Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 512 775 Lượt

Xuân Lê

Posted by thinhanquangngai1 trên 07/08/2007

XUÂN LÊ

Tên thật: Lê Xuân Địch
Bút hiệu: Xuân Lê
Sinh năm: 1935 tại tỉnh Quảng Ngãi.
Nghề nghiệp: Giáo chức(1957-1975)
Hiện ở Quảng Ngãi, giao lưu cùng anh em trong nhóm “Hương Lâng” và “Giọt Đường Thi” tại Quảng Ngãi và Sài Gòn.

6 phản hồi to “Xuân Lê”

  1. phuongle_my said

    CƯẢ THIỀN và TÌNH YÊU.

    ( Gởi người em gái xã Tịnh Hà )

    Em là gái Tịnh Hà,
    Duyên dáng lại mặn mà.
    Của miền quê trù phú,
    Bên dòng nước sông Trà.

    Ngày còn áo thư sinh,
    Có đôi mắt xinh xinh.
    Môi hồng má đo đỏ,
    Tâm hồn vẫn trắng trinh.

    Tóc thề chấm ngang vai,
    Trâm dắt với lượt cài.
    Nghiêng nghiêng vành nón lá,
    Ý đợi người tài trai.

    Trai thời loạn ra đi,
    Biết bao cảnh phân ly.
    Gái miền quê chờ đợi,
    Tin thư chẳng thấy gì.

    Ánh mắt cứ đâm đâm,
    Nhìn vào cỏi xa xăm.
    Như tìm về kỹ niệm,
    Cho cuộc tình trăm năm.

    Vẫn nhớ chuyện xa xưa,
    Mùa Xuân lất phất mưa.
    Chuyện tình đành tan vở,
    Đưa em đến cửa chùa.

    Chuông mõ lời nguyện cầu,
    NHƯ LAI phép nhiệm mầu.
    Giải thoát đời khổ luỵ,
    Cứu linh hồn buồn đau.

    Nửa thế kỷ trôi qua,
    Gặp lại chẳng nhận ra.
    Quen quen qua giọng nói,
    Mới hay dân Tịnh Hà.

    Cuộc hội ngộ ly kỳ,
    Dưới chân đức TỪ BI.
    Kẻ đi tìm siêu thoát,
    Người khổ hận tình đời.

    Thấp thoáng áo cà sa,
    Ni sư nét đâm đà.
    Mĩm cười qua ánh mắt
    Nam Mô A DI – ĐÀ.

    MỸ LÊ PHƯƠNG

  2. Xuanle said

    VẠN LÝ TÌNH

    Muôn dặm quan san cuộc viễn trình
    Còn đâu nét ngọc ..dáng thư sinh?
    Thơ sầu lạc vận đem trao gởi
    Rượu nhạt màu phai nhấm một mình.
    Cơn bấc lạnh lùng..đêm giá buốt
    Giọt nồm ấm áp buổi bình minh
    Quỳnh hoa theo gió hương thoang thoảng
    Cánh nhạn bay xa ..vạn lý tình.

  3. phuongle_my said

    ANH GIÀ XỨ QUẢNG CHỊU CHƠI.
    (Gởi người Bạn Già củalòng tôi )

    Quý Dậu năm xưa Bác sáu mươi,
    Sáu mươi ngày ấy Bác yêu đời.
    Yêu đời cho lăm nên hư hỏng,
    Hư hỏng mặc tình Bác cứ chơi.

    Ất Dậu Xuân về tuổi bảy ba,
    Bảy ba sao Bác thích la cà.
    La cà quanh quẩn bên hè phố,
    Hè phố đèn mờ lúc nưả khuya.

    Bởi thế thân hình Bác ốm teo,
    Ốm teo nhiều lúc phải nằm queo.
    Nằm queo khi tuổi không còn sức,
    Còn sức Bác ham cảnh chuột mèo.

    Câu chuyển Anh già đã chịu chơi,
    Chịu chơi nên dễ bị hư đời.
    Hư đời lắm lúc sinh liều lĩnh,
    Liều lĩnh cũng vì thích đươc chơi.

    MỸ LÊ PHƯƠNG

  4. phuongle_my said

    LÒNG QUÊ.

    Mấy Xuân rồi Tớ chẳng thăm quê,
    Mãnh đất thân yêu khó mọi bề.
    Mía ngọt lịm, đường phèn trắng toát,
    Nước trong xanh, cá bống vàng hoe.
    Chuông chùa núi ẤN ngân trong gió,
    Xe nước sông TRÀ chảy dưới khe.
    Gói trọn khối tình làm kỷ vật,
    Một thời thơ ấu đượm tình quê.

  5. thinhanquangngai said

    Chào anh/chị Xuân Lê!

    Rất cảm ơn tác giả Xuân Lê đã ghé tới TNQN! Mong nhận được bài vở từ anh/chị cũng như mấy dòng tiểu sử để chúng tôi cập nhật.

    Chúc anh/chị vui

    BĐH-TNQN

  6. Thiên Bút Hoài Cảm said

    Bút vẫn còn đây vẫn đứng đây,
    Phong sương tuế nguyệt nét hao gầy
    Trơ vơ đỉnh núi vầng trăng khuyết
    Lac đác chân đồi đám lá bay
    Thiên Ấn ngàn năm còn soi bóng
    Phê vân vạn thưở vẽ vờn mây
    Nước non mang nặng tình non nước
    Biết đến bao giờ dạ mới khuây!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: