Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 129 Lượt

Archive for Tháng Chín 19th, 2007

SÁCH- bài phiếm của Song Thao

Posted by NHD trên 19/09/2007

SÁCH

Quý sách nhất chắc là ông… Trần Quý Sách. Là ai vậy? Đó là tên khai sinh của nhà văn Trần Hoài Thư. Quý Sách, Hoài Thư, một bên thuần Nôm, một bên Hán Việt, bên nào cũng… quý sách! Mà Trần Hoài Thư quý sách thật. Chẳng thế mà ông cứ rỉ rả mỗi hai tháng lại ra một tập Thư Quán Bản Thảo, một tập san quy tụ nhiều cây viết cũ cũng như mới. Đó là không kể còn lai rai xuất bản sách của mình cũng như sách của bạn bè. Thư Quán Bản Thảo không có quảng cáo, không bán. Cứ xuất bản khơi khơi, gửi cho bạn bè như một món quà văn nghệ. Món quà này rất quý vì nó là thứ… homemade. Trần Hoài Thư sắm sửa máy móc, cặm cụi học hỏi đến mức có thể hoàn tất một cuốn sách ngay tại nhà. Layout, in, đóng, cắt một cách hoàn chỉnh. Tay nghề của anh ngày càng cao, cao đến độ anh đã tự hào là sách in chơi đẹp hơn in thật!

Một người quý sách khác là ông Nguyễn Hùng Trương. Chắc nhiều người không biết cái tên Nguyễn Hùng Trương nhưng đã là dân Saigon thì ai cũng phải biết tới cái tên Khai Trí. Biết đã đành, dân Saigon chúng ta chắc chắn đã phải đặt chân vào nhà sách lớn vào bậc nhất này. Từ ngày nhà sách còn là một căn phố trên đường Lê Lợi tới khi nó phình ra hai căn phố rồi leo lên tới nhiều tầng lầu, lúc nào chúng ta cũng bắt gặp cái dáng người cao cao của ông chủ nhà sách Nguyễn Hùng Trương lẫn lộn trong một rừng sách. Ông bán sách nhưng là người có lòng với sách. Từ khi còn là một học sinh. Mỗi sáng được mẹ cho 2 xu ăn sáng. Ông dùng 2 xu này để điểm tâm bằng… báo! Lớn hơn một chút, ông được lên Saigon theo học trường Petrus Ký. Cứ mỗi cuối tuần ông đạp chiếc xe đạp cũ về thăm nhà ở Thủ Đức, sáng thứ hai trở lại thành phố với món tiền mẹ cho đủ ăn sáng cả tuần. Chỉ ngay chiều Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

Cũng Thế Thôi- thơ Nguyễn Vỹ

Posted by NHD trên 19/09/2007

Cũng Thế Thôi

Lắm lúc tôi buồn tôi bảo tôi:
Nói làm chi nhỉ ? Phí lời thôi
Kệ thay thời thế, thời là thế
Trống ngược kèn xuôi cũng thế thôi!

Tả hữu xun xoe, dở lắm mòi
Cũng người xuống chó, kẻ lên voi!
Cũng phường lòi tói năm ba tự
Múa mép rùm beng, cũng thế thôi!

Bán lợn nuôi danh, chật chợ trời
Rộn ràng hôm sớm bóng ma trơi
Say sưa ngất nghểu ngày tan chợ
Phủ áo ra về cũng thế thôi!

Cứ điếc, cứ câm, cứ mặc đời
Mặc thời mặc thế, để buôn trôi
Mặc người khôn dại, còn hay mất
Ai mất, ai còn, cũng thế thôi

Nguyễn Vỹ

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Vỹ | 1 Comment »

Sương rơi- thơ Nguyễn Vỹ

Posted by NHD trên 19/09/2007

Sương rơi

Sương rơi
Nặng trĩu
Trên cành
Dương liễu …
Nhưng hơi
Gió bấc
Lạnh lùng
Hắt hiu
Thấm vào
Em ơi
Trong lòng
Hạt sương
Thành một
Vết thương
Rồi hạt
Sương trong
Tan tác
Trong lòng
Tả tơi
Em ơi !
Từng giọt
Thánh thót
Từng giọt
Điêu tàn
Trên nấm
Mồ hoang !…
Rơi sương
Cành dương
Liễu ngã
Gió mưa
Tơi tả
Từng giọt,
Từng giọt.
Tơi bời
Mưa rơi,
Gió rơi,
Lá rơi,
Em ơi !

Nguyễn Vỹ

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Vỹ | Leave a Comment »

Gửi Trương Tửu- thơ Nguyễn Vỹ

Posted by NHD trên 19/09/2007

Gửi Trương Tửu

Nay ta thèm rượu nhớ mong ai…
Một mình nhấp nhém, chẳng buồn say!
Trước kia hai thằng hết một nậm,
Trò truyện dong dài, mặt đỏ sẫm,
Nay một mình ta một be con.
Cạn rượu rồi thơ mới véo von!

Dạo ấy chúng mình nghèo xơ xác,
Mà vẫn coi tiền như cỏ rác.
Kiếm được đồng nào đem tiêu hoang,
Rủ nhau chè chén nói huênh hoang.
Xáo lộn văn chương với chả cá,
Chửi Ðông, chửi Tây, chửi tất cả,
Rồi ngủ một đêm mộng với mê .
Sáng dậy nhìn nhau cười hê hê!

Bây giờ thời thế vẫn thấy khó,
Nhà văn An-nam khổ như chó!
Mỗi lần cầm bút viết văn chương,
Nhìn đàn chó đói gặm trơ xương
Rồi nhìn chúng mình hì hục viết
Suốt mấy năm trời kiết vẫn kiết,
Mà thương cho tôi, thương cho anh
Ðã rụng bao nhiêu mái tóc xanh.
Bao giờ chúng mình thật ngất ngưởng?
Tôi làm Trạng-Nguyên anh Tể-Tướng,
Rồi anh bên Võ tôi bên Văn,
Múa bút tung gươm hả một phen?
Cho bõ căm hờn cái xã hội
Mà anh thường kêu mục, nát, thối?
Cho người làm ruộng, kẻ làm công.
Ðều được an vui hớn hở lòng?
Bây giờ chúng mình gạch một chữ
Làm cho đảo điên pho Lịch-sử!
Làm cho bốn mươi thế kỷ xưa
Hất mồ nhổm dậy cười say xưa
Ðể xem hai chàng trai quắc thước
Quét sạch quân thù trên Ðất Nước ?
Ðể cho toàn thể dân Việt Nam
Ðều được Tự-do muôn muôn năm?
Ðể cho muôn muôn đời dân tộc
Hết đói rét, lầm than tang tóc?
Chứ như bây giờ là trò chơi!
Làm báo làm bung chán mớ đời!
Anh đi che tàn một lũ ngốc
Triết lý con cừu, văn chương cóc!
Còn tôi bưng thúng theo đàn bà,
Ra chợ bán văn ngày tháng qua!
Cho nên tôi buồn không biết mấy!
Ðời còn nhố nhăng, ta chịu vậy!
Ngồi buồn lấy rượu uống say sưa,
Bực chí, thành say mấy cũng vừa.
Mẹ cha cái kiếp làm thi sĩ!
Chơi nước cờ cao gặp vận bĩ
Rồi đâm ra điên, đâm vẩn vơ,
Rốt cuộc chỉ còn… mộng với mơ!

Nguyễn Vỹ
(Viết rồi hãy còn say)

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Vỹ | Leave a Comment »

XUẤT HÀNH- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

XUẤT HÀNH

Nếu em là hướng Nam
Còn anh là hướng Bắc
Thì cứ nhằm tuổi em
Mình xuất hành cho chắc.

Em vào chùa lễ Phật
Cầu chồng con bình an
Anh bỗng cay tròng mắt
Phải đâu vì khói nhang!

Đời giờ hơn mơ tưởng
Con cái đã trưởng thành
Nên nếu cần chọn hướng
Anh mãi cùng hướng em…

Hoàng Trần
Mùng một Tết Nhâm Ngọ, 2002

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

DÃ QUỲ – EM/ thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

DÃ QUỲ – EM

Mùa đông cao nguyên
Cỏ cây cuộn rúc
Em hồn nhiên
Vũ điệu bên đường.

Chiều nhấp nhô
Thuỷ mặc
Bỗng rực sắc vàng
Giai điệu Trịnh.

Đất ba-dan bừng xanh
Đồi thung nhộn nhịp
Em rỡ ràng
Khai hội ngàn hoa.

Anh nhớ núi quay về
Gió đại ngàn vi vút
Nếu không em
Lạnh biết chừng nào!

Hoàng Trần
Tây Nguyên, đông 2005

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

ĐÊM CÂM- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

ĐÊM CÂM

Nửa đời tàu chạy về không
đêm nghe còi vọng xé lồng ngực đau
làm chi cho úa mái đầu
làm chi cho bạc những màu tình xuân
tàu về lầm lũi đêm câm
những toa đời rỗng đỗ thầm bến trăng
mênh mang trời đất mênh mang
bóng in bóng, ngọn cỏ vàng gió lay
không gian lắng tiếng thở dài
mà lòng như thể rụng đầy sao sao ….

Hoàng Trần
Sài Gòn, 02/01/1978

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

LẺ SẦU- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

LẺ SẦU
Chút kỷ niệm với L.M.Th.

Thôi về nghe gió ru đêm
nghe cây tiễn lá nghe chim giã bầy
nghe tình chợt mỏi cánh bay
nghe trong mơ huyễn lời ai nghẹn ngào
nghe trùng dương gọi đồi cao
nghe ra hiu quạnh nghe vào quạnh hiu
nghe từng kỉ niệm chắt chiu
nghe trong da thịt ẩn nhiều vết thương
nghe gai ốc mọc sởn hồn
nghe quanh nghe quẩn mưa dồn quẩn quanh ….

Hoàng Trần
Pleiku, 1973

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

VĨ KHÚC- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

VĨ KHÚC

Thế rồi hai chúng mình tan vào nhau
Mỗi nhau thôi, chẳng còn ai khác
Tóc anh dù điểm bạc
Vẫn rộn ràng trẻ trai.

*
Ngày dài hơn, đêm dài hơn
Mong chờ khắc khoải
Em đâu còn vụng dại
Vẫn say như tình đầu.

*
Và rồi chúng mình mãi là của nhau
Của nhau thôi
Ánh mắt
Bờ môi
Vòng tay cuống quýt…

*
Giấc mơ có là cõi thực
Sao đời lại hóa chiêm bao?

*
Mai
Anh phương xa
Đôi ta không hề cách biệt
Đừng khóc nữa
Em
Trời đang mưa…

Hoàng Trần
Đà Lạt – Bình Phước, 6 – 2004

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

MIỀN XANH- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

MIỀN XANH

Thân tặng các bạn học viên
Lớp Đại học Khoa học Nhân văn –
ĐH. Sư phạm TP. HCM tai Lâm Đồng

Mây vầy quanh đỉnh Lang Bian
Tựa người phố núi quàng khăn đợi người

Tôi về phượng tím bừng tươi
Hồ Xuân Hương lại bóng soi Đồi Cù
Vẫn rừng thông khúc lãng du
Vẫn bờ vai đẫm sương mù dốc quen

Nồng nàn ánh mắt miền xanh
Ửng đôi gò má cho tròng trành ai
Giá mà đừng phải chia tay
Qua Prenn, với những ngày không em…

Hoàng Trần
Đà Lạt, 2000

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

THƠ TÌNH TRÊN CÁT- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

THƠ TÌNH TRÊN CÁT

Đừng lặng nữa, lòng anh đang dậy sóng
Biển xanh ơi, anh những muốn xa bờ
Chưa hụp lặn giữa khơi tình sâu rộng
Đã hiểu gì về biển cả đâu, em!

Biển mông mênh. Và em cũng mông mênh
Nên bỗng sợ bước chân mình hụt hẫng
Đã quen tắm nửa đời nơi bãi cạn
Biển xanh ơi, anh chẳng dám xa bờ !

Chỉ dám gửi bài thơ này lên cát
Nhờ sóng vọng về một chút hồi âm
Anh dù mãi nơi cùng trời cuối đất
Vẫn có em như thể ở bên mình …

Hoàng Trần
Nha Trang, 03/7/1993

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

GIÃI BÀY- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

GIÃI BÀY

Thưa em, tôi có mối tình
như sương, chỉ sợ lúc bình minh lên
dặn lòng dù nhớ dù quên
hoa kia mới hé đừng nên tơ màng.

Thưa, tôi như thể chim ngàn
em thương thì đỗ, nhược bằng … chẳng sao !
lại về cuộn giấc chiêm bao
lại cành khô rụng đêm nào vỗ bay

Thưa em, tôi đã giãi bày
không nghe, em để ngoài tai cũng đành !

Hoàng Trần
Sài Gòn, 11/12/1994

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

THÁNG GIÊNG NON- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

THÁNG GIÊNG NON

Tháng giêng về thức dậy trong tôi
Cái rét ấm của một thời xao xuyến
Những nõn lá xanh non màu kỉ niệm
Tháng giêng này như thể tháng giêng xưa

Mùa hoa ấy, nắng ngập ngừng tỏa bóng
Người nửa hư nửa thực đến bên đời
Câu hát nhớ quyện tiếng đàn mơ mộng
Tôi vụng về nào biết tháng giêng trôi.

Tháng giêng trôi … Chưa kịp nói bao lời
Trang nhật kí hóa thành trang thơ nuối
Bàn tay ấy chưa chi đà rụt vội
Để chia tay chỉ muốn nắm không rời.

Giờ người đã như mây trời diệu vợi
Tháng giêng qua chẳng biết đã bao lần
Nhưng chẳng có tháng giêng nào sánh nổi
Mối tình đầu thơ trẻ tháng giêng non …

Hoàng Trần
Sài Gòn, 01/1990

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

RÉT CÙNG ĐÀ LẠT- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

RÉT CÙNG ĐÀ LẠT

Phải ta về, Đà Lạt lạnh hơn không
Sao cái rét đến bất thường quá vậy?
Dường như đã lâu lắm rồi, có phải
Bàn tay tìm hơi ấm đẫm sương khuya?

Bởi đèn đường hay ngại ánh trăng kia
Mà đêm ấy bờ môi chừng bỡ ngỡ
Trêu chi mãi, bóng điện vàng dốc phố
Có ta về, trăng mới về theo.

Sương giá nào thấm nổi trái tim yêu
Có lẽ núi muốn thử lòng nhau đấy
Càng rét buốt càng thêm Đà Lạt vậy
Anh đã về, em hiểu lòng anh chưa?

Ta đã về, Đà Lạt hiểu ta chưa
Đừng thổi nữa, gió ơi, đừng thổi
Xanh thăm thẳm mắt hồ ngóng đợi
Anh lại về Đà Lạt với em thôi…

Hoàng Trần
Đà Lạt, 3 – 2003

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

NGŨ HÀNH SƠN- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 19/09/2007

NGŨ HÀNH SƠN

Lại chơi hòn Non Nước
Chẳng mọc cánh mà bay
Bạn bè thôi bỏ hết
Ngất ngưởng Vọng Hải Ðài
Ngó lên trời xanh ngắt !
Cheo leo quán sông Ngân:
Phải chăng chàng Lý Bạch
Ngồi chuốc chén đêm ngày:
Thuyền neo bên lau lách,
Sông lạnh bóng sao rơi
Mặt nước vỗ bành bạch
Da trăng trắng tợ hàu
Ðứng trên đài Vọng Hải
Ngỡ tới Hoàng Hạc lâu
Tuyệt thay hòn Non Nước !
Hồn Thôi Hiệu ở đâu
Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, lạy
Trên, dưới, đất, trời, chầu
Vàng sao ngời mắt rạng
Sương châu nhỏ giọt sa
Gọi sắc cỏ thơm dậy
Lẩn quất khí rừng hoa
Gọi hồn đại hải lại
Nhập khói động Huyền Không
Ðiều thú về hết thảy:
Phụng hoàng múa theo công,
Rồng xuống khoe năm vẻ
Bạch viên ngoạm trái đào
Thần tiên rủ yêu quái
Cử lên nhạc tiêu thiều
Sực nức lò hương xông;
Trập trùng màu xiêm áo;
Lác đác trổ mưa bông;
Phật Như Lai thoạt hiện
Trên bảy sắc cầu vồng
Quái thay hòn Non Nước
Nghe giảng đủ mười tông
Muôn năm lòng đá rắn
Nhuần thấm giọt từ bi
Biển xanh thay chất mặn;
Rừng thẳm lọc hơi sầu
Có ai biết trên cao
Da trời máu thịt sứa
Da trời se chất sữa
Truyền cảm hứng mênh mông
Gió thơm vùng nổi dậy:
Cảnh sắc biến thành không
Ta trên đài Vọng Hải
Ngất ngưởng mặt thần đồng
Khôi ngô và lẫm liệt
Cất tiếng hát trong veo;
Trước chơi hòn Non Nước
Thi hứng, suối tuôn đèo
Không hiểu người đến trước
Mấy kẻ biết “đăng đài” ?
Không biết người đến sau
Ngất ngưởng sẽ là ai ?
Từ nay lên Ngọc Ðiện
Chỉ nhượng Phật Như Lai
Lượn theo thế biển rừng
Xếp lại hình lá cỏ:
Ðộng hóa mây năm vùng
Ðại bàng bay chẳng tới
Ngòi nhược thủy bao quanh
Suối thiên thai chảy dựng
Rắn bảy đầu đến khoanh
Bảy lần đài Vọng Hải
Ta sẽ ngồi nhập định
Bốn mươi chín ngày đêm
Mặt nguyệt rót êm đềm;
Mặt trời tuôn sáng tạo
Thần trí mở kho tàng
Tượng trưng vây cao đạo
Chỗ chính phẩm văn chương
Ta bước xuống long sàng
Viết trên hai tảng đá
Bài hậu Ngũ Hành Sơn
Ngó trời cười sang sảng
Trở lại giữa bạn bè
Vỗ hai bàn tay trắng !

Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »

HỒ XUÂN HƯƠNG- thơ Bích Khê

Posted by NHD trên 19/09/2007

HỒ XUÂN HƯƠNG

Canh sương quán lạnh nguyệt tà song
Bên gối hương lan đến ấp lòng.
Người vợ trong thơ gần cách mộng
Ðêm nay chẳng biết có về không ?
Văn chương quán thế không ai biết
Trong mộng mình về thưởng với tôi
Xanh liễu ngoài song thay đổi lá
Ðã ghen tài sắc mấy đêm rồi ?
Ðêm nay nửa gối nghiêng nghiêng mộng
Muôn dặm người xa đã thấy về
Xanh liễu ngoài song vừa đổi biếc
Màu thi sắc lá đọ dung nghi.
…..
Bích Khê

Posted in 01. Thơ, Bích Khê | Leave a Comment »