Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 129 Lượt

Archive for Tháng Chín 7th, 2007

Dấu chân qua trảng cỏ- thơ Thanh Thảo

Posted by NHD trên 07/09/2007

Dấu chân qua trảng cỏ

Buổi chiều qua trảng cỏ voi
Ngước nhìn mút mắt khoảng trời long lanh
Gió nghiêng ngả giữa màu xanh
Tiếng bầy chim két bỗng thành mênh mang

Lối mòn như sợi chỉ giăng
Còn in đậm đặc vô vàn dấu chân
Dấu chân ai đọc nên vần
Nên nào ai biết đi gần đi xa.
Cuộc đời trải mút mắt ta
Lối mòn nhỏ cũng dẫn ra chiến trường

Những người sốt rét đang cơn
Dấu chân bấm xuống đường trơn, có nhoè?…

Chiếc bòng con đựng những gì
Mà đi cuối đất mà đi cùng trời
Mang bao khát vọng con người
Dấu chân nho nhỏ không lời không tên

Thời gian như cỏ vượt lên
Lối mòn như sợi chỉ bền kéo qua
Ai đi gần ai đi xa
Những Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Thanh Thảo | 1 Comment »

Đàn Ghi-ta của Lorca- thơ Thanh Thảo

Posted by NHD trên 07/09/2007

Đàn Ghi-ta của Lorca
(Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn ghita F.G.Lorca)

những tiếng đàn bọt nước
Tây-ban-nha áo choàng đỏ gắt
li-la li-la li-la
đi lang thang về miền đơn độc
với vầng trăng chếnh choáng
trên yên ngựa mỏi mòn

Tây-ban-nha
hát nghêu ngao
bỗng kinh hoàng
áo choàng bê bết đỏ
Lorca bị điệu về bãi bắn
chàng đi như người mộng du

tiếng ghi-ta nâu
bầu trời cô gái ấy
tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy
tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan
tiếng ghi-ta ròng ròng
máu chảy

không ai chôn cất tiếng đàn
tiếng đàn Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, Thanh Thảo | 7 Comments »

Là Quảng- thơ Lê Ngọc Bửu

Posted by NHD trên 07/09/2007

LÀ QUẢNG

Là Quảng—em đi gót nhẹ nhàng
Lững lờ suối tóc xỏa Trà Giang
Dáng xưa còn đọng trong lòng cát
Thach Bích chiều nghiêng bước dịu dàng

Là Quảng—em về tỏa ánh mơ
Thông xanh Thiên Ấn uống trăng mờ
Bóng em tha thướt bên hàng liễu
Thoảng gió đa tình chạm rất tơ

Là Quảng—em ru thoáng ngọt ngào
Vi vu hò hẹn tiếng lòng trao
Theo chân phiêu lãng tình ươm đậm
Để mãi hồn thơ thắm dạt dào

Lê Ngọc Bửu

Posted in 01. Thơ, Lê Ngọc Bửu | Leave a Comment »

Phạm Hào

Posted by NHD trên 07/09/2007

Phạm Hào

Phạm Hào sinh ra và lớn lên tại thôn An Mỹ, xã Nghĩa Thắng, huyện Tư Nghĩa, Quảng Ngãi, nổi tiếng hiếu học và hay chữ một thời.

Tương truyền Phạm Hào thuở nhỏ nhà nghèo phải đi ở thuê, chăn trâu cho một bá hộ. Bá hộ có hai con trai làm thày đồ định tâm theo đường cử nghiệp. Trong những ngày đi ở, Phạm Hào rất tích cực trong việc trà nước, đèn dầu, điếu đóm cho hai thày đồ. Phạm Hào thường lân la học lỏm kinh sách thông qua các buổi trò chuyện văn chương giữa hai thày đồ. Phạm Hào nghe đâu nhớ đấy. Có lúc Phạm Hào đánh bạo nhờ thày giảng giải cho những câu chữ thánh hiền. Thấy Phạm Hào ham học, hai thày thương tình chỉ vẽ cho. Phạm Hào càng học càng sáng dạ.

Biết Phạm Hào có thiên tư, hai thày đồ cho gọi cha chàng đến, gợi ý đưa chàng về nhà cho ăn học. Ông bố từ chối vì nhà quá nghèo không thể chu cấp cho con ăn học nổi. Hai thày xin ý kiến cha cho ông bố Phạm Hào 4 sào ruộng cấy rẽ để lấy tiền lo cho Phạm Hào học hành.
Phạm Hào ngày đêm học tập, kinh sử thêm nhuần, xóm làng, phủ huyện nức tiếng khen. Tiếng đồn chàng Phạm Hào hay chữ đã đến tai các quan Giáo thụ – Đốc học. Chàng dự các kỳ thi ở trường phủ, trường tỉnh đều đỗ đầu.

Năm Đinh Dậu (1897), tức năm Thành Thái thứ 9, trường Bình Định mở khoa thi Hương, hai thày đồ con bá hộ cho gọi Phạm Hào đến gợi ý nên đi thi cùng họ. Phạm Hào thoái thác vì không có tiền lệ phí. Hai thày nghĩ ra một kế lưỡng toàn: Phạm Hào gánh đồ đoàn cho hai thày, tiền lệ phí , các thày chịu; đến trường, cả ba cùng vào thi. Phạm Hào đồng ý.

Kết quả kỳ thi, Phạm Hào đỗ thủ khoa; hai thày rủi ro đều thi hỏng. Hai thày nói đùa: Anh Hào đỗ thủ khoa, bỏ gánh cho chúng tôi”. Thủ khoa Hào lễ phép thưa: Đọc tiếp »

Posted in 05. Tư liệu, 15. Tác giả | 1 Comment »