Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 510 460 Lượt

Archive for Tháng Tám 10th, 2007

Phơi phới- thơ Tế Hanh

Posted by NHD trên 10/08/2007

Phơi phới
Tế Hanh

Trời rộng phơi màu xanh mới tinh
Nắng trong trải ấm gió đưa tình
Như khi còn bé về bên ngoại
Hớn hở hồn tôi dõi mộng xinh.

Lần lượt bao nhiêu ý mến đời
Theo niềm phơi phới nở chơi vơi;
Thân buông tín cẩn trong tươi mát,
Đường mở hai tay đon đả mời.

Chân bước khoan thai giữa biếc hường
Và lòng vơ vẩn giữa yêu thương,
Cả hai không hẹn đều mang máng,
Biết có mùa xuân đợi cuối đường.

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Tế Hanh | Leave a Comment »

Những đêm tối- thơ Tế Hanh

Posted by NHD trên 10/08/2007

Những đêm tối
Tế Hanh

Những đêm tối là giờ lo tĩnh tọa,
Những chiều im là buổi ráng cầu kinh,
Ta đắm say, mê tín đạo Ân Tình.
Đọc câu kệ “Yêu em… anh nhớ quá!”
Với mong mỏi thiết tha thành chánh quả:
Hồn mong manh trực tiếp với niềm yêu.

Miệng lâm râm, ta tụng niệm thật nhiều,
Tay cung kính khoanh đè trên ngực sợ,
Mắt chẳng thấy vật chi tuy vẫn mở,
Tai bưng im gác bỏ chuyện quanh mình;
Ta thành tâm chờ đợi phút anh linh
Im lặng đến, không biết gì, không nghĩ…

Kìa em lên! Rực rỡ bốn phương trời,
Đôi mắt to ném lửa sáng nơi nơi,
Vừng trán rộng hào quang lòa chói rực
Ta thấy sáng, hồn phiêu phiêu thoát tục
Lòng lâng lâng không muốn ước mơ chi,
Mắt lim dim, đầu cúi gục, chân quì
Mở hết cửa tâm hồn chờ thánh nhập.

Posted in 01. Thơ, Tế Hanh | Leave a Comment »

Những ngày nghỉ học- thơ Tế Hanh

Posted by NHD trên 10/08/2007

Những ngày nghỉ học
Tặng Nguyễn Văn Bổng
Tế Hanh

Những ngày nghỉ học tôi hay tới
Đón chuyến tầu đi đến những ga…
Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt,
Lòng buồn đau xót nỗi chia xa.

Tôi thấy lòng thương những chiếc tầu
Ngàn đời không đủ sức đi mau
Có chi vương víu trong hơi máy,
Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau.

Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề!
Khói phì như nghẹn nỗi đau tê;
Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ;
Lòng của người đi réo kẻ về.

Kẻ về không nói bước vương vương…
Thương nhớ lan xa mấy dặm trường.
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.

Posted in 01. Thơ, Tế Hanh | Leave a Comment »

Ao ước- thơ Tế Hanh

Posted by NHD trên 10/08/2007

Ao ước
Tế Hanh

Anh là kẻ say mê nhưng nhút nhát,
Không hiểu giùm em lại nỡ cho anh
Là không yêu, là một kẻ vô tình;
Anh tức qúa đem lòng ao ước lê;

Nếu em chết chắc là anh có thể
Tỏ mối tình lặng lẽ qúa sâu thâm;
Anh tìm nơi em nghỉ giấc ngàn năm
Ngồi điên dại, sầu như cây liễu rũ.

Anh không uống, không ăn, không ngủ,
Anh khóc than, than khóc đến bao giờ
Nước mắt anh lầy lội cả nấm mồ,
Nhỏ từng giọt xuống thân em lạnh-lẽọ

Rồi anh chết, anh chết sầu chết héo;
Linh-hồn anh thất thiểu dõi hồn em.
-Và ở đâu kia, ở cõi đời đêm
Chắc em chẳng nghi ngờ tình anh nữạ….

Posted in 01. Thơ, Tế Hanh | Leave a Comment »

Anh đến với em là lẽ tất nhiên- Thơ Tế Hanh

Posted by NHD trên 10/08/2007

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Tế Hanh

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như con sông trở về với biển
Như qua mùa đông mùa xuân lại đến
Như sau cơn mưa là lúc mặt trời lên

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như cái hoa đến ngày kết quả
Như con chim buổi chiều quay về tổ
Như máu trong người trở lại tim

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như quyển truyện phải đến hồi kết thúc
Như cây kim địa bàn quay về hướng bắc
Cuộc đời anh hướng đến cuộc đời em

Anh đến với em là lẽ tất nhiên.

Em Đến Với Anh
Em đến với anh như tia nắng ấm
Giữa những ngày mây phủ bốn phương trời
Cơn gió lạnh mỗi giờ mỗi thấm
Nắng lên đi đẹp quá nắng ơi !

Em đến với anh như cơn gió mát
Cho một người ở giữa quãng đường xa
Chân đã mỏi mà cổ thì đói khát
Cơn gió về như nước xối chan hoà

Em đến với anh như thêm nguồn an ủi
Đau khổ thế nào vẫn giữ tấm lòng thơ
Đêm sắp hết và bình minh đang đến
Hạnh phúc không xa hãy đợi chờ

Em đến với anh thêm một lần thử thách
Tâm hồn anh còn rung cảm hay không
Khi quanh ta toàn những người thiết thực
Thấy bó rau xanh không thấy đóa hoa hồng

Con vịt trong truyện Ang-đec-xen gãy cánh
Trở thành thiên nga bay khắp trời xanh
Anh ra khỏi nỗi buồn tật bệnh
Chào đón mùa xuân-Em đến với anh

Posted in 01. Thơ, Tế Hanh | Leave a Comment »

Bao năm trôi nổi quê người- thơ Yên Sơn

Posted by NHD trên 10/08/2007

BAO NĂM TRÔI NỔI QUÊ NGƯỜI
Yên Sơn

Kìa gấm vóc, nọ giang sơn
Như trong ảo ảnh chập chờn trên mây
Gió chiều làm tỉnh cơn say
Bỗng quên cung bậc những ngày dọc ngang

Bỗng quên lửng thuở ngang tàng
Phôi phai xuân sắc, ngỡ ngàng hương yêu
Quên rồi sao lại buồn thiu
Nửa đời luân lạc, xế chiều tóc tơ
Cuối đời ngẩn ngẩn ngơ ngơ
Quê hương gấm vóc khuất mờ trùng dương

Đây còn một chút tình thương
Và đây mái tóc điểm sương bạc ngàn
Gửi em yêu dấu, Sài-gòn
Chôn vào lòng đất để còn trăm năm

Ta chừ lặng lẽ âm thầm
Cố đi hết quãng đường trần nổi trôi

Cali 4/92

Posted in 01. Thơ, Yên Sơn | Leave a Comment »

Cõi riêng anh- thơ Yên Sơn

Posted by NHD trên 10/08/2007

CÕI RIÊNG ANH
Yên Sơn

Buổi sáng dậy, ly cà phê thơm ngát
Ngồi nơi đây anh nhớ nghĩ về em
Đọc “Friend For Life” lòng ấm áp, dịu êm
Nghe “Thuyền Và Biển” khiến anh xúc động
Ta chợt đến với nhau như cơn mộng
Biết mai này đời dong rủi về đâu

Anh mỉm cười, vui chân bước vườn sau
Cùng hoa lá chào bình minh ló dạng
Nhìn lên cao mây trời bay lãng đãng
Như tơ vương từ trong cõi lòng anh
Sương đầu cành rơi từng giọt long lanh
Cùng tia nắng tạo sắc màu hư ảo

Con bướm chập chờn cùng anh đi dạo
Bước chân vui bên bờ suối sau nhà
Hai bên bờ, đây đó, lá chen hoa
Như thảm dệt từ ban tay khéo léo
Suối róc rách, dòng nước trong leo lẻo
Gom mây trời, soi rõ bóng hình anh

Ước phải chi cùng em bước loanh quanh
Cùng hòa nhịp tim trong niềm hạnh phúc
Để hoa cỏ, nắng vàng reo lời chúc
Một ngày vui cho tình bạn chúng mình
(*)Em là thuyền, anh là biển mông mênh
Sẽ chỉ lối thuyền về đâu, em nhỉ

Yên Sơn
viết ở rừng Kingwood, một buổi sáng mùa Hè

——————————————————-

(*) Lấy ý trong bài thơ Thuyền Và Biển của Xuân Quỳnh

Posted in 01. Thơ, Yên Sơn | Leave a Comment »