOANG của HÀ QUẢNG

 

Hà Quảng tên thật Đoàn Văn Khánh, sinh ở Nghĩa Hiệp (Tư Nghĩa), lại có duyên ở Đức Nhuận(Mộ Đức, Quảng Ngãi); phát hành ba tập thơ: Con sóng tình yêu (2010), Thao Thức (2013), Mưa hoang (NXB Văn học, 2015).

Tôi gặp anh khá tình cờ, do một người bạn ở Hội văn học nghệ thuật địa phương giới thiệu. Từ đó, mỗi lần nhớ quê rong chơi, lại cà phê với anh.

Lần mới đây, anh trân trọng tặng tôi tập thơ Mưa hoang tại quán cà phê Nhà cổ.

Đọc đến trang 27, tôi thấy phải viết đôi dòng về Mưa hoang.

Có điều gì giữa em và biển

Sao lòng anh nôn nao

Có phải em là biển

Để anh hoài khát khao?

(Trước biển, tr 26-27)

Em là biển, hay biển là em, một sự ám ảnh cháy bỏng, một câu hỏi khó có lời giải. Tôi tự tra vấn: thơ anh như một cây xanh, vậy cảm hứng từ mạch nguồn nào? Có phải dòng sông Vệ, cánh đồng lúa vàng, hay biển, nhưng trên hết rễ từ đâu, nhận từ nhựa nào. Có phải ẩn dấu chính là tình yêu và kết dệt chúng, có phải: em, người đã nuôi nấng thơ anh. Dù trên bình diện nào, người đọc cũng dễ gần thơ anh, như hơi thở của cuộc sống cần mẫn, như một chiều quê hương rạ thơm lừng. Tôi thích khi dịu dàng, biển và em “trầm ngâm suy nghĩ”, lúc giận nhau, biển và em “cuồng si dông bão”. Thơ như một sự mời gọi, một tiếng vọng, tiếng thét, khiến người đi muốn trở về để nghe “biển cất cao tiếng hát”. Hãy bước tiếp vào vương quốc “Mưa hoang” đang mở ra nhiều thứ hay hay. Ta sẽ gặp mưa Đồng Cát:

Chiều Đồng Cát loang tím

Gió sông Thoa tràn về

Em xa mờ heo hút…

(Chiều mưa Đồng Cát, tr 30, 31)

Ta trôi theo nỗi hắt hiu ngạt ngào trong “ly cà phê chờ đợi/ tí tách từng giọt rơi” với hy vọng lặng lẽ vào “cõi miền mờ ảo”, biết đâu em còn nghĩ đến ta? Cũng như có lần ta từng mong “Thời gian đừng qua mau” để em ở lại, em ngồi đó dù dòng Trà nước đầy, nước cạn, thu đi, thu về trong tiếng tích tắc buông lơi. Nhưng rồi em đi, lại “gieo vào lòng anh / nỗi nhớ” không hình, không ảnh mà vồ vập như con sóng làm ta chơi vơi, biết trách ai, hay chỉ trách “mấy chú ve sầu”:

Sao chiều nay không cất lên tiếng hát

Gọi ngàn yêu thương khi trời đất chuyển mùa.

(Nỗi nhớ, tr 34, 35)

Thực sự nỗi nhớ lặp đi, lặp lại, xuất hiện như sợi chỉ xuyên suốt tập thơ, trở thành “dông bão lòng anh”. Hà Quảng là thế, trầm tư, buồn nhớ chảy vào trong, vì thế thi sĩ biết lắng nghe, chờ đợi, chịu đựng, đó chính là mạch nguồn kết nên thơ anh, tạo nên cái hồn thu hút, hấp dẫn.

Em có nhặt chút nhớ thương còn sót lại

Trên tàng cây khi trời đất chuyển mùa.

(Bao điều chưa nói, tr 36, 37)

Có thể, phải nhớ lắm, thương nhiều, Hà Quảng mới viết những dòng tâm phục: “anh cảm thấy cô đơn, cô đơn trong câu thơ”(Bão từ phía em), cô đơn trong mối quan hệ với em, không phải cô đơn theo kiểu “siêu hình”, không phải cô đơn như một “hữu thể đơn độc”, theo tôi. Và chính anh cũng đã tự giải thích:

Tình yêu sao lạ quá

Không sắc vị mùi hương

Không ngải bùa mộng mị

Sao tơ lòng vấn vương?

(Bên kia nỗi nhớ, tr 40, 41)

Hà Quảng nói về một điều rất cũ nhưng luôn luôn mới, anh đã thời sự hóa một đề tài vĩnh cữu: tình yêu. Phải tinh lắm thi sĩ mới bộc bạch:

Anh lắng nghe âm thanh của gió

ngàn âm thanh vọng từ con tim

ngàn âm thanh gieo vào

nỗi nhớ trào dâng.

(Em vẫn là em, tr 55).

Trong cơn khát yêu em: “Anh muốn trở thành giọt nước/ trước mắt em/ trong cơn khát…” (cơn khát mắt em, tr 61).

Uống mà vẫn khát, càng uống càng khát, có khi anh đuối trong mắt em mà anh không biết, không hay, để đến một ngày thức dậy, anh nói ra thơ, viết ra thơ, ngồi ở đâu cũng làm thơ. Thơ đến với anh như khí trời và nhờ vậy anh bình thản, tin tưởng và như chưa bao giờ thấy hư hao. Ai đó bảo thơ Hà Quảng “có cớ”, tôi thêm vào thơ anh “có duyên”, cái duyên đằm thắm, nồng nàn, không vồ vập, vội vàng, mà trào dâng như sóng vỡ.

14-2-2016

Bùi Minh Vũ

 

Posted in 03. Bình thơ | Leave a Comment »