Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 531 575 Lượt

Cảm tình đất nước- thơ Tế Hanh

Posted by tnqn trên 17/10/2007

Cảm tình đất nước

Như đứa trẻ nghe mẹ về trong bước
Anh lắng lời đất nước của quê hương
Ngã ba sông, khi lái trở hướng nam
Tình quê cũ rạt rào đường sóng dợn

Trăng rọi mênh mang gió là mơn rớn
Đêm khỏi hoài niệm, cảnh gợi tâm tình
Nhìn sông trôi lặng lẽ dưới trăng
Theo nhịp mái chèo đưa anh gọi nhỏ:

Hỡi quê hương nước xanh và đất đỏ
Thuyền càng gần càng rõ gió quen thân
Hơi người thở như đưa từ tuổi nhỏ
Nghe êm êm ve vút đến bên gần

Quê hương ơi! Lòng ta buồn biết mấy
Trông người nằm yên ổn giữa tre cao
Hồn muôn thưở đơn sơ như lá ấy!
Bao chuyện rồi người chẳng thấy hay sao?

Tuy xa cách bấy lâu ta vẫn biết
Nhịp đời đi đều xuân hạ thu đông
Chú chăn bò nghêu ngao trên cỏ biếc
Thuyền dân chài qua lại hát ven sông

Giản dị, hiền lành, im lìm, lãnh đạm
Quê hương nhìn sống chết nắm tay nhau
Chiếc nôi trắng đung đưa trên mộ xám
Mặc tháng ngày trôi chảy với sông nâu

Và sông ơi! nước đi theo với nước
Đời theo đời, ta trở lại hôm nay
Không để kiếm, bóng hình in buổi trước
Mây đã tan rồi, gió đã xa bay

Sóng vẫn trôi từ núi cao cây phủ
Dòng thản nhiên về biển rộng mênh mông
Sông đã chảy khi đời ta mới nụ
Khi đời tàn, người vẫn chảy, ôi sông

Hỡi sông thân, ta đã qua những xứ
Ngươi không qua, không gửi bóng tre mành
Lòng ta đã vấn vương bao thiếu nữ
Không nghiêng mình trên nước của sông xanh

Ta đã nuôi thân bằng nghề nhạt nhẽo
Ta đã buồn cho cái tuổi thanh niên
Ta đã khổ, xót xa đời tẻ héo
Thế hệ sầu không đích, hỡi sông yêu!

Đêm về khuya, gió lộng đẩy đưa thuyền
Trăng vằng vặc soi một bầu bát ngát
Giữa im lặng chìm dần bao tiếng hát
Thời gian ngừng, lặng lẽ để không gian

Đêm mênh mông dàn trãi dưới trăng vàng
Trong vĩnh viễn nhìn nhau trời với nước
Như muôn đời sau, như muôn kiếp trước
Có nghĩa gì một thưở của đời ta

Lòng bâng khuâng ngoảnh lại bến sông nhà
Theo nhịp mái chèo đưa, anh lại tiếp:
Quê hương ơi! Trăm năm như giấc điệp
Cuộc đổi thay không thể nói cho cùng
Có vẫy vùng cũng không qua số kiếp
Ta chỉ là phần nhỏ của buồn chung
Mong manh thay một chút tình thắc mắc
Bởi vì gần yêu mến mới lìa tan
Có ngươi đó đã từng nghe nước mắt
Biết bao đôi trai gái khóc duyên tàn

Ta đã khổ, đã đau cho bất lực
Của đời ta, đời khác để làm chi?
Lòng ngươi đó đã từng nghe ấm ức
Của bao nhiêu vùng, theo nước trôi đi

Hỡi trời nước, hỡi trăng vàng gió biếc
Hình ảnh ơi! Hình ảnh của sự thật muôn đời
Ta thành thật đêm nay mong được chết
Trong im lìm, trong đẹp; các anh ơi!

10/01/1945
Tế Hanh
Sông Cái – Tam Kỳ – Bình Sơn – Huế
Nguồn: blognguoiquangngai

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: