Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 449,819 Lượt

CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG – PHẠM NGỌC DŨ VÀ TÔI – Bài viết của LÊ NGHỊ

Posted by admintnqn trên 22/08/2017

CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG – PHẠM NGỌC DŨ VÀ TÔI
* LÊ NGHỊ
Tôi đến với Ngã Du Tử khá muộn. Đúng thôi, tôi thì bé tí còn anh thì đã qua cái tuổi “lục thập nhi nhĩ thuận” từ lâu. Chính vì thế mà anh đã đạt đến mức độ gần như hoàn-hảo về mặt tri-hành, kiến-văn, và kinh-nghiệm về cuộc sống. Cũng nhờ đó mà khi nhìn nhìn hay nghe thấy điều gì, anh không những không cảm thấy chướng-ngại mà còn hiểu thấu được mọi lẽ. Không phải tự-nhiên mà ta đạt được trình-độ “nhi nhĩ thuận” Muốn đạt được trình-độ này, con người cũng phải có căn-bản giáo-dục, đạo-đức, kiến-văn, và kinh-nghiệm từng-trải về sự đời.
Ngã Du Tử tên thật là Phạm Ngọc Dũ, sinh năm 1956 tại Nghĩa Hành – Quảng Ngãi. Anh bôn ba trong cuộc đời để bây giờ anh định cư tại Sài Gòn đô hội và rong chơi từ ấy đến quê cùng những miền hoa thơm cảo lạ.
Làm nhiều thơ, yêu nhiều chữ để bây giờ giữa cuộc bon chen, anh vừa ra mắt Thi phẩm “Chơi Giữa Thường Hằng”, một tập thơ mang hơi hướng Thiền Thi và 17 bài thơ lẻ khác.
Tập thơ được chia làm hai phần. Phần đầu là Trường thi “Chơi giữa thường hằng” được anh viết bằng thể thơ lục bát mà nói như Luân Hoán là “một hồn vía tinh túy từ một dân tộc lạc quan yêu thích thanh bình” và phần sau là những bài thơ tình được viết bằng sự đa dạng thể loại và hình ảnh. Cũng không quên nói rằng, đan xen với anh là đôi câu cảm nhận của người chị thơ Ninh Giang Thu Cúc và của Đông Nguyên.
Bài trường thi “Chơi Giữa Thường Hằng” được anh tách thành 10 chương, mỗi chương là một sự dẫn dắt từ “Vương vấn”, “Quán chiếu” đến đoạn cuối cùng là “Chuyển hóa” và “Thắp đuốc Chơn tâm”. Nói theo tinh thần Phật gia, thì đó là sự giác ngộ, sự tìm kiếm “bản lai diện mục” của một đời người.
Cuộc đời thi sĩ là một cuộc chạy vòng quanh xuôi ngược kiếm tìm một chứng nghiệm. Sự chứng nghiệm dày dặn của một đời làm người trước dâu bể cuộc đời để khi về với cõi tâm linh, tìm cho mình một chốn an bình trong tâm thể và tâm thức khi mọi đối đãi bằng vòng tay yêu thương và tha thứ.
Nếu Bùi thi sĩ đã từng nói:
“Trăm năm tắm gội dưới trời
Ngày thì tắm nắng tối rồi tắm trăng
Nhớ em, tắm với chị Hằng
Tận cùng tắm với ngọn đèn cô đơn”
thì với Phạm Ngọc Dũ:
“Ngày thơm hương phúc an lành
Hoa thanh lương nở trên nhành ruổi rong
Ta về thắp lửa, đèn chong
Soi vào tục lụy trước vòng bể dâu”.
(Trước Minh kính đài)
Rốt ráo của cuộc đời, cuộc thơ, chỉ còn ngọn đèn tri âm cùng thi sĩ và xa xa trên bầu trời xanh kia, giữa muôn ngàn tinh tú, một vầng thơ lẻ loi đang cùng anh:
“Mở lòng ra, rộng đôi tay
Nhân gian còn biết tỏ bày làm tin
Là đi là đến phận mình
Hành trình còn những thình lình đục trong”
Giữa cuộc “Chơi giữa thường hằng”, anh đã đối mình “trước minh kính đài” để thấy rằng
“Dễ chi hạt ngọc mà mong
Đôi khi đắng chát cũng trong cõi này”
Vâng, đôi khi đắng chát. Và cái thật sự khi đứng trước gương soi mình, tìm lại chính mình anh đã trực ngộ ra rằng:
“Nào thương, nào ghét được gì
Việc đời lắm mộng đôi khi mệt mình”
(Chương 8: Nghi tâm)
Vậy đó, Đời là vô thường, thay đổi theo luật nhân quả,
Vũ trụ thay đổi, đó là vô thường và luật nhân quả là thường hằng. Tất cả mọi triết lý đều có một nền vĩnh cữu và trên đó là một dòng chảy thay đổi liên tục. Đó là thế giới tương đối biến hóa trên cái nền tuyệt đối. Đó là sóng nước thay đổi muôn trùng trên mặt đại dương vĩnh cữu gọi là Không. Đó là vũ trụ sống mỗi ngày trong tình yêu Đạo pháp tràn ngập từng tế bào của vũ trụ.
Chính vì vậy, khi viết “Còn lại dấu ngày” Ngã Du Tử đã an nhiên:
“Tôi ngửa mặt hứng nụ cười rất nhẹ
Lững mùa vui trong đáy mắt luân hồi”
và để rồi khi
“Tôi thơ thẩn soi từng vùng tâm thể
Con đường quen còn lại một dấu ngày”
nhà thơ đã thấy “Phía bên kia trăng nước ngập thuyền đầy” .
Một bài thơ tình ẩn sau những kiếm tìm giữa cuộc rong chơi vật vã với áo cơm giữa nhân sinh đầy hệ lụy khi anh đã tìm thấy an lạc tâm.
Đi dọc cái trầm luân cuộc đời, lang thang trong cõi vô thường với hệ lụy nhân sinh của “sinh lão bệnh tử” và bon chen cùng thời cuộc vì “cơm áo không đùa với khách thơ” đôi khi ai đó trong chúng ta cũng “nhầm lẫn cọng trừ” để thấy rằng cuộc đời không chỉ hoa hồng và chocolate. Những gai góc từ từng ngóc ngách, từ những thăng trầm đã khiến Ngã Du Tử ngộ ra rằng
“Người đả đảo, kẻ hoan hô
Thì ra thế sự cả bồ liêu trai”.
Tuy ray rức, đau đáu vậy, nhưng cái cốt lõi để chàng gửi hồn vào thơ, mặc nhân thế lắm lời, nhân sinh lắm lẽ. Khép phòng văn lại, ủ lòng mình lại, chàng đã đạt đến sự an nhiên, tự “xếp”, tự “xây” cuộc đời mình trong chính “nát bàn thơ” của con tim yêu đời và đau đời và… vui sống:
“Góc đời đọc sách xem tranh
Xếp ngôn ngữ lại xây thành quách thơ”
và để rồi buông thỏng 2 câu
“Xanh như lá thắm cau trầu
Đừng như vôi bạc tình đau đáu lòng”
Cái đau đáu của Ngã Du tử được anh viết bằng thể lục bát chân phương mộc mạc với bài thơ “Ngẫu hứng ngày lên”.
Trong mỗi chúng ta, có ai đã từng hỏi “Cớ gì mà Phạm Ngọc Dũ lại chọn cho mình cái bút danh Ngã Du Tử”. Và có ai đã thử biện mình rằng, trong cuộc yêu thơ, mấy ai đã tịnh tâm sám hối trước một thánh thể là hương sắc khi đêm buông về phía ngã.
Sẽ là sáo rỗng nếu chúng ta chưa nhận thấy đời vị đắng, nếm môi xuống đời, thấy đời ngọt lịm, cho nên chàng đã “ngộ” được lẽ đời, lẽ sống, lẽ tình yêu để đủ sức đề kháng và thản nhiên đắm mình
“Ngày yêu mến đêm ngược nguồn bất tận
Vươn cánh dài theo sóng nước hoàng hôn”.
Vâng, cái ý vị của anh là hương sắc. Cái nên thơ của anh là thánh thể và cái chân tình của anh là
“Rồi từ đó ta thức cùng mộng mị
Vùng say mê rộn rã một tâm hồn”.
(Đời gọi em là hương sắc)
Nếu nói “Chơi giữa thường hằng” là một thiên trường thi đậm thiền vị quả không ngoa khi xuyên suốt tập thơ là những tư tưởng mang triết lý Phật gia, những giải thoát mang tính tự thân.
Thấu triệt cái tư tưởng: “Khi các con sông dòng suối trôi về biển, nó bỏ lại sau lưng tất cả tên gọi và thuộc tính, chỉ còn mang một vị mặn”, anh đã ngược ngạo đời “vác thuyền về phố” và vác tình ta đi dạo khắp nước non.
Phải chăng cái dạo chơi này đã là một sự giải thoát? Chí ít là của chính anh – Ngã Du Tử – như cái mỹ danh anh chọn cho mình
Bằng bút pháp chân chất với phong cách “nhà quê”, lục bát “vác thuyền về phố” sẽ cùng chúng ta “tít mắt cười” và “tìm ra đáp số”:
“Dòng sông nào cũng mang nước về biển mặn
Đời con người bao nhiêu lần giọt đắng
Ừ thì ta vác thuyền về phố
Và vác tình ta đi dạo khắp nước non”.
Dẫu không nằm trong phần đầu của tập thơ, những bài thơ lẻ đã không lẻ. Có lẽ là nó chạy theo một mạch luân hồi mà đời người rồi ai cũng qua.
Sinh ra, lớn lên, yêu, và mang những ngọc ngà đi cùng những bước chân tâm về quỳ gối bên Phật đài để tự soi rọi lại chính mình, anh đã nói:
“Còn chăng chỉ một chữ tình
Thì thôi hãy sống chân tình trước sau
Một đời thấm đẫm bể dâu
Gọi người an trú qua cầu nhân gian”
Ừ, thì thôi. Ừ thì gọi nhau mà an trú trong nhau giữa phù trầm nhân thế.
Vậy đó, Ngã Du Tử đã “chơi giữa thường hằng”!
Tập thơ nhỏ nhắn, xinh xinh nằm lặng lẽ trên kệ sách với lối hành văn mộc mạc bằng những ngôn ngữ đời thường pha lẫn những câu từ của triết lý Phật giáo. Đôi lúc anh đã dùng một vài từ “cổ kính” như “vầng trăng cổ độ”, “chốn giang đầu”, “bể dâu”. Tuy nhiên, nó không lệch lạc hay quá cầu kỳ bởi anh rong chơi bằng một thể thơ lục bát mang đậm cái hồn quê.
Gặp anh vội vã, đọc anh vội vã, tôi chỉ biết nói rằng đây là một tập thơ mà tôi yêu mến. Nó không quá hoành tráng và “nặng ký” cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nó nhẹ nhàng như anh đã “Chuyển hóa” và “vác thuyền về phố”.
Cám ơn anh, cám ơn Ngã Du Tử đã cho tôi “Chơi giữa Thường Hằng”.
U Minh thất, Mạnh Thu năm Đinh Dậu,- 2017

LÊ NGHỊ

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

ĐÀLẠT KHÔNG THU Thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/08/2017

ĐÀ LẠT KHÔNG THU

Đêm tôi về – Đà Lạt
Không đèn xanh, đèn đỏ
Mà sao tôi – dừng lại trước ngõ nhà ai
Ngõ nhà ai – có chùm hoa tim tím
Vườn nhà ai – thả tóc những sợi mưa
Cúi xuống cho vừa tiếng chuông rỉ sét
Âm ấm tình róng riết thịt da
Em đi lễ về đôi tà áo mỏng
Khăn choàng vai núi, núi tỏa mù sương
Nụ cười thơm hương nhẹ hơn tiếng lá
Rớt xuống không mùa – Đà Lạt không thu

Chỉ vậy thôi – Đà Lạt
Chỉ vây thôi.

NGUYỄN TẤN ON

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

KHÁT KHAO HƯỚNG TỚI CÁI ĐẸP DUNG DỊ TRONG TẬP THƠ”HỒN QUÊ” CỦA HÀ QUẢNG

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

Trang TNQN có nhận được bài của BÙI MINH VŨ viết về tập thơ ” HỒN QUÊ” của Hà Quảng. (Nhà giáo, nhà thơ miền Núi Ấn – Sông Trà). Cảm ơn tác giả và giới thiệu cùng bạn đọc.

KHÁT KHAO HƯỚNG TỚI CÁI ĐẸP DUNG DỊ TRONG TẬP THƠ”HỒN QUÊ” CỦA HÀ QUẢNG

Thơ Hà Quảng là sự khao khát hướng tới cái đẹp dung dị trong đời sống hàng ngày. Mọi sự thay đổi phải làm cho cuộc đời đẹp hơn, nhân văn hơn. Đây là dấu ấn xuyên suốt từ những bài thơ in trong các tập: “Con sóng tình yêu” (2010), “Thao thức” (2013), “Mưa hoang” (2015) và đến hôm nay với tập “Hồn quê”.

Thật cảm động khi tác giả tâm huyết hướng về quê hương, ca ngợi nơi đất ở với những địa danh quen thuộc: Mộ Đức, Minh Long, Lý Sơn…với dòng: sông Thoa, sông Vệ, sông Trà (Quảng Ngãi), sông Đà Rằng (Phú Yên)… ; rồi những đỉnh: núi Bạc, núi Điệp, núi Ấn… Tác giả đã đi nhiều nơi, nên dấu ấn trong thơ khá rõ về: Tuy Hòa, Pleiku, Sài Gòn… Chừng ấy địa danh cứ ám ảnh trong thơ Hà Quảng như những vùng yêu thương không bao giờ mờ nhạt.

Khi những con tàu ra đảo, là mùa xuân nơi Trường Sa lại về: “Mùa xuân nơi Trường Sa thân yêu/Đâu chỉ có sóng gió và mây trời lồng lộng/Mà có cả chiếc bánh chưng dáng hình của đất/Bầu trời xanh chắp cánh giấc mơ xanh.” Anh tự hào các thế hệ hôm nay đều có chung:“Lời thề thiêng liêng cao cả nhất/Quyết không để một tấc đất bị mất/Quyết không để kẻ thù chiếm lấy đảo nhà” (Mùa xuân nơi Trường Sa). Chính điều này đã cho chúng ta thấy rằng: phải yêu những gì chúng ta có và không bao giờ quên nơi ta sinh ra, lớn lên. Không gian nguồn cội day dứt không nguôi, cứ cháy lên như ngọn lửa trong lòng tác giả khi viết về quê hương có sự đổi thay nhiều nhưng “em có về không?” để nhìn những đồng lúa vàng, trải qua những chiều đẹp bên dòng Vệ giang, nghe những tâm tư của cha, của mẹ: “Em có về với đất Quảng quê ta?/Cánh đồng lúa mơn man đang thì con gái/Núi Thiên Ấn muôn người đi trẩy hội/Trời đất giao mùa mẹ mong đợi chờ em.”(Em có về Quảng Ngãi?). Câu hỏi cứ lặp lại ở nhiều bài thơ: “Em có về thăm Mộ Đức yêu thương?”; “Em có về Đức Nhuận quê anh?”; ‘Tháng tư này em có về thăm?/Thăm mẹ thăm cha, thăm những gì em nhớ/Người dân quê ta chân thành cởi mở/Đợi đứa con xa nay có hứa ngày về”…

Trong thơ Hà Quảng, hình ảnh người thầy khả kính được thể hiện: “Thầy giáo già đứng lặng hồi lâu/Nhìn hàng cây sân trường gió mát/Như lắng nghe mùa xuân về ca hát/Mái trường này thầy gắn bó từ lâu” (Thầy giáo già). Và mai này không còn đứng trên bục giảng, thầy sẽ về hưu, vẫn “Mong các em ngày càng thành đạt” (Khúc chậm trước khi về hưu). Càng trân trọng hơn khi ở tuổi đôi mươi, cô giáo đã tình nguyện cõng chữ lên non: “Cô giáo vùng cao lòng nao nao vui sướng/Cõng chữ lên non cho những học trò”(Cõng chữ lên non). Chính vậy, nên tình thầy cô với học trò ngày càng gắn bó, mỗi thế hệ học sinh ra trường đều không quên lớp cũ, trường xưa: “Bao năm cách trở sông sâu/Nay về trường cũ nặng câu ân tình” (Về lại trường xưa). Ghi lưu bút là dấu lặng không thể thiếu trong thế giới tinh thần của tuổi học trò: “Có những phút em thấy lòng êm ả/Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm” (Em ghi lưu bút).

Trong tình cảm thân thương ấy, tình yêu là dấu son sâu đậm, được tác giả cân nhắc, đong đo, thể hiện với niềm đam mê ngọt ngào và thánh thiện: “Trong cuộc đời có nhiều nỗi ước ao/ Ước ao nhất mong tình mình luôn gìn giữ/… Ngày Sài Gòn nếu anh không có em/Phố xá sẽ buồn và bao điều không nghĩa lý” (Ngày Sài Gòn). Hà Quảng là một thầy giáo nhưng khi làm thơ về tình yêu thì anh như trẻ lại, nhìn lại, chiêm nghiệm những gì đã qua: “Đám cưới nhà bên rộn ràng cười nói/Anh cảm lòng mình trẻ lại trước mùa xuân” (Quảng Ngãi vào xuân). Nhớ về ngày xưa, nhớ mùa thu đi qua, nhớ một hình bóng mơ hồ bàng bạc trong thơ anh: “Thu đã về và thu đi qua/Mùa thu lặng lẽ bước chân dài/Đêm sâu thầm ước trong khóe mắt/Không biết bây giờ ai nhớ ai.” (Mùa thu đi qua). Câu hỏi “ai nhớ ai?” rất khó trả lời nên tâm trạng day dứt này bàng bạc trong thơ, mênh mang buồn, bâng khuâng nhớ: “Ngày không em con đường xưa chốn cũ/Ngẩn ngơ buồn anh rẽ chốn hoang sơ’’. Dù bóng dáng em chỉ là ảo ảnh, nhưng anh vẫn không nguôi lòng hướng đến người yêu: “Ai hiểu được trái tim sao rạo rực/Khi tình yêu bùng cháy phía chân trời.” (Ảo ảnh).

Thời gian tình yêu trong thơ của Hà Quảng lâu dài từ tháng giêng cho đến tháng chạp, từ năm này đến năm sau, không dứt. Không gian tình yêu rộng lớn, mênh mang, không biết em ở đâu để tìm, nhưng anh không trách, dường như có chút đau đáu: “Trong sâu thẳm em có nghe tiếng vọng/Cõi lòng ai con sóng vỗ sông sâu” (Em ở đâu?).

Đối với Hà Quảng “Tình yêu luôn mới mẻ/ thắp sáng cả niềm tin/ Dẫu đá cũng hao mòn/Tình yêu luôn tồn tại/Tình yêu em mãi mãi…”(Giữa đôi bờ hư thực). Anh không bao giờ muốn người tình buồn, dù nàng không duyên nợ: “Nhiều lúc em buồn mong manh lá cỏ/Anh xác xơ lòng như cánh gió chiều rơi”(Anh không muốn em buồn).

Tình yêu trong thơ Hà Quảng là một sự tiếc nuối: “Hoa cải vàng sương bên kia lãng đãng/Em có chồng anh nhớ tháng ba xưa” (Tháng ba vàng nỗi nhớ); là một tình yêu đơn phương: “Lặng lẽ lòng ai thương nhớ ai” (Tình thơ); là khúc bi ca về tình yêu đã mất.

Đặc trưng trong thơ Hà Quảng là gần với đời sống hàng ngày, dễ hiểu, dễ cảm nhận. Nhiều câu thơ hay, ấn tượng. Cách dùng chữ táo bạo: “Tháng hai gầy sương khói mong manh” (Tháng hai mòn nỗi nhớ). Láy nguyên âm đôi làm câu thơ thi vị: “Chiều tháng tư quê em mưa lưa thưa” (Mưa tháng tư). Có câu thơ gần với lời ăn tiếng nói hàng ngày của cư dân bản địa: “Bà con láng giềng dường như cũng đợi/Vẫn nhớ em nên cứ hỏi thăm hoài” (Tháng tư rồi em có về không?). Thần thái thơ Hà Quảng thường ở câu mở đầu và câu kết thúc bài thơ, nhưng ám ảnh hơn khi anh cứ buông thả lời phóng túng lại là cá tính sáng tạo của thi sĩ.

Đọc thơ Hà Quảng, người đọc dễ thấy thơ anh dù viết về đề tài nào vẫn không bi lụy, không tuyệt vọng. Suy cho cùng, thơ như muốn níu con người đứng dậy, đi tới, và anh đã thể hiện hết mình qua tập thơ : “Hồn quê”.

Xin trân trọng giới thiệu cùng quý bạn đọc gần xa!

Buôn Ma Thuột, tháng 6-2017

BÙI MINH VŨ

Posted in 04. Bài viết, Hà Quảng | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Trần Phố

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

MƠ VỀ QUẢNG NGÃI

Trong giấc tha hương đêm đêm tôi mơ về Quảng Ngãi
Trông vời Thiên Ấn mây bay
Sóng sông Trà lao xao màu mắt biếc
Sân trường Trần Quốc Tuấn tuổi thơ ngây

Ôi! Thiên Bút phê vân, Long Đầu hí thủy
Cổ Lũy cô thôn, La Hà thạch trận
Ôi! Một thuở bầm đau, lận đận
Súng đạn mù bắn nát tuổi xuân ta!

Khói lửa tàn
Còi giục phía sân ga
Tôi bỏ nhà ra đi
Bỏ lại sau lưng Cẩm Thành – Phố Quảng
Bỏ bạn, bỏ trò… Bỏ Thạch Bích tà dương
Bỏ con đò ngơ ngác bến Tam Thương…

Trong giấc tha hương tôi mơ về Quảng Ngãi
Thương đóa hồng chớm nở vội rời xa
Mùi hoa thơm thơm suốt buổi trăng tà
Mùi hoa ấy cứ mãi còn ray rứt

Trong giấc mơ có câu hò thao thức
Ba lý tang tình tha thiết yêu thương
Có gió nồm xanh mát rượi cây vườn
Có trăng sáng và ngàn sao lấp lánh

Bầu trời ấy gọi ước mơ cất cánh
Gọi hồn trai rong ruổi bốn phương
Lập chí, lập thân dãi gió dầm sương
Lòng tự nhủ mình là người Quảng Ngãi!

Trong giấc mơ đêm đêm tôi về lại
Hôn ruộng vườn, ôm vầng cỏ cha ông
Nghe giọng quê nghèo mộc mạc thân thương
Yêu biết mấy quê mình Quảng Ngãi!

LỆ CHI VIÊN

Ngoài chưng mọi chốn đều thông hết
Bui một lòng người cực hiểm thay.
Nguyễn Trãi

Lỗi lạc
Cao vời
Nguyễn Trãi cô đơn đứng giữa đất trời.

Lỗi nhan sắc bỗng châm ngòi ma quỷ
Lũ bất tài tham ác ra tay
Nhật nguyệt mờ lặng lẽ vần xoay.

Tất cả vì đời
Mà sao khuê bỗng tắt
Héo mòn cây cỏ, buốt nghìn thu.

Thần thánh có hờn ghen
Hỡi núi cao biển rộng
Còn bao Lệ Chi Viên
Còn bao nhiêu ác mộng?

GỌI THẦM TÊN EM

Nhiều bận tôi về Quảng Ngãi
Gọi thầm tên em… Em của tôi ơi!
Trường Hùng Vương… không còn em ở đó
Hẻm Quang Trung xa vắng giọng em cười!

Tình một thuở trinh nguyên trang giấy trắng
Áo tiểu thư bay xao xuyến sân trường
Tôi một thuở làm thầy mà lận đận
Đường đời chênh lạc mất người thương

Năm tháng đầy lên quay quắt nhớ
Tôi tìm em chẳng biết phương nào
Đành hỏi vầng trăng bên trời sông Vệ
Dòng sông cười… Con sóng cũng nôn nao!

TRẦN PHỐ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Thủy Điền

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

LỆ BUỒN TRONG ĐÊM

Sao cơn mưa không dứt
Cứ lách tách bên thềm
Sao không vươn ánh nắng
Cho ngày xinh dậy thêm

Sao em tôi mãi khóc
Thao thức suốt canh trường
Hãy cười lên đi nhé
Cho tình còn dễ thương

Anh đi xa ngàn dặm
Biền biệt chốn sơn khê
Phố buồn em cô lẻ
Hỏi? Lệ nào không rơi.

CHỚM THU

Chiều, đường về, lác đác …cợt gót chân
Những chiếc lá pha nửa vàng, nửa thẩm
Đang bay bay theo làn mưa se lạnh
Như nhắc chừng ai đó, chớm vào thu
Thương cành cây, chim nhỏ sáng sương mù
Không mái lá chở che trời rét, buốt
Thương cô gái ngày ngày xe xuôi, ngược
Chưa tới trường vai aó đã đẫm sương
Thương mẹ tôi trông ngóng suốt đoạn đường
Nhìn con trẻ tan trường. Chiều ngược gió

Trời chớm thu lá vàng rơi ngoài ngõ
Gợi nỗi buồn năm tháng cảnh cô đơn
Ngồi trước hiên gió lạnh, bỗng dỗi hờn
Bao quá khứ hiện về ngang trước mắt
Nghe gió thu là lòng dâng quặn thắt
Nhớ những ngày tháng ấy, thuở xa xưa
Ngày chia tay đau xót mấy cho vừa
Tình chia cắt như trời thu đang chớm.

KHÓC MẸ

Hôm qua nhìn trước nhà
Thấy mẹ đứng kêu la
Bây đâu bà cho thóc
Thế nay mẹ đi xa

Cả con lẫn đàn gà
Không thể nào tin nổi
Chuyện xãy ra trên đời
Chỉ trong vòng tích tắc

Hôm nay con đã mất
Vĩnh viễn người mẹ già
Đôi mắt đẫm lệ nhòa
Khóc thương người quá cố

Hôm nay sân lố nhố
Đàn gà đứng ngẫn ngơ
Bà tôi đâu rồi nhỉ ?
Dạ dầy đang đói co.

Thủy Điền

30-07-2017

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lệ Hoa Trần

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

GIỌT LỆ BUỒN

Ngày yêu nhau anh bảo
Sẽ bên em trăm năm
Giờ lấy rồi mới thắm
Chỉ được 1%

Anh đi xa thăm thẳm
Biền biệt với núi rừng
Em phố buồn lặng lẽ
Lệ u buồn rưng rưng.

NGƯỜI VỀ

Mai em về nhá anh
Nhớ ra sân….đón rước
Đừng để em cô bước
Sài gòn, lạ, phố đông

Mai em về thăm chồng
Chắc là vui mừng lắm
Sau tháng ngày xa xăm
Ta sẽ được đoàn viên

Hay nghe tiếng trách phiền
Em là người vong phụ
Tham danh vọng, cầu mưu
Xa chồng đi vô tận

Mai em về chấp nhận
Dù tiếng oán hờn, xưa
Dù mi anh lệ ứa
Là cũng đã vui rồi

Vì trở lại chốn nơi
Khoảng đời em trao gởi.

BÓNG MỜ

Giờ, tuổi cũng đã già
Ngồi, mặc áo bà ba
Tay cầm chiếc ảnh cũ
Mắt mờ nhìn không ra

Nhớ hồi mẹ hai ba
Cha con theo đeo đuỗi
Mẹ e thẹn, chỉ cười
Thế mà thành duyên nợ

Rồi bổng nhiên làm vợ
Rồi trở thành làm mẹ
Bốn mươi năm có lẽ
Cùng cha suốt đến nay

Giờ, già cầm trên tay
Bức ảnh xưa áo dài
Thời mẹ còn đi học
Mà cứ ngỡ là ai.

CHIẾC ẢNH CŨ

Nhìn cái hình cũ rích
Nhớ cái thời con nít
Áo trắng dài cặp da
Già rồi, nhưng vẫn thích

Ngày ấy đẹp vô chừng
Thời con gái trẻ trung
bốn mươi năm có lẽ
Sức sống dậy tưng bừng

Nào bạn bè cùng lứa
Nào lả lơi mấy khứa
Nào e thẹn bên chàng
Nào hò hẹn sớm, trưa

Nhìn cái ảnh cũ xưa
Nhớ một thời dĩ vãng
Tuổi thơ đầy lãng mạn
Yêu, yêu, cứ yêu yêu

Nhắm mắt cứ đấm liều
Hợp tình và hợp nhãn
Là ừ đại yêu chàng
Mà chẳng chịu đắn đo

Mùa nào cũng hẹn hò
Hè về trao phượng đỏ
Thu đi dưới lá vàng
Nắm tay cùng mơ mộng

Nhìn chiếc áo trắng trong
Nhớ thời hai mươi tuổi
Chiều hoàng hôn thui thủi
Mới hay mình đã già.

NHỚ TUỔI HỌC TRÒ
(Thân Tặng Cúc, Nga, Hoàng Oanh)

Nhớ ngày xưa còn trẻ
Nhớ những năm đi học
Đầu đuôi gà, kẹp tóc
Tuy, thấy mình nhà quê

Nhưng bốn đứa gần kề
Cứ miệng cười hả hê
Ôi ! Sao vui biết mấy
Suốt cả đoạn đường về

Xúm nhau, tha hồ kể
Trăm thứ chuyện trên đời
Con gái sao lôi thôi
Học trò ôi ! Luyên thuyên

Thế mà qua mấy chuyện
Vừa chấm dứt nụ cười
Là bỗng chợt đến nơi
Chia tay từng ngõ nhỏ

Nhớ thời hoa phương đỏ
Nhớ ngày ấy ngây thơ
Nhớ cái tuổi học trò
Nồi cơm chưa biết thổi

Chỉ biết học, vui chơi
Chưa biết buồn, biết giận.

Lệ Hoa Trần

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ CỦA Lê Thanh Hùng

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/07/2017

NHỚ BIỂN
Sóng dạt, xô đời, nghiệt ngã
Nổi trôi, hai mặt đồng tiền
Đắm đuối, vòng tay buông thả
Thao lao, mưa đổ ngoài hiên
*
Cuốn quýt, chợ chiều bến cá
Nhòe mưa, dáng nhỏ liêu xiêu
Nặng nợ ân tình như đã …
Vắng thuyền, bến cũng buồn hiu
*
Biển động, thuyền câu “chạy lựa”
Mịt mù, sóng bủa ngàn khơi
Lặng lẽ bếp chiều đỏ lữa
Nhớ gì ? quên tiếng cơm sôi
*
Khơi lộng, thuyền không về bến
Giông chiều, khói bếp nồng cay
Nước cạn, phơi cồn lơ đểnh
Cơm chiều, rớt đũa cầm tay
*
Hạt mưa, vỡ trên ngọn sóng
Tan chiều ảo vọng đường khơi
Nổi nhớ, theo chiều gió lộng
Mênh mông, đằm thắm dặm đời.
NGỒI TRONG QUÁN CŨ

Lặng lẽ, bước qua con phố cũ
Kỷ niệm xưa, thấm đẩm góc đời
Bao năm rồi tưởng chừng yên ngủ
Vết thương xưa còn đó, người ơi
*
Phố cũ chợt oằn mình đổi mới
Con đường quen, say đắm một thời
Gốc me già, ta thường đứng đợi …
Hoa ngày xưa, từng cánh rơi rơi
*
Có lúc hết tiền, tình, bó gối
Ngồi một mình, trong quán cà phê
Bóng nắng rớt, chậm chiều mờ tối
Đếm giọt rơi, khắc khoải lối về
*
Vẫn biết thời gian rồi khỏa lấp
Tương lai còn trong những bàn tay
Lơ đãng ngó, giật mình bắt gặp
Nợ quán chồng thêm cuốn sổ dày …
LỜI RU ĐÊM HÓA PHỤ

Đêm ẩn ức, lời ru ngắt ngứ
Phố chớp đèn, đắm tiếng nhạc jazz
Lời cuồng vọng, ai còn níu giữ
Điệu ru buồn, thắc thỏm hiên nhà
*
Đêm mộng mị, em ru mộng mị
Tan vỡ rồi, một giấc mơ hoa
Sao đắng đót, tháng ngày hoang phí
Còn lời ru, xa vắng nhạt nhòa
*
Tiếng hát đọng bè trầm mượt phố
Ảo mộng trôi trong tiếng ầu ơ …
Lời ru rớt bên thềm, lổ chổ
Mơ hồ nghe tiếng vọng dại khờ …
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ VIẾT VỀ HOA CỦA Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/07/2017

1. HOA THÌ LÀ

Có một loài hoa mang tên thì là
Để suốt đời thì là như vậy
Trong cuộc sống có điều ta thấy
Do nghe nhầm rồi lại định danh.
Hoa thì là tỏa sắc khoe hương
Để người thương được nhiều điều ước
Có lẽ tình yêu do căn nguyên ngày trước
Nên bây giờ thì là…thế cho xong.
Ngọc Hoàng kia còn lúng túng ngập ngừng
Huống hồ chúng ta người trần mắt thịt
Sương đêm phủ phía bên kia mù mịt
Nên nhiều người lạc lối cõi tình yêu.
Anh là người vốn không muốn hỏi nhiều
Nhưng thì là…lại là điều muốn biết
Nhưng thì là… lại là điều muốn hiểu
Nghĩa thế nào…thì là…vậy em ơi!

2. MÀU TÍM HOA MUA

Làm một loài hoa nhưng chỉ biết mua
Mua cả đời không bao giờ nãn
Mua cả đời không ai người bán
Mà cứ mua vì kiếp hoa mua.

Hoa mua Minh Long người em gửi tặng
Có chút sương mờ trên đỉnh núi cao
Có dòng sông xưa rẽ ngang ngày ấy
Để bây giờ anh mãi khát khao.

Hoa không bán mà chỉ mua thôi
Nên tim tím chiều giăng trên khóe mắt
Có phải tim anh bao lần thắt chặt
Để thương hoài màu tím hoa mua.

Ai lặng thầm ngày em về bên kia sông
Bỏ lại sau lưng khoảng trời nhung nhớ
Con ve sầu tháng Năm ngẩn ngơ
Để hạ này hoa mua giăng trước ngõ!

Có phải ngày xưa lối mòn bỏ ngỏ
Hoa mua buồn không nói được lời thương
Em và tôi và nỗi nhớ buồn vương
Màu tím biếc phủ lên chiều buông nắng.

3. HOA LOA KÈN

Ta đợi tiếng ve về tháng tư vàng nắng
Em xa mờ phía bên dốc mù sương
Hoa loa kèn ngẩn ngơ chiều cuối phố
Tát cạn lòng tìm dáng người thương.

Ta tìm em trong khoảnh khắc chiều buông
Mây lang thang trên bầu trời cao rộng
Cánh chim nhỏ bay về tổ ấm
Thành phố lên đèn thao thức những vì sao.

4. HOA HƯƠNG THẢO

Em mang tên loài hoa hương thảo
Để anh thầm nghĩ đến một người thương
Trời xứ sở xanh màu nhung nhớ
Dáng hao gầy trên khóe mắt tơ vương.

Hương thảo ngày xưa ai đã đặt tên
Để anh say mê sắc trời tim tím
Màu nhung nhớ tỏa ra từ lồng ngực
Vú mộng trăng tròn hình dáng con tim.

Em ở nơi nào – hỡi xứ sở xa xôi
Về với quê anh, em thành người hiếu thảo
Sương khuya xuống giữa đôi bờ vực thẳm
Hoa hương thảo âm thầm cánh tay gối ước ao.

Mùa hạ về rộn rả tiếng ve ran
Và nhớ thương lại dâng tràn cảm xúc
Có khi nào em nghe lòng rạo rực
Tiếng vọng tim mình cháy bỏng khát khao.
Hà Quảng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ CỦA Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/07/2017

HAI NGÃ

Điện đàm giọng nói thân thương
Ngỡ ngàng tóc đã điểm sương đôi đầu
Ngập ngừng chẳng tỏ tròn câu
Ai tri ân đó, ta sầu làm sao?
Đời ngang trái, kiến bèo trôi
Đời chia hai ngả, ôi thôi là buồn
Kiếp cùng đinh, lại vương mang
Tìm chi cho khổ, lang thang mộng đời
Lệ thầm ai mãi tuôn rơi
Muộn màng thêm khổ, ai người hiểu ta?
Làm sao ai thấu tình ta?

LỜI TỰ TÌNH

Trái cấm vườn nay vắng chủ vườn
Hương thơm dịu ngọt, dạ càng thương
Hàng rào lý trí, nên đành ngắm
Chẳng dám lời yêu luống đoạn trường

Trái cấm vườn xưa, dạ vấn vương
Bướm ong dìu dập, hận tình trường
Giờ đây chung cuộc đành len lén!
Vườn hạnh rào nghiêng, giữ má hồng?

Biết nói gì đây? Chút dư hương
Thôi về cô quạnh giấc “miên trường”
Một mình thổn thức, mình mình biết!!
Khổ nỗi đêm ngày mãi nhớ thương!

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ CỦA La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/07/2017

VIẾNG THĂM CON
Tặng Mẹ và kính viếng anh ngày TBLS

Nơi đây thăm thẳm đường xa
Chìm trong lối nhớ, nhạt nhòa nắng loang
Mênh mông bia đá thu vàng
Khói mờ lau lách hương tàn chiều hôm
Mẹ bần thần đứng lạy con
Lặng khô nước mắt, nhói lòng đáu đau
Chỉ là mộ gió biết rầu
Mà thương, mà viếng, nát nhàu ruột gan
Gió Tân Biên, chiều nghĩa trang
Lưu danh một cõi, ngàn năm hóa đời
Tận cùng biên giới xa xôi
Ví như con đã về rồi – đất quê
Trầm nhang vươn khói tứ bề
Bao năm yên nghỉ, nẻo về hư không
Mẹ về bên vạt cỏ non
Tay run vuốt mặt đá buồn – đọc tên
Thăm con, biết được bao lần?
Đành thôi mai mốt ngày tàn theo cha
Cạn đời khô héo tuổi già
Phải chăng hồn rướm gió là đà bay.

HOÀI NIỆM MỘT THỜI
Về Nguyệt, Phước
Chi đoàn Bắc Sơn – Đoàn Công tác xã hội học sinh sinh viên

“Nối vòng tay lớn” – tuổi thanh xuân
Tóc xanh ngày ấy, mộng trong ngần
Chúng mình xưa xửa cùng chí hướng
Khát vọng hòa bình hết chiến tranh
Thành phố đạn cay và xiềng xích
Tim anh thôi thúc khúc thu xa
Phím đàn ai đó? Dòng sông lớn
Chung một niềm tin, cất tiếng ca
“Đêm hồng” hy vọng cùng mơ ước
Phía trước thênh thang “Dậy mà đi”
Áo trắng sinh viên, hồn rực lửa
Vươn lên đập phá cửa ngục tù
Bạn ơi! Hào khí trong quá khứ
Đánh thức nỗi đau chia nước non
Anh biết dâng thời trai trẻ ấy
Cho một ngày mai tươi sáng hơn
Gặp nhau vui nghẹn lòng đau đáu
Nghe những cuộc đời nước mắt rơi
Bao tâm hồn đẹp ngày xưa ấy
Đâu rồi? bạn hỡi! quá xa xôi.

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN – Thơ Hồng Phúc

Posted by admintnqn trên 20/07/2017

TRĂNG ĐÃ VỀ VỚI BIỂN
( Viết tặng người trong cuộc )

Trăng xiêu lòng vì sao
Lời yêu quá ngọt ngào
Quên tình em biển cả
Chờ mong mãi dâng trào .
Trăng lòng dạ cồn cào
Thương con sóng lao xao
Trăng lỗi lầm quá đỗi
Quyết từ tạ vì sao
Tựa vào núi vẩy chào
Đợi đêm rằm về biển
Biển ơi ! thôi muộn phiền
Đón nhận trăng biển nhé.
Trăng hôn biển khe khẻ
Đáp tình trăng ngọt ngào
Biển lặng thầm gửi trao
Thuỷ Chung đến bạc đầu .
Ôi tình yêu nhiệm mầu
Xoá tan biến nỗi sầu
Trăng đáp đền tình biển
Khắc ghi đến ngàn sau .

HỒNG PHÚC

Posted in 01. Thơ, Hồng Phúc | Leave a Comment »

GIỚI THIỆU TIỂU THUYẾT CÕI HỒNG

Posted by admintnqn trên 20/07/2017

GIỚI THIỆU TIỂU THUYẾT CÕI HỒNG

Cõi hồng là tiểu thuyết đầu tay của nhà thơ Bùi Minh Vũ, gồm 3 chương, 132 trang, do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành lần đầu tháng 5-2017.
Hai nhân vật xuất hiện xuyên suốt và ấn tượng nhất trong tác phẩm là Thân và Hưng. Từ chỗ là một sinh viên mới ra trường, Hưng khát khao đi dạy học, mơ trở thành cô giáo nhưng chưa có cơ may đứng trên bục giảng, đành đi dạy kèm kiếm ăn từng bữa toát mồng tơi, bỗng trở thành đối tượng hưởng thụ của tên côn đồ mất dạy.
Mở đầu tiểu thuyết là hai câu văn lạnh gáy, rét buốt đi suốt cùng tác phẩm: “Gần nhà hàng T&T sang trọng trên đường Nguyễn Khuyến, nơi tập trung những người có tiền đến để thưởng ngoạn, du hí, có một cô gái ra đi đêm qua. Đó là em.” Ra đi mãi mãi, nhưng giấc mơ giảng dạy cháy lên không nguôi trong trái tim nhiệt huyết khiến Hưng may mắn gặp một cụ già chỉ hướng để em tiếp tục công việc dạy học trò ở thế giới âm phủ. Từ đó, Hưng tiếp tục giấc mơ đứng lớp. Câu chuyện tưởng chừng kết thúc, nhưng không, Hưng như sống đâu đây qua giấc mơ nối tiếp giấc mơ trong những đêm dài dằng dặt, những ngày miên man, lờ mờ của Thân, người tình của nàng. Từng là người lính đầy dũng khí, nhưng Thân đành “bó tay” trước công việc được sắp đặt vô cảm; bất lực, buông xuôi trước những cuộc tranh giành lợi ích, những chán chường trước cảnh hối lộ, nịnh nọt, trai gái của những viên chức bất lương. Trong tâm thức ấy, Thân đánh rơi công việc đời thường khi nào không hay biết. Nhưng với Hưng, mối quan hệ vẫn nồng ấm ngay khi nàng đã rời cõi hồng trần. Từng con chữ, từng trang văn như một tiếng hú của trái tim chân thành, sáng chói.
Biểu tượng “màu trắng”, “màu hồng”, “khẩu súng”, “cây bút”, “lắp ghép” rã rời xuất hiện, lặp lại nhiều lần như ma ám, hay vũ khí tùy thân , lại cũng là trò chơi số phận trong cõi vô thường.
Những nét nhòe của không gian, thời gian và các tính cách, cứ xen ngang, xuất hiện chập chùng làm cho bạn đọc muốn gấp lại trang sách, nhưng lại mở ra ngay như một thôi thúc đọc đến trang cuối để tìm lại một bóng hình nào đó.
Tác giả đã ném hàng chục nhân vật vào hoàn cảnh nghiệt ngã, dù đó chỉ là những giấc mơ, hay trò chơi sắp đặt. Người đọc dễ bắt gặp chất thơ trong tác phẩm khi trước đó tác giả là nhà thơ lại nhảy “sang ngang” tiểu thuyết:
“Những đám mây trắng,
những đám mây trắng ngủ dưới thành phố này,
ngủ trần truồng cùng ta ca hát no say.
chẳng còn con chó dại
chẳng còn bọn ma cô
chẳng có lũ giết người,
những đám mây trắng hiện ra
biến mất
như tình ta
biến mất
hiện ra
tháng ngày mây trắng bay…”
Tôi là ai, là Thân, là em, là anh, là bạn, hay là “Một trò chơi người”? Hình như thơ ca đã đốt tác giả thành những trang văn thấm đẫm nhân tình, đó cũng là thái độ khước từ để vươn xa hơn.
Cõi hồng vừa xuất hiện như một trò chơi trong sân chơi rộng lớn, có thể hợp với lớp người này nhưng cũng khó gần với lớp người kia. Dẫu sao thì đây cũng là trò chơi thú vị trong chặng đường tiếp theo của tác giả.
Theo dutule.com

Posted in 06. Giới thiệu sách, Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

MƯA HOANG NỖI NHỚ LẶNG THẦM

Posted by admintnqn trên 20/07/2017

“MƯA HOANG” NỖI NHỚ LẶNG THẦM
Thạc sĩ Lê Việt Thuyền
Có người nói văn xuôi là gạo thổi thành cơm, còn thơ ca là gạo đã chưng cất thành rượu, có phải vì thế mà ở thơ luôn có độ nồng dễ khiến người ta say trong men cảm xúc? Thơ xuất phát từ chính trái tim với những bất chợt vui buồn, sinh sôi nảy nở từ tình yêu và đơm bông kết nhụy từ tâm hồn. Để nhào nặn nên một tác phẩm thơ không phải là việc dễ dàng, người cầm bút bao giờ cũng chứa đựng trong đó một nỗi niềm, một suy tư, và hơn hết đó là sự rung cảm đích thực của trái tim mình.
Thơ đồng hành cùng cuộc sống khổ đau hạnh phúc giữa đời thường. Thử tưởng tượng một ngày thế gian này không có thơ, con người sẽ thấy mình tẻ nhạt, lạnh lùng biết mấy, tôi chợt nhận ra điều này khi cầm trên tay tập “Mưa hoang” của nhà thơ Hà Quảng. Một tập thơ dạt dào cảm xúc của một con người đã đi qua nửa chặng của cuộc đời, nếm trải bao nhiêu là sân si hỷ nộ, và có chăng đã đến lúc “dừng chân” để hoài niệm. Là một nhà thơ kín tiếng, cùng một lối sống bình dị nhưng Hà Quảng lại có một tình yêu thơ vô cùng mãnh liệt.“Mưa hoang” cũng giống như cuộc phiêu du kiếm tìm mà ở đó nhà thơ lục lọi trong ngăn ký ức những nỗi nhớ về quê hương và tuổi trẻ.
Không phải đi đâu xa, sinh sống ở chính nơi mình sinh ra nhưng Hà Quảng luôn có những vần thơ về nỗi nhớ quê hương, trái tim nhà thơ luôn khắc khoải về dòng sông Vệ hiền hòa, dòng sông Vệ của ngày xưa và cho đến bây giờ cứ mãi lăn tăn những con sóng lòng. Nó giống như một người bạn đồng hành cùng Hà Quảng trong những bước ngoặt, hay nói đúng hơn “những lần đầu tiên” của cuộc đời tác giả đều có sự hiện diện của con sông này, sông Vệ cứ lặng lẽ, âm thầm đi bên đời nhà thơ, có chăng chỉ có thi sĩ lớn lên vô tình, đánh rơi ký ức, để rồi một ngày bỗng nhiên có một cơn “mưa hoang” đi ngang qua mang bao nỗi da diết.
Tất cả cứ “theo gió đi về”.“Bãi bắp ngày xưa cha xẻ hàng gieo hạt/ Lá lên xanh nhịp võng trưa hè”[1] trong buổi “Chiều sông quê” cứ mãi thổn thức trong hoài niệm. Ai cũng có tuổi thơ, và tuổi thơ của Hà Quảng cũng như bao nhiêu tuổi thơ của những người cùng thời, là lớp học trường làng, là tiếng sáo diều, là lũy tre, là hoa ngọc lan,… cái tuổi thơ đẹp đúng nghĩa như tên gọi của nó, nhiều khi những người trẻ như chúng tôi bây giờ có chút chạnh lòng về hai tiếng “tuổi thơ” ấy. Đi qua những tháng ngày trong trẻo có chút ngây dại, bỗng một ngày con tim chợt trở nên lạc nhịp, bồi hồi đến lạ, xuyến xao đến lạ,phải chăng đã đến lúc hơi thở của tuổi trẻ và tình yêu bắt đầu hòa nhịp. “Em của ngày – thuở còn đi học” làm “anh” luyến lưu mãi tận sau này, “Mái đầu anh bao nhiêu sợi bạc/ Vẫn thương hoài ngày ấy mưa rơi…”[2], cái ngày mà “Anh không dám nói lời yêu/ bao điều mong manh như gió/ Em không dám nói lời yêu/ Sông Vệ trôi lặng lẽ đôi bờ”[3]. Người ta nói “mối tình đầu như dấu chân trên cát/ bước thật nhẹ nhưng vết lại rất sâu” thật quả đúng với Hà Quảng, nhà thơ mãi kiếm tìm trong ngày xưa “Mái tóc của ai thời đi học/ về trong giấc mơ”.Mải miết đi tìm “Ngày xưa có người con gái/ Đợi anh sau buổi tan trường”[4], ánh mắt, vành môi, hương tóc vấn vương mãi hồn “anh”, để đến bây giờ vương vấn mãi hồn thơ.
“Anh” lớn lên mang theo mối tình đầu dang dở, cẩn thận cất vào ngăn ký ức, nhường chỗ cho hoài bão và mộng mơ cuộc đời. Là “Mùa thu Hà Nội” khẽ qua “anh đánh rơi nỗi nhớ”, là “Quy Nhơn ngày về” “để bây giờ nhớ thương”, là “Một thoáng La Gi” “gửi nhớ thương vọng đến bây giờ”, là “Sài Gòn bất chợt” “gợi nỗi niềm yêu thương”, là “Mùa xuân Tây Trà” “cứ đong đầy nỗi nhớ chờ đợi em”,… “Anh” ra Bắc, “Anh” vào Nam, nơi đâu cũng tràn đầy nỗi nhớ. Hà Quảng thường vu vơ mà rằng: “Nỗi nhớ thật kỳ lạ/ không có hình/ không có ảnh/ mà chiều nay điên người”[5], “tình yêu sao lạ quá!/ không sắc vị mùi hương/ không ngải bùa mộng mị/ sao tơ lòng vấn vương?”[6], có chăng chỉ ông hoàng thơ tình Xuân Diệu mới nhìn thấu được nỗi nhớ của tình yêu “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!/ Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều/ Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt/ Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…”(Vì sao), còn với Hà Quảng, tình yêu và nỗi nhớ là những hình dung mơ hồ mà nhà thơ mải miết kiếm tìm.
Có những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, như cơn “mưa hoang” mong manh nhưng lại chứa đựng sức mạnh vô hình của cảm xúc. Người ta thường lắng lòng suy tư khi bỗng nhiên những cơn mưa bất chợt kéo ký ức về. Nỗi nhớ cũng như những cơn mưa ấy, ùa về bao nhiêu là kỷ niệm. Phải chăng, vì thế mà Hà Quảng gọi tập thơ này với cái tên “Mưa hoang”. Mỗi một bài thơ đều phảng phất tiếng lòng tác giả, đều nhuộm một màu thương nhớ. Đọc “Mưa hoang” có thể cảm nhận những năm tháng tuổi trẻ, tác giả đã sống hết mình với tình yêu, với những mộng ước cuộc đời. Dòng sông Vệ thân thương cùng tuổi thơ trong trẻo; hoài bão của tuổi trẻ cùng khát khao yêu thương, tất cả đã góp phần làm giàu thêm vốn thơ của Hà Quảng, giúp cho thơ ông chưa bao giờ vơi cạn nhiệt huyết thanh xuân. Tôi yêu những câu thơ chân thật, gần gũi đến dung dị, yêu tình cảm giản đơn mà tác giả gửi vào thơ, và hơn hết, tôi hiểu rằng với Hà Quảng, thơ giống như một người bạn tri kỷ để hiểu mình và hiểu đời.
Nói như nhà thơ Mai Bá Ấn, thơ của Hà Quảng luôn “có cớ”, và phải thừa nhận rằng “cái cớ” trong “Mưa hoang” rất duyên, đó là cái cớ của nỗi nhớ hòa trộn với cảm xúc thực tại để nhào nặn nên tập thơ này. Ai cũng có một góc khuất nhỏ bên trong tâm hồn, Hà Quảng cũng không nằm ngoài quy luật ấy, quê hương và tuổi trẻ đã chiếm trọn tâm hồn nhà thơ, bởi thế, dù đã có tuổi nhưng tác giả vẫn luôn tuôn trào những câu thơ yêu đời, luôn trân trọng cuộc đời, vì nhà thơ hiểu rằng “một năm trôi qua ta già thêm một chút/ một chút thôi cũng đủ thấy bao điều/ cuộc đời này biết mấy thương yêu!”[7].
—————————–

Posted in 06. Giới thiệu sách, Hà Quảng | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

VIẾNG MỘ CHA!
Kỷ niệm ngày giỗ Cha thứ 16 .

Hôm nay con quỳ trước mộ Cha.
Thắp nén tâm hương khấn với người .
Công Đức sinh thành ơn dưỡng dục .
Ngàn năm con cháu dễ nào nguôi .
Sinh tử cuộc đời âu là phận !
Hình bóng cha phiêu hốt hao gầy.
Cốt nhục tình thâm xa nghìn dặm.
Con vẫn bên cha suốt tháng ngày .
Cánh cửa âm dương giờ đã khép.
Trần gian chen lấn một kiếp người .
Kẻ thắng người thua cạnh tranh quyền lực.
Cầu nguyện cho cha viên mãn ngậm cười .
Hôm nay về lại thăm mộ chí .
Tâm hương con nguyện những ngày qua .
Bỗng dưng tâm tưởng cay khóe mắt.
Thương nhớ. ….lòng con mấy mùa xa.

ĐÊM BUỒN !
Vẫn mình rồi lại mình thôi.
Chuyện cũ. ……áo cơm. …
Thức ngủ. …..chiêm bao. ……
.Gió mưa thổi ngược miền thương nhớ.
Ru ta trắng tóc tự thủa nào .
Về đây trăng gió làm bè bạn. ..
Ta uống đêm trường với rượu mồ côi .
Ngọng nghịu câu thơ trong tiềm thức.
Say tỉnh……vui buồn. …
Giấc mộng đầy vơi. ….
Đã nhón tay khuya , trái mùa đã hết .
Lỡ môi hôn, nghẹn một tiếng đàn,
Sông lỡ thề nguyền nên ngày đêm chảy miết.
Ta lỡ một đời nên vật vả tay trơn.
Ngổn ngang tâm sự cùng ai tỏ.
Ngồi tựa chân cầu, ngẫm trăng suông .
Có hòn đá cuội nằm thổn thức. ….
Nước chảy vô tình …..Cứa thấu xương. …..
H H 19/6/07 .

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Nghị

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

ĐẨY
Chiều buông
Đẩy nắng về trưa
Gió hờn ngoảnh mặt
đẩy mưa xuống đồi
Đẩy tôi
về phía em ngồi
Đẩy em về phía không tôi
hạ buồn
Đẩy người về phía đầu truông
Đẩy trăng về phía cội nguồn
thương đau
Đẩy tình về phía không nhau
Đẩy yêu thương phía nát nhàu câu thơ
Đẩy phong ba tới đợi chờ
Đẩy trăm dâu bể về bờ sông Tương
Đẩy mây
cho nắng chiều vương
Đẩy ta về phía con đường
thênh thang

CHẢY THEO DÒNG HẠ (4)
Viết tặng Thảo
Cõng một chút ngu ngơ
Tôi chạy ào xuống phố
Bàn chân nghe ngồ ngộ
Lối nào dành riêng ta
Gánh một nắm Hoàng hoa
Cất thành Tương tư tửu
Tri âm nào đổ rượu
Sông chảy hoài không thôi
Chung chiêng giữa cuộc đời
Sân si hoài được mất
Sách Kinh nào có thật
Mõ chuông giờ vô tri
Thõng tay nghĩ thuận tùy
Lục tìm tôi đã mất
Giữa dòng người tất bật
Tôi đâu rồi, tôi ơi….
Về lại núi rong chơi
Ngủ bên bờ lau trắng
Ô kìa, đêm tĩnh lặng
Em nằm tròn trong tôi
LÊ NGHỊ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

MIỀN TRUNG QUÊ TÔI

Mưa nguồn chớp biển đông về
Miền Trung bão lũ dân quê trắng mùa
Chín tháng trời chẳng chịu mưa
Nắng thiêu đốt chẳng tiễn đưa khổ buồn
Dân quê quần quật thấy thương
Hai sương một nắng khổ nhường nào đây!
Cuộc sống cơ cực / tơi bời
Toàn nắng hạn dân chẳng ngơi phút nào!
Bắc thang lên hỏi trăng sao
Mưa dầm nắng cháy khi nào vui đâu?
Mùa đông nước trắng một màu
Dân đen cơ cực – đông sầu đắng cay.

TÌM EM

Được tin nàng sống Sài Thành
Hai bốn quận huyện phố phường thênh thang
Làm sao ta tìm được nàng?
Phải chăng đăng báo tìm nàng? Người chê?
“Chưa hề có cuộc chia ly”
Truyền hình tìm khắp, thấy ê cái đầu
Lục tìm điện thoại mợ dâu
Hỏi thăm nàng ở nơi đâu? Còn tìm!
Mợ chẳng biết, nàng bặt tin!
Mò kim đáy biển, biết tìm nơi nao?
“Tìm em như thể tìm chim
Chim về núi thắm, ta tìm biển xanh”.

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

RỘNG DÀI ĐƯỜNG BAY
Cảm xúc bài thơ Dáng Đứng Việt Nam của nhà thơ Lê Anh Xuân
và những bài viết phân tích của báo Tuổi Trẻ
ngày 08-09-11-13/06/2017.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Anh từng ngã xuống, súng tì trực thăng
Bây giờ thành phố giàu sang
Những con đường mới, muôn ngàn tầng cao
Khắp nơi lớp lớp nhà lầu
Nối đuôi xe cộ, nỗi đau nghẽn đường
Cái thời trong đục, đục trong
Đồng tiền nhảy múa mênh mông cõi đời

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Dáng anh đứng thẳng một thời uy nghi
Tân Sơn Nhất người đến đi
Sân bay Quốc tế, kinh kỳ văn minh
Người chiến sĩ đã hy sinh
Thuở nao đứng bắn, lặng im thành đồng
“Một màu bình dị sáng trong”
Anh là ký ức quê hương anh hùng.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Phi trường quá tải người người bon chen
Sân gôn rộng lớn kề bên
Nơi thừa, nơi thiếu là quyền lực ai?
Chiều nay gió lộng đường bay
Bao điều sai trái thời nay ngẫm buồn
Máu anh lửa đạn cầu vồng
Tấm lòng dũng cảm, tiến công diệt thù
Nắng vàng trải nhẹ mùa thu
Tên anh – Đất nước – Lời ru mẹ hiền
Bốn mươi năm lẻ bình yên
Từ anh “Dáng đứng Việt Nam” sáng ngời.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Sân gôn hoành tráng, kiểu chơi nhà giàu
Ngẫm nhìn mà thấy nhói đau
Phi trường Quốc tế, phải đâu tầm thường
Lợi ích nhóm vẫn ung dung
Mà quên quá khứ máu xương thuở nào
Mà quên bao nỗi thương đau
Chiến tranh khốc liệt, ước ao hòa bình
Mong rằng lợi ích nhân dân
Đặt trên tất cả vì “tâm” vì “tài”
Mong rằng hội nhập tương lai
Kinh tế đất nước, rộng dài đường bay.

QUA CẦU MỐNG XƯA

Đường chiều chút nắng còn vương
Gió vừa gom lá, Sài Gòn chợt mưa
Qua cầu Mống đến chợ xưa
Xôn xao Xóm Chiếu sớm trưa nhọc nhằn
Cầu cao riu ríu dùng dằng
Em theo mẹ bước ngỡ ngàng gót chân
Sông dài uốn lượn miên man
Tuổi thơ mê mải lục bình tím mơ
Phố đêm loang úa trăng mờ
Còn đây lối nhớ dại khờ ngày xưa
Mưa buồn thả hạt lưa thưa
Lặng thinh nghe gió thổi đùa lá lay
Gánh đời chìm nổi thương vay
Tìm về ký ức lấp đầy cơn đau
Nén lòng nhặt lại cho nhau
Hương tình vụn vỡ, thay màu tóc xanh
Khẽ khàng sóng nước đêm thanh
Thủy triều lên xuống yên lành bến xưa
Bãi xa vọng tiếng đò đưa
Bồi hồi cánh lá nghiêng mưa dập dềnh
Bây giờ Cầu Mống rực đèn
Trăm năm di tích ánh lên sắc màu
Lang thang lạc bước trên cầu
Nhớ xưa dáng mẹ dãi dầu long đong.

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TÔI VỀ TÔI HIỆN MỘNG DU Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

TÔI VỀ TÔI HIỆN MỘNG DU

Tôi về đứng ngó trời mây
Biển xanh núi thẳm hồn ngây ngất hồn
Giữa nghìn thu sóng đẹp buồn
Trăng sao bất tuyệt ru hồn thế nhân
Tạ ơn khoảnh khắc vô ngần
Tôi về tôi hiện giữa trần gian vui
Biết bao kỷ niệm chôn vùi
Mùa Xuân Tinh Thể ngậm ngùi bay đi!
Tuổi xanh xưa biết nói gì
Trời Em mộng cũ vĩnh ly biệt nguồn.
Tôi về tôi hiện tôi buông
Nụ cười hoa pháp trong hồn cỏ cây
Tôi về lặng ngó trời mây
Biết đâu vô tận lòng ai vãy lòng?!
Biết đâu lòng biển lòng sông
Người ơi! Xương máu giọt hồng lệ rơi!
Lạnh hồn con sóng trùng khơi
Hoang liêu chiếc bóng mây trời hoàng hôn.
Tóc xanh thôi nhé đừng buồn
Lời yêu thương cũng tiếng buồn thiên thu!
Tôi về tôi hiện mộng du
Cùng mây tiền kiếp cõi bờ hư không!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MÙA HÈ VÔ Ý Thơ Viên Chính

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

MÙA HÈ…VÔ Ý

Tiếng ve ấp úng
Như ai nghẹn lời
Mùa hè vô ý
Xúi hoa phượng cười
Ta về ngang ngõ
Lòng hừng nắng trưa,
Khát trông ánh mắt
Nhìn mây sang mùa
Đường quen… xa ngút
Thêm vàng lá me,
Vì ta bước chậm
Hay dài lối mơ?
Nhớ nhung, ai biết?
Về buồn, ai hay?
Mình ta tự hỏi
Đã hao ngàn ngày
Bao nhiêu yêu dấu
Bấy nhiêu dại khờ
Phải chăng người nghĩ
Rằng ta hững hờ?!
Bây giờ thư trễ
Tình thầm chưa trao
Mai sau mấy ngả,
Chờ người chiêm bao?
Ve ngân khản giọng
Phượng lay trở màu,
Sao dòng lưu bút:
“Xin đừng quên nhau!”?
Viên Chính

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NÓI VỚI BẠN BÈ Thơ Nguyễn Thị Thu Ba

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

NÓI VỚI BẠN BÈ

Giữa Sài Gòn ! Tôi nhớ quá quê hương
Từng ngọn cỏ hàng cây chiều xế bóng
Nhớ những trưa Mẹ ru hời cánh võng
Nhớ dòng sông khát vọng tuổi đôi mươi
Con diều bay vẫy gọi tiếng vui cười
Bàn chân nhỏ nô đùa trên cát trắng
Căn nhà cũ mảnh vườn đầy hoa nắng
Hiển hiện về trong nỗi nhớ tôi luôn
Dẫu ngày xưa vẫn có những u buồn
Có kỷ niệm trong niềm vui thơ bé
Có hạnh phúc bên vòng tay Cha Mẹ
Có bạn bè da diết những thương yêu
Dù nơi đâu tôi vẫn nhớ nhung nhiều
Nhớ ánh mắt của những chiều … quá khứ
Trang lưu bút hồn nhiên từng con chữ
Xao xuyến lòng tha thiết một tình quê
Bạn bè ơi ! Ngày mai tôi sẽ về
Dẫu sương gió tàn phai nhiều hương sắc
Tôi vẫn tin những vòng tay bền chặt
Dắt tôi đi giữa nắng ấm quê mình
13 / 5 / 2017

Nguyễn Thị Thu Ba

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »