Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 971 Lượt

Archive for Tháng Tám 11th, 2007

Bích Khê, “thi sĩ thần linh” – “thơ lõa thể”

Posted by NHD trên 11/08/2007

09:14′ 26/04/2006 (GMT+7)
Bích Khê, “thi sĩ thần linh” – “thơ lõa thể”
Phạm Xuân Nguyên

(VietNamNet) – Bích Khê đã đặt Dâm ngang hàng với Đẹp, và như thế với ông đó là một phạm trù thơ. Tên phạm trù đó, loại thơ đó Bích Khê cũng đã đặt: thơ lõa thể. Và ông tự nguyện hiến mình cho loại thơ này.

I. Xác thịt lên ngôi thần
Nàng Thơ của Bích Khê là một người “đẹp và dâm”. Chân dung nàng luôn được thi nhân trình bày ở dạng lõa thể, khỏa thân. Nhìn vào đó ta thấy Nàng đẹp.

Đẹp một cách tổng quát:

Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm
Nàng là hương hay nhan sắc lên hương
Mắt ngời châu rung ánh sóng nghê thường
Lệ tích lại sắp tuôn hàng đũa ngọc
Đêm u huyền ngủ mơ trên mái tóc
Vài chút trăng say đọng ở làn môi (I)

(Lõa thể)

Đẹp ở “cặp đùi non, một vẻ tơ mơ một vẻ ngon”.

Đẹp ở cặp mắt “xanh tợ ngọc”, “đa tình ngời sắc kiếm”, “kho tàng muôn châu báu”. Bích Khê thấy Hai mắt ấy chói hào quang sáng ngợp / Dẫn ta vào thế giới thiêng liêng. Đó là ánh sáng soi đường thơ cho nhà thơ. Cặp mắt và bầu vú là hai ám ảnh thơ của Bích Khê, xuất phát từ cách nhìn lõa thể thơ của ông. Nhiều nhà Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 04. Bài viết, Bích Khê | Leave a Comment »

PHƯỢNG NHỚ- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 11/08/2007

PHƯỢNG NHỚ

Rất tình cờ, mới sáng nay thôi
Lũ chim sẻ từ đâu về gợi nhớ
Anh bất chợt thấy sân trường rực đỏ
A, phượng xa đà trở lại rồi.

Phượng vẫn vậy, trẻ trung duyên dáng
Như hôm nào trong nắng lung linh
Làm xao xuyến bao lòng trai kiêu hãnh
Bước qua nhanh song còn ngoảnh lại nhìn

Anh thuở ấy sao quá chừng mộng tưởng
Mải làm thơ vì phượng – phượng đâu ngờ
Nên tháng hạ theo chim trời vụt mất
Mới giật mình ngơ ngẩn ngẩn ngơ.

Thì phượng nhé, giữ giùm anh tuổi trẻ
Để trong anh sắc phượng mãi tươi màu
Để anh lại làm thơ và hát khẽ
Về một mùa hè xa, rất xa …

Hoàng Trần
Sài Gòn 05/1991

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

SƯƠNG PHỐ- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 11/08/2007

SƯƠNG PHỐ
Gửi Pleiku

Phố trong sương và em cũng trong sương
Sương và phố quyện vào em, lãng đãng
Cả thành phố bềnh bồng trong biển trắng
Chỉ cây thông là mãi dáng phong trần.

Anh bao năm giong ruổi dưới đồng bằng
Vẫn gặp núi đứng bên đường tư lự
Nhưng sương phố thì mịt mờ mây phủ
Để bồn chồn mỗi lúc thoáng mưa qua.

Tưởng ra đi rồi sẽ sớm quay về
Nên buổi ấy anh vô tình quá đỗi
Để sợi tóc đã nhuốm màu sợi khói
Mới hay người ở lại mắt rưng rưng …

Xin lỗi núi, hiểu ra thì quá muộn
(Phố trong sương mà anh cũng trong sương)
Cho dẫu Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »