Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 993 Lượt

Archive for Tháng Chín 18th, 2007

DUY TÂN- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

DUY TÂN

Ðường kiến trúc nhịp nhàng theo điệu mới
Của lời thơ lóng đẹp. Hạt châu trong.
Hạt châu trong ngời nhỏ giọt vô lòng
Tràn âm hưởng như chiều thu sóng nắng.
Trong vòm xanh. Màu cưới màu, bình lặng,
Gây phương phi: chiếu sáng ngả sang mờ
Vì hình dung những sắc mát, non, tơ,
Như mặt trời mọc qua khóm liễu, một
Hoàng hôn. Ôi đàn môi, chim báu tới:
Chữ biến hình ảnh mới, lúc trong ngâm
Chữ điêu khắc, tỉa nghệ thuật sầu câm,
Ðầy thẩm mỹ như một pho thần tượng.
Lúc trong ngâm, giữa kho vàng mộng tưởng,
Múa song song khiêu vũ dưới đêm hồng
(Những con cừu tim trẻ mướt như lông
Nên da thịt lên làn sa lụa mỏng,
Mỗi con cừu bốc lên men hy vọng…)
Thơ nhịp nhàng ý nhị nhịp theo thơ.
Tôi cắn vào trái bổ vỏ xanh mơ
Tìm chất quý thơm tinh mùi khoái lạc
Bằng hơi mộng, trong hàm răng, tản mác
Mộng ?
Thiên tài ?
Trên hỗn độn khỏa thân
Ðẹp tỷ mỷ, hỡi rung động truyền thần
Ròng âm nhạc của lòng trai ấp mái
Người họa điệu với thiên nhiên, ân ái
Buồn, và xanh trờị (Tôi trôi với bờ
Êm biếc — khóc với thu: lời úa ngô
Vàng… khi cách biệt — giữa hồn xây mộ –
Tình hôm qua — dài hôm nay thương nhớ,
Im lặng nhìn bông ý, lặng lờ lên
Những dáng hình thanh khi’…) Giữa mông mênh,
Ðường nhiếp ảnh, sắc khua màu — Tiếng thở
Hỡi hội họa, đến muôn đời nức nÒ
Ta nhịp nhàng ý nhị nhịp theo Ta
Lời nối lời bố thí lộc tinh hoa
Của âm điệu, mơ màng run lẩy bẩy
Một hỗn hợp đẹp xô bồ say dậy
Bằng cảm tình, bằng hình ảnh yêu thương
Và mới mẻ — trên viễn cổ Ðông phương !
(Ai có nghe sức tiềm tàng bí mật ?)
Thơ lõa thể ! — Giai nhân tuần trăng mật,
Nữ thần ơi ! Ta nô lệ bên người !
…..
Bích Khê

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

ĐỒ MI HOA- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

ĐỒ MI HOA

Lòng nao nức như hương trầm mới dậy:
Gió tâm tư say chúi nửa lừng mơ…
Ðêm kim sa hay sao mà run rẩy ? –
Không khí men, trăng liễu mướt đường tơ.
Ðây một đóa đồ mi, — ta đón lấy,
Ấp hồn hoa… đem giặt giữa bài thơ.
Ðài nộn nhụy hóa nguồn trinh tinh khiết
Ướp một làn hương rượu quyện lâng lâng;
Tràng cánh trắng biến ra da thịt tuyết,
Một tiên nương mừa tựa một giai nhân,
Ngửng đôi mắt chứa mùa xuân phẩm tiết,
Giữa bài thơ… đưa vẳng tiếng ngân ngân.
Ôi sắc đẹp ! anh hoa dồn vũ trụ !
Phẩm tràng sinh ! tinh chất khí âm dương !
Mi làm long phím lòng muôn trinh nữ;
Muôn tài hoa nghiêng trước vẻ thiên hương.
Mi rớt ngọc cho vang muôn tình tứ;
Mi nhả sâm ngọt lịm vạn sầu thương.
Giai nhân đi trong chiêm bao ẻo lả
Ðể lời ca gợn sóng khí hoa men;
Tay búp sen kẻ lên vàng óng ả
Những đường thêu kim tuyến rúng đêm huyền.
– Ngừng hơi tho+?… ta nép trong bóng lá
Ðể vần thơ theo nhịp điệu thuyền quyên.
Ta những muốn sầu thương thôi biểu lộ
– Sắc trong màu, màu trong sắc; hân hoan…
Ta những muốn mùa đông nhường lại cho^~.
– Nhạc gầy hương, hương gầy nhạc; lan man…
Ta những muốn màn đen về cõi mộ
– Cả không gian là bể sáng tràn lan…
Rồi sắc đẹp hiện ra trong chính phẩm
Linh thiêng như mây nước đỉnh Nga My !
Và muôn hồn hoa lên vì say ngấm.
Và muôn lòng phát tiết cả uy nghi;
– Ðêm nầy đây ngời ngọc ngà sa gấm
Sắc đẹp vừa hiện giữa đóa đồ mi.
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

SỌ NGƯỜI- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

SỌ NGƯỜI

Ôi khối mộng của hồn thơ chếnh choáng !
Ôi buồng xuân hơ hớ cánh đào sương !
Ôi bình vàng ! ôi chén ngọc đầy hương !
Ôi hồ nguyệt đọng nhiều trăng lấp loáng !
Ôi thần tình ! người chứa một trời thương.
Người yên tịnh nhưng người đi muôn dặm
Máy thu thanh hòa âm nhạc thơm tho !
Miệng yêu kiều mơn ánh sáng say no !
Nguồn trinh tiết gây hồng tươi xanh thắm !
Bầu sữa người êm mát vạn sầu lo.
Một đêm vàng — một đêm vàng âm điệu
Ðầy nhựa thơm, xanh mịt ngàn phi lau
Mộng ngời lên bay đến một bến tàu –
Biển ngọc bích, thuyền buồm say sóng dịu;
Hương ngọt ngào, ánh sáng chớp mau mau.
Hương say người như say men tình ái,
Kề ngực trăng người mớm vị say sưa.
Người chưa say vì hương vị chưa bưa:
Dìm trăng xuống một vùng trăng nước giãi
Và xóa lên… diêu động bóng ngàn xưa.
…Hoa thần bí vấn vương hồn ngọc nữ;
Ðộng đào nguyên chấp chóa ánh lưu ly;
Ô ! sắc phàm trên bộ mặt từ bi;
Ô ! tiên nương trong tình xuân đầy ứ;
– Một u sầu dìu dịu của cung phi.
Ôi ! Sọ người ! Sọ người ! — Gương phép tắc.
– Ngọc Kiều ơi ! ghé lại ngắm dung nhan.
Ngọc Kiều ơi ta chợp lấy tim nàng,
Tim nàng bằng đá, tim nàng bằng sắt.
Ngọc Kiều ơi ! hơi độc sắp tràn lan !
Người ngất ngư — Chết trong muôn thế kỷ !
Chạy điên rợ đứng sựng giữa xương ma.
Người là ai ? Người có phải là ta ?
…………………………
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

MỘNG- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

MỘNG

Ồ ! Mộng đêm thu, mây vút xa,
Say sưa lộ sắc cạnh Ðào Hoa:
A ta ! Lý Bạch ! hồn ba lệ !
Rượu nốc vào: rung khúc đập ca…
Mộng trắng phau phau, vót cung nga:
Xuân Hương ! người ngọc, máu say ngà !
Nhấn dây tơ loạn, — buồn lơi lả
Ðờn phất hương trăng, nẩy điệu ra…
Muôn dặm sông Ngân, con mộng lớn,
Ô ! là đài điện ánh trân châu…
Có người thi sĩ nhặt hoa rụng.
Những cánh đau thương sắp mặt lầu !
……………………………………….
Cỏ thơm lay nguyệt thu như mướt
Ðùa mộng mơ bên suối ngọc tuyền;
Trên bờ ai chết khô ra xác ?
Ðây Ngọc Kiều đây !
Trinh tiết nguyên.
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

TRANH LÕA THỂ- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

TRANH LÕA THỂ

Dáng tầm xuân uốn trong tranh Tố Nữ,
Ô tiên nương ! nàng lại ngự nơi nầy ?
Nàng ở mô ? Xiêm áo bỏ đâu đây ?
Ðến triển lãm cả tấm thân kiều diễm.
Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm ?
Nàng là hương hay nhan sắc lên hương ?
Mắt ngời châu rung ánh sóng nghê thường;
Lệ tích lại sắp tuôn hàng đũa ngọc.
Ðêm u huyền ngủ mơ trên mái tóc.
Vài chút trăng say đọng ở làn môi.
Hai vú nàng ! hai vú nàng ! chao ôi !
Cho tôi nút một dòng sâm ngọt lộng.
Ôi lồ lộ một tòa hoa nghiêm động !
Tôi run run hãm lại cánh hồn si…
Ồ hai tay rơi chén ngọc lưu ly;
Ồ hai chân nở màu sen ẻo lả;
Cho tôi nàng ! cho tôi nàng ! tất ca?…
Tôi miên man uống lại mộng quỳnh dao
Cho đê mê, chới với, hồn lên cao,
– Một tinh cầu sẽ tan ra biển lệ.
Tiên nương hỡi ! nàng sống trên thế hệ,
Bóng thời gian phải quỵ dưới chân nàng –
Xuân muôn đời di dưỡng giữa vùng tang !
Gương phép tắc suốt soi ngàn mộng ảnh !
Cớ làm sao nâng niu bầu giá lạnh,
Ấp tranh người, lơ đãng ngắm thi nhân ?
Hay nàng nhớ nhung các phượng đền lân ?
Hay nàng ước mơ tình trong trắng ngọc ?
Ôi ! nàng ôi ! Làm sao nàng chẳng khóc
Người thi nhân, vẻ đẹp của khiêu dâm –
Trăng thanh tịnh còn lóng trong thơ câm,
Nhạc vô minh hằng sôi trên nét chữ ?
Ôi ! Nàng ôi ! thốt lên, lời ngọc nữ,
Lời trân châu rúng cả phiếm lòng tôi…
Ngọc Kiều ! Ngọc Kiều ! Ðến cặp song đôi
Cho tôi đọ vẽ hương trời sắc nước;
Vẽ huyền diệu ứ men say lướt mướt;
Vẽ yêu tinh dồn giận thấu vô gan;
Ta thiếp đi — trong một phút mê loàn
Xuống muôn đợt rồi bay lên tột bực…
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

NGHÊ THƯỜNG- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

NGHÊ THƯỜNG

Ô trời hôm nay sao mà xanh !
Ngọc trăng xây vàng trên muôn cành,
Nhung mây tê ngời sao kim cương,
Dạ lan tê ngời say men hương;
Lầu ai ánh gì như lưu ly ?
Nụ cười ai trắng như hoa lê ?
Thủy tinh ai để lòng gương hồ ?
Không gian xa cừ hay san hô ?
Ðêm ôm hồn tôi chơi phiêu diêu
Bắt gặp nàng thơ diện yêu kiều;
Man mác cho nên nhớ chị Hằng:
Hai tôi nhịp nhàng lên cung trăng…
Ồ là ngọc thạch hay trân châu ?
Mã não hay là hổ phách đây ?
– Cung thiềm vắt vẻo cài lên mây,
Tiên nữ ra chào, tình ngây ngây…
Nầy ! muôn ngọc nữ ngớp y thường
Tóc quyện bay mùi tô hợp hương –
Uốn mình say lượn sóng xiêm nghê;
Khúc Phụng cầu hoàng sôi đê mê…
Diễm lệ, Hằng Nga bước xuống đền:
Ðiệu ca thần diệu vẳng đưa lên…
– Chúng tôi lạc giữa mộng như ngà
Ngỡ vướng vào muôn tơ lụa sa…
… Hai tôi vừa ghé bến sông Ngân:
Ô ! nàng Xuân Hương ngực để trần
Ngâm bài “Vấn nguyệt” tiếng trong ngần
Nhìn xuống nhân gian cười như điên.
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

HOÀNG HOA- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

HOÀNG HOA

Lam nhung ô ! màu lưng chừng trời;
Xanh nhung ô ! Màu phơi nơi nơi.
Vàng phai nằm im ôm non gầy;
Chim yên neo mình ôm xương cây.
Ðây mùa Hoàng hoa, mùa Hoàng hoa:
Ðông nam mây đùn nơi thành xa…
Oanh già theo quyên quên tin chàng !
Ðào theo phù dung: thư không sang !
Ngàn khơi, ngàn khơi, ta, ngàn khơi:
Làn trăng theo chàng qua muôn nơi;
Theo chàng ta làm con chim uyên;
Làn mây theo chàng bên nhung yên.
Chàng ơi! hồn say trong mơ màng,
– Hồn ta ? hay là hồn tình lang ?
Non Yên tên bay ngang muôn đầu…
Thâm khuê oan gì giam xuân sâu ?
– Ai xây bờ xanh trên xương người ?!
Ai xây mồ hoa chôn đời tươi ?!
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

HIỆN HÌNH- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

HIỆN HÌNH

Gió thiệt đa tình hôn mặt hoa,
Thơm tho mùi thịt bắt say ngà !
Gió đi chới với trong khung trắng
Lộ nửa vần thơ, nửa điệu ca.
Tôi ráp lại xem. Ồ ! sự lạ !
Một người thiếu nữ hiện trong trăng.
Khăn hồng chùi lệ ngấn đôi mắt;
Da thịt phô bầy ý tuyết băng.
Nường hé môi ra. Bay điệu nhạc
Mắt như xuân mà ngọt tợ hương:
Ôi sao là khúc Ba sinh lụy
Rào rạt như đầy nỗi cảm thương !
Tiếng ngọc, màu trăng quấn quít nường
Phút giây người bộ mỏng như sương.
– Nường tan ra nhạc ? — Tan ra nhạc !
Khung trắng trời mây trắng lạ thường !
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

NHẠC- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

NHẠC

Ô ! nắng vàng thơm… rung rinh điệu ngọc,
Những cánh hồng đơm, — những cánh hồng đơm
Nhẹ nhàng, nhịp nhàng thở đều trong sương;
Màu trăng không gian như gờn gợn sóng.
Từ ở phương mô nhạn mang thơ về,
Ðàn thơ cơ hồ lên cung âm điệu.
Ðây giây trinh bạch khóc mướt trong mơ;
Ðây hồn ngọc thạch xanh xao như tờ ?
Ồ côi lầu mây ánh gì kim cương,
Áo nàng thơ ngây nao nao nghê thường.
Thơ bay ! thơ bay vô bàn tay ngà,
Thơ ngà ngà say ! thơ ngà ngà say !
Nàng ơi ! đừng động… có nhạc trong giây,
Nhạc gây hoa mộng, nhạc ngát trong mây;
Nhạc lên cung hường, nhạc vô đào động,
Ô nàng tiên nương ! — hớp nhạc đầy hương.
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

TỲ BÀ- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 18/09/2007

TỲ BÀ

Nàng ơi ! Tay đêm đang giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tay êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam phơi màu thu muôn nơi
Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi ! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê
Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
Cây đàn yêu đương run trong mơ
Hồn về trên môi kêu: em ơi
Thuyền hồn không đi lên chơi vơi
Tôi qua tìm nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Ðâu tìm Ðào Nguyên cho xa xôi
Ðào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Ðêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô ! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi ! vàng rơi: Thu mênh mông
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

VÔ ĐỀ 2- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

VÔ ĐỀ 2

Chiều nay hết gạo nấu
Vẫn Trời đẹp trăng mờ
Con tôi nhịn đói rồi đi ngủ
Còn tôi ngồi viết mấy vần thơ.

Lê Vinh Thiều

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | 1 Comment »

VÔ ĐỀ 3- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

VÔ ĐỀ 3

Đến em nhiều lần nhưng chẳng gặp
Em chưa về chứ không là biền biệt.
Trời sắp sửa sang xuân
Và chân chưa mỏi mệt
Nên còn đi còn lại nhiều lần.
Còn tình duyên thì còn những bâng khuâng
Còn đôi lứa, còn thương còn nhớ
Còn tiểu thuyết vì còn tình dang dở
Còn thi ca vì còn lệ đêm mưa.
Em nhớ nghe tiếng chim lạ sang mùa
Kẻo hoa nở không có người đón đợi.

Chuyện tuy cũ nhưng tình còn rất mới
Em giữ dùm lưu luyến buổi đầu tiên.

Lê Vinh Thiều

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

NHẬN RA EM- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

NHẬN RA EM

Tôi choàng dậy giữa bóng đêm dày đặc
Nhận ra em, người phụ tình số một.
Đường đến Đào nguyên em lạc lối rồi
Đường vào Thiên thu sương khói rất chơi vơi.

Em ngồi đó với buồn trong mắt đục
Em ngồi đó với thấp hèn trần tục
Hoảng hốt điên cuồng ngờ vực lo âu
Mất linh hồn nên mắt cả mai sau.

Thôi em đi nhặt lại cánh hoa đào
Cài kỷ niệm vào khung tình dĩ vãng.

Tôi trở về với những vùng trời xanh thẳm
Không khí rất trong và tình người rất đậm
Nắng xuân vờn trên những cánh đồng xanh
Thật phì nhiêu và bụng dạ thật lành.

Tôi làm thơ vui với tuổi hai mươi
Đàn én mùa xuân chao lượn lưng trời
Cùng con chuồn chuồn đậu nghiêng ngọn cỏ
Tỉ tê ân tình cùng con kiến gió
Vào với quê hương, vui với bạn bầy

Bằng cánh thiên thần sông núi cũng tung bay.

Lê Vinh Thiều
1985

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

THÔI HẾT- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

THÔI HẾT

Đi tìm xuân biếc trên cành vắng
Tôi gặp đìu hiu tận lá đầu
Thôi hết, rồi đây năm tháng lạnh
Rồi đây năm tháng ngã về đâu.

Lê Vinh Thiều
Long Phụng, 1952

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | 1 Comment »

VÔ ĐỀ 4- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

VÔ ĐỀ 4

Cứ thế nầy
Mầm non rồi chẳng mọc.
Cứ thế nầy
Tình yêu sẽ trở thành tiếng khóc.
Và, em ơi !
Em sẽ mãi mãi xa tôi
Rôì mai đây ai tiếp nối cuộc đời ?
Người ra đi đau một nỗi trùng khơi
Nắng sớm, mưa chiều . . .buồn biết mấy ?
Nhưng em ơi
Sông núi tuy hắt hiu làm vậy
Với đất trời TA vẫn hẹn yêu nhau
Nên dù gì ta cũng chẳng xa nhau
Sau buổi bình minh, mặt trời sẽ mọc
Ở quê hương nầy tình yêu không thể trở thành tiếng khóc.
Như thế em có buồn nữa hay không ?

Thư viết ngàn trang
Tình chưa nói hết
Đi vạn dặm đường chân chưa mỏi mệt
Nước mắt ngàn đêm chưa nhão một tâm hồn.

Lê Vinh Thiều
1983

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

MƯỜI NĂM LÀ MÃI MÃI ĐAU BUỒN- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

MƯỜI NĂM LÀ MÃI MÃI ĐAU BUỒN

Mười năm trước tôi thương cô gái ấy
Mười năm sau tôi mới thấy nàng buồn.
Suốt mười năm dài một khoảng cô đơn
Nắng dập mưa vùi cằn mái tóc
Gió ngã trăng nghiêng nhiều khổ nhọc
Gây tội tình cho hai đứa vô can . . .
Nên mười năm là mãi mãi đau buồn . . .

Lê Vinh Thiều
Saigon 1958

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

TÔI LÀ GÌ ĐÂY?- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

TÔI LÀ GÌ ĐÂY?

Tôi là cái gì đây ?
Tôi có là gì đâu có
Mà nắng mùa đông ửng hồng trên bầu trời xoan đỏ
Cô gái sắp sang xuân đi trang điểm cuộc đời chung
Tôi là cái gì đây
Mà chén rượu tao phùng
Bè bạn anh em mặn tình quá khứ.
Đã quá lâu rồi gió núi Nùng mây sông Nhị
Không còn duyên dáng đất phù sa.More…
Cài tóc một bông hồng
Và họp lại những tài hoa
Từ nhiều phía để sum vầy lửa đỏ
Em sẽ về từ mênh mông biển gió
Dáng kiều thơ làm ngợp giấc chiêm bao.
Rồi xuân sang màu má đẹp hoa đào
Tài tử giai nhân phải lòng nhau buổi ấy
Giữa Trời đất thề trước sao sau vậy
Chẳng ôm đàn bước lệch xuống thuyền ai

Lê Vinh Thiều

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

HOA ĐẬU- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

HOA ĐẬU

Đợi chờ đã tím giàn hoa đậu
Chờ đợi mười năm chẳng thấy gì
Riêng gió quê nhà hiu hắt quá
Và tình đô hội nắng nghiêng mi.
Chờ đợi mười năm sao vẫn chớp
Trăng thề nửa mảnh vẫn chênh chênh
Bút đã mười năm dầm mực lạnh
Mình thương rồi lại tự thương mình.
Hoa lá mười năm xao xuyến rụng
Con chim vườn cũ vẫn kêu thương
Gió về bờ giậu bâng khuâng quá
Chẳng tiển đưa mà cũng vấn vương.
Nhà ai đọng khói hoàng hôn xám
Giọng hát hoàng hôn lại não nề
Giàn đậu từ lâu hoa nở tím
Ruộng đồng nhàn nhạt bóng trăng quê.
Từ tiển quan san người dạo ấy
Và rồi lại đến chuyện quan san
Nhớ xưa từng hát câu thơ cũ:
Tháng ba,sương muối,đậu lên giàn…
Bây giờ hoa đậu màu thôi tím
Đã héo mười năm trên tóc xanh
Đã quá mười năm tay vẫn trắng
Bài thơ thân thế viết chưa thành.

Lê Vinh Thiều
Sàigòn 1957

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

TÔI CÒN EM?- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

TÔI CÒN EM?

Tôi đi trong thành phố nhỏ
Sao như đi vào mông mênh
Tôi gọi tôi rồi tôi gọi em
Con bướm ngày xưa cánh buồn bay mất
Còn đây : Hư ảo cuộc đời.
Có con chim vàng bé nhỏ
Bay vào bối rối lòng tôi
Giòng tháng năm bỗng vô cùng thương nhớ
Tôi còn em hay cũng mất em rồi?
Có phải em mắt sầu sa mạc
Chưa in một dấu lạc đà
Tôi đứng bên ngoài gọi vào vô vọng
Lời gọi kêu thành bản tình ca.
Âm thanh buồn vươn lên ánh mắt
Thành phố đêm run rẩy ánh đèn
Tôi tìm hướng em sao trời vụt tắt
Em đâu rồi ? Thành phố bỗng không quen.
Trong ly rượu đầy bóng ai chếnh choáng
Tiếng ai nói cười thoang thoảng xa xôi
Đêm tối mông lung ngàn sao hun hút
Tôi còn em hay cũng mất em rồi?

Lê Vinh Thiều
Quảng Ngãi 1964

Nguồn: nghiathuc.com

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

VÔ ĐỀ 1- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

VÔ ĐỀ 1

Tôi đưa hai tay để đầu hàng cuộc sống
Hay để chào vĩnh biệt những ngày qua
Chào mặt trời và chào những bông hoa
Đang đu đưa trên cành xuân mới chớm.
Có những con người rất lớn
Nghe tiếng chim mà biết được lòng trời
Nhận diện anh em qua chén rượu khuyên mời
Qua câu hát đầu mây cuối gió
Ghi vàng đá giữa trăm thương nghìn khó
Lời hẹn cùng em vẫn thắm một bông hồng
Trên đỉnh đồi cao ngoảnh mặt về đông
Trên núi gió sông mưa viết tình ca tuổi trẻ.
Rồi gởi cho em một bầu rất nhẹ
Có bướm nhớ hoa thương
Kèm theo thư là bản chép khúc Hồ trường
Em nhận được,nhớ về,kẻo mất công
nay chờ mai đợi
SỐ 2 :
Tôi không cười cũng như em không khóc
mặt trời lên và cỏ cây vẫn mọc
Chúng mình nào có ra gì.
Tôi sai chỉ một lần đi
mà tan tành sự nghiệp
Em chông chênh những bước cao, bước thấp
mà son phấn long đong
. . .
Bây giờ đang độ sang Xuân
Mai rụng lá và mây trời chớm đẹp
Tôi thương em bằng tâm hồn chưa rã mục
Tình làm đau, thương nhớ lại làm buồn.
Tôi vẫn đề thơ cho những đóa hoa hồng
Vẫn rót rượu cho những người bạn mới
Men rất nồng,và lòng người rất tội
Những bước chân quanh,quanh mãi để tìm nhau
Cuộc đời tròn ,tròn vạnh chuyện thương đau.
Em lầm lũi đi bừa vào bóng tối
Tôi uống rượu để quên đầu quên cuối
Quên chúng mình và quên cả cuộc đời luôn

Lê Vinh Thiều
Cuối 1984

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »