Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 451,419 Lượt

Archive for Tháng Mười Một, 2007

Bài thơ ngoài ngõ quê hương- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2007

BÀI THƠ NGOÀI NGÕ QUÊ HUƠNG

Tôi đến công viên.
người yêu tôi đã mất.
Đằng đặc công trường
hình ảnh các ứng cử viên.
Người con gái không tên,
qua nhiều năm lưu lạc
Nhìn từng loạt bích chương,
bằng đôi mắt tư riêng.
Vùng đối diện, cũng mòn như cỏ rác,
Luận lý ông cha, sách vở thánh hiền.

Lịch sử mười năm vòng tay tội ác
tuổi học trò nằm mộng buổi khai thiên.
Bà mẹ dạy tôi, ngày xưa đã mất.
giờ đêm đêm, đạn pháo nổ đôi miền.
Giờ đêm đêm, hỏa châu nhìn đại bác.
tôi lại nhìn người con gái không tên.

Mai sẽ về đâu em,
giấc mơ nào cho mẹ,
Quên máu đào, và súng nổ đêm đêm.
quên lũ con hư chiều chiều qua lộ.
Ngồi đếm sao khuya,
như đếm tuổi mẹ hiền.
Không dám nói, sợ lời bay xấu hổ.
sợ lời vào kinh sử sẽ vô duyên.
Sẽ tàn giấc mộng người con gái.
môi, má, nằm chờ áo trạng nguyên.
Nhưng thôi, lạy mẹ tu là phúc.
trường ca này con viết giữa công viên.
Mưa đổ từng hồi,
từng hồi con khóc,
Con thương con,
như cây lá đứng hai miền,
Nghe máu chảy trên linh hồn của mẹ,
nghe chiều chiều nức nở giữa công viên.
Đối diện cuộc đời, người con gái nhỏ,
Úp mặt, cúi đầu, ngoài ngõ quê hương.

Nguyên Nguyên

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | Leave a Comment »

Rồi một ngày kia- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2007

RỒI MỘT NGÀY KIA

Rồi một ngày kia em phải đi.
Nghẹn ngào làm lại bước phân ly.
Trời ơi, tôi thấy đau thương quá,
Biết tiễn đưa em, biết nói gì.

Em đi làm lỡ cái tơ duyên,
Chắp nối đau thương và não phiền.
Lâng lâng tôi đứng bờ sông hát,
Đĩ mẹ cuộc đời khéo đảo điên.

Em đi theo thuyền, em trôi theo nước.
Thuyền xuôi, nước ngược, đời ghé về đâu.
Trăng rộn bến sầu, trăng khơi viễn xứ,
Thôi nhắc làm gì, chuyện bể dâu.

Hãy dừng lại bên cầu,
Chờ người năm trước.
Cầu đây mơ ước, thơ chẳng thành câu.
rồi cung kính đặt tay em tôi sẽ kể.
Trận cuồng phong cơ thể có đuôi đầu.

Nào gió bấc, mưa ngâu
nào mùa đi mấy độ.
Nhớ thưong ai lơ lửng vướng chân cầu.
Và dừng lại đây ơi tình viễn xứ,
Tôi thắp đuốc đêm nay làm lễ cưới,
Bỏ ngày em lưu lạc khắp mười phương.
Sao bàng bạc, khoan dâng lời thê thiết.
Trời say mê chớ tối suốt canh trường.
Để mai mốt thơ ươm lời chán ngán.

Tôi chắc đêm nay đầu không nón,
Em tôi dừng lại quán giang hồ
Bạn hiền không có, thơ không sắm.
Sương gió bơ phờ toạt áo xiêm.

Tôi biết em tôi, giờ cơ cực,
Nương dâu, đồng ruộng, nơi nào.
Thuyền, lạnh lẽo, ghi trên trán.
Chiều bơ vơ, nhớ quán đến tìm sao.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | 1 Comment »

Vu vơ- tập thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2007

LÊN ĐƯỜNG

Đã bao nhiêu chuyện lên đường,
Là bao nhiêu chuyện đưa buồn vào thơ.

VU VƠ
Tập thơ của Nguyên Nguyên

Nhà xuất bản Văn Nghệ, 2007
Khổ: 13x19cm
Số trang: 175
———————————————————————————————

LỜI TÁC GIẢ

Gửi anh Hữu Truyện

Lại có dịp nói chuyện với anh về cái tình cờ.

Vì tôi nghĩ cuộc sống vốn nhiều những tình cờ. Tình cờ ta ra sông. Tình cờ ta lên núi. Tình cờ Đọc tiếp »

Posted in 06. Giới thiệu sách, Nguyên Nguyên | Leave a Comment »

Em đi giữa lạc loài- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2007

EM ĐI GIỮA LẠC LOÀI
Thư cho chị Bảy

Em về thăm chị sớm mai đây,
ở lại loanh quanh giữa phố này.
Rượu không tiền uống mà say ngán.
nắng đã qua mùa dạ cứ ngây.
Vì trót hẹn vào trang hội ngộ.
bốn phương còn nợ với ai đây.

Chị ơi từ buổi trời sang gió,
Đất mẹ, quê nghèo, bớt đắng cay.
Phố có thênh thang, lòng rộng mở.
Cho người thiên hạ biết thương nhau.
Hay lại buồn, như buồn trong sách vở.
Và trong lòng chị bấy lâu nay.
Em thân đơn lắm, em nghèo lắm.
đi, ở, loanh quanh giữa lạc loài.
Không hiểu thương ai mà bỗng khóc,
bỗng về thăm chị, suốt chiều nay.
Bỗng nghe hoang xế, trong tiềm thức,
và bỗng đa đoan giữa hội này
Non Tiên, nước Nhược, gì đâu có,
chị chớ thương em, chớ đặt bày.
Chuyện chín lần đi, mười mất đủ.
thân thế gì em, hẹn trước sau.
Câu thơ làm tội cho bờ trúc
chị cầm em chị, cánh chim bay.

Và cầu cho chị, lời viên mãn,
mai mốt em đi, giữa lạc loài.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | Leave a Comment »

Phương nào em nhớ quên- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2007

PHƯƠNG NÀO EM NHỚ QUÊN

Trăng vàng xuyên liếp cửa.
vàng vào tuổi mông mênh.
Biết rồi mai này nữa,
ai còn nhắc tên anh.
Chuyện ngõ lầy, ngõ lội,
chuyện ngày cũ, ngày xanh.
Chúng mình thường dả sử,
nhiều lúc dưới trăng thanh.
Em sẽ là Sơn nữ,
đưa người đi viễn hành.
Đưa người về cố quận.
Trên bờ mây yên lành.
Tôi trọn đời khắc khoải.
thương cô gái rừng xanh.
Ước ao làm Nguyễn Trãi.
gởi hồn lên kinh thành,
Gởi hồn lên gối dại,
mơ trọn góc màn xanh.
Mơ trọn đêm vàng mình dả sử,
cho vàng điệp điệp quyến chân anh.
*
Nhưng làng không thức dài lâu nữa,
và ”Hận Nam Quan”, cũng bất thành.
Hai đứa, chỉ còn hai đứa lẻ,
chiều chiều, em đứng ngóng tin anh.
Chiều chiều, tôi cứ nhìn mây kéo,
không biết phương nào em nhớ quên.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | Leave a Comment »

Một đời thương nhớ- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2007

MỘT ĐỜI THƯƠNG NHỚ
Say thành bại, nhân gian cuồng loạn
Riêng mình ta, vạn kiếp bi thương.
Vũ Hoàng Chương

Giờ lạc loài,
Anh làm chim bay ngang thổ mộ.
Nhìn quê hương qua từng đứa lưu đày.
Nỗi chua xót,
biết mẹ còn trước phố.
Và em còn nhớ gửi với thương vay.
Còn đêm đêm, lạc vào sông nước.
mà mộng Trường đình mây trắng bay.
Và ai màu biếc, ai màu lục.
còn giữa thơ em, giữa hội này.
Còn nửa vầng trăng em có giữ.
và nước trên sông, nước có đầy.
Ít nhiều tâm sự còn qua ngõ,
hay cũng như anh, cũng lạc loài.
Nhìn mỗi chặng đường đau mỗi khúc,
Làm con thuyền đậu giữa mưa bay.
làm con thuyền đậu ngoài sông lẻ,
Giành cả son kia cả mực này
trả vào chút nợ không vay trước.
Vào những duyên xe, những nghiệp bày.
chiều nắm tay mình mà ngỡ tóc,
Một Đời Thương Nhớ một cơn say.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | 1 Comment »

Mẹ- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2007

MẸ

Cong đêm
khâu buốt đường kim
sớm mai vườn lạnh
tiếng chim hót lành
giếng quê
rớt
nụ hoa chanh
nấu hương
ngậm khói
để dành cho con

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | 1 Comment »

Về thăm quê cảm tác- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

VỀ THĂM QUÊ CẢM TÁC

Về thăm quê, thăm lại tuổi thơ tôi
Thấy nắng vàng rung rinh chùm khế ngọt
Tưởng con dế còn gọi mời giọng hót
Cỏ ven đường xao xuyến dấu chân xa
Chiều bâng khuâng cánh vạc vỗ trăng ngà
Tôi lặng để lòng mình thương biết mấy
Chào tuổi nhỏ – Thôi giã từ buổi ấy
Tôi trở về với mái tóc pha sương …

Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | Leave a Comment »

Thơ gieo lòng nguyệt- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

THƠ GIEO LÒNG NGUYỆT

Tháng GIÊNG rét ngọt mang hương bưởi
Ngát cả lòng anh giữa luống cà
Ta lại mừng nhau thêm một tuổi
Đất trời riêng mộng của đôi ta

Tháng HAI con bướm vờn trong nắng
Từng sợi tơ trời chấp chới bay
Tiếng hát vành khuyên ngoài ngõ vắng
Em về – nâng nhẹ một bàn tay

Tháng BA con nhện giăng trong gió
Những sợi tơ vàng quấn quít bay
Anh “nở” lòng em – hoa trước ngõ
Lưng trời trăng tỏ suốt đêm nay

Tháng TƯ trời chuyển cơn mưa nhỏ
Từng giọt yêu thương chảy suối lòng
Rót xuống lời nhau là “thỏ thẻ”
Sau hè cây bưởi trắng đơm bông

Tháng NĂM gửi mộng về quê cũ
Ngõ trước vườn sau rợp bóng dừa
Nước giếng trong veo, đường mướt cỏ
Mẹ già – kẽo kẹt – võng đu đưa

Tháng SÁU em đi, phương nở hồng
Sân trường anh đứng ngẩn ngơ trông
Con vành khuyên hót trên cành bưởi
Như gửi riêng em một tiếng lòng

Tháng BẢY mưa gieo ướt nhịp cầu
Lòng ai bỗng hóa bến sông Ngâu
Rưng rưng anh khóc trong hồn quạ
Thơ tỏ cùng em những điệu sầu

Tháng TÁM em về lựu đỏ bông
Đò ngang em trẩy nước đôi giòng
Lục bình anh giỡn cùng con sóng
Em hóa tương tư má ửng hồng

Tháng CHÍN nghe chăng gió thổi về
Đong đưa chùm nhãn chín ven đê
Em trưa ngoan giấc lòng anh lại
Phe phẩy dùm em chiếc quạt thề

Tháng MƯỜI hương cốm bay trong nắng
Anh đọc tương tư trước cổng trường
Em đến, em đi trời vắng lặng
Đất cày lên những luống yêu thương

Tháng MỘT trời im. Lá đổi màu
Mây bay lãng đãng biết về đâu
Em nghiêng nón xuống che mưa bụi
Chan chứa lòng anh giếng mắt sâu

Tháng CHẠP thuyền thơ ghé bến sông
Em thon vai lụa phớt môi hồng
Anh theo con nước trôi về biển
Chở bóng nhau xuôi suốt một dòng …

Minh Triết TRẦN THIỆN ĐẠT

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | Leave a Comment »

Rủ áo thong dong- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

RỦ ÁO THONG DONG

Thầy về chẳng biết về đâu
Từ trong giả ảnh qua cầu nước trôi
Thầy đi gió thoảng qua đồi
Con chim oanh vũ hót lời vu vơ
Trăng khuya dọi chiếu đôi bờ
Bến mê bến ngộ nước hờ hững xuôi
Lời vàng viết để mà chơi
TÂM KINH BÁT NHÃ vang hồi tánh không

Chợ đời rủ áo thong dong
Dạo chơi những bước phiêu bồng an nhiên
Đi, về mấy cõi là duyên
Gieo trồng hạt giống phước điền muôn sau

Từ trong rừng trúc ngàn lau
Trăng khuya rạng chiếu, ngạt ngào hương sen

Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | Leave a Comment »

Cõi văn chương- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

CÕI VĂN CHƯƠNG

Bài thơ nhỏ như buổi đầu sơ ngộ
Cõi Văn Chương ta đến chốn vô cùng
Lòng tự tại như vầng trăng cổ độ
Chẳng lụy phiền thế sự những riêng chung

Ta vẫn hát một mình bên suối nhỏ
Tảng đá nầy xanh một sắc rêu xanh
Và mặc kệ quanh ta rừng nổi gió
Gió qua đi còn lại quảng trời thanh

Ta từ buổi khói vàng pha sắc áo
Bụi giang hồ chợt nhuốm mái đầu xanh
Mực vẫn chảy trên từng trang lai cảo
Cho dòng văn thơm nức ý trong lành

Về xới lại mảnh vườn thơ ấu cũ
“Treo vầng trăng trên cành trúc rong chơi”
Nơi trang giấy – người xưa về hội tụ
Buổi Thịnh Đường phơi phới nét hoa khai

Vẫn ngồi đó, đèn chong trang sách mở
Đọc người xưa rồi ngẫm chuyện đời nay
Ôi bàng bạc những tấm lòng thiên cổ
Những cuộc đời đá nát với vàng phai

Hãy về đây chúng mình nâng chén rượu
Bài ca dao ngâm ngợi buổi tương phùng
Tình nghiên bút những mặn nồng cố cựu
Thuyền trăng trôi đầy mộng một dòng sông

Hãy về đây ngâm lại áng thơ này
Để rũ hết những bụi mờ khói đục
Để phá vỡ những xích xiềng tù ngục
Trong lòng ta kết tụ tự lâu nay

Trong lòng ta còn những áng mây bay
Một dáng núi vươn cao cùng tinh đẩu
Cùng trở lại con đường xưa thơ ấu
Của một thời hoa bướm nở đầy tay.

Minh Triết TRẦN THIỆN ĐẠT

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | Leave a Comment »

Tiếng sóng lạnh vỗ đôi bờ kim cổ- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

TIẾNG SÓNG LẠNH VỖ ĐÔI BỜ KIM CỔ
(Cảm khái sau khi đọc bài thơ XUÂN DẠ của Nguyễn Du)

Con sóng vỗ – trăng buồn soi bến lạnh
Đời tha hương ngùn ngụt khói tuôn sầu
Dòng mực chảy – tấm lòng son hiu quạnh
Nỗi niềm riêng Người viết gửi về đâu !?

Đêm vào khuya – Trăng đã chếch hiên ngoài
Sông Lam chở lòng xưa về trú ngụ
Thôn Nam Đài đã xa ngày tháng cũ
Vọng ngàn sau tiếng sóng lạnh hồn thơ

Cổ kim ơi – vẫn một ánh trăng mờ
Chia hai nửa : quê người và cố xứ
Để một nửa nhớ thương về quá khứ
Và nửa buồn bàng bạc suốt đêm nay

Minh Triết TRẦN THIỆN ĐẠT

———————————————————————————————
XUÂN DẠ

HẮC DẠ THIỀU QUANG HÀ XỨ TẦM ?
TIỂU SONG KHAI XỨ LIỄU ÂM ÂM
GIANG HỒ BỆNH ĐÁO KINH THỜI CỬU
PHONG VŨ XUÂN TÙY NHẤT DẠ THÂM
KY LỮ ĐA NIÊN ĐĂNG HẠ LỆ,
GIANG HƯƠNG THIÊN LÝ NGUYỆT TRUNG TÂM
NAM ĐÀI THÔN NGOẠI LONG GIANG THỦY
NHẤT PHIẾN HÀN THANH TỐNG CỔ CÂM (kim)

NGUYỄN DU

Dịch:

Đêm đen nào thấy ánh dương trong
Hàng liễu âm thầm đứng trước song
Ốm liệt giang hồ bao tháng trải
Xuân về mưa gió suốt đêm ròng
Lâu năm đất khách đèn chong lệ
Ngàn dặm quê hương nguyệt dãi lòng
Ngoài xóm Nam Đài, Long thủy chảy
Trôi hoài kim cổ một dòng không !

Dịch bởi: (?)

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | 1 Comment »

Ngày em về- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/11/2007

Ngày em về
(Tặng em Ngô Thị Trúc Linh)

Mười năm em xa quê
Con đường làng đất đỏ
Nhớ dáng em nho nhỏ
Tung tăng sách đến trường

Mười năm qua chừng ấy
Biết bao điều đổi thay
Chỉ tình yêu ở lại
Theo chuỗi nhớ tháng ngày

Đây lớp học sân trường
Hàng cây xanh vẫy gọi
Bạn bè thời chung lớp
Vẫn nhắc hoài tên thương

Thời gian như nước chảy
Em trở lại thăm quê
Con đường xưa còn đó
Như dáng em ngày nào

Có thầy và có bạn
Câu chuyện cứ mênh mang
Nói sao cho cạn lòng …

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, Hà Quảng | Leave a Comment »

Núi Ấn Sông Trà nhân kiệt- thơ Võ Thạnh Văn

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/11/2007

HÙYNH THỊ CÚC
Đất Đông Quang sinh gái hiền
Gươm Quang Trung luyện trung kiên cho người
Kể từ trăng tỏ đôi mươi
Nương cờ khởi nghĩa anh thư lẫy lừng

NGUYỄN THỊ DUNG
Bước từ Lạc Phố bước ra
Tấm thân chìm nỗi Xuân Hòa ruỗi rong
Thanh gươm yên ngựa nối dòng
Tây Sơn ngũ phụng má hồng thi gan

LÊ VĂN DUYỆT
Kéo cờ gióng trống chinh Tây
Ào ào khí thế bời bời trung can
Sơn phòng trường lũy bình man
Công lao hãn mã dọc ngang Nam thùy

TRƯƠNG CÔNG ĐỊNH
Dựng gươm tuyển tướng ngạc kình
Đổng nhung thao lược, Lãnh Binh tài thần
Quyền côn vũ lộng siêu quần
Bình Tây nguyên soái danh ngần lôi phong

TRƯƠNG ĐĂNG QUẾ
Bút thần vẩy mực khai hoa
Lược thao chế loạn khiêm hòa an dân
Ba triều lương đống trung thần
Bao phen Kinh lược mấy lần Tam Công

NGUYỄN BÁ NGHI
Đường gươm lóe sáng ân cừu
Tiền trãm hậu tấu còn lưu máu thù
Sử xanh huyết đỏ thiên thu
Chút tài khinh trọng sa mù tồn nghi

TRƯƠNG ĐĂNG ĐỒ
Mỹ Khê địa linh sinh người
Chí nung quật khởi khí ngời kiếm cung
Quyết đem sắt thép thư hùng
Rải đều vó ngựa khắp cùng nước non

TRƯƠNG QUANG ĐỂ
Chút lòng vị quốc vong thân
Tham Tri Binh Bộ sáng ngần tiết trung
Cúc cung tụ nghĩa Cần Vương
Máu gan chống giặc thịt xương hiến đời

TRƯƠNG QUỲNH NHƯ
Hương trời sắc nước chưa phai
Mắt răm mây tụ mày ngài sương đun
Tài hoa mệnh yểu sen bùn
Tuyết tan mây rụng cơn phùn mưa rây

LÊ TRUNG ĐÌNH
Trăm năm còn sáng đá vàng
Tấm lòng trượng nghĩa danh vang cõi bờ
Góp tay xây dựng soái đồ
Chiêu quân Nghĩa Hội phất cờ Cần Vương

NGUYỄN TỰ TÂN
Thi gan tuế nguyệt kiêu hùng
Ngậm ngùi gạch ngói Tuyền Tung thở dài
Thọ An cây cối u hoài
Mây giang lâm lũng sương hòa núi sông

NGUYỄN THỤY
Trăm năm mây trắng vờn bay
Mộ bia Tiếu Hổ phơi bày tâm can
Sắc son hiếu nghĩa vẹn toàn
Sơn hà nghiêng ngửa phơi gan tôi thần

Cụ CỬ VỊNH
Quyết dâng tim phổi cho đời
Đun sôi máu nóng viết hồi hịch thiêng
Thay gươm đao giữa trận tuyền
Bút vung tay thảo một thiên tuyệt vời

NGUYỄN THỨ

Nửa đêm vút kiếm sáng lòa
Đầu Tây thương chính máu nhòa phố Thu
Hận bầy hút máu dân phu
Quyết đem mạng sống đền bù nước non

NGUYỄN TẤN
Dọc ngang một cõi chọc trời
Thanh gươm ba thước thép ngời ánh sao
Kế thừa tước ấm quyền cao
Bình man thống soái lũy hào trường sơn

BÙI TÁ HÁN
Người về binh mã uy nghi
Giáp thương đẫm máu nhung y nhuộm cờ
Khí thiêng ngùn ngụt sao mờ
Thanh gươm ba thước giữ bờ Trường sơn

NGUYỄN DUY CUNG
Cắn tay trích máu Lạc Hồng
Viết giòng huyết lệ cẩn phong hịch truyền
Làm ma trung nghĩa vẹn tuyền
Nêu cao chính nghĩa giữ nguyên quật cường

BÚT TRÀ
Mượn danh sông núi đặt tên
Vay kinh điển thánh xây nền gấm hoa
Nghìn năm ngọn Bút nghiên Trà
Ấp yêu đất mẹ chan hòa quê hương

NGUYỄN VỸ
Giang san kiệt phách hào hoa
Bút thêu mực vẫy giấy lòa thơ đưa
Nưóc xanh Vệ Thủy trăng đùa
“Sương rơi” còn ướt những mùa cỏ hanh

BÍCH KHÊ
Một con tiên hạt giữa đời
Luyến lưu đất trích chơi vơi nỗi niềm
Phồn danh phấn rả quanh thềm
Trên cành nhản muộn dơi đêm chợt về

VÕ THẠNH VĂN
Nguồn: nghiathuc.com

Posted in 01. Thơ, Võ Thạnh Văn | Leave a Comment »

Võ Thạnh Văn

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/11/2007

Cập nhật sau!

Posted in 15. Tác giả, Võ Thạnh Văn | Leave a Comment »

Thôn Vạn- thơ Nguyễn Quang Trần

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/11/2007

Thôn Vạn

Lâu lắm không về thăm thôn Vạn
Lòng cứ vu vơ nhớ những chiều
Không gian ngan ngát hương hoa lúa
Thẹn thùng cô gái chớm tuổi yêu

Ta biết lòng ta thương, thương lắm!
Nhưng nào dám ngỏ một lời yêu
Cứ mỗi chiều về trên đường vắng
Em đi. Ta lặng lẽ nhìn theo…

Đôi khi bất chợt gặp trên đường
Em chúm chím cười đến dễ thương
Thơm ngát lòng ta hương hoa lúa
Ta về mang nặng nổi tơ vương…

Cho đến một ngày, giữa nắng trong
Chia tay thôn Vạn, em theo chồng
Ta đứng một mình trên đường vắng
Nhặt bóng em đi giấu vào lòng

Vu quy, không có lời tiễn biệt
Chỉ có người đi, kẻ ngóng trông
Đêm ôm gối chiếc, buồn cánh lúa
Gió thổi, hương bay vào hư không…

Từ ấy bước chân ta lưu lạc
Phong trần ôm kiếp mộng hoàn lương
Đường về thôn vạn ôi xa quá!
Nên trái tim ta rới dọc đường

Lâu lắm không về thăm thôn Vạn
Lòng cứ vu vơ nhớ những chiều
Có người con gái cười chúm chím
Trọn cuộc đời ta, trọn kiếp yêu!

Nguyễn Quang Trần

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Quang Trần | Leave a Comment »

Nhớ chu thần Cao Bá Quát- thơ Mạc Trường Thiên

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/11/2007

Nhớ chu thần Cao Bá Quát
(Tác giả: Trà Giang thu nguyệt ca)

Ông đứng nơi nào, đâu bến sông?
Khí thu đêm ấy ngút từng không
Trăng thu chừng lạnh nên huyền ảo
Nghiêng nậm men cay liệu có nồng?

Ông vốc tình say trên bãi vắng
Mà đời sao quạnh… bể dâu ơi!
Dưới chân thành Cẩm. Thơ khơi mạch
Mặt đối Cô Sơn. Biết Ấn trời

Ông dựng sông Trà- Thành kiếm bạc
Loáng màu thép biếc ánh sao rơi
Hùng tâm dòng chảy tuôn nguồn nước
Để đất ông cha mãi sáng ngời

ÔNG BIỆt!… Anh tài gởi dáng xưa
Người qua Trà Khúc nhịp đò đưa…
Nghe thu gió thổi như hơi kiếm,
Mát mặt. Thương ông biết mấy vừa…

Mạc Trường Thiên
TP. Quảng Ngãi, thu Ất Dậu, 2005

Posted in 01. Thơ, Mạc Trường Thiên | Leave a Comment »

Sắp phai đi- thơ Nguyễn Huyền Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/11/2007

Sắp phai đi

Đêm xưa lá cỏ xanh rì mộng
Người đến bên tôi chẳng nói gì
Chỉ thấy một ngàn mây quá mỏng
Bên trời thu mộng sắp phai đi

Nguyễn Huyền Thạch

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Huyền Thạch | Leave a Comment »

Một chiều thu- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/11/2007

Một chiều thu
tặng Phách

Đức Lợi một chiều thu
Mênh mông lời biển gọi
Con đường xưa khúc khuỷu
Nhớ thương ai bồi hồi..

Anh là người lữ khách
Thẫn thờ dưới mưa bay
Tình em không bến hẹn
Thế mà thành men say

Biển cứ ngọt môi mềm
Ngày năm dâng thương nhớ
Cứ thét gào vẫy gọi
Nhớ thương ai một thời

Có lúc biển lặng lờ
Ru hời con sóng nhỏ
Có lúc biển giận hờn
Trôi cả bờ thương nhớ

Bâng khuâng chiều Đức Lợi
Gió biển nồng thoảng bay
Mù thu về phía trước
Hỏi ai người có hay?

Hà Quảng
Cuối tháng 9.2006

Posted in 01. Thơ, Hà Quảng | Leave a Comment »

Khúc hát rừng xanh- thơ Nguyễn Thy Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/11/2007

Khúc hát rừng xanh
tặng Nga Hơvê
I
Nhớ ngày qua dốc Xà Lui
Thương thương em nặng chiếc gùi lại qua
Gió lưng đèo, gió Sơn Hà
Phải chăng gió cuốn “Sơn Trà” tình non?
Ngầm xanh nghe thác trở giòn
Yêu em yêu cả lối mòn rừng đan
Đêm xôn xao giấc mộng vàng
Nửa khuya chợt nhớ tiếng đàn- Tơ Rưng

II
Chiều quên tắt nắng lưng đồi
Nhẹ tênh bóng núi, nặng đôi vai gầy
Gùi hoa nắng hội Sơn Tây
Đồi nghiêng em bước ngất ngây trời chiều

III
Dìu thương qua đoạn suối sâu
Gửi theo nỗi nhớ nhịp cầu sông xa
Thơ em là bản tình ca
Thanh thanh nét nhạc, thơ hòa sắc xuân

Nguyễn Thy Phương

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thy Phương | Leave a Comment »