Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 150 Lượt

Archive for Tháng Mười Một 2nd, 2007

Vườn Xưa- thơ Tế Hanh

Posted by tnqn trên 02/11/2007

Vườn Xưa

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trăng mặt trời cách trở
Như sao hôm sao mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua.

Một ngày xuân em trở lại nhà
Nghe mẹ nói anh có về hái ổi
Em ngước nhìn vòm cây gió thổi
Lá như môi khẽ gọi anh về.

Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh nhìn giếng, giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh.

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa…

Tế Hanh

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Tế Hanh | 9 Comments »

CHUÔNG GIÓ- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by tnqn trên 02/11/2007

CHUÔNG GIÓ

Ngày bỗng mới, ngoài sân bừng hoa nắng
Chim khách mừng mắt lá hát xôn xao
Lề cửa bao năm…giờ cất tiếng chào
Chuông gió reo…khua vang chùm tĩnh lặng.

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

LỚN LÊN CÙNG ĐÀ LẠT- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by tnqn trên 02/11/2007

LỚN LÊN CÙNG ĐÀ LẠT

Tôi lớn lên cùng Đà Lạt thương
Thuở cha mẹ gánh gồng rau ra phố
Tôi trốn học lên Đồi Cù đứng ngó
Tiếng ngựa dùng dằng hý động trời sương.

Tôi lớn lên cùng Đà Lạt thương
Mùa dã quỳ nằm mơ trăng hò hẹn
Phin cà phê lần đầu rơi giọt đắng
Vẩn vơ tình soi bóng hồ Xuân Hương.

Tôi lớn lên cùng Đà Lạt thương
Giò phong lan vươn mình qua cửa sổ
Tiếng dương cầm chạm vào rêu mái phố
Bàn tay nào chải tóc chạng vạng vương.

Tôi lớn lên cùng với Đà Lạt thương.
Mỗi con đốc gió cứ tràn nỗi nhớ
Em còn giữ thời mộng mơ sách vở
Qua Đồi Cù cùng với những yêu thương.

Nguyễn Tấn On
Tháng 1/2007

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Nhớ quê- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by tnqn trên 02/11/2007

Nhớ quê

Tôi có ai đâu
Mà đưa tiễn
Nhớ quê
Mua vé hai ngàn
Vào ga làm người đưa tiễn
Nhìn
Những cánh chim
Về vườn xưa chốn cũ
Bầy se sẻ đậu trên bờ cỏ mượt
Mổ vu vơ hạt nắng mùa xuân
Những con tàu nối thêm toa
Xe đò thêm lượt
Bao nhiêu người hối hả
Tay xách, vai mang
Quảy gánh một tình quê
Ai cũng có
Mẹ cha, quê hương là một
Con không về xin mẹ chớ chờ mong

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Mẹ và gánh Don- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by tnqn trên 02/11/2007

Mẹ và gánh Don

Quê tôi cửa sông nước hai
Khi đàn chim mía sớm mai gọi bầy
Mẹ tôi một gánh Don đầy
Dẻo vai rao bán đó đây xa gần

Đường làng hẻm phố …dấu chân
Tiếng rao mời gọi tảo tần nắng mai
Ngọt lòng hương lúa giêng hai
Ngâm mình dưới nước miệt mài bắt Don

Áo tơi bạc thếch hoa mòn
Gióng mây tưa sợi vẫn còn tình quê
Bao năm chốn cũ quay về
Bếp xưa lạnh ngắt bốn bề mẹ ơi

Gánh Don mẹ gánh đất trời
Nuôi con ăn học một thời đó đây
Rưng rưng chạm gánh Don gầy
Mẹ không còn nữa ui* đầy nhớ thương

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Phượng Xưa- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by tnqn trên 02/11/2007

Phượng Xưa

Mười năm rồi nay về quê cũ
Phố đông hơn, nhà mới xây nhiều
Chợt thấy bên kia hàng liễu rủ
Cây phượng già của thưở tôi yêu.
Thạch Bích nắng chiều không đủ ấm
Trải xuống dòng sông một vết tình
Trà Khúc tuổi thơ tôi tắm gội
Chuông chùa Thiên Ấn gọi bình minh
Thế kỷ, công trình ơi! Dung Quất
Cạn ly không uống cạn được tình
Kỷ niệm dâng về cao ngất ngất
Mềm như mưa chùng xuống lòng tôi.
Nhớ xưa từng bước vào lớp học
Áo trắng thiên thần dệt nên thơ
Thiên Bút ru hồn tôi trốn học
Sông Vệ em về tuổi mộng mơ.
Người ơi! hãy gọi dùm bằng hữu
Như thưở người tình gọi tên nhau
Phượng ơi! trường hỡi! sao nhớ quá
Thầy hỡi! bạn ơi! “tập họp” về.

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Quán Dốc- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by tnqn trên 02/11/2007

Quán Dốc

Lá nghiêng
Tóc rẽ
Tay lùa
Rung rinh cành phượng
Gió đùa tiếng ve.
Em về
Nhớ một hàng me.
Ta về
Đêm bổng đổ nhòe
Bóng ta
Mùa xưa
Người đã đi qua
Rưng rưng về lại
Tình là bao năm?
Bâng khuâng
Vấp tiếng
trống trường
Hồn ta té ngã
Hạt sương đầu mùa

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »