Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 961 Lượt

Archive for Tháng Mười Một 5th, 2007

Ngọn đèn- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 05/11/2007

Ngọn đèn

Ngọn đèn
giành giật với gió
quẫy đạp với bóng tối
toả ra sức sống mãnh liệt
Vàng vọt mà từ tâm
u buồn mà hạnh phúc
giữa đêm đen bất thường mà sâu thẳm
ngọn đèn
hiện lên khuôn mặt mẹ tôi
khói vẽ những nếp nhăn bền bỉ
ánh mắt nhẫn nại
và bàn tay chống đỡ mọi bề

trái tim tôi
thắp từ ngọn đèn mẹ
học yêu thương mà không đen tối
học sống bị đe doạ mà không hèn hạ

cháy là soi đường
cho dến nắng đầy tay

Nguyễn Thánh Ngã

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »

Mùa xuân chim sẻ- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 05/11/2007

Mùa xuân chim sẻ

mình yêu vẻ đẹp chim sẻ
như yêu cây cỏ mọc hoang
nhỏ nhoi và ấm cúng

ơi con chim sẻ âu yếm
vẻ nghèo nàn tần tảo
như hạnh phúc đơn sơ

mùa xuân đã về
áo đẹp chưa đến
nhưng tình yêu chim sẻ nôn nao đất trời

trên đường phố vang chân ngườI
bước ai hiền hơn chim sẻ tiếng ríu rít…

nắng vàng so đo khung cửa
bầy chim sẻ sà xuống
đầy ngày âu yếm trong veo…

Nguyễn Thánh Ngã

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »

Hòn đá- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 05/11/2007

Hòn đá

nhổ chân ra khỏi chỗ mình
hòn đá lăn chiêng

thung lũng, vũng thấp gọi đá về
bên cỏ và mặt trời xối xả
lộc ngộc đường trơn
lô nhô bờ bãi …
mất phương hướng rêu, đỉnh núi
mất phương che rợp bóng đại ngàn
từ giã cột mốc, bàn cờ và hình thù câm nín
hòn đá lăn cù với suối với sông, bụi bờ, bùn dơ, với những bàn chân thô ráp
ném mình với bọn trẻ, cản đường một bánh xe
có khi róc rách hát bên bờ ruộng bậc thang, nghe nắng mưa hun đúc thân mình
lọc chút thời gian…

không gian vô hạn
chuyến đi dài
hòn đá gội rửa cuộc đời trăm suối ngàn sông
nhìn ngắm đêm tối mịt mùng
lộ thân giữa bình minh cánh quạt
lăn trên những nẻo đường ngoại phận
chuyến đi hoang…

không tránh khỏi va đập
biết xếp những mảnh vỡ dưới cỏ
đá ngồi trầm tư

không buồn không vui
không gì nữa cả
đá thực hiện hạn định lăn
tự do…

Nguyễn Thánh Ngã

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »

Co- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 05/11/2007

Co

Trải chí mình ra như nước
trải lòng mình ra như sóng
câu được chút nhẫn nại xa vời
trong đôi mắt cá nghi ngờ
quay đuôi
và bơi đi

Chim bói cá gieo một quẻ xanh lục
ngồi im lìm trên chiếc cọc thời gian
dáng cò nước
đứng một chân
co một chân mà bay cả hai chân

Thả chí mình bay
thả sóng mình tan
chỉ co con mắt mình lại
nhìn một con mà thấy cả hai con

Nơi xa vời em gieo nhớ về ta
hạt nhớ mọc vào hồn sông
em _con cá đã bơi đi
đợt sóng xô trong lòng ta mỗi buổi

Chim bói cá ơi!
mòn mỏi đợi
chiếc cọc ngâm lay động bè tre
đất lấp ao rồi chim đậu ở đâu?

Thà như đàn cò trắng
co một chân
mà bay cả hai chân

Nguyễn Thánh Ngã

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »

Hủ tiếu sông Tiền- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 05/11/2007

Hủ tiếu sông Tiền

Tôi ăn buổi tối Tiền Giang
Dài như sợi bánh
Dai như vị ngọt sông Tiền
Phải đủ thèm nhai mới thấy
Trong đó có đủ quê hương

Tôi ăn buổi sáng Tiền Giang
Thơm vị gạo phương Nam
Màu nước phù sa thấm giọng bến đò

Chỉ tiếc bị viêm dạ dày
Tôi không ăn được mưa nắng
Trong vị ớt cay đầy đặn môi người
Anh bạn
Chị bạn cứ nhìn tôi
Ăn đi… ăn đi
Gia vị Tiền Giang màu tình bạn
Giữa lúc có đầy đủ quê hương
Tôi lại thiếu quê hương
Nên chan lưu đày vào đầu lưỡi

Và tôi ăn ban trưa
Nuốt quá khứ vào mặt trời
Nuốt quê hương làm thức ăn của đôi mắt.

Nguyễn Thánh Ngã

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »