Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 468,901 Lượt

ĐỌC LẠI ĐOẠN TRƯỜNG VÔ THANH Thơ Của Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

ĐỌC LẠI ĐOẠN TRƯỜNG VÔ THANH
Ngó lên đỉnh ĐỘNG HOA VÀNG
Thấy người nằm ngủ dưới tàng mây xanh
cỏ hoa ngan ngát xây thành
Sướng. – Cười khan động đến vành trăng chao
NDT
* Kính tặng nhà thơ Phạm Thiên Thư
Lời hay đọc mấy tàn canh
Hai mươi bảy bức vô thanh hậu Kiều
Sắc tài mỗi mỗi dòng thêu
Bỗng trầm cung bậc đăm chiêu mắt ngời

Tiếng reo ngút mặt ngang đời
Hai trăm… sau, Nguyễn Du ơi tuyệt hồng
Phận Kiều chiếu diệu thinh không
Phạm Thiên Thư chấp bút lồng cánh mây

Trăng leo lên mấy tàng cây
Sáng bừng trang sách trải đầy hoa sân
Hương thơm chữ nghĩa vô ngần
Phả và nhật nguyệt tầng tầng bay xa

Nhớ người sổ ” gói tên hoa”
Giọt lệ xưa chuyển hóa là ngọc châu
Trăm năm nước chảy qua cầu
cung tay nhận đón cung tàu ” vô thanh”

Gấp trang sách hậu tân thanh
Ngày lên mây trắng trời xanh dịu vời
NGÃ DU TỬ

Advertisements

Posted in Ngã Du Tử | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT (Biển nhớ) Của Lê Kim Thượng

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

BIỂN NHỚ 1 – 2 – 3

1.

Tan hòa Biển Nhớ xôn xao
Hồn quê xưa cũ, chiêm bao lặng chìm
Xa quê mang cả nỗi niềm
Đôi bàn tay trắng, đi tìm… Bến Mê…

2.

Quay về gieo hạt tình quê
Mầm xanh, xanh ngắt nẻo về tinh khôi
Bước chân lối cỏ bồi hồi
Hoa vàng trải nắng lên đồi Hoàng Lan
Đồng xanh gió thổi mơn man
Đường quê rắc lá me vàng tàn Đông
Hây hây đỏ ửng má hồng
Dáng hoa trong nắng, mặn nồng thiết tha
Sáo diều lộng gió bay xa
Chuông chùa trầm bổng, ngân nga âm thừa
Cây đa, giếng nước, gốc dừa
Lặng nghe tiếng võng nhẹ đưa bốn bề
À ơi… dưới mái tranh quê
Câu ca lục bát vỗ về hiu hanh
Lục Bình hoa tím, lá xanh
Nổi trôi theo sóng chòng chành, chông chênh
Chiều hoang tím thẩm mông mênh
Trùng khơi khói sóng bay lên sông gầy
Hoàng hôn gió nhẹ ru cây
Lời ru xưa cũ đắm say, mặn nồng…

3.

Mai người lỗi hẹn về không?
Bến xưa, đò cũ ngóng trông mỏi mòn
Ai làm khuyết mảnh trăng tròn
Hay là thương nhớ hao mòn tuổi xuân
Một đời mấy chặng gian truân
Một thân lận đận, nợ trần nhiêu khê
Chìm trong Biển Ảo… lầm mê
Tôi đi tìm cội Bồ Đề tịnh tâm
Bên đời có kẻ lặng câm
Ngồi chờ cho hết bóng râm cuối đời
Cô đơn một bóng dưới trời
Sáu mươi năm cũng hết thời… qua truông
Trời mưa bong bóng buồn buồn
Mưa qua bến đợi, sầu tuôn sông chờ
Nỗi sầu bỗng đến bất ngờ
Xô tôi ngã xuống đôi bờ tịch liêu
Gần thương, xa cũng thương nhiều
Dẫu cho ngăn cách, không xiêu tấm lòng
Một đời chín nhớ, mười mong
Dù xa lòng vẫn ngóng trông nẻo về
Hồn quê đau đáu tình quê
Một lòng son sắt hẹn thề Cố Hương
Một mai giũ áo phong sương
Lui về vui với… Vô Thường – Sắc Không…
Nha Trang, tháng 01. 2018
Lê Kim Thượng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ANH YÊU EM Thơ của Hữu Anh (Thanh Trà)

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

Thiên bút buồn vì hàng cây rủ bóng
Nghĩa Thục buồn vì vắng bóng “Hữu Anh”
ANH YÊU EM

Em đẹp lắm, và đời em buồn lắm
Như mùa thu sóng vỗ nhẹ trên song
Như thuyền nan lặng lẽ thả trôi dòng
Như lữ khách chờ mong người tri kỷ
Và mắt em là hồn thơ thi sỹ
Môi mặn nồng, làm chết lặng những chàng si
Anh yêu em nhưng biết nói những gì
Khi áo trắng với hai bàn tay trắng
Tình chân thật, chắc gì anh đã thắng
Khi cuộc đời điên đảo những lợi danh
Anh yêu em dù hy vọng không thành
Dù thực tế cô đơn và vắng lạnh
Anh yêu em mắt xanh buồn mơ mộng
Tuổi học trò còn đậm nét thơ ngây
Anh yêu em với nhựa sống tràn đầy
Của tuổi trẻ đang say nhiều mộng đẹp
Anh yêu em dù tình đời không cho phép
Vì tình yêu chỉ đẹp với giàu sang
Dù tình anh có gặp lắm phụ phàng
Anh vẫn nguyện yêu em và yêu mãi
Quảng ngãi, Tháng 9/1970
HỮU ANH( Thanh Trà)-
Trường Quảng Ngãi, Nghĩa thục

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ CỦA Lê Thanh Hùng

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

MÙA NẮNG ĐI, KHẮC KHOẢI LỐI EM VỀ

Nắng và gió, khô cong ngọn lữa
Trong bếp nghèo, khói tỏa thờ ơ
Giọt nắng rớt cuối ngày ngoài cửa
Cũng bâng quơ nhảy múa dật dờ
*
Muối và cát, tràn đầy mái tóc
Trên đường xa, bãi vắng vội vàng
Chợ tan rồi, bóng em cô độc
Lầm lũi chiều, trăm nỗi ngổn ngang
*
Ngọn sóng cũng héo queo lóa nắng
Gió đã chuyển chiều, mùa nối mùa
Nước triều lên, đời sông ngập mặn
Vườn rẫy khô hanh, ngọn gió đùa
*
Năm thiên tai,oằn mình chịu hạn
Đất cát quê mình cũng quắt queo
Bao nhiêu chuyện, tưởng chừng quên lãng
Lối em về, dấu nắng lần theo
*
Biết ai đó, xa rồi còn nhớ
Tiếng nắng khua trên những ngọn dừa
Bầy chim sáo rủ nhau về tổ
Chờ chiều buông, ca hót say sưa
*
Em vụng dại, một thời để nhớ
Hồn hoang … bãi cát trắng hoàng hôn
Vô tư sống, một đời chồng vợ
Mặc sóng đời xô, đổ dập dồn …
IV/16

ĐÂU RỒI MỘNG CŨ GÀY XANH

Gió xuân thì líu ríu mộng ngày xanh
Va đập chiều trong những con sóng biếc
Xô dạt quãng đời, đắn đo thầm tiếc
Một bờ vai cong, vơ vẩn lần quanh
*
Em vẫn trẻ trung, tròn căng mộng tưởng
Mơ một chiều hoa, bùng nổ xuân thì
Biết đâu đó, chỉ niềm vui gắng gượng
Một ngày xưa, vỡ vụn tuổi đời đi
*
Bâng quơ tiếng ghi ta, rơi đổ nhịp
Bừng cháy lên, rộn rã nét tươi xinh
Cánh hoa mồ côi, sót mùa cuối liếp
Rộn ràng chưa, phiên khúc cuốn hương tình
*
Ngày xanh, ngày xanh buông đời phiêu lãng
Mơn man trôi qua, thấm đẫm bến đời
Thuyền ngược nước triều sông vỗ mạn
Ngúng ngẩy bến bờ, giăng sóng xa khơi …
II/17

THEO ĐÊM

Đêm rách bươn
Trãi gió
Trắng dòng
Trôi nghiệt ngã
Sắc màu cỏ úa
Đồng ngập mặn
Phù sa
Kết tủa
Lưng lửng treo
Rêu rác vàng ong
Xa rồi
Những góc cạnh
Trẻ trung
Giấu đâu mất
Quãng đời vụng dại
Chầm chậm bước
Dấu tình
Vương vãi
Rơi
Theo em
Lặng lẽ vô cùng …
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Lê Thành Văn Viết – MẤY CẢM NHẬN VỀ TIỂU THUYẾT CÕI HỒNG CỦA BÙI MINH VŨ

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

MẤY CẢM NHẬN VỀ TIỂU THUYẾT
CÕI HỒNG CỦA BÙI MINH VŨ

Là một nhà nghiên cứu văn hóa, đến với thơ cũng từ rất sớm, năm 1996, Bùi Minh Vũ đã in tập thơ Ngủ mơ trên cát khá ấn tượng, trong đó có những câu thơ giàu cảm xúc mà tôi vẫn nhớ, vẫn thuộc cho đến bây giờ: “Anh là cây si trước cửa nhà em/ lá rụng xuống xin em đừng quét vội/ hồn anh đó xác xơ như lá/ Rắc vàng dưới gót chân em.” Thơ tiếp nối thơ: Ngày về quê ngoại (2004), Tình một thuở (2006), Dòng sông mùa xuân (2009), Chim sơn ca (2010)…,và mới đây nhất là tập thơ Lão ngư Kỳ Tân (2014) đầy sung sức, cách tân và dày dặn đến 300 trang in như một sự kiếm tìm, bứt phá để vượt lên chính mình, cố gắng chiếm lĩnh một khoảng trời thi ca sáng lóa giữa vũ trụ thơ rộng lớn vô biên.
Thế mà đột ngột, tháng 5.2017, tiểu thuyết Cõi hồng xuất hiện – như một tiếng vang lớn vọng âm bất ngờ, từ địa hạt thơ ca, Bùi Minh Vũ nhảy qua lằn ranh để đến với vùng trời tiểu thuyết. Tiểu thuyết Cõi hồng, đến Bùi Minh Vũ, không còn kiểu kết cấu truyền thống, kiểu viết tuyết tính đơn giản mà tất cả đều để ngỏ như một trò chơi sắp đặt giữa tác giả và độc giả, cả hai đồng hành đi về phía sáng tạo, như ánh sáng vô lượng soi chiếu trong nhau giữa các tinh cầu trong bầu trời đêm lấp lánh. Có lẽ xuất phát từ quan niệm rất hiện đại về thể loại tiểu thuyết như thế, Bùi Minh Vũ, qua những mảnh vỡ cảm xúc của riêng mình trước đời sống hiện thực lắm nghiệt ngã, đã lắp ghép và xây dựng nên cuốn tiểu thuyết Cõi hồng đầy ma lực, dù rằng “có thể hợp với lớp người này nhưng cũng có thể khó gần với lớp người kia. Dẫu sao thì đây cũng là trò chơi thú vị trong chặng đường tiếp theo của tác giả.” (Dẫn theo Dutule.com)
Về nội dung, tiểu thuyết Cõi hồng được tác giả Bùi Minh Vũ chia thành ba chương với 132 trang in. Câu chuyện xoay quanh cuộc đời của hai nhân vật chính, Hưng và Thân – đôi tình nhân lãng mạn giữa một xã hội vô tâm, thất đức “cứ lại nhân lên, mọc lên như nấm” một cách đáng sợ. Hưng, cô gái xinh đẹp, có nước da trắng hồng, đôi bàn tay thon thả, học sư phạm ra trường nhưng không có việc làm vì thiếu tiền và không có người quen biết. Thân, người lính trở về sau cuộc chiến, làm viên chức ở một cơ quan, nghèo nên đành bất lực nhìn người yêu dạy chui với dăm đứa học trò để kiếm sống một cách kham khổ. Cuộc đời của Hưng là một nỗi buồn thương kéo dài từ lúc còn là một bào thai trong bụng mẹ. Hưng bị tên côn đồ Lê Anh Núi cưỡng hiếp rồi giết chết gần nhà hàng sang trọng T & T, nhưng sự sống, nỗi đau thương và khát vọng dạy học của cô vẫn đeo đẳng bên cạnh cuộc đời dằn vặt và đau khổ của Thân. Thân cũng là hiện thân cho một viên chức có tài năng, có học thức, sống một cuộc đời ngay thẳng, chính trực nhưng lại bị thất sủng. Lời sếp hứa đề bạt như gió thoảng mây bay, cuối cùng cái ghế trưởng phòng kia cũng rơi vào người khác. Anh trống trải, hụt hẫng, tang thương và trôi như một bóng mờ nơi “cõi hồng” tạm bợ. Sau cái chết đau đớn của người tình, Thân gần như sống trong trầm cảm, đau khổ dai dẳng, những cơn chấn động tinh thần của anh đã đẩy câu chuyện sang màu sắc liêu trai, hoang tưởng. Thân gặp Hưng bất kể khi nào, lúc ngồi nói chuyện với bạn bè, khi nằm một mình trong căn phòng cô đơn, hay trong đêm vắng lang thang một mình qua phố vắng. Có thể xem cuộc đời của Hưng, dù chết đi nhưng oan hồn chưa giải thoát, vẫn bám víu lấy Thân mà khát khao, mơ ước, tơ vò giữa cuộc hồng trần quá nhiều cạm bẫy và cay đắng. May thay, ở bên kia thế giới khác, Hưng vẫn tiếp tục đi dạy theo lời chỉ bảo của một ông già, từ 7 học sinh rồi đến 77, 777 em ngoan ngoãn để cô Hưng truyền đạt kiến thức mà mình đã học được ở trường sư phạm.
Thế giới nhân vật của tiểu thuyết Cõi hồng được tác giả đưa vào thật đa dạng và phong phú với nhiều cá tính, số phận trong “cuộc chơi người” dâu bể trò đùa. Qua hệ thống nhân vật trong tiểu thuyết, dù tác giả không viết theo sự sắp xếp của môtip truyền thống, song người đọc vẫn nhận ra hai thế giới nhân vật đối lập nhau. Thế giới nhân vật hiền lương, đạo đức, sống ân tình, thủy chung, cả trong chiến tranh và thời bình. Đó là phẩm chất của cõi người hướng thiện – một “cõi hồng” trong mơ ước của tác giả. Người đọc nhận ra vẻ đẹp tâm hồn ấy thông qua các nhân vật Thân, Hưng, Tùng, Vân, Thành. Bên cạnh đó, tuyến nhân vật bất lương, vô đạo, sẵn sàng giết người cướp của, nhất là bọn quan tham có chút chức quyền để khoe khoan với người đời. Bùi Minh Vũ chỉ thực sự ném khoảng một chục nhân vật vào tiểu thuyết Cõi hồng nhưng đã dựng lên cả chân dung thời đại chúng ta đang sống, một “thế giới người” giữa cơ chế thị trường trắng, đen lẫn lộn. Tôi nghĩ, tất cả những hình tượng mà Bùi Minh Vũ bóc trần trong tiểu thuyết Cõi hồng phần nào phản ánh được đời sống hiện thực nhố nhăng, hoàn toàn tác giả không hư cấu một cách sống sượng, thiếu thực tế.
Về phương diện nghệ thuật khi đọc tiểu thuyết Cõi hồng, điều làm chúng ta thú vị và mê đắm trước hết chính là nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ giàu chất thơ của tác giả Bùi Minh Vũ. Chất thơ thấm đẫm qua hình ảnh, nhịp điệu, ca từ âm nhạc và cả trong các thủ pháp nghệ thuật. Ngoài ra, tiểu thuyết Cõi hồng cũng rất thành công trong nghệ thuật kể chuyện (nghệ thuật trần thuật). Tác phẩm có ba chương, đều do một nhân vật xưng “tôi” đứng ra kể chuyện. Có điều, hai chương đầu là do điểm nhìn từ nhân vật Thân – người kể ở ngôi thứ nhất xưng “tôi”. Đến chương thứ ba nhân vật xưng “tôi” lại chính là Nguyễn, người tình thứ hai của Thân. Có lẽ, tiểu thuyết Cõi hồng dù viết khá mới mẻ về mặt cấu trúc và cách tân trong thủ pháp dựng chuyện, kể chuyện, nhưng tinh thần chung vẫn nằm trong cảm hứng và bút pháp lãng mạn theo xu hướng chủ quan của tác giả. Cũng trên phương diện nghệ thuật, một thành công nữa của tiểu thuyết Cõi hồng là tác giả đã sử dụng bút pháp nhòe mờ, đồng hiện qua ngôn ngữ, nhân vật; xáo trộn cõi âm và trần thế, phảng phất màu sắc liêu trai, đôi lúc làm người đọc ngạt thở, mệt lả trong một cõi hoang liêu của trí tưởng tượng ảo diệu và nhuốm màu siêu thực. Chính những nét “nhòe mờ” của không gian, thời gian, lời thoại, tính cách và số phận nhân vật đã mở ra nhiều hướng tiếp cận mới cho người đọc. Bởi lẽ bạn đọc là những người đồng hành sáng tạo cùng với tác giả. Văn học hiện đại không bao giờ đóng khung một cách hiểu, mà luôn mở ra nhiều chân trời tiếp cận khác nhau.
Tiếu thuyết Cõi hồng lấy không gian Tây Nguyên làm không gian nghệ thuật để tác giả xây dựng thế giới nhân vật của mình với biết bao buồn vui của số phận. Nhận diện từ góc độ văn hóa, Cõi hồng tích hợp được nhiều vẻ đẹp mang màu sắc bản địa. Qua đó, người đọc sẽ hiểu biết nhiều hơn về một không gian văn hóa khi đọc cuốn tiểu thuyết Cõi hồng từ những am tường của một nhà thơ – nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Bùi Minh Vũ. Tiểu thuyết Cõi hồng, do đó, không những thành công về mặt nội dung tư tưởng và cả phẩm chất nghệ thuật mà nó còn là cuốn tiểu thuyết hiện đại dung nạp tất cả các chất liệu đời sống để làm nên một “tiểu tự sự” từ những mảnh vỡ cảm xúc, những ám ảnh đời tư. Giữa một thời đại quá nhiều bất trắc, qua khúc xạ tâm hồn nhiều khao khát, thương yêu, Cõi hồng là tiếng nói thiên lương nhưng cũng đầy phản kháng để giành lại quyền sống chính đáng cho mỗi con người.
LÊ THÀNH VĂN

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

VÀNG GIEO TÂM THỨC Thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/01/2018

VÀNG GIEO TÂM THỨC

Đôi khi xé một tiếng cười
Trào lộng chơi ( khóc cuộc đời trầm luân)
Về đâu cuối nẻo xa xăm
Vần thơ thắm thiết trăm năm tặng người
Đầu xuân nâng chén gọi mời
nhiều năm nữa như một thời …rất xưa
Trùng trùng trắng mắt giăng đưa
Lẫn trong nhân thế nắng mưa thói thường
Nữa mai phía cuối con đường
Chong mắt đợi, Lóe ánh dương rực màu
Tìm trong dâu bể mai sau
Yêu thương ơi, hãy tin nhau chữ tình
Nổi buồn nào cũng lặng thinh
Cứ bao dung như có mình ở trong
Miên man lòng nhuộm sắc hồng
Vàng gieo tâm thức, thân đồng vọng bay
Cuối đường bắt nhịp vỗ tay
Hát lên từ lúc chân ngày hé duyên ./.
NGÃ DU TỬ

Posted in Ngã Du Tử | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT Của Lê Kim Thượng

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/01/2018

TRI NGỘ 1 – 2 – 3

1.

“Cho anh về với quê xưa
Để anh tìm lại gốc dừa, bờ ao
Lời em âu yếm hôm nào
Thoảng bay trong gió, thì thào tiếng yêu…”
Ngày qua, buồn đã quá nhiều
Nửa mưa, nửa nắng… nửa chiều, nửa trưa
Bến quê còn hẹn đò đưa
Tre gầy ngã bóng trong mưa buồn buồn
Em xưa ấp ủ tình suông
Người đi lo chuyện tròn vuông riêng mình
Thuyền đời trôi nổi phiêu linh
Thuyền tình chở khẳm tâm tình ủ ê
Canh khuya tiếng gọi Hồn Quê
Dừng chân, quay gót tìm về… chiêm bao…

2.

Hương đồng, gió nội ngọt ngào
Hương hoa, hương đất quyện vào từng không
Con đò ngủ với bến sông
Cây đa đứng ngắm cánh đồng tỏa hương
Nắng vàng rơi nhẹ vương vương
Thoảng bay bụi đỏ con đường lặng yên
Nhà xưa quên hết ưu phiền
Chào Mào, Sáo Sậu bên hiên vui đùa
Bên song có ngọn gió lùa
Heo May thổi nhẹ đón Mùa Thu sang
Xin chiều một chút nắng vàng
Hong tơ tình cũ… mơ màng tóc buông
Hoàng hôn tiếng sáo gợn buồn
Nắng chiều vừa tắt… trăng suông đến chào
Chìm trong giấc mộng xanh xao
Tan trong vạt nắng hanh hao cuối ngày
Gặp người tri kỷ đêm nay
Sẻ chia những nỗi đắng cay, cơ hàn
Vầng trăng rơi chén rượu tràn
Gió đưa hương cũ Dạ Lan vô thường
Tiếng xa vọng giữa đêm trường
Câu Hò, Điệu Lý… mấy thương cho vừa…

3.

Tôi giờ đánh mất ngày xưa
Niềm vui ít ỏi… dư thừa niềm đau
Quẩn quanh, quanh quẩn nỗi sầu
Mùa mong, năm nhớ úa nhàu con tim
Bốn bề u tịch lặng im
Hình như ai đó cố dìm tiếng than?
Nửa khuya bên điếu thuốc tàn
Lòng buồn hiu hắt theo làn khói tan
Mù say nâng chén rượu tràn
Uống đi cho hết cơ hàn… tồn vong…
Rượu cay đắng tận đáy lòng
Để người phiêu lãng mờ trông nẻo về
Xa quê đau đáu câu thề
Xa quê, lòng vẫn nhớ quê… nhớ nhà
Một mai… mai mốt cỗi già
Ơn Trời… tri ngộ quê xa cuối đời…

Nha Trang, tháng 01. 2018
Lê Kim Thượng

“…” Ca dao

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

LÂM ANH – CÕNG TÌNH EM LÊN NÚI Bài viết của Nguyễn Hoàng Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 08/01/2018

 

.Năm 1984,trước ngày lên đường đi kinh tế mới Cát Tiên , Lâm Anh có tặng tôi cùng vài người bạn mấy bài thơ chép vào tập giấy học trò*,Ngay trang đầu, dưới lời đề tặng là những dòng lục bát khắc khoải và phảng phất dự cảm u buồn…
Ngày đông chật ních gió mưa
Trong tôi cây lá thay mùa nào đây
Cõi tâm thi sắp lạc bầy
Mai xa xăm đó ai say với mình
Hiểu giùm thơ cũng là kinh
Xin chia nhau trọn nỗi vinh nhục này.
Sau ba mươi năm, giờ đọc lại những dòng thơ tâm tình trên trang giấy đã ố màu, lòng tôi không khỏi ngậm ngùi…Lâm Anh đã khuất bóng trên trần thế , ngoài kia buổi chiều mưa rơi buồn bã,nhìn làn mưa xám đục tôi nhớ lại khung trời mùa đông ba mươi năm về trước, ngày tôi gặp Lâm Anh khi anh từ vùng kinh tế mới An Khê trở về dung thân dưới trời quê cũ.Thơ còn đây mà người đã vĩnh viễn ra đi.Những hình ảnh vui buồn của ngày tháng ấy bỗng hiện về chật ních cả hồn tôi.
Anh và tôi không cùng thế hệ nhưng chung nhau một quê hương rã rời sau cuộc chiến tranh hơn hai mươi năm ròng rã. Đất nước thống nhất, nhưng sau mười năm lòng người vẫn còn ngổn ngang bao nỗi buồn hậu chiến.Riêng đối với thi sĩ ,những người luôn nhạy cảm với thời cuộc, tránh đâu trong thơ không nghe ra những tiếng thở dài cám cảnh chuyện nước non..Tôi đọc và yêu thơ Lâm Anh trước khi gặp anh. Tôi bắt gặp trong thơ anh sự đồng cảm về nỗi buồn của quê hương và thân phận, nên ngay buổi đầu gặp gỡ tôi cảm thấy như anh đã gần gũi tự bao giờ…
Chơi với anh ba mươi năm, tôi và anh cụng chén nhau biết bao phen nhưng tôi không thể nào quên được lần uống rượu đầu tiên với anh cùng những người anh khác trong ngôi nhà một người hàng xóm của anh tại làng Ba La.Chúng tôi uống một thứ rượu được nấu từ mật mía,hoà với một vị thuốc bắc không biết có tên gọi là gì mà đắng kinh khủng.Tôi uống những ly rượu đầu tiên cùng anh với niềm cảm hứng thật khó tả.Trong cuộc chơi đó, rượu và thơ nối nhau kéo dài từ đầu hôm cho đến nửa đêm.
Giữa những người nghệ sĩ, sự cách biệt về tuổi tác tuy chữ lễ cần phải giữ như một lẽ tất yếu nhưng điều đó không bao giờ làm cản trở sự hoà quyện của tâm hồn.. Trước ngày ra đi, với một kẻ hậu sinh ngang tuổi con mình như tôi mà anh thổ lộ Cõi tâm thi sắp lạc bầy thì thú thật lòng tôi rất cảm kích.Chơi với bạn bè tình cảm của Lâm Anh thế nào thì tuỳ mỗi người nhìn nhận nhưng trong thơ, Lâm Anh luôn viết bằng những suy tư và cảm xúc chân thành.
Hiểu giùm thơ cũng là kinh…
Vâng, với Lâm Anh thơ là kinh.Theo tôi trong khoảng mười năm từ 1975 đến 1985, thơ Lâm Anh là lời kinh… khổ,với những bài thơ tiêu biểu như Chiếc Áo Cũ, Bài Thơ Sau Ngày Hoà Bình, Ta Sẽ Về, Nói Với Bằng Hữu …**
Giai đoạn nghèo khó nhất cuộc đời anh lại chính là giai đoạn anh sáng tác sung mãn nhất, tài hoa phát tiết hết cỡ.Nghĩ cũng lạ, Nàng Thơ xưa nay cứ chọn đúng vào lúc khốn khổ nhất của thi sĩ để trổ sắc khoe hương. Rất tiếc nhiều bài thơ của anh thời kỳ này đã bị mất. Theo anh kể, có lần trên chuyến tàu hoả từ Sài Gòn về Quảng Ngãi bọn trộm đã cỗm mất xách tay hành lý trong đó có đến mấy tập thơ trên giấy vở học trò.Anh buồn nhất là những tập thơ viết trên giấy pơ-luya để hớ hênh khiến cha anh nhầm là những tập giấy vô dụng lấy cuốn thuốc rê hút sạch.Cũng thông cảm cho ông cụ vì thời buổi đó có người phải dùng vỏ bắp phơi khô để quấn thuốc thì trong nhà ông những tập giấy Pơ-luya mỏng toanh để lung tung ấy quả là thứ giấy vấn thuốc rê thuộc loại thượng hảo hạng. Thiên hạ ngâm thơ, đọc thơ, phổ thơ, bình thơ… riêng ông cụ vô tình xài thơ theo cái lối không giống ai : hút.. thơ!
*
Trong khoảng thời gian tạm trú nơi quê nhà, để sống qua ngày, vợ anh sắm một gánh don đi bán rong trên những đường phố,và anh vốn không có nghề nghiệp gì trong tình thế ấy, chỉ biết phụ vợ mình ở nhà nấu don để có hàng cho vợ đi bán ngày hai buổi.Vốn tính nghệ sĩ, không bao giờ chịu ràng buộc gò bó dù bất cứ trong hoàn cảnh nào, ngồi hoài bên bếp lửa nấu don cũng cuồng chân, thỉnh thoảng anh rời nhà , tìm đến bạn bè uống rượu, đọc thơ cho khuây khoả,có khi đôi ba hôm mới trở về.
Vào thời buổi kinh tế khó khăn, cả gia đình anh lớn nhỏ đến sáu nhân khẩu thì làm sao đủ sống với đồng tiền lãi từ gánh don tòng teng trên vai người vợ yếu đuối. Ngồi bên bếp lửa nấu don,Lâm Anh hình dung vợ mình với gánh don ngày càng đi dần vào ngõ cụt.Thương cho những đứa con thơ hồn nhiên như bầy chim non đâu biết đến nỗi vất vả của mẹ Chim múa hát đâu biết gì mưa gió. Khi mẹ còng lưng đi kiếm rác tha mồi…( Gánh Don ), nào biết gì nỗi buồn của cha Nhà tôi nghèo khi lấy gạo nấu cơm.Không phải tính từng lon mà đếm từng hạt vậy ( Nhà Nghèo ). Thơ nghèo mà viết như thế quả là có một không hai. Với hai câu thơ này, ngoa dụ, một yếu tính nghệ thuật trong thơ Lâm Anh, có lẽ đã được nâng lên tầm cao nhất. Đã đến lúc phải tìm một lối thoát cho đời sống, có lẽ phải một lần nữa ra đi, dù cam khổ đến mấy cũng còn hơn ngồi đợi sự bế tắc.Không lẽ gác tay hoài trên trán nhỏ. Nhưng cớ sao tay chẳng phải là chân ( Mũi Tên Đời Mặc Kệ Đến Sau Lưng ). Không suy nghĩ do dự nữa,phải lên đường bằng đôi chân đã được nghỉ ngơi sau khi trở về từ rừng núi An Khê.Chỉ có thể hiểu được ý nghĩa của hai câu thơ lạ lùng , trái khoáy trên khi đặt trong tình cảnh này.
Đúng vào những ngày tưởng như bế tắc đó,một người em rể của Lâm Anh đến chơi , nói chuyện với anh về việc phòng lao động thị xã Quảng Ngãi đang tiến hành hoàn tất những thủ tục cuối cùng để đưa một số hộ gia đình ( người này cũng có trong số đó)đi vào vùng kinh tế mới Cát Tiên,và có gợi ý nếu Lâm Anh muốn đi thì vẫn còn thời gian để đăng ký .Không còn cơ hội nào tốt hơn để tìm lối thoát bằng việc ra đi theo diện tình nguyện, bởi sẽ có được sự hỗ trợ về lộ phí cùng với khoản lương thực cho những tháng đầu tiên đến vùng đất mới.Sau mấy hôm suy nghĩ ,cuối cùng anh quyết định, thôi thì cũng liều nhắm mắt đưa chân.( Truyện Kiều- Nguyễn Du ).Với tâm nguyện được ra đi , đêm ấy Lâm Anh thắp hương trên bàn thờ gia tiên, khấn vái xin một quẻ để xem việc lành dữ thế nào,hai đồng tiền xu mấy lần thả xuống đều thuận ý âm dương. Sáng hôm sau,Lâm Anh đến phòng lao động đăng ký một suất đi theo diện tình nguyện.
Gánh don xếp lại,bếp lửa nấu don chỉ còn tàn tro sau khi chụm cháy bao nỗi vui buồn Về chụm hết trăm năm vào cửa bếp. Nhìn lửa reo ta gõ đũa ngồi cười.( Tự Tình Thi Thán 1).Lâm Anh cùng vợ nhanh chóng thu xếp công việc , chuẩn bị cho chuyến đi kinh tế mới lần hai.
Cuộc rượu giã biệt quê nhà bày ra vào một đêm cuối đông lạnh giá. Lâm Anh mời một số bạn bè đến uống rượu chia tay, nhưng không hiểu vì lý do gì mà hầu hết vắng mặt , lẽ nào do cái lạnh lẽo của tiết Đại Hàn ?Tôi là một trong số khách ít ỏi có mặt. Đêm ấy Lâm Anh thiếu vẻ hoạt bát, hứng thú như tôi thường thấy trong nhiều cuộc chơi trước đó.Dù có vài ba người đọc thơ nhưng bầu khí vẫn có vẻ trầm lắng. Tôi uống rượu và chỉ biết im lặng ngồi nghe, thỉnh thoảng ngắm nhìn khuôn mặt Lâm Anh . Vẻ mặt anh biểu lộ tâm trạng nhiều nỗi ưu tư , duy chỉ có vầng trán bắt lấy ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu mà sáng lên.Mỗi dịp ngồi chơi với anh tôi cứ thích nhìn vầng trán anh, vầng trán biểu lộ sự thông minh và đầy vẻ cao ngạo.Cuộc rượu sớm kết thúc vì chẳng có hứng thú gì mà kéo dài. Hai hôm sau, vào khoảng giữa tháng chạp năm Giáp Tý( 1984 ) Gia đình Lâm Anh có mặt cùng với nhiều hộ dân khác trong đoàn xe từ Quảng Ngãi lên đường vào vùng kinh tế mới Cát Tiên.
Nỗi niềm trong.chuyến đi đó ,hơn mười năm sau ,trong bài Thơ Trên Núi( thuộc chùm thơ đạt giải nhất cuộc thi thơ của tạp chí Tài Hoa Trẻ năm 1998), đã được Lâm Anh cách điệu hoá bằng thi ảnh đầy bi tráng: Cõng Tình Em Lên Núi.

THƠ TRÊN NÚI

Một sớm cõng tình em lên núi
Nửa mùa thu trời- râm -bạc- lá- vàng
Ta đứng thở bên một triền dốc vắng
Ngó xuống chân mình bết- bụi –thú- hoang
\ Và dựng trại bên hóc rừng ngơi nghỉ
Thở cùng em …và ngủ với ngàn mưa
Con dế ré những tiếng buồn trên cỏ
Ôi bầu trời như cái thúng đựng khuya

Ta nằm đó… mà đời trôi trên suối
Xác thì ngược đi… hồn thì ngược về
Những con suối có bao giờ trở lại
Dù một lần khi tách biệt cội quê

Bởi không hiểu hết những điều nghịch lý
Cõng tình em lên núi biết đâu chừng
Là trở lại với vô cùng sông biển
Là đi…
Là về…
Là dừng lại trước vô biên…
*
NHD
Quảng Ngãi,mùa đông 2015
*Những bài thơ này tôi đã giới thiêu trong bài viết Lâm Anh Với Mũi Tên Đời Mặc Kệ Đến Sau Lưng đăng trên Văn Hữu 30.
**Những bài thơ đã in trong Quá Giang Thuyền Ngược( NXB Văn Hoá Thông Tin,2013)

Posted in Nguyễn Hoàng Dương | Leave a Comment »

HƯƠNG ĐÊM RỪNG THÁNG CHẠP Thơ Ngã Du Tử

Posted by admintnqn trên 05/01/2018

HƯƠNG ĐÊM RỪNG THÁNG CHẠP

Mây vấn vít lưng đèo tan chầm chậm
Tôi tần ngần trên đỉnh níu thời gian
Khói núi ùn lên chim chóc về ngàn
Chiều như thể hiểu lòng nên chẳng vội
Đứng giữa núi non nghe tình vời vợi
Đời xôn xao cây lá cũng rộn ràng
Gió thốc cong những hốc đá ù vang
Rồi bất chợt dắt dìu từng ụn khói
Ráng vàng rựng nhuộm sắc màu roi rói
Thủy mặc rừng, lung linh thiên nhiên
Ánh trăng non pha tí sáng dịu hiền
Đêm sụp xuống nghe núi rừng bí mật
Hương của rừng thơm lừng lên chất ngất
Trên núi non cảm xúc thật lạ lùng
Ai đã từng chứng kiến mênh mông rừng
Mới cảm hết hương đêm rừng tháng chạp
Ơn trời, có buổi về trước tết
Tôi vô tình cuộc duyên hội thành thơ
Đời có khi một bất chợt tình cờ
Cũng hóa kiếp giữa trần gian vô lượng
NGÃ DU TỬ

Posted in Ngã Du Tử | Leave a Comment »

ƯỚC, VÍ CUỘC ĐỜI Thơ Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/01/2018

ƯỚC, VÍ CUỘC ĐỜI

Ta ví đời ta như điếu thuốc
Rít vài hơi ngắn cũng tàn thôi
Ta ví lòng ta như chiếc guốc
Hè trưa lếch thếch gõ liên hồi
Ta ví đời ta như chiếc ghế
Lòng nghe quạnh quẽ chẳng ai ngồi
Ta ví đời ta như chú dế
Đêm buồn tiếng bụng rít không thôi
Ta ước đời ta là cỏ dại
Năm tròn nở được mấy mùa bông
Hóa thân trong bụng loài nhai lại
Đôi lúc đau êm gót má hồng
Ta ví lòng ta như cô gái
Đêm xuân mơ tưởng bóng chàng trai
Gặp người …lạy thánh con đừng dại
Nay còn buồn một , mốt buồn hai
Ta ví đời ta là chú chuột
Đầu hôm bụng trống đã làm reo
Chủ nhà đi vắng , mừng trong ruột
Ngó quất ngó quanh sợ lão mèo
Ta ví đời ta như cánh chim
Bay qua biển rộng , núi đồi im
Quay về vườn cũ cành khô gãy
Bằng hữu nơi đâu lạc ngõ tìm
Ta ví đời ta là lá mỏng
Một chiều tan tác trận giông rơi
Lênh đênh chợt thấy đời vô vọng
Hồn gửi chân mây , mộng cuối trời
Ta ví đời ta là gió thoảng
Một chiều trêu chọc nhánh thông non
Ta ví đời ta như sương loãng
Một mai nắng dậy , khó mong còn
Ta ví ta chiều xuân nắng phai
Phố phường xa tựa …mộng Chương Đài
Mây ngàn ngậm khuyết đầu non thẫm
Lòng tiếc vô vàn một sớm mai
Ta ước đời ta như cuốn kinh
Nâng đầu tiểu nhỏ , gối mộng xinh
Công phu nửa biến , buồn gục ngủ
Mơ thấy Phật về độ chúng sinh.
Ta ước đời ta như trái đất
Vô biên vũ trụ cuộc hành trình
Chứa đầy biển thẳm , non cao ngất
Dâu bể bao lần vẫn lặng thinh
Ta ước đời ta ví đời ta
Trăm ngàn điều ví hóa bài ca
Một mai thiên cổ rơi nhằm phận…
Trái đất như hành tinh rất xa…
Đặng Toản

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MÙA XUÂN Thơ Lê Nghị

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/01/2018

MÙA XUÂN

Hình như Xuân vừa đến
Ngập ngừng bước chân non
Đôi má thắm màu son
Đứng bên rào e ấp
Vườn Xuân tràn nắng ấm
Chim ríu rít trên cành
Nụ biếc giữa trời xanh
Rạng ngời mầm sống mới
Em mang mùa Xuân tới
Thêm một tuổi cho đời
Non nước thắm hoa tươi
Én chao nghiêng theo gió
Mùa Xuân về qua ngõ
Hạnh phúc tràn trên tay
Vỡ oà những mê say
Tình ngàn năm vẫn đợi
Gió mùa Xuân phơi phới
Ươm chín nụ hôn đầu
Ta nắm chặt tay nhau
Cùng Nguyên Xuân ra phố
LÊ NGHỊ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/01/2018

NÀNG XUÂN

Nàng xuân đến với lòng ta
Rét dài nơi ấy – quê xa mưa phùn
Giao mùa lằng lặng trầm luân
Hai phương xa cách thơ xuân lạc vần
Tình trao – mất hút – ngày xanh
Trăm năm hẹn ước – lỡ làng người ơi!
Mai vàng mưa bụi nghiêng trời
Chiều xuân giá buốt – nghịu lời lẻ loi
Thương ai độc thoại cuộc chơi
Độc hành xuôi ngược, ngậm ngùi tao nhân
Giao thừa, chao nến chuông ngân
Chút hương xưa ấy – thì thầm tình xa.

TÔI YÊU TIẾNG VIỆT

Tôi yêu tiếng Việt nằm nôi
Bà đong đưa võng ru hời ca dao
Giọng buồn trầm ấm thuở nao
Lời ru từ ấy thấm vào thịt da
Tôi yêu tiếng Việt thiết tha
Từ khi tập đọc chữ A chữ Bờ
Gót sen chập chững bi bô
Bập bẹ gọi mẹ lần mò bước chân.

Tôi yêu tiếng Việt – từ văn
Chuyện xưa cổ tích dân gian xa gần
Yêu sao tiếng “Nẫu” quê làng
Núi “Thiên” vờn sóng tranh xanh người chờ.

Tôi yêu tiếng Việt – từ thơ
Vụng về nắn nót bâng quơ tỏ tình
Thư xanh bấn loạn con tim
Thả trôi mộng ước, riêng mình đơn côi.

Tôi yêu tiếng Việt à ơi!
Ca dao tục ngữ, bao người tài hoa
Từ trong trầm tích thi ca
Ông cha để lại vươn xa ngàn đời.

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TÔI LÀ CON CHÓ NHÀ QUÊ Thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/01/2018

TÔI LÀ CON CHÓ
NHÀ QUÊ

Con gà vươn cổ bắt sâu
Cây xanh màu tết vườn trầu mẹ quê
Đã lâu ở phố – lần về
Tiếng con gà trống rủ rê gọi ngày

Không rượu mà lòng cũng say
Gà quê vườn rộng – không hay bươi nhà
Dòng sông cong nét thật thà
Em ngồi giặt áo vo tà nắng xuân

Bếp quê tro, khói gian truân
Lửa reo tiếng cũi quây quần ấm êm
Cháu con về mẹ vui thêm
Cha vung nắm lúa, không quên đàn gà.

Vừa về đến ngõ quê nhà
Con Vàng đốm trắng chạy ra cổng chào
Sủa mấy tiếng – đưa chân cào
Chạy quanh hàng xóm để rao xuân về

(Tôi là con chó nhà quê)
Mẹ tôi mắng vậy, tôi thề – không thêm.
NGUYỄN TẤN ON

Posted in Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN ANH, CHỊ, EM CỌNG TÁC VIÊN VÀ BẠN ĐỌC ĐÃ ỦNG HỘ TRANG TNQN.

Posted by admintnqn trên 04/01/2018

BAN QUẢN TRỊ TRANG TNQN

KÍNH CHÚC CỌNG TÁC VIÊN VÀ BẠN ĐỌC MỘT NĂM MỚI (2018) AN LÀNH VÀ THỊNH VƯỢNG

Posted in 01. Thơ, 09. Thông báo | Leave a Comment »

HẠT CÁT Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/12/2017

HẠT CÁT

Từ vô lượng biển sông
Đến sa mạc mênh mông
Đâu đâu cũng là cát
Có có mà không không!
Tôi đi suốt cuộc đời
Chân cát bụi muôn nơi
Linh hồn và thân xác
Như phận cát nổi trôi.
Tôi đi cùng biển dâu
Như hạt cát không màu
Sáng mai mặt trời mọc
Đêm tàn vầng trăng thâu.
Đắm trong cõi vô minh
Cát hằng hà lênh đênh
Bão giông chìm đêm tối
Nắng lửa hồng thủy tinh.
Tôi nghe lời cát ru
Cùng sóng biển thiên thu
Đời người như tia chớp
Biển luân hồi âm u!
Ôi! Cát trắng cát vàng
Hồn vũ trụ mang mang
Thấy trong một hạt cát
Lấp lánh cả thế gian!
Hạt cát ơi hạt cát
Lấp lánh đẹp vô biên
Trong nhiệm màu phép tắc
Có hồn ai nhập Thiền.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT. Lê Kim Thượng

Posted by admintnqn trên 24/12/2017

QUÊ NGƯỜI 1 – 2 – 3

1.

Mùa qua… mùa nắng, mùa mưa
Ngày mong, tháng nhớ… nhớ xưa quê nhà
Nẻo về Quê Mẹ thương ca
Hàng cau đứng đợi… bến xa đò chờ
Bước chân lối cỏ thẫn thờ
Chìm trong hư ảnh, sương mờ thoảng bay
Nhẹ nhàng chút gió lay lay
Gọi Mai vàng nở… gọi ngày tương tri…

2.

Đồng xanh, cây lúa dậy thì
Hương quê ấp ủ, tình si ngập lòng
Se se gió lạnh tàn Đông
Thềm Xuân lấp ló… nắng hồng vừa sang
Phất phơ mái rạ khói làn
Đường quê rắc lá me vàng bay bay
Cò về đậu trắng cành cây
Em đi chợ sớm… đò đầy qua sông
Tóc dài, da trắng, má hồng
Dáng xuân trong nắng, mặn nồng, non tươi
Em đi… để lại nụ cười
Cho lòng xao xuyến… cho người xuyến xao…
Ngày tàn chút nắng hanh hao
Lời ru Lục Bát, Ca Dao… muộn chiều
Ru em, gió thổi hiu hiu
Võng đưa giấc mộng thiu thiu trong vườn
Tím chiều, tím sợi khói vương
Thềm rêu trải chiếu… thân thương ánh đèn
Bóng trăng, bóng trúc đan xen
Bờ ao lắng đọng mùi Sen… Vô Thường
Khói thơm, sắn nướng củi vườn
Rượu quê nồng ấm… vấn vương câu thề…

3.

Núi ngăn, biển chặn lối về
Bốn bề tịch lặng… bốn bề hiu hanh
Bước chân lãng tử quẩn quanh
Quê Người, Đất Khách… độc hành dửng dưng
Chim kêu, vượn hú, chiều rừng
Núi chìm, mây lạnh… rưng rưng nẻo về
Khô cằn, khô cả cơn mê
Bốn mùa khô héo đi về… buồn ơi…
Chiều xa, quán vắng bên đời
Rượu không đủ ấm cho người lãng du
Hồn ai lạc bước mù u
Lòng ai như thể trăng lu giang đầu
Lòng ai đọng nỗi riêng đau
Đêm đêm có tiếng Kinh Cầu… thê lương
Hoa tàn… gió thổi rụng hương
Năm cùng, tháng tận… tha hương qua ngày
Ngó mình, tóc bạc màu mây
Trăng – Thơ thuyền khẳm… hồn đầy u minh
Chân trời góc biển đinh ninh
Giữ cho nhau một mối tình… Cố Hương…

Nha Trang, tháng 12. 2017
Lê Kim Thượng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by admintnqn trên 15/12/2017

CHIỀU KÝ ƯC`
Đôi mắt em, chìm trong dáng núi
Chiều Sông Pha, trôi chậm qua đèo
Cứ chảy đi, đời sông, đời suối
Biết bên bờ, ai đó dõi theo …
*
Khi bóng nắng, treo chiều năm cũ
Nông trường xưa, se thắt một thời
Ký ức nào tưởng chừng yên ngủ
Lau trắng bờ sông, lay chơi vơi …
*
Thanh niên xung phong, hồn nhiên sống
Như rừng cây, hút gió nghiêng chiều
Lán trại nam, tứ bề gió lộng
Nghe “Ví dầu, nhà dột, cột xiêu” …
*
Thắp thỏm, chờ kẻng chiều réo gọi
Đằng kia, bếp lữa, dậy mùi thơm
Gõ chén hát, hát cho quên đói
Chờn vờn “Mãnh hỗ đợi giờ cơm”
*
Chuyện tiếu lâm, rung rinh lán trại
Những tháng năm, ăn mãi không no
Vẫn tròn căng, sắc màu con gái
Sống vô tư, không chút đắn đo
*
Những bàn tay, mài mòn cán cuốc
Nối hoa văn, những vết chai sần
Cơn sốt rét, nghe chừng quen thuộc
Mơ nắm tay em … chỉ một lần!

NIỆM KHÚC CHIỀU
Rung không gian, thanh âm bơ vơ
Giăng ngang chiều bóng nắng dật dờ
Nghe em hát, nhảy dòng lạc điệu
Bài tình ca đứt quãng dại khờ
*
Ngắt ngứ buông, đong đưa lời yêu …
Chợt nhớ gì, mà thoáng đăm chiêu
Vụng về nghiêng bên chiều sợi nắng
Chập chờn xoay, ngày cũ quạnh hiu
*
Người đi qua triền sông, loanh quanh
Tiếng buồn khua trên đồng lanh canh
Còn nguyên đó, con đường năm cũ
Mắt mờ cay, đẫm mộng ngày xanh
*
Buông cung môi, xàng xê chơi vơi
Thương dòng sông miết mỏng bến đời
Trôi đâu mất, đoạn tình xa vắng
Dây hư không, ngậm ngùi rã rời
*
Lả lơi chiều, hoang linh trong sương
Tiếng tơ đồng ngắt lịm còn vương
Em xa xăm, đắm chìm nỗi nhớ
Bồi hồi rơi váng vất bên đường …
*
Khúc hoan ca, sông cuốn trôi đi
Sắc hoàng hôn dỗ giấc xuân thì
Chợt hoàng hoa, trở chiều bùng vỡ
Huyễn hoặc ngày, trên dấu chim di …

THEO ĐÊM
Đêm rách bươn
Trãi gió
Trắng dòng
Trôi nghiệt ngã
Sắc màu cỏ úa
Đồng ngập mặn
Phù sa
Kết tủa
Lưng lửng treo
Rêu rác vàng ong
Xa rồi
Những góc cạnh
Trẻ trung
Giấu đâu mất
Quãng đời vụng dại
Chầm chậm bước
Dấu tình
Vương vãi
Rơi
Theo em
Lặng lẽ vô cùng …
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

“RỜI QUÊ RA PHỐ NẮNG NGỜ NGỢ QUA” Nhà thơ Thanh Thảo viết về tập thơ ” Hồn Quê” của nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

Tập thơ “HỒN QUÊ” của Nguyễn Tấn On

“ RỜI QUÊ RA PHỐ NẮNG NGỜ NGỢ QUA”

Một câu lục bát thật hay, mà cũng thật chính xác. Cái nắng nơi phố phường ấy có phải cũng là cái nắng ở quê mình? Ngờ ngợ thôi, mà ngờ ngợ là phải. Nguyễn Tấn On trong những dòng thơ nghiêng rất nhiều về tâm cảm của mình đã không hề quên gốc gác một người nhà quê, một người Quảng Ngãi, một đứa con của sông Trà được nuôi lớn lên từ gánh don của Mẹ:
“ Gánh don mẹ gánh đất trời
Nuôi con ăn học một thời đó đây
Rung rung chạm gánh don gầy
Mẹ không còn nữa ui đầy nhớ thương” (MẸ VÀ GÁNH DON)
Vẫn còn nhớ đến cặp ui đựng don, là đã mang theo dù xa ngút ngát lên phương nào cái hồn cái vía của Quảng Ngãi quê mình. Một nhà thơ có thể vượt ra ngoài một quê hương, nhưng không nhà thơ nào không có một quê hương, hay từ chối một quê hương. Tôi từng nghe, có một số người Quảng Ngãi khi vào hay ra thành phố lớn, làm quan hoặc bán buôn thành đạt, thường ngại ngần khi phải nhận quê hương mình, thậm chí có người còn cố gắng “ đồng hóa” với giọng nói thành phố, cố xóa đi những vết bùn quê mùa trong cách cư xử hay trong văn phong của mình. Liệu đó có phải là những người thực sự thành công, thật sự thành đạt? Tôi không nghĩ như vậy. điều đó làm nên vẻ rung cảm riêng của nhà thơ những người Quảng xa xứ, cũng làm nên phong vị riêng của thơ Nguyễn Tấn On.
“ Oằn thân sương sớm em tát nước
Lúa đã ngậm dòng căng ngực xưa” (TIẾNG QUÊ)
Người đã viết được câu thơ ấy, hẳn không thể quên gốc gác của mình. Tôi cứ chìm dần, chìm dần qua từng bài thơ bình dị của On, với những câu thơ không dễ dãi mà lại thân gần:
“Mõ rừng gõ ngập ngừng
Mắt nai ngơ ngác cạ sừng vào sương”
Hay:
“ Núi ngồi cắt nửa vầng trăng lạnh
Như gã thiền sư giữa trần gian” (NÚI)
Không căng cứng, không lắm lời, không tỏ ra bảo thủ hay cách tân, thơ Nguyễn Tấn On là thơ tự nhiên của nữa muốn bày tỏ, lại nữa như ngại ngần. mỗi lúc thoát ra ngoài công việc, người làm thơ này lại như muốn trôi hun hút về quê nhà, hun hút trôi về tuổi thơ, nghĩa là trong chốc lát trôi về hiện tại của mình. Những dòng thơ khi đó chợt đến, những hình ảnh tưởng đã mờ khi ấy chợt hiện, và bài thơ cứ thế được hoàn thành:
“ Gánh chung một mớ rau vườn
Nghe thương tiếng gióng trên đường làng quê
Chợ quê bạc nhỏ không chê
Nấm rơm một rổ cá trê còn bùn
Chợ quê mái rạ đập đùn
Nắng soi nón vá mưa luồn áo tơi”
(CHỢ QUÊ)
Những hình ảnh cứ như quá xa xưa mà sao sống động, mà sao tha thiết trong hồn một người xa quê. Không phải chỉ cái khổ cái nghèo mới khiến ta xúc động, mới làm nên thơ. Nhưng quả tình, thơ Việt Nam mình không nên thoát, không thể thoát khỏi thân phận nhân dân mình, nhất là thoát khỏi cái nghèo ở quê nhà, ở nơi mình chôn nhau cắt rốn. dẫu bây giờ mình đã giàu có, đã sung túc, thì một khi chợt dào lên nỗi nhớ Cha Mẹ xưa nghèo khổ, nhớ quê xưa “Con cá bống vùi cát nhột bàn chân”, cái cảm giác ấy sẽ khiến ta như thiếu đi một chút gì, ngay cả lúc ta ngỡ đã đủ đầy. mà thơ lại luôn “ăn” vào cái phần thiếu ấy trong tâm hồn người, luôn cư trú trong cái phần không thỏa mãn, cái phần khắc khoải đến kỳ lạ, đến vô lý của con người.
“Ngơ ngác nhìn lẩn thẩn chiếc ba lô
Gió thật lòng từ bãi mía nương ngô
Chim xáo nhảy thuyền xưa nằm úp mặt” (PHÍA SAU)
Có thể viết nhiều hình ảnh khác khi người lính trở về, nhưng chỉ cần một chi tiết “nhìn lẩn thẩn chiếc ba lô”, ta tức khắc hình dung đúng cái bơ vơ. Cái ngơ ngác của người lính tay không trở về từ chiến trường, khi quê nhà thì vẫn thế nhưng chưa chắc còn chỗ cho mình. Nguyễn Tấn On có thể đã rời quê từ một một hoàn cảnh gần như thế, chính vì vậy, quê hương trở thành nỗi day dứt. Đã có những con người không thể sống được ở quê mình, nhưng không vì thế mà họ thanh thản khi bái biệt quê cha đất tổ. Bây giờ đây, thơ như một kiểu trung gian để người làm thơ đánh đường về quê mình. Nhưng quê nhà thơ ở đâu? Không dễ trả lời câu hỏi này. Khi một người đang ở quê như Quang Dũng mà cứ làm thơ đâu đáu nhớ “quê nhà”, thì quê của nhà thơ nhiều khi cũng là một cõi u minh khó định danh. Tôi mừng khi đọc thơ Nguyễn Tấn On, không hẳn anh là người đồng hương với tôi, tôi mừng vì tìm được trong nhiều câu thơ của anh một chút quê hương dường như thất lạc của chính mình. Ô hay, nhưng tôi đang ở ngay quê hương mình cơ mà? Vậy đó.
Quảng Ngãi tiết Thanh Minh, năm con Dê
Nhà thơ THANH THẢO

Posted in Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

CƠN BÃO KIROGI ĐI QUA Thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CƠN BÃO KIROGI ĐI QUA

Cơn bão Kirogi đỗ bộ vào miền Trung
Đỗ vào Bình Thuận -nơi em đang sống
Cơn bão của đất trời
Hay bão từ phía em?
Quê anh bây giờ có mưa
Anh vẫn khát khao
Dáng em dịu hiền
Lắng đọng suy tư
Lăn tròn trên câu chữ
Lăn tròn trên vần thơ.
Không biết bây giờ cơn bão Kirogi đỗ bộ vào…
Hay cơn bão từ phía em?
Sao anh nhiều dông tố!
Để rồi con sóng lòng dâng lên ngàn nỗi nhớ
Anh chỉ biết đợi chờ.
Cơn bão Kirogi đi qua
Để lại đau thương cho gốc cây ngọn lá
Còn cơn bão từ phía em
Để lại cho anh…
HÀ QUẢNG

Posted in Hà Quảng | Leave a Comment »

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀThơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀ

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!
Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…
Cây lá xanh đôi bờ vẫn mộng
Vẫn ngân vang chén rượu chiều nay
Thưa em mây gió vô cùng sóng
Bạn hữu quê hương bát nước đầy!
Anh bạn dang tay như múa hát
Đọc thơ sang sảng quán chiều mưa
Đọc thơ sang sảng Cao Bá Quát
Nhớ “Trăng Sông Trà” một đêm xưa!
Sóng nước miên man nguồn ơi biển
Nâng chén khà khà thân củi trôi!
Cầm tay Trà Khúc lòng quyến luyến
Nửa thế kỷ buồn thân phận tôi!
Tôi biết có người lo nước lên
Đứng trên cầu ngó củi lềnh bềnh
Tôi vẫn mộng Long Đầu Hý Thủy
Nâng chén mừng “tương ngộ ngẫu nhiên”!
Bạn ơi có mấy khi tương ngộ
trong cuộc đời uống rượu Sông Trà
Say tuý luý càn khôn một độ
Cho hồn thơ nhập mộng thiên thu!

Sông Trà Quảng Ngãi,chiều thứ 7 (5/11/2017)
Với : Lê Việt Anh, Hồ Vĩnh Đàm, Đinh Tấn Phước,
HS Phương Nam và Nguyễn Bảo Trì

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »