Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Reaching For The Clouds

    moonlit evening in Ersfjordbotn

    cat and "mouse"

    il pastore...

    metalic industries

    Untitled

    Lead The Way

    Paris Bois de Vincennes  / Fisherman  / A carp  - 3/3

    Bufflehead - IM2K15-148

    USMS Fugitive Task Force

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 389,550 Lượt

TIỄN HUYỀN HUYỄN THẠCH Thơ Nguyễn Minh Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 03/03/2015

Tiễn Huyền Huyễn Thạch

tôi về quảng ngãi mà không kịp
cuối năm hoa cải đã lên ngồng
bạn ở đâu mà đưa tay vẫy
chỗ tôi ngồi sóng vỗ ngập triền sông

quê nhà xa lắc đi đi mãi
hay đâu một sớm lại quay về
đời lận đận xô sông Trà xa ngái
ngửa mặt buồn mưa buốt dọc đường quê

biệt ly nào mà chẳng buồn rơi lệ
huống chi là xa cách sẽ nghìn năm
ly rượu đắng chiều nay buồn như thể
bạn rồi đi xa mãi một chỗ nằm

trà khúc ơi tôi ngồi đây mà nhớ
sóng vỗ chân cầu lạnh suốt bờ sông
thôi vuốt mặt gió ơi đừng thổi nữa
chiều cuối năm ly rượu sắt se lòng…

kiên giang 30 tết Ất mùi
Nguyẻn Minh Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

QUẢNG NGÃI QUÊ HƯƠNG Thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 on 27/02/2015

QUẢNG NGÃI QUÊ HƯƠNG

Tà Dương phớt hờ lên Thạch Bích,
Rớt giọt hoàng hôn xuống Trà Giang,
Long Đầu Hý Thủy sương lam tím,
Thiên Ấn Niêm Hà gió nồm sang.

Mây trời phê nét tranh Thiên Bút,
Vãn Độ Hà Nhai bến thiên thai ,
Cô Thôn tiên cảnh chiều Cổ Lũy,
La Hà Thạch Trận nét chưa phai.

Liên Trì Dục Nguyệt hương sen ngát,
An Hải Sa Bàn cát trắng phau,
Thạch Cơ Điếu Tẩu ngồi câu cá,
Dấu chân kỳ tích chửa phai màu.

Vân Phong Túc Vũ mưa trong đá,
Vu Sơn Lộc Trường nai mùa thu,
Tam Thương bến cũ đò neo đợi,
Mỹ Khê biển mộng sóng tình ru.

Suối Mơ thả mộng bên Thác Trắng,
Mỹ Á thuyền tình về thênh thang,
Sa Huỳnh sóng vỗ bên sườn núi,
Lý Sơn in đậm một Chùa Hang.

Cẩm Thành còn đó trong hoài cổ,
Châu Sa thành cũ nét Hời Chăm,
Bàn Cờ sừng sừng nhìn Cừa Đại,
Hội Quán, Chùa Ông khách viếng thăm.

Kỳ bí âm thầm chân Cầu Phủ,
Nước nóng lộ thiên giữa đồng xanh,
Thu Xà phố cổ vào dĩ vãng,
Bích Khê thi sỹ nỗi niềm riêng .

Thạch Nham hữu tình cùng sơn thủy,
Trà Khúc nhịp cầu với tháng năm,
Sa Kỳ -Hầm Rượu mùa thương cảng,
Sa Cần-Châu Tử đón xuân sang.

Tết 2015
La Tinh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NGÀY MAI Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 21/02/2015

NGÀY MAI

Bởi đã biết chân đi là bước tới
Nên con người luôn nghỉ đến ngàymai
Dù hôm qua có thể suốt đêm dài
Nằm mơ thấy man man lòng trắc ẩn

Bởi đã biết thời gian không có cánh
Nên bước đều trên mặt đất… hôm nay.
Không so đo nắng thiếu hay mưa đầy
Không nghiệt ngã với người quen kẻ lạ.

Bởi đã biết từ cội nguồn thiên hạ.
Có những mảnh đời đánh vật với thời gian!
Có những lằn roi khêu cháy đống tro tàn
Trong suy nghỉ thuyết vô cùng nhân quả.

Bởi đã biết dòng sông còn đang chảy.
Nước hai bờ có bên đục, bên trong…
Phù sa trôi theo con nước lớn ròng
Về đâu đó, đắp bồi cây trái ngọt

Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT của Trần Quang Dũng

Posted by thinhanquangngai1 on 21/02/2015

CHIỀU PHỐ NÚI

Bóng chiều nghiêng xuống chân đồi
Pha màu phố núi vàng rơi xuống đường
Nhẹ nhàng vài sợi tơ buông
Bay theo lối gió vướng vương cõi lòng
Chiều về, chín nhớ mười mong
Chiều về, phố núi như bồng bềnh trôi

Từ trong bóng ngã bên đồi
Thấy em mắt ướt dỗi hờn quay lưng
Từ tôi, sâu thẳm vô cùng
Nghe vang vọng tiếng hồi chuông nhà thờ
Nghe từ em, cõi ngây thơ
Cái duyên con gái mắt lơ mơ buồn

Cuối chiều phố núi mù sương
Tôi như du khách bên đường lãng quên
Dò tìm đôi chút thân quen
Dò tìm em, giữa bon chen cuộc đời!

NGÀY VỀ PHỐ CŨ

Tìm về phố cũ rong chơi
Bao nhiêu kỷ niệm gọi mời bước chân
Cũng con đường ấy bao lần
Thả dài bóng mát như gần như xa
Thả trên lưng nỗi nhớ nhà
Có em tay đỡ tôi qua cơn buồn…
Có em dịu ngọt lời chuông
Dắt dìu tôi bước trên đường phố đông
Kỷ niêm xưa, vẫn còn nồng
Ngày về phố cũ gió lồng lộng bay

NỖI NIỀM

Nỗi niềm ta biết riêng ta
Chuyện cơm áo ấy, ai mà chẳng vương…
Trải thân ta kín con đường
Đi qua trăm ngã yêu thương cuộc đời

Ta nghe chiếc lá vàng rơi
Nghe trong gió nhẹ đôi lời thở than
Nghe từ nguyên thủy cưu mang
Xác thân bèo bọt… đau càng thêm đau!

T.Q.D

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CUỐI NĂM GHÉ THĂM HUYỀN HUYỄN THẠCH- Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 18/02/2015

CUỐI NĂM GHÉ THĂM, HUYỀN HUYỄN THẠCH

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa lạnh
Tháng Chạp,mùa đông gió sắt se.
Ghé thăm người bạn Huyền Huyễn Thạch
Sông Trà ơi! Không nước vỗ về!

Đôi mắt sầu chong xuyên thế kỉ
Trời điêu linh cuồn cuộn chỗ nằm!
Cầm tay nhau buốt hồn nghèn nghẹn
Trăng mười phương soi vách tường câm!

Bạn đọc thơ tôi thời mới lớn
Điệu hồn cô lữ sánh vai cùng.
Cuộc rượu nửa khuya trăng lảo đảo
Đường về chân bước lạc khói sương!

Tôi gọi vang vang Huyền Huyễn Thạch
Thiên Bút ngừng tay đọc mây thơ.
Thiên Ấn chuông ngân thần tử mách
Bến mộng Bích Khê rót rượu chờ!
TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Nguyễn Thành Mai

Posted by thinhanquangngai1 on 17/02/2015

LỜI TẠ LỖI CÙNG MẸ

Tết này con không về thăm mẹ
Sân nhà ai dẫy cỏ đón xuân
Mình mẹ trong căn nhà vắng lạnh
Tết vắng các con. Mẹ có buồn nhiều !

Tết quê xa con nhớ bao điều
Về mẹ, về quê, những ngày thơ dại …
Nhà mình đông vui bên bếp lửa
Bánh tét, bánh chưng, ấm cả tình người.

Rộn rã tiếng cười, rộn rã niềm thương
Mẹ nhẹ bảo gắng chờ giao thừa đến
Lửa vẫn reo, mắt con ríu lại
Giấc ngủ nồng tết đến nào hay.

Kỉ niệm trôi đi con lớn từng ngày
Và cứ thế … xa quê từ dạo đó
Sáng nay xuân về trên đầu ngõ
Thắp nén hương xa nghe lạnh bát hương nhà.

ĐÒ CHIỀU BÂNG KHUÂNG

Mười năm rồi đã còn gì!
Xa em xa cả cái thì ngày xưa
Anh về hôm ấy trời mưa
Bước chân quen, dấu cỏ xưa ngày nào…

Cũng vầng trăng, cũng trời sao
Cũng con đường nhỏ lối vào thân quen
Hoa cau vẫn rụng bên thềm
Tóc thề ai xoả buông mềm toả hương…

Ngõ xưa lối cũ còn vương
Tình xưa giờ đã như sương khói chiều
Nhặt trong kí ức lời yêu
Em sang sông, con đò chiều bâng khâng!

Nguyễn Thành Mai

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ của Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 06/02/2015

CHIẾC LÁ CHIỀU ĐÔNG

Đông lạnh mờ trong mưa
Thả hồn qua song thưa
Nhánh Sầu Đông trơ trụi
Sót một chiếc lá vàng.

Chiếc lá như thở than
Thời gian qua nhanh quá
Vừa Xuân xanh mượt lá
Thu qua đã úa tàn !

Chiếc lá như ngậm ngùi
Khẽ run trong gió bấc
Quặn lòng cơn buồn tủi
Tiếc nuối tháng ngày qua.

Bóng chiều như hối hả
Nào lá dám nói ra
Sợ một chút phong ba
Cuốn đời mình bay xa…

Tôi nhìn theo chiếc lá
Nhạt nhòa chiều mưa bay
Chợt thoáng bóng mẹ già
Lệ hoen mờ mắt cay !
19/12/2014

CHÚT TÂM HƯƠNG CHO CHA
Niệm tưởng 24 tháng cha từ biệt cõi trần

24 lần trăng
Lòng con giăng đầy nỗi nhớ.
Ngơ ngẫn, thẫn thờ
Mơ hoài hình bóng cha yêu.
Ngày xuống tiêu điều
Hắt hiu lòng quạnh vắng
Nhiều đêm thức trắng.
Con đắng lòng hai tiếng mồ côi !

Cha đi rồi mình con bên mẹ
Hồn vật vờ người thoáng nhớ về cha.
Và như tìm về ký ức ngày qua
Tay gầy guộc quạng quờ trong hư ảo.
Ngày theo ngày mẹ lặng thầm không nói
Gói cả trời buồn nhưng nước mắt nào tuôn.
Cha đi rồi, con ngồi trông mẹ
Nhẹ lòng cha an chốn Cửu tuyền.
Cha yêu ơi! Hai năm trời ly biệt
Con vẫn miệt mài chăm chút mẹ già nua.
Nguyện cầu cha trên con thuyền Bát Nhã
Cập bến Bồng Lai, giã biệt cõi Ta Bà.

Chút tâm hương con thắp cho cha
Thấm giọt lệ sa, trời khuya lạnh giá.
Chạnh lòng, không nói nên lời !
Con ngước mặt nhìn trời
Ngời ngời vầng trăng 24
Ánh vàng rọi sáng lòng con.
Nghĩa nặng, ơn sâu
Con trầm mặc cúi đầu
A di đà…
Mờ ảo bóng cha già
Vời vợi phía trời xa./.
29/12/2014
Bùi NGọc Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MẶC Thơ Linh Vũ Thạch Bích

Posted by thinhanquangngai1 on 06/02/2015

MẶC…

Thân lãng tử chẳng ngại gì mưa nắng,
Xuân có về đâu khác buổi đông sang.
Dù ngọt nờm hay bắc phong vi vút,
Ngụ trần gian ta cứ trải mộng vàng.
Ngày chấp chới vẫn ươm hoa sự sống,
Giữa iêu ma ta biến sắc hương đời.
Cố lên bạn dẫu nhân gian biến động,
Đã ghé chơi cứ mài miệt ru hời.
Biết thế thái dập dềnh như đông hải.
Thương cho ai chới với giữa khôn cùng.
Đừng khắc khe tồn vong hay thành bại,
Cháy đi thôi cháy rụi cả vô thường.
Trăng nay sáng cùng ta phiêu xứ Thạch,
Nâng giang Trà chén nốt một đêm say.
Mời Nguyệt về trải khuôn triền Đá Vách,
Gối tóc người, nghĩa gì ? buổi xuân lai.

Linh Vũ Thạch Bích

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TUỐT LÁ MAI Thơ Trần Hoàng Vy

Posted by thinhanquangngai1 on 04/02/2015

TUỐT LÁ MAI

Lá xuống cội,
ấm tay người tuốt
mùa xạc xào,
thương những non tơ
cứ cắt thịt, tả tơi…
nhói buốt
phút dâng đời
búp nụ…và mơ…
TRẦN HOÀNG VY

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BÌNH LẶNG VỆ GIANG Thơ Hồ Nghĩa Phương

Posted by thinhanquangngai1 on 04/02/2015

BÌNH LẶNG VỆ GIANG

Dòng sông tình
lặng chảy trong tôi
bờ bãi ấy
tuổi thơ ta chìm đắm
bước rong ruổi
đường xưa bối rối
giêng hai về
sương rơi lạnh căm.
Vệ Giang mơ
nhoài ra biển Đông
qua làng xóm
đời mẹ cha vất vả
cánh đồng vui
mùa vàng trải rộng
hoa lá rực màu
chim hót reo ca.
Bình lặng sông ơi
với những lở bồi
chiều cuối năm
ngắm nhìn trời đất
ngôi nhà ai
khói lam chìm nổi
hạnh phúc dâng trào
mắt ta rưng cay.
04/3/2015
Hồ Nghĩa Phương

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HOA CÚC CŨNG LÀ EM Thơ Viên Chính

Posted by thinhanquangngai1 on 04/02/2015

HOA CÚC CŨNG LÀ EM

Rồi cuối thu hoa cúc chín trên đồi,
Sắc vàng vỡ làm mùa thêm hoang vắng
Tôi lại đi giữa chiều không nắng,
Mong tìm vạt nắng của ngày xưa…
Như hôm nào em qua bến đò mưa,
Tôi sợ lạc một lối về dĩ vãng
Bâng khuâng mãi rồi hóa người lơ đãng,
Tìm em không gặp… lại tìm tôi!
Sợ ngẫu nhiên chạm chiếc lá rơi
Hay bất chợt tàn may trở lạnh,
Dù tôi tập lãng quên nhiều hư ảnh
Nhưng ở nơi nào, đâu phải nơi đây!
Bây giờ thu đan kín giữa vòng tay,
Lỡ vô ý bóng chim hờ sẽ vuột
Rất dễ nhớ nơi em ngồi rẽ tóc,
Nên dễ nhầm dáng mỏng mùa thu
Đã bao chiều tôi hạnh ngộ cùng tôi,
Muốn gom nhặt một vài câu để hát
Mà quê cũ vẫn tình xưa lưu lạc,
Thôi đành… hoa cúc cũng là em!
VIÊN CHÍNH

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ của La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 on 03/02/2015

HƯƠNG TÌNH QUÊ 

Hoàng hôn trên quê hương yêu,
Vàng rơi trên sông La Tinh,
Mây chiều Đầu Voi bên sông,
Lam chiều bay vương trong thôn.

Đường về làng thôn êm êm,
Theo thời gian về năm xưa,
Sân chùa nằm im bao lâu,
Mai vàng mùa xuân đơm hoa.

Nghe tình len trong tâm tư,
Ân tình năm xưa còn vương,
Câu hò  ai ru thân thương,
Yêu người trong thôn quê hương.

Xưa đò đưa ai sang sông,
Ai buồn vô biên tim đau,
Tình đầu nào ai nên duyên ( !)
Thôi đành chìm vào ngăn tim.

Thu vàng  buôn rơi ra đi,
Phương trời nào xa thêm xa,
Cho hồn nhàu theo thời gian,
Nhưng rồi sao tình không tan.

Hôn hoàng trùm lên quê hương,
Nghe tình quê trào hương men,
Thôn tình chiều trong hương lam,
Tơ lòng buồn trong vô biên.

Sông tình La Tinh còn đây,
Sơn tình Đầu Voi còn đây,
Người tình còn đâu, về đâu,
Nghe buồn tương tư thêm sâu.

Hoa tình quê hương trong tim,
Không tàn mờ phai bao giờ,
Bao giờ cho dù bao giờ,
Thiên thu mang hồn vào thơ.

THÊU TRANH

Đêm khuya yên bình nơi thôn trang,
Sương giăng giăng mờ trên đồi hoang,
Nàng ngồi thêu tranh bên khung vàng,
Trăng tìm đường thêu đôi chim oanh.

Ngời ngời châu sa rơi bên nàng,
Đều đều đôi tay khâu tơ vàng,
Đường đường tơ đi như con thuyền,
Trùng trùng chim oanh bay xa xa.

Nàng ngồi như tiên trên mây ngàn,
Tranh tình nàng thêu bao năm rồi,
Như tình nàng say lên men buồn,
Bao giờ tình nàng như tranh thêu.

Nàng ngồi thêu tranh cho đêm tàn,
Đêm dài tình- tranh như đua nhau,
Tơ mềm ngời lên tranh thêm hoa,
Đêm dần vào khuya, trăng bao la.

Nhân tình thêu tranh cho tình nhân,
Yêu người thêu tranh cho người yêu,
Xa tình thêu tranh cho tình xa,
Đau buồn thêu tranh cho buồn đau.

Nàng buồn miên man trong đêm dài,
Đêm dài thêu tranh trong tương tư,
Tương tư cho tình không nên duyên,
Nên duyên nàng buồn như tranh thêu.

Tranh rồi thêu xong trong đêm nao,
Trăng tình mờ xa nghiêng mờ xa,
Đêm rồi tàn phai , rồi tàn phai,
Nàng còn thêu tranh, còn thêu tranh…

La Tinh, 2015

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MÙA NHỚ Thơ Nguyễn Thành Mai

Posted by thinhanquangngai1 on 02/02/2015

MÙA NHỚ
Kính tặng: Mẹ

Mãi tha hương cầu thực
Hiếm có dịp quay về
Vào đông trời se lạnh
Dâng trào nỗi nhớ quê.

Lúa mùa giờ đã trổ
Mẹ có còn ra đồng!
Thương bàn chân tím lạnh
Một đời hoài bão giông.

Một đời bao khổ cực
Đạn bom của quân thù
Cha ra đi từ thuở
Mẹ hãy còn tóc xanh.

Thời gian bao thay đổi
Lá vẫn rụng hiên nhà
Con thơ giờ khôn lớn
Giông về mẹ nhớ cha.

Tóc xanh giờ đã bạc
Nhọc nhằn oằn lên vai
Có bao giờ mẹ kể
Công nuôi con tháng ngày.

Chiến tranh không còn nữa
Cha đi mãi không về
Chiều nay trời se lạnh
Nhớ mẹ thương miền quê.

Nguyễn Thành Mai

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 30/01/2015

MO CAU CỦA NGOẠI

Ngày xưa ngoại ép mo cau
Chằm gàu múc nước, giếng sâu đêm rằm
Gom từng giót nước lăn tăn
Thả trôi làn tóc nhớ anh hong đầy
Võng đưa từng giấc ngủ say
Mo cau cắt quạt, tình bay ngậm ngùi
Rạ un ngọt lịm khoai lùi
Ngoại đem cổ tích kể hoài từng đêm
Em yêu giọng ói dịu êm
Lá buồn cay cũng hom hem thu vàng
Mo quê đổ ánh trăng tan
Cho em nỗi nhớ con đường tịch liêu
Mo cau làm ngựa mỗi chiều
Em ngồi anh kéo rước kiều về dinh
Dòng đời bao nỗi gập ghềnh
Nửa thế kỷ ấy héo tàn bặt tin
Châu về hợp phố nối tình
Mo cau kỷ niệm chúng mình bên nhau.

QUÊ XƯA

Quê xưa chậm bước tôi về
Giữa muôn lá đổ hoa lê rụng đầy
Còn đó mùi khói sương bay
Chiều thu nhạt nắng vàng phai bướm vờn
Còn đó một thuở thong dong
Ẩn trong nhung nhớ ngô đồng xa xưa
Còn đó câu hát ru trưa
Tôi về thăm thẳm đu đưa tuổi buồn
Còn đó ngày tháng chơi rong
Tình yêu tựa gió bềnh bồng mênh man
Còn đó tình khúc thanh xuân
Mộng mơ kết nụ trăm năm ân tình
Còn đó Thiên Bút xanh xanh
Đã xa, xa quá Bàu Giang uốn vờn
Còn đó dãy núi Trường Sơn
Cho tôi huyền thoại con đường hùng anh

DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

Từ sông tôi tắm giữa dòng
Bàu Giang cát ẩm ướt lòng bàn chân
Từ sông Trà Khúc trăng vàng
Chèo thuyền bơi ngược Trường Xuân bóng tà
Riêng tôi một góc trời xa
Xót nhau tâm khúc vỡ òa hương xưa
Nghiêng dòng sông Vệ bóng dừa
Cho thuyền ai đậu chờ đưa khách về
Chim kêu hoài hủy trưa hè
Nao lòng lữ khách tái tê lặng buồn
Từ hương thơm quế Trà Bồng
Nghe chim mách bảo lũ nguồn kéo qua
Tôi đi mấy dặm quan hà
Vẫn nghe câu hát dòng Trà câu mơ

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ của Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 on 30/01/2015

TÀN MẠN QUÊ:
LỤC BÁT TRƯƠNG QUANG KHANH

Ước làm TRƯƠNG QUANG KHANH điên
Nghêu ngao ca hát muộn phiền hư không
Ước làm mây trắng phiêu bbồng
Lãng du núi Điệp sắc không cõi người
***
SONG THẤT LỤC BÁT:ÔNG BA THỌ

“Ông BA THỌ” hiền lành chất phác
Tháng ngày bốc vác chợ GÒ xưa
Ta thằng cu tóc gáo dừa
Nợ ông một miếng hồng dưa ngọt ngào
Ông nơi nao giữa triền núi Điệp
Cầu ba sinh thoát kiếp đoạn trường
Gởi Ông một nén tâm hương
khói cay mắt lệ vấn vương Chợ Gò./.

CANH HẸ
Nhớ quê luộc ngọn cải ngồng
Nấu nồi canh hẹ hỏi lòng nguôi ngoai
Vị đời cải đắng ,hẹ cay
Theo tôi suốt những tháng ngày ly hương./.

THƠ VUI
Con chim Manh Manh đậu cành Đu Đủ
Con Chuồn Chuồn đậu ngủ ngọn Su Su
Cào Cào đá đá ghẹo Thằng Cu
Đa Đa tìm bạn vù vù sang sông
Le Le giỡn nước giữa đông
Te Te..huýt…lượn vòng đồi Vom
Bòng Bòng, Mít, Ổi ,Chôm Chôm
Ve Ve gọi hạ gầy mòn cành me
Tìm chi Cuốc Cuốc gọi hè?
Cay cay khóe mắt Tê Tê cõi lòng
Ba Ba lặn ngụp bờ sông
Tinh Tinh bươn chải đèo bòng vì con
Cu Cu bỏ nước rời non
Đi qua châu mỹ bắt con chuồn chuồn./.

PHẠM DƯƠNG

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHIỀU Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 23/01/2015

CHIỀU

Chiều nghiêng, ngã bóng nắng vàng
Tây Nguyên buốt giá non ngàn lênh đênh
Mây mù giăng phủ buồn tênh
Hòa theo làn gió về bên ấy rồi .

Lặng thầm đếm thời gian trôi
Điểm lên mái tóc trong tôi bồi hồi .
Bóng chiều ,tuổi xế lên ngôi
Vô tư đón nhận tôi ơi ..cuộc đời .
Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NHỚ SONG THÂN Thơ Hồ Nghĩa Phương

Posted by thinhanquangngai1 on 23/01/2015

NHỚ SONG THÂN

Kỵ giỗ đến rồi con nhớ song thân
Lúc cha đi… ngày cuối đông lạnh lẽo
Dòng sông Vệ trở mình trong trẻo
Thương cuộc đời người cần kiệm trung dung

Bước chân cha Nam Bắc dẫu ngại ngùng
Bàn tay người cứ dày thêm chai sạn
Quên nắng mưa gió dông bom đạn
Nhặt nhạnh từng đồng thấm ướt mồ hôi

Có những đêm cha thao thức đơn côi
Nghĩ về ngôi nhà… Vợ và con nhỏ
Tiếng trẻ khóc vọng từ ngoài ngõ
Người mơ ngày được sum họp đoàn viên

Con lớn lên học sách vở thánh hiền
Tháng năm chất chồng mẹ cha thêm tuổi
Rồi một ngày người về nơi chín suối
Bóng thời gian ai níu được bao giờ

Thức dậy rồi… sao vẫn còn mơ
Mong mẹ cha luôn bên con mãi mãi
Bầu trời cao – trần gian còn xa ngái
Mắt lệ nhòa se sắt trái tim thơ.

Hồ Nghĩa Phương

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ CỦA Trần Thị Như Nguyện

Posted by thinhanquangngai1 on 23/01/2015

LƯNG MẸ

Về đốt nhúm lá khô
Cho ấm góc vườn nhỏ
Nhà ở mép cánh đồng
Gò,rộc những con đường
Nhấp nhô lúa quá đòng
Đang chắt nhựa tinh khôi
Bông đã cong chóp đuôi
Giống lưng mẹ thuở còm…
Lom khom dặm lúa con
Hì hục tát gàu sòng
Hang cua hai mùa màng
Mẹ bắt về nhà rang
Thêm vị canh đậm đà
Ngọt chén … ngon miếng và
Chiều nay con về nhà
Gò, rộc như đón chờ
Thấp thoáng lưng ai gò
Tát nước gàu sòng xưa…
Nước vào ruộng như vừa…
Ngập hang cua di trú
Đời đã trồng cổ độ
Mẹ ngự miền thiên cổ
Bông lúa cong … lưng mẹ
Con đã sáng u mê
Thì mẹ đã không còn!!!

VẪN CÒN

Vẫn còn chiếc bách giữa dòng
Vẫn còn lưng áo long đong gió bời
Vẫn còn chim vịt rã rời
Vời trông chiều đã duềnh trôi cuối ngàn

VÀO XUÂN

Anh ơi! gió chuyển mùa thương
Đào mai chắt nhựa hoa đơm dâng đời
Giữa tiêu sơ tiếng chào mời
Chiếu rượu vừa trải ta ngồi đón xuân
Phút giao thừa, khắc thanh tân
Cùng anh thù tạc thêm lần đầy vơi
Giao mùa duyên kết vẹn lời
Chữ đồng thơm trải đất trời vào xuân
Mâm ngũ quả ngôi hiển ân
Lung linh ánh lượng phúc phần nhân gian.

Trần Thị Như Nguyện

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT QUÊ của Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 on 02/01/2015

NHỮNG BÀI LỤC BÁT “ QUÊ ”
CỦA NGUYỄN TẤN ON

HỒN QUÊ

Có con thuyền giấy trên sông
Chở cơn mưa nhỏ bềnh bồng tuổi thơ
Lớn lên cùng với ước mơ
Rời quê ra phố nắng ngờ ngợ qua
Bỏ quên lối nhỏ triền hoa
Bìm bìm hoa dại tím tà áo thôn
Trống tuồng chiều gõ bồn chồn
Bỏ cơm quên áo để hồn đẩu đâu
Lá chanh nội nấu gội đầu
Dỗ dành bên giếng đi đâu vội vàng
Ngoài sân có chú bướm vàng
Chập chờn cánh mỏng bên giàn mướp quê

Mười năm xa xứ nay về
Bờ lau dế gọi tỉ tê cong cành
Mười năm về hái hoa chanh
Giếng xưa vọng tiếng dỗ dành hồn quê

VỀ QUÊ

Ta về tìm lại chút hương
Đã lâu ta ở phố phường rong rêu
Dòng sông soi một cánh diều
Khói đồng ai đốt cho chiều mù cay
Ta về không rượu mà say
Khoai lang lùi cháy hương bay ngát đồng
Áo tơi bật gãy mấy đông
Treo lên vách đất vẫn mông mênh trời
Ta về lượm tiếng à ơi
Hiên lòng gió thổi rối bời đống rơm
Ai về nhóm bếp nấu cơm
Cơm sôi buồn chín tàn rơm đỏ tình
Lời ru cong vút mái đình
Hoa cau tiếng rụng rập rình vầng trăng

MƯA QUÊ

Buổi về vấp một cơn mưa
Ướt vai lục bát sông xưa tím dòng
Sông Trà cong bến chờ mong
Bàn chân chai bước long đong – tôi về

Đưa tay hứng giọt mưa quê
Giọt trong tay bụm, giọt tràn trề sông
Giọt rơi vỡ trắng ruộng đồng
Giọt đau đáu chảy vào lòng rưng rưng
Giọt em vui, giọt mẹ mừng
Bên hiên hàng xóm giọt tưng tửng sầu

Cơn mưa trút xuống tình đầu
Tôi về người bỏ đi đâu…? Hỡi tình…!
Đẫm cơn mưa lạnh rùng mình
Tiếng chuông Thiên Ấn giật mình – va mưa

CHỔI QUÊ

Chổi quê quét tiếng dậy thì
Ai gom lá đốt khói đi xanh vườn
Nắng làm căng những giọt sương
Để tôi thức dậy lộn đường sáng nay
Cảm ơn chú mực ngủ say
Nó không sủa được giữa ngày người dưng
Thập thò chân bước ngập ngừng
Qua rào ăn trộm chút gừng tình yêu
Dậy thì yêu, dậy thì liều
Tại vườn lá đổ muôn chiều, tại thu
Chổi quê tiếng quét như ru
Đã mòn đến cán vẫn ngu ngơ tình

VỀ VỚI SÔNG QUÊ

Tôi vừa cởi áo ném sông
Đã nghe hương khói đốt đồng cay cay
Em ngồi gỡ hạt cỏ may
Dòng sông vỡ vạt nắng ngày rưng rưng
Con chim Dồng Dộc hót mừng
Hoa Cau nở trắng thơm lừng bâng khuâng
Mẹ ra trộn lúa ngoài sân
Giữa trưa đứng bóng nắng tần ngần trôi
Gió làng thổi tiếng cơm sôi
Mái tranh đùn khói còn tôi thòm thèm

Bình minh kéo một mẻ đêm
Mặt trời rực đỏ bên thềm thu phong
Cha ngồi cột lại vành nong
Gác lên dàn bếp để mong được mùa
Bên kia vườn tuổi me chua
Theo bà đội lễ lên chùa về chưa ?

Này sông, này cỏ, này mưa
Tôi là đứa bé ngày xưa – trở về

Nguyễn tấn On
69I.Nguyễn Văn Trỗi.TP Đà Lạt. lâm Đồng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NĂM MỚI 2015 BAN QUẢN TRỊ thinhanquangngai XIN KÍNH CHÚC: ĐỘC GIẢ, VĂN NHÂN THI SĨ. CÓ NHIỀU NIỀM VUI MỚI

Posted by thinhanquangngai1 on 02/01/2015


img_628

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »