Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 448,359 Lượt

Dấu chân qua trảng cỏ- thơ Thanh Thảo

Posted by NHD trên 07/09/2007

Dấu chân qua trảng cỏ

Buổi chiều qua trảng cỏ voi
Ngước nhìn mút mắt khoảng trời long lanh
Gió nghiêng ngả giữa màu xanh
Tiếng bầy chim két bỗng thành mênh mang

Lối mòn như sợi chỉ giăng
Còn in đậm đặc vô vàn dấu chân
Dấu chân ai đọc nên vần
Nên nào ai biết đi gần đi xa.
Cuộc đời trải mút mắt ta
Lối mòn nhỏ cũng dẫn ra chiến trường

Những người sốt rét đang cơn
Dấu chân bấm xuống đường trơn, có nhoè?…

Chiếc bòng con đựng những gì
Mà đi cuối đất mà đi cùng trời
Mang bao khát vọng con người
Dấu chân nho nhỏ không lời không tên

Thời gian như cỏ vượt lên
Lối mòn như sợi chỉ bền kéo qua
Ai đi gần ai đi xa
Những gì gợi lại chỉ là dấu chân.

Vùi trong trảng cỏ thời gian
Vẫn âm thầm trải mút tầm mắt ta
Vẫn đằm hơi ấm thiết tha
Cho người sau biết đường ra chiến trường…

Thanh Thảo

Advertisements

Một phản hồi to “Dấu chân qua trảng cỏ- thơ Thanh Thảo”

  1. LỐI CŨ NGANG ĐỒI

    Nắng rơi vàng nữa bên đồi
    Cỏ may vướng vít không lời mong manh
    Rung rinh lá khẽ đầu cành
    Tiếng cu gáy động mong manh chiều vàng

    Lối mòn rủ dạ đi hoang
    Mơ hồ muôn cỏ hoa ngàn dấu chân
    Hư hao rụng chẳng nên vần
    Thực hư nhân ảnh khi gần khi xa

    Một vòng trời đất bao la
    Quay về lối nhỏ nhạt nhòa đau thương
    Bao nhiêu niềm nỗi đoạn trường
    Nồi da xáo thịt mấy đường phân ly

    Cuồng mơ khát mộng những gì
    “mà đi cuối đất mà đi cùng trời”? ( * )
    Có mang nhân bản loài người?
    Ôi dấu chân nhỏ giữa trời không tên

    Nỗi buồn cỏ phủ lên trên
    Niềm đau lạc điệu đôi bên vỡ òa
    Ta nghe buồn động giang hà
    Nỗi đau còn lại chưa nhòa dấu chân

    Hai chiều in dấu thời gian
    Nhuộm cùng máu đỏ da vàng cỏ hoa
    Xin yêu khờ dại thiết tha
    Người sau xin chớ bày ra chiến trường …

    -Trương Vô Kiến
    9.5.2012

    Tái bút: ( * ) một câu thơ của Thanh Thảo.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: