Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Trillium Lake Alpine Glow

    Chin Scratching Short-eared Owl

    Arrow . . .

    Arrow - Macro Monday

    " Arrow man "

    Arrows

    Macro Mondays - Arrow

    Kanji

    Setting The Aperture

    Twist

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,926 Lượt

QUÊ NGHÈO Thơ Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 on 04/12/2016

QUÊ NGHÈO !!

Tôi lớn lên ở vùng quê nghèo khó .
Hạt lúa củ khoai bội ước với mùa màng …
Bởi dòng sông lỗi hẹn vớl cánh đồng,
Nên hạt thóc xẽ chia mùa bão lũ .
Ngậm lòng đau bỡi trời cao tay với !
Đất dỗi hờn mắc nợ với mùa riêng .
Bọn chúng tôi lớn lên mỗi đứa một phương .
Cõng khát vọng quê nghèo ra phố thị .
Phố xá ồn ào , áo cơm lầm lũi .
Lại nhớ bến sông quê nhớ bóng mát đường làng .
Nhớ những trưa hè lặn hụp ở bến sông,
Xách ná bắn chim phá làng phá xóm .
Quên sao được những chiều trên bãi vắng,
Những cũ khoai lang nuớng rạ thơm lừng .
Nhớ vạt đồng xa bông lúa trĩu vàng .
Cánh diều biếc no tròn hương rạ mới .
Dẫu ở đâu cũng nhớ về quê mẹ..!
Thèm bát canh rau hương vị quê nhà !…….
NGUYỄN HỮU HOÀNG

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 on 02/12/2016

1. Quê em Pleiku

Anh về thăm qua phố cũ nhà em
Ngắm dã quỳ vàng tươi sắc nắng
Cái màu hoa đi vào thơ êm ắng
Lan tỏa đất trời dáng núi quê em.
Câu thơ tình ai viết để tặng ai
Mà sao anh nghe có cái gì nằng nặng
Một Pleiku yêu trong tiềm thức
Anh thả hồn cùng cơn gió ngược xuôi.
Có dáng ai kia bên triền dốc núi
Sương mờ giăng thấp thoáng lối đi về
Những căn nhà nơi phố cũ mải mê
Cứ lặng lẽ như tình yêu em ngày đó.

2. Khúc ca hoang

Những ngọn trúc vút lên trời cao
Như niềm khát khao không bao giờ tắt
Có cái nhìn chìm sâu trong khoé mắt
Chỉ có người yêu nhau mới cảm được chữ yêu.

Có một thời ta suy nghĩ bao điều
Nên chữ yêu đôi ba vần lỡ vận
Để bây giờ ta có nhiều điều ân hận
Cành trúc phất phơ vương cơn gió chiều.

Có điều gì trong bóng ngã liêu xiêu
Một thời trẻ trung ta hằng mong đợi
Tình yêu em sao mà vời vợi
Ai nhặt giùm một chút nhớ, một chút thương.

Một chút thôi cũng làm ta vấn vương
Khi ánh trăng kia treo hai đầu nỗi nhớ
Ánh trăng kia xuyên qua khóm trúc xanh bỡ ngỡ
Ai lạc loài hát khúc ca hoang.

3. Mùa thu đi qua

Mùa thu đi qua em có hay?
Vần thơ ai viết dáng thu gầy
Màu nhung nhớ ấy giăng giăng lối
Một thoáng mơ màng giấc ngủ say.

Thu đã cho ai những nỗi niềm
Riêng thu anh chỉ nói lời yêu
Vì trong cuộc sống có bao điều
Lặng lẽ mi dài trên mắt nâu.

Thu đã về và thu đi qua
Mùa thu lặng lẽ bước chân dài
Đêm sâu thầm ước trong khóe mắt
Không biết bây giờ ai nhớ ai.

Em nói rằng thu hay thật hay
Cành thu trơ lá trước hiên nhà
Để ai tơ tưởng ngày xưa ấy
Ngõ nhỏ em về lối đường xa.

4. Cơn mưa chuyển mùa.

Quảng Ngãi quê anh bước vào mùa mưa
cơn mưa chuyển mùa gieo vào nỗi nhớ
có những cơn mưa làm anh trăn trở
con đường gập ghềnh còn sỏi đá chông chênh.
cây ngọc lan nhà anh đang nở hoa
hoa lan toả cơn mưa chiều vời vợi
hoa lan tỏa trong cơn mưa dầm dề
để em thấy bao điều còn sâu kín
trong cơn mưa chuyển mùa Quảng Ngãi quê anh.
nếu em có lần về thăm
nếu em có lần dầm mưa quê anh
chắc em thấm nỗi lòng chàng trai đất Quảng
rất chân thật và mặn tình sâu lắng
như giọt mưa chuyển mùa nặng hạt đầy vơi.

………………………………………………………………………
Địa chỉ: Hà Quảng, trường trung học phổ thông số 2 Mộ Đức.
Xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi.
ĐT 0905527906

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TÌNH CA VŨNG TÀU Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 27/11/2016

TÌNH CA VŨNG TÀU

Cùng em chơi Vũng Tàu
Vòng bãi trước bãi sau
Anh đâu thì em đấy
Đời mãi thắm tươi màu!
Nắng sáng hồng biển xanh
Bãi tắm óng ánh hình
Anh dìu em cánh mộng
Sống lại một thời xanh.
Em mịn màn cát vàng
Anh miên man sóng vỗ
Sóng bạc đầu trẻ mãi
Tình sóng – cát thiên thu!
Đứng trên khoang giếng dầu
Em cười nhìn mai sau
Anh thương đời dĩ vãng
Lửa thắp trái mù u!
Vũng Tàu thân yêu ơi!
Núi Nhỏ núi Lớn ơi!
Chúng mình như hoa lá
Quanh Chúa đứng Phật ngồi.
Chiều mây lượn trùng khơi
Đêm trăng sáng rạng ngời
Vũng Tàu khoác áo mới
Đời đẹp mình có đôi!
Cùng em chơi Vũng Tàu
Vòng bãi trước bãi sau
Trong nắng và gió ấy
Chúng mình mãi bên nhau!
Trần Thoại Nguyên

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHỈ CÒN LÀ NỖI NHỚ Thơ của Vệ -Trà Huỳnh Kim Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 27/11/2016

CHỈ CÒN LÀ NỖI NHỚ

Chỉ còn là nỗi nhớ
Ngậm ngùi nơi xứ xa
Quê nhà chìm mưa lũ
Tình quê hương đậm đà

Thu trút buồn trên lá
Qua mấy mùa phù vân
Thương về phương trời cũ
Ngập lòng nỗi buâng khuâng

Em hiền như lá cỏ
Giữa lối mòn thời gian
Dõi lòng về cố quốc
Tiếng thơ cũng bẽ bàng

Gió nương theo cánh gió
Tình trôi nỗi đường mây
Mịt mù phương trời cũ
Vọng tiếng hờn đâu đây

Quê nhà trong mưa lũ
Nước dâng tràn ngỏ xưa
Chút tình về quê cũ
Lối xưa mờ… lối xưa

Vệ-Trà Huỳnh Kim Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

KHI TRĂNG HÔN BIỂN Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 29/10/2016

KHI TRĂNG HÔN BIỂN

Trăng chạm mặt biển em
Lăn tăn dậy con sóng
Trăng in hình với bóng
Lã lơi thoáng ngọt ngào .
Như tình yêu thuở nào
Biển trời nay hội ngộ
Khơi lòng biển cuộn xô
Lối đi về sáng tỏ .
Biển – Trăng trao lời ngỏ
Yêu mãi đến ngàn sau
Vòng nguyệt xoay bên nhau
Trăng lại hôn lên biển .
Dùng dằn lúc đưa tiễn
Trăng bay vút trời cao
Nhởn nhơ với ngàn sao
Biển âm thầm chờ đợi .
Tháng ngày xa vời vợi
Biển gợn sóng dâng trào
Góp chút tình gửi trao
Trăng ơi ! đừng quên nhé .
Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Nguyễn Thị Thu Ba

Posted by thinhanquangngai1 on 27/10/2016

Sóng Thu
( Nguyễn Thị Thu Ba )

Miền Trung ơi ! Bom đạn đã đi qua
Sao nỗi khổ vẫn đè thêm gánh nặng
Bao niềm đau chưa chịu lùi xa vắng
Đói rách tan thương bao phủ mái đầu
Thương dân nghèo trong cảnh sống nông sâu
Bão lũ vây quanh hoa màu tan nát
Nhà cửa liêu xiêu xóm làng xơ xác
Bao gia đình bên cuộc sống lầm than
Bao trẻ thơ trong đói rách cơ hàn
Sống trần trụi giữa màn trời chiếu đất
Ôi thương lắm ! Những con người chân thật
Quyết sinh tồn trên mảnh đất Cha Ông
Nhìn cảnh tan thương quặn thắt trong lòng
Xin trời đất đừng gieo thêm giông bão
Xin mọi người hãy nhường cơm xẻ áo
Cứu dân lành ôi khúc ruột Miền Trung
21 / 10 /2016

VIẾT CHO MẸ
nhân ngày 20 / 10
Cha ra đi trong lòng bao đau đớn
Hình ảnh Người ẩn hiện mãi trong con
Mong niềm đau qua ngày tháng úa mòn
Dẫu còn Mẹ vẫn là niềm hạnh phúc
Hoa hồng đỏ dạt dào cài lên ngực
Con nghe lòng thương lắm Mẹ hiền ơi !
Mùa thu qua mây tím quyện ngang trời
Mưa rả rích nhủn mềm trên mắt lá
Gió chấp chới thả hồn đi mọi ngã
Trời quê hương riệu rã với đông về
Thêm một lần nghe lòng dạ tái tê
Nghĩ đến Mẹ … ngọn đèn treo trước gió *
Khi con nước chùng chình trôi qua ngõ
Là niềm thương nỗi nhớ lại dâng trào
Đêm lặng thầm khấn nguyện giữa trời cao
Cầu mong Mẹ luôn an vui mạnh khỏe
Trong mắt Mẹ con vẫn là đứa trẻ
Vẫn dại khờ theo bóng Mẹ chiều hôm
Vẫn yếu mềm bên lòng Mẹ tay ôm
Vẫn khao khát tình thương yêu mẫu tử
Con xa quê mang nỗi niềm lữ thứ
Gánh trên vai cơm áo mãi bên đời
Nặng ân tình xa hiếu thảo Mẹ ơi !
Lời con viết từ trái tim khát nhớ
19 / 10 /2016

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐƯỜNG VỀ QUÊ Thơ của Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 14/10/2016

ĐƯỜNG VỀ QUÊ
Tặng Lê Quốc Ân

Tôi về Quảng Ngãi đầu không mũ
Bạn chở tôi ôm cả phố phường.
Dế gọi vang lừng trời bạn cũ
Gặp nhau cười nói đụng tim luôn!
Đây góc quê hương trưa Phú Thọ
Thu Xà ơi! Hỡi Cổ Lũy Cô Thôn!
Đường về quê rưng rưng tiếc nhớ
Tóc xanh ơi! Mắt biếc với má hồng!
Cây lá xanh ơi! Hỡi hồn đất sống!
Phố cổ Thu Xà,phế tích biệt tăm!
Vườn Lưu Niệm Bích Khê xanh mộng
“Tinh Huyết”,”Tinh Hoa” sáng mãi mắt thần!
Tình quê tình bạn tình Thi sĩ
Bốn phương trời lồng lộng trang thơ
Cầm tay Trà Khúc nửa thế kỷ
Tóc xanh tóc trắng:Một thoảng mơ!
Đường về quê trưa nắng chang chang
Soi nước sông xanh bóng bạn vàng
Chén rượu tình đời say ngất ngưởng
Hương lừng khoảnh khắc một trăm năm!
Quảng Ngãi, 07/9/2016
TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

GIAO MÙA Thơ của La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 on 14/10/2016

GIAO MÙA

Miền Trung, vào thu.
Mưa bắt đầu hạt nhỏ,
Ôi ! những hạt mưa giao mùa,
Trên cánh đồng, ngọn cỏ ướt mưa bay.
Mùa thu về đây,
Như tìm lại nét xưa,
Ôi ! những nét đẹp tình xưa,
Trên ký ức dấu tình thu màu tím.
Mùa thu năm xưa,
Giữa thời khắc giao mùa,
Ôi ! thời khắc ái tình đang chớm nở,
Trên sông thu, sóng tình vỗ xa bờ.
Rồi một mùa thu,
Theo ngọn gió giao mùa ,
Ôi ! ngọn gió nhẹ lay tà áo cưới,
Trên đường về, lệ ướt lá thu bay.
Miền Trung chiều nay,
Cánh đồng trơ gốc rạ,
Ôi ! cánh đồng vàng trên phiến lá,
Trên đường tình nhàu nát lá thu phai.
Miền Trung vào thu,
Kí ức của tình thu,
Ôi ! kí ức vẫn chỉ là kí ức,
Gió giao mùa lay động mối tình xưa !
8/2012, La Tinh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 on 14/10/2016

SƠ NGỘ

Em ơi! Mẹ vắng nhà không?
Ủa sao mới hỏi đã hồng má lên
Chưa chi phụng phịu bắt đền
Này chơi kiểu đó không bền đâu nghe
Rằng:” Em phận gái phải dè
Xích ra kìa bóng anh đè bóng em!”
Bảo Lộc
28/4/92

HẸN HÒ

Em ơi! Mẹ có nhà sao?
May không chút nữa nhảy rào anh vô
Tối qua nhớ tức thấy mồ
Tới lui mấy tiếng đồng hồ trước sân
Con Vàng nó cứ sủa rân
Vậy là anh đã một lần…leo cây!
Suỵt! mẹ đang ở gần đây
Anh mà làm rộn thì rầy rà to
Tối qua cái lúc anh ho
Trong nhà em cũng thập thò hết hơi
Mẹ kêu:” Trộm đấy con ơi!”
Em run run khẽ trả lời:” Không đâu
Con vừa đi ấy…vườn sau
Còn con Vàng cứ làu bàu sủa trăng”
Thấy chưa ; em đã dặn rằng
Cứ đi nhè nhẹ đừng tằng hắng chi
Bây giờ mẹ mới hơi nghi
Lần sau cẩn thận không thì lộ ngay
Đền anh một cái đây này
…Chụt liền mấy tiếng, trời say đất nhào!
Bảo Lộc
9/4/1992
ĐẶNG TOẢN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 on 07/10/2016

Chùm thơ: Khát

1. Ảo ảnh

Em viết chi vần thơ giàu nhạc điệu
Để ngẩn ngơ khi thành phố lên đèn
Tháng ngày này sao con sóng lăn tăn
Hàng mi dại đượm màu thương nhớ cũ.

Những vần thơ sau bao đêm trăn trở
Để bây giờ lòng cảm thấy mong manh
Mảnh trăng kia nay đã hao gầy
Nên thương nhớ nghỉêng về một phía.

Không biết bây giờ em ở nơi nao
Anh thấy phương nào cũng màu trống vắng.
Em ơi! Trải tim mình sao bỏ ngỏ
Để lạc loài giữa chốn hoang sơ.

Những câu thơ trầm lắng trong mơ
Sương phủ kín giữa đôi bờ hư thực
Ai hiểu được trái tim mình rạo rực
Khi tình yêu bùng cháy phía chân trời.

Ở bên này chùng chình bão tố
Có khi nào em nghĩ cánh thu rơi
Một thoáng nghĩ suy xa cách phương trời
Anh lạc lối giữa chồng chềnh ảo ảnh.

Ngày không em con đường xưa lối cũ
Ngẩn ngơ buồn anh rẽ chốn hoang sơ
Em là nàng thơ dâng tràn cảm xúc
Vẫn đong đầy nỗi nhớ đọng trang thơ.

2. Chiều phố núi

Em tựa đóa hoa rừng
Chiều Minh Long lộng gió
Trên vách đá lưng chừng
Thác Trắng vọng lời thương.

Có cái gì rất thật
Có cái gì mong manh
Tiếng nói từ đại ngàn
Bầu trời màu xanh thẳm.

Em H’rê dịu hiền
Dòng Phước Giang mơ mộng
Vần thơ anh định viết
Biết bao điều nhớ mong

Trong cuộc sống đời thường
Có nhiều điều ao ước
Làm sao ai nói được
Nỗi niềm lòng khát khao.

Mây trời lững lờ trôi
Ngẩn ngơ chiều phố núi
Minh Long tình sâu thẳm
Ché rượu cần thắm môi!

3. Ngày Sài Gòn

Ngày Sài Gòn anh lại gặp em
Cô gái Củ Chi đã hoài mong nhớ
Quán cà phê Ray đôi điều tâm sự
Em vẫn là em lan toả ngọt mềm.

Cô gái Củ Chi cho anh nhiều yêu mến
Thành phố Sài Gòn cuộc hẹn lời thương
Mùa thu lá vàng và mái tóc em bay
Để nỗi nhớ vương lòng khách đến.

Mùa thu nói thay đôi dòng suy nghĩ
Cái khoảnh khắc buồn chợt đến chợt đi
Ngày gặp em anh mãi khắc ghi
Em vẫn của ngày xưa buổi đầu anh gặp.

Năm tháng trôi đi và tình người ít nhiều thay đổi
Nhưng em vẫn là em và anh của buổi nào
Trong cuộc đời có nhiều nỗi ước ao
Ước ao nhất mong tình mình luôn gìn giữ.

Ngày Sài Gòn nếu anh không có em
Phố xá sẽ buồn tênh và bao điều không nghĩa lí
Anh biết nói gì với cô gái Củ Chi
Mùa thu vàng vương vương trên khoé mắt.

4. Khát khao

Em đứng đó cho mùa thu vàng nắng
Cháy lòng người lữ khách tha hươmg
Đã biết rằng thu lắm vấn vương
Màu áo đỏ khát khao hoài nỗi nhớ.

Anh không biết mình say hay tĩnh
Mà con tim lại trái lối nghiêng chiều
Vẫn muôn đời không hiểu nghĩa chữ yêu
Sao rực cháy sắc màu áo đỏ!

Tháng chín đi qua tháng mười lại đến
Em đừng nghĩ gì trong sắc lá thu phai
Màu áo em hay màu thương gợi nhớ
Mà lòng anh cứ khát khao hoài.

Cái khát khao khi con tim lên tiếng
Khi cuộc đời tình ái bước lên ngôi
Tình yêu em lấp lánh ánh sao trời
Làm thao thức trái tim đang khao khát..

HÀ QUẢNG

……………………………………………………………………
Địa chỉ: Hà Quảng, trường trung học phổ thông số 2 Mộ Đức.
Xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, Điện thoại 0905527906.

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by thinhanquangngai1 on 02/10/2016

MÙA NẮNG ĐI, KHẮC KHOẢI LỐI EM VỀ

Nắng và gió, khô cong ngọn lữa
Trong bếp nghèo, khói tỏa thờ ơ
Giọt nắng rớt cuối ngày ngoài cửa
Cũng bâng quơ nhảy múa dật dờ
*
Muối và cát, tràn đầy mái tóc
Trên đường xa, bãi vắng vội vàng
Chợ tan rồi, bóng em cô độc
Lầm lũi chiều, trăm nỗi ngổn ngang
*
Ngọn sóng cũng héo queo lóa nắng
Gió đã chuyển chiều, mùa nối mùa
Nước triều lên, đời sông ngập mặn
Vườn rẫy khô hanh, ngọn gió đùa
*
Năm thiên tai,oằn mình chịu hạn
Đất cát quê mình cũng quắt queo
Bao nhiêu chuyện, tưởng chừng quên lãng
Lối em về, dấu nắng lần theo
*
Biết ai đó, xa rồi còn nhớ
Tiếng nắng khua trên những ngọn dừa
Bầy chim sáo rủ nhau về tổ
Chờ chiều buông, ca hót say sưa
*
Em vụng dại, một thời để nhớ
Hồn hoang … bãi cát trắng hoàng hôn
Vô tư sống, một đời chồng vợ
Mặc sóng đời xô, đổ dập dồn …
IV/16

LỜI RU ĐÊM THIẾU PHỤ

Đêm ẩn ức, lời ru ngắt ngứ
Phố chớp đèn, đắm tiếng nhạc jazz
Lời cuồng vọng, ai còn níu giữ
Điệu ru buồn, thắc thỏm hiên nhà
*
Đêm mộng mị, em ru mộng mị
Tan vỡ rồi, một giấc mơ hoa
Sao đắng đót, tháng ngày hoang phí
Còn lời ru, xa vắng nhạt nhòa
*
Tiếng hát đọng bè trầm mượt phố
Ảo mộng trôi trong tiếng ầu ơ …
Lời ru rớt bên thềm, lổ chổ
Mơ hồ nghe tiếng vọng dại khờ …
V/2016

TÌNH XA

Anh yêu em, dẫu không còn trẻ nữa
Rất tự nhiên, đằm thắm, một tâm hồn
Yêu lặng lẽ, như chưa hề chọn lựa
Chỉ âm thầm, say đắm những nụ hôn
*
Dẫu đã biết, tình xa đầy trắc trở
Sao vẫn bồi hồi, theo mỗi dấu chân
Cứ luyến tiếc, sau mỗi lần gặp gỡ
Cuối đường quanh, từ biệt biết bao lần
*
Nắng tháng năm, giòn đồng sâu khô khốc
Hoàng hôn rơi tàn, cháy đỏ hắt hiu
Hàng cây khẳng khiu, vặn mình hé lộc
Đợi cơn mưa chiều, bùng nổ tin yêu
*
Ảo ảnh trôi đêm, chưa tròn giấc mộng
Giật mình nghe, đâu tiếng cột qua kèo …
Vẫn nguyên vẹn, một tình yêu cháy bỏng
Mê đắm dặm đời, anh cố mang theo …
VII-15
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Hà Quảng Viết TÌNH YÊU CỦA TRẦN THUẬN THẢO ĐỐI VỚI PLEIKU

Posted by thinhanquangngai1 on 01/10/2016

nghieng-chieu-nguoc-gio-tt

Tình yêu của Trần Thuận Thảo đối với Pleiku

Hà Quảng

Trần Thuận Thảo tên thật là Trần Thị Thuận, sinh ra và lớn lên tại thành phố Pleiku (Gia Lai). Chính thành phố Pleiku đã nuôi dường tâm hồn chị để chị có những vần thơ yêu thương khi viết về thành phố này. Thơ của Trần Thuận Thảo bắt nguồn từ những gì thật gần gũi bình dị nhất. Chị viết nhiều về người thân trong gia đình về người chồng yêu thương của chị và những cảnh vật, con người tại thành phố sương mù này. Trần Thuận Thảo vừa ra mắt bạn đọc tập thơ: “Nghiêng chiều ngược gió” do Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam ấn hành vào tháng 8. 2016.
Đọc tập thơ “Nghiêng chiều ngược gió” của Trần Thuận Thảo tôi cảm nhận được vẻ đẹp của thành phố Pleiku đầy thơ mộng. Ngòi bút của chị trữ tình, dịu dàng, ngọt ngào. Chị đã đưa chúng ta đến với thành phố Pleiku yêu thương gắn liền với tấm lòng tha thiết của chị đối với thành phố này.
Thành phố Pleiku trong ánh mắt của Trần Thuận Thảo gắn liền với hình ảnh hoa dã quỳ, với sương mù phủ nhẹ. Hai hình ảnh này xuyên suốt tập thơ khi chị viết về thành phố Pleiku. Và còn đâu đó nữa là mái nhà rông, là dòng Sê San, là Biển Hồ, là núi Rồng… cũng thể hiện nhiều trong tập thơ, khi Trần Thuận Thảo viết về quê hương chị đang sống và làm việc.
Ta thử nghe chị bộc bạch tấm lòng của mình đối với Pleiku:
“Tôi yêu Pleiku, dã quỳ vàng sắc thắm
Mái nhà rông, yêu nhịp múa cồng chiêng
Dòng Sê San năm tháng chảy qua miền
Tôi yêu lắm một thời thơ ngây dại.”
(Tôi yêu Pleiku)
Người con gái chưa chồng khi làm thơ thể hiện tình yêu trong thơ đã khó; người con gái có chồng, có con, gia đình đang sống hạnh phúc khi làm thơ thể hiện “một chút xao lòng” lại còn khó hơn. Đối với Trần Thuận Thảo trong tập thơ này, chị lại viết nhiều về tình yêu, có khi “xao lòng” một chút nhưng đối với Trần Thuận Thảo, chút “xao lòng” ấy cũng chỉ để thể hiện tình yêu của chị đối với thành phố Pleiku. Vì vậy ta bắt gặp trong tập thơ này những câu thơ tình thật hay:
“Anh có về thăm phố núi chiều nay?
Nhặt giùm em sợi sương mềm giăng lối”
(Anh có về)
Và ta lại nghe đằng sau câu hỏi, ướm lời mời mọc đó, chị đã thể hiện lòng mình với Pleiku:
“Dã quỳ ơi! Níu chân anh bước
Dạt dào hương hoa ngan ngát yêu thương”
(Khúc hát tháng 11)
Từ đó chị thể hiện vẻ đẹp của thành phố này:
“Phố núi yêu thương chiều xế bóng đổ dài
Những con đường bằng lăng nở đầy hoa tím
Nói gì đi anh đừng để nắng chiều tắt liệm
Phố đã lên đèn sao còn đứng lặng im?”
(Tìm nắng tháng ba)
Viết về tập thơ “Nghiêng chiều ngược gió” của Trần Thuận Thảo còn bao điều cảm nhận nữa nhưng tôi chỉ đi vào một khía cạnh trong tập thơ, đó là: Tình yêu của Trần Thuận Thảo đối với Pleiku. Mong bạn đọc tiếp nhận tập thơ với tấm lòng chia sẻ mà tác giả gửi gắm lòng mình đối với Pleiku trong tập thơ này.
Bờ Nam sông Vệ, giữa tháng chín 2016
Hà Quảng

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Vệ -Trà Huỳnh Kim Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 01/10/2016

NHẪN CỎ

Sợi nắng chiều nghiêng nghiêng
Trên đường quê dốc nhỏ
Ta trao nhau nhẫn cỏ
Rồi đôi mình nên duyên

Ta không làm lễ cưới
Nên chẳng có buồng cau.
Không trầu xanh, vôi trắng
Nhẫn cỏ trói đời nhau

Nhưng rồi tình cũng đau
Tình héo úa phai màu
Còn đây đôi nhẫn cỏ
Ân tình hoá bể dâu

Tình mình như mùa Đông
Từng giọt buồn lặng câm
Rớt rơi trên nhẫn cỏ
Tình chết trong âm thầm

Tình mình như sợi nắng
Cuối chiều Đông âm u
Nhẫn cỏ khô kỷ niệm
Tình chôn vào thiên thu…

BẾN SÔNG XƯA

Đã lâu lắm, chưa về thăm bến cũ
Thăm lại dòng Trà Khúc, núi Long Đầu
Tình có bao giờ, tình nhỏ nhoi đâu
Hoàng hôn tím, trải buồn chiều biêng biếc

Lời thương lắm em vẫn còn nhớ miết
Ghi dấu trong tim đến cuối cuộc đời
Giọt lệ buồn ươn ướt mặn bờ môi
Và rơi rớt bên bến đời thầm lặng

Trái tim nhỏ, cỏng thêm niềm cay đắng
Xót xa buồn hạnh phúc mãi chông chênh
Và cuộc tình cuối nẽo, bỗng mông mênh
Lời thương lắm nghe xót xa quá đổi

Chưa kịp hẹn hò, chưa lần hờn dỗi
Chưa nắm bàn tay, nóng bỏng Người ơi
Tình vỡ mau như bọt nước sông trôi
Rồi lạc lối, bên bến bờ tịch lặng

Chắc tại vì Người, lạnh lùng xa vắng ?
Hay vì em, sợ giọt đắng…so đo ?
Tình chưa yên trôi dạt cỏi buồn xo
Rồi tan tác, như bọt bèo bến cũ ?

Dòng Trà Giang, qua bao mùa mưa lũ
Bên lỡ bên bồi, sớm nắng chiều mưa
Em sẽ về, thăm lại bến sông xưa
Quê hương đó, suốt đời em nhớ miết…

EM BUỒN THEO BÓNG MÂY

Hôm qua mùa Đông, mai mùa Đông
Tiếng lá xôn xao cũng nặng lòng
Vẫn nghe khắc khoải khi chiều xuống
Vẫn cứ lặng thầm nỗi nhớ mong

Em vẫn là em, vẫn thế thôi
Lời thương thương lắm, gió bay rồi
Đan tâm bóp chết tình mới nở
Chưa kịp hẹn hò đã chia phôi

Em dấu tình sầu, sâu đáy tim
Nên anh không biết, chổ đâu tìm
Đêm về rưng rứt từng sợi nhớ
Dấu giọt tình buồn rớt lặng im

Nổi niềm u uẩn sớt chia ai
Sâu lắng trong tim tiếng thở dài
Đường xa bóng nắng chiều hun hút
Tình vừa chớm nở bỗng chia hai

Lòng em âm ấm mấy ngày thương
Nắng trải lời thơ rộn góc vườn
Bài thơ em thả nương chiều gió
Nửa chết lặng thầm, nửa khói sương

Từ đó em buồn, theo bóng mây
Nhìn hoa tim vỡ xót xa đầy
Còn đâu mái tóc màu nhung lụa
Lối rẽ đường chiều thả gió bay…

Vệ-Trà Huỳnh Kim Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NGÕ XƯA Thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 on 19/09/2016

NGÕ XƯA

Tà dương rải lụa trên lối xưa,
Thôn dã chiều buông gió giao mùa,
Nắng vàng phớt nhẹ vương bông lúa,
Lối mòn hoa nở đón chân đưa.

Hoa đỏ thắm màu bên ngõ xưa,
Ngõ vắng tình nhân tựa bóng dừa,
Dừng bước phong trần bên ngõ vắng,
Nghe hồn lên tiếng mộng ngày xưa.

Ngày xưa nghe tiếng vọng chiều mưa,
Như tiếng giai nhân gọi giao mùa,
Tha thiết tình yêu mơ bến mộng,
Sao thuyền không cập bến sông xưa?

Ngõ vắng tình xưa bao nhớ nhung,
Trả lại thời gian đã vào hồn,
Vườn xưa gom góp trăng hoài niệm,
Rọi xuống ngõ xưa một dải buồn…
La Tình 3-2016

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HÌNH BÓNG QUÊ NHÀ Thơ Vệ-Trà Huỳnh Kim Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 19/09/2016

HÌNH BÓNG QUÊ NHÀ

Bao giờ mới được về quê Mẹ
Chạnh lòng non nước, nước non xa
Thiên Bút mấy tầng mây trắng quá
Gợi niềm riêng, Thạch Trận La Hà

Vui buồn biết mấy người em gái
Phố Quảng trưa hè rộn tiếng ve
Trường Nữ, Hùng Vương, Trần Quốc Tuấn
Nón lá che nghiêng rợp nắng hè

Nhớ thật nhiều lời ru của Mẹ
Bên dòng Trà Khúc nước bờ xe
Cha xới đất trồng dăm luống cải
Nắng hanh vàng, hoa cải vàng hoe

Thương biết mấy chiều mưa nơi phố thị
Chiều tan trường áo lụa ướt thêm thương
Nón lá che nghiêng đường cong con gái
Bọn con trai hò hét quán ven đường

Bóng tà dương, Hà Nhai Vãn Độ
Một lần chào biệt bến Tam Thương
Gió Trà Bồng tóc rối vấn vương
Mơ ước ngày về thăm Cổ Luỹ

Mãnh trăng gầy, Long Đầu Hý Thuỷ
Ba mấy Xuân rồi đón Xuân xa
Nhớ nắng Liên Trì, mưa Dục Nguyệt
Tiếng chuông ngân…Thiên Ấn Niêm Hà

Bao giờ mới được về quê Mẹ
Chạnh lòng non nước, nước non xa
Cá bống Sông Trà don Sông Vệ
Mưa nắng quê người, ta với ta …

Vệ-Trà Huỳnh Kim Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TRĂNG CHƠI ĐẦU BÃI Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 15/09/2016

TRĂNG CHƠI ĐẦU BÃI

Nằm nghe tiếng sóng Kỳ Tân
Lạc ngôi sao rụng trong ngần biển đêm
Hàng dương rũ bóng êm ềm
Trăng chơi đầu bãi gọi em bến đò

Bao giờ rời cuộc kéo co
Mắt chờ như thể trắng bờ chang chang
Sóng kia dẫu có lan tràn
Lòng này là lũy đắp ngàn bờ em

Trong như tiếng sóng reo đêm
Tình như trái chín gieo mầm biển xanh
Đêm nằm thăm thẳm tàn canh
Bóng trăng rụng xuống ngọt lành em ơi.
BÙI MINH VŨ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MÀU TÍM TÌNH YÊU Thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 on 23/08/2016

MÀU TÍM TÌNH YÊU

Chiều nay cập bến sông quê ,
Hoàng hôn màu tím đường về lối xưa,
Vấn vương đôi bướm nô đùa,
Bên nhành hoa tím say sưa chiều tàn.

Lam chiều giăng lũy tre làng,
Tà dương còn chút nắng vàng qua khe.
Nhẹ nhàng lần bước chân đê,
Tìm trong ký ức lần về ngõ xưa.

Một giàn hoa tím đung đưa,
Màu hoa hoài niệm tình xưa bẽ bàng…
Ngày xưa em đẹp nhất vùng,
Thôn trên, xóm dưới trai làng ngất ngây.

Em như trăng sáng rạng ngời,
Tựa như tiên nữ vừa rời cung son,
Giáng trần mơ cảnh nước non,
Dừng đôi gót ngọc trong hồn của tôi.

Trời xanh định mệnh cả rồi,
Trường tôi nằm cạnh một hồi trống canh,
Tan trường cắp sách về làng,
Ngang qua ngõ hẹp gặp nàng dạo xuân.

Áo em màu tím lung linh,
Mắt nhìn trong mắt tỏ tình ngoài mi,
Đưa tay hái nhánh hoa si,
Cánh hoa màu tím còn gì đẹp hơn.

Tặng em áo tím hoa thơm,
Tôi về ấp ủ cho tròn chữ yêu.
Thời gian chầm chậm bao nhiêu,
Là bao cánh tím dệt thêu chữ tình.

Nhà em ở tận làng bên,
Tôi đem hoa tím mà trồng ngõ yêu,
Khi hoa vừa chớm nở nhiều,
Em cài lên tóc một màu tím hoa.

Thời gian lặng lẽ trôi qua,
Sao tôi câm lặng phôi pha tỏ tình,
Một chiều tôi nhận được tin,
Em tôi áo tím theo chồng đi xa.

Tôi như chết lặng người ra,
Tình em áo tím vậy là không duyên,
Trên tay hoa tím vẫn còn,
Em đi áo tím cho hồn tôi đau…

Hoàng hôn tím ngắt một màu,
Bây giờ tìm lại ngõ nhàu nét xưa,
Còn đây hoa tím chiều mưa,
Tình em áo tím ngày xưa bẽ bàng…

La Tinh 2016

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BÓNG MẸ Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 23/08/2016

BÓNG MẸ

Tháng Bảy Mùa Vu Lan. Bóng Mẹ
trong hồn con lãng tử chưa về.
Đêm qua say đọc thơ vô kể
Vần điệu cài bóng hạc trời quê!
Lòng thương nhớ không thể đo đếm
Không thể đổi được tấm vé tàu xe!
Tôi đấm ngực trái tim tôi khóc
Bóng mẹ mong con đứng trước hè.
Tôi gọi phôn,Mẹ cười Mẹ khỏe
Tay chưn Phật độ vậy thôi mà.
Nghe tiếng Mẹ ấm lòng đất khách
Thấy sáng lừng trời phía quê xa!
Tôi đến chùa tọa thiền cầu nguyện
Trần gian vui trên ngực bông hồng.
Bóng Mẹ trong hồn tôi hiển hiện
Nụ cười hiền con mãi tây đông!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NƯỚC BIẾC NON XANH KHẮP THẾ GIAN Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 17/07/2016

NƯỚC BIẾC NON XANH KHẮP THẾ GIAN
Tặng Hà Hùng

Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời
Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi
Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến
Như khói sương bay mù tăm hơi.
Tôi buông xả hết tâm trống không
Không yêu không nhớ tưởng trong lòng
Không mơ mộng hão, không cầu khiến
Gió thoảng mây bay lòng biển sông…
Tôi ngu ngơ quá không phân biệt
Giọt nắng giọt sương cả đất trời
Mờ sáng hoàng hôn lồng khói biếc
Con thuyền trăng sáng nhẹ dòng xuôi.
Thỏng tay dạo phố chợ phù trang
Lòng reo theo tiếng suối mây ngàn
Hồn trong veo thể không tư lự
Nước biếc non xanh khắp thế gian!
TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHIỀU HỌP MẶT Thơ Lê Thanh Hùng

Posted by thinhanquangngai1 on 17/07/2016

CHIỀU HỌP MẶT

Sao cứ nhớ hoài, cõi xưa mơ mộng
Nhớ dáng em gầy, mái tóc bay bay …
Của một tuổi nào, đời tràn gió lộng
Chén rượu khan tình, nhắp vội nồng cay
*
Cuối buổi hành quân, đội hình con gái
Bừng sáng lên, trong tiếng hát yêu đời
Trên cánh võng, một mình ta nhẩm lại
Bài Tình ca, chỉ ừ ử … không lời
*
Chuyện ta nhớ, không sách nào ghi chép
Cuộc chiến đi qua, để lại những góc nhìn
Nhưng cái đẹp, thì thời nào cũng đẹp
Dẫu có ẩn mình, góc khuất, lặng thinh
*
Đời không được, quay ngang kể khổ
Tự đốt mình, trong củi vụn, ngày xưa …
Buôn bán đâu, mà tính lời, tính lỗ ?
Cười một mình trong bóng nắng nhặt thưa
*
Kẻ chối bỏ, như chưa từng mất mát
Một chút gì, trong cuộc sống hôm qua
Giờ lại thao lao, những ngày trận mạc …
Đất nước này, đâu chỉ một mình ta?
*
Tài không có, cũng ráng làm kẻ sĩ
Với quê hương, vẫn nguyên vẹn tấc lòng
Để đứng trước, những mơ hồ, mộng mị …
Lẽ thường tình, một chút Sắc – không
*
Nghe em hát, vẫn bài ca ngày ấy
Sao nhói lòng, một bóng dáng, chiều mưa …
Đời đã sống và những điều đã thấy
Cốc rượu, tay run, rớt khúc giao mùa …
V/2015
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »