Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 992 Lượt

Archive for Tháng Chín 4th, 2007

Chiều thứ tư- thơ Ngũ Hà Miên

Posted by NHD trên 04/09/2007

Chiều thứ tư
Tặng Thanh Quang

Nằm trong Hạnh Phúc mưa rơi
Đố em biết hạt mưa trời về đâu?
Về đâu, bóng ngựa đêm thâu
Chân què khập khểnh vó câu hoang tàn.
Đường thì dài, hút thời gian
Đừng buốn số phận, đừng than kiếp người
Này em! Hãy hé môi cười
Cho tê điếng thịt, cho tươi xuân nồng
Ồ! Sao em bỗng khóc ròng
Phải chăng KHOÁI LẠC gốc cùng KHỔ ĐAU
Chúng mình định mệnh vào nhau
Bằng sao Hạnh Phúc bằng bao Ngậm Ngùi

Ví đời toàn những ngày cui
Thì trăm năm, cũng thế thôi, có gì.
Giếng xưa ngả bóng bờ mi
Hàng tre quá khứ thầm thì nghiệp duyên
Bao giờ trăng rọi cửa thiền
Cho anh đốt tóc soi lên kiếp người
Bây giờ tất cả ngược xuôi
Tránh sao cho được cái tôi ngục tù.
Nhìn gương, này một sáng thu
Sao anh chỉ thấy phù du chúng mình.

Hà Nội 1994
Ngũ Hà Miên

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Ngũ Hà Miên | Leave a Comment »

Con sáo hoang- thơ Phạm Huệ

Posted by NHD trên 04/09/2007

Con sáo hoang

Làng tôi có sông Ngang, sông Bến Lợi
Có sông Sau, sông Trước mé đầu làng
Khói tỏa Xóm Chùa, bên cây đa Bến Miễu
Những buổi trời êm mây trắng lang thang

Mướt cỏ xanh dâu, bờ lau cát mịn
Bãi Hà Khê tiếp đến bãi Trung Giang
Có cái bàu Làng về bàu Ông Muống
Cò trắng thường về ngủ đổ đêm trăng

Con sáo nhỏ đậu bờ vai tuổi nhỏ
Ấm lòng tay ve vuốt những mơ màng
Con sáo nhỏ qua Tết nầy con sáo lớn
Đủ mượt mà. Chỉ sợ nó bay hoang

Con sáo vẫn về chơi trong giấc ngủ
Đậu bờ vai mỏi để một bâng khuâng
Mong trở lại nơi vườn xưa xóm cũ
Ngắm chim về, bên bến của sông trăng

Chim sáo về đâu! Hỡi bờ vai tuổi nhỏ
Kể chuyện đời xưa. Ngày ấy bỏ đi hoang.

Phạm Huệ

Posted in 01. Thơ, Phạm Huệ | Leave a Comment »

Vì sao lá bàng rơi- thơ Huỳnh Vân Hà

Posted by NHD trên 04/09/2007

Vì sao lá bàng rơi

Có cây bàng trước ngõ
Lá xanh cùng trời xanh
Mùa đông về lá đỏ
Rồi thẩm khô trên cành

Gió heo may chợt đến
Lác đác lá bàng rơi
Em về nhà hỏi mẹ:
– Sao lại thế, mẹ ơi!

Mắt mẹ cười âu yếm:
– Đáng yêu quá, con tôi!
Lá hy sinh thầm lặng
Cho lộc non đâm chồi

Em chưa tin lời mẹ
Rồi mùa đông dần qua
Cành bàng tươi trong nắng
Bao màu xanh mượt mà

Bây giờ em mới biết:
Vì sao lá bàng rơi?
Để lòng em càng hiểu
Nhờ ai, em nên người!

Huỳnh Vân Hà
Tháng 02.1998

Posted in 01. Thơ, Huỳnh Vân Hà | 1 Comment »

Nguyễn Vỹ- Nhân tích của một vùng đất và một thời đại

Posted by NHD trên 04/09/2007

Nguyễn Vỹ- Nhân tích của một vùng đất và một thời đại
Đỗ Lai Thúy

Quảng Nam hay cãi
Quảng Ngãi hay co…

Thành ngữ

1. Quảng Ngãi, xét về địa lý, có điều thiệt thòi là nằm giữa Quảng Nam – Đà Nẵng và Bình Định. Trên đường thiên lý Bắc Nam, từ Đà Nẵng khách thường đi tuột vào Bình Định, bỏ qua Quảng Ngãi như một vùng đất trung chuyển, không có bản sắc riêng. Về văn hóa, quả thật người ta cũng nghĩ như thế. Sau khi đã no nê với Ngũ Hành Sơn, phố cổ Hội An, thánh địa Mỹ Sơn, du khách hăm hở vào Bình Định xem nốt cụm tháp Dương Long, Cây me Nguyễn Huệ, thành Hoàng đế, đầm Thị Nại… Dù cho Quảng Ngãi hay co, cũng khó mà kéo níu được chân của người ngang bước.

Lần đầu tiên tôi đến Quảng Ngãi là năm 1984, khi đó tỉnh chỉ là một bộ phận của Nghĩa Bình. Công việc của tôi bấy giờ là phụ tá Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện làm phim tài liệu Đất Tây Sơn và một số chuyên san Etudes Vietnamiennes về tuồng và võ, mà đấy lại là hai đặc sản của đất Bình Định, nên, quả thực, về đất và người Quảng Ngãi tôi chỉ có một ấn tượng mía đường.

Năm 2006, sau hơn hai mươi năm, tôi mới có dịp trở lại đất này. Quảng Ngãi bây giờ đã là một chủ thể hành chính và, do đó, một chủ thể văn hóa. Tôi đã đi ngang dọc Quảng Ngãi, từ núi Ấn sông Trà đến bãi biển Sa Kỳ, lần theo dấu tích Bích Khê, thậm chí ra cả đảo Lý Sơn. Có thể nói, tôi đã phát hiện ra một Quảng Ngãi trong Quảng Ngãi mà tôi đã biết trước đây. Bởi thế, trước khi từ biệt núi Ấn sông Trà, tôi nói với anh Nguyễn Đăng Vũ, Phó giám đốc Sở Văn hóa – Thông tin:

– Nếu đọ di tích, nhất là di tích Chăm, với Quảng Nam và Bình Định, thì Quảng Ngãi chỉ có thua. Nhưng tôi thấy các anh rất giàu một loại di tích khác: đó là con người. Con người, nhất là người tài, để lại những giá trị văn hóa to lớn cho đất nước. Con người, cũng như những tượng đài văn hóa khác, dễ bị thời gian vùi lấp, nhất là khi ta nhìn bằng con mắt ý hệ, dễ bị biến thành những di tích, phế tích. Việc phục dựng một con người văn hóa khó hơn nhiều sự phục dựng những ngôi đền miếu. Nhưng chính con người Đọc tiếp »

Posted in 05. Tư liệu, Nguyễn Vỹ | Leave a Comment »