Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 510 466 Lượt

Archive for Tháng Mười Một 13th, 2007

Vĩnh Biệt- thơ Anh Triết

Posted by thinhanquangngai1 trên 13/11/2007

Vĩnh Biệt

Thôi chừ vĩnh biệt nhau rồi
Tôi thành… ma quỷ, anh người trần gian
Thương nhau dù đến muôn vàn
Thì đâu dễ đã xoay ngang thế cờ
Một trăm ướt, một nghìn mơ
Trăm băn khoăn ấy bây giờ hóa không.
Nói làm chi chuyện trong lòng
Những gùi tơ rối chẳng xong sợi nào.
Trắng tay, đành hãy lao đao
Chợt tôi ngơ ngác đi vào nghìn xưa.
Khóc nhau lệ cũng bằng thừa
Bao nhiêu nước mắt cho vừa lòng nhau.
Đành rằng kẻ ở xót đau
Mà người đi cũng nao nao đáy hồn.
Chiều nghe sương khói ngậm buồn
Âm dương cách biệt đôi đường ngẫn ngơ…

Anh Triết
(Bài thơ cuối cùng viết trên gường bệnh, ngày 13.09.1958)
Nguồn: thơ-nhạc-họa Quảng Ngãi

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Anh Triết | Leave a Comment »

Về làng kể chuyện hồi xưa- thơ Liễu Hạ Thị

Posted by thinhanquangngai1 trên 13/11/2007

Về làng kể chuyện hồi xưa.

Chú không về làng mình được
‘Năm Thìn, năm Lụt Sáu tư ‘
Năm nay chú về lại được
Thì đà thất thập tuần dư…

Ba mày, ông mày chú biết
Từ hồi chú mới lên năm
Mỗi ngày phải qua Đò Biển
Ngó về phía Cửa mù tăm.

Cái hồi tàu Tây đổ bộ
Chú đương ở tuổi mười lăm
Trường thì không cho đi học
Làng cho được chống ngọai xâm.

Vườn Ông mày trồng dứa bụi
Chú trèo lên cây rất cao
Dấu mình giữa lùm lá mịt
Mà coi tàu thủy bắn vào…

Tây đốt Phổ an, Tân mỹ
Nếu mà nó lên Yên mô
Hầm chông mình gài nó sụp
Tay không mình Allez Saut!

Tụi Tây mò lên An chuẩn
Ở trong Núi đất ‘kéo bồ’…
Đồng bào tản cư từ sớm
Bỏ quên thằng nhỏ bơ vơ.

Mấy anh Dân quân hỏi gặn
“Ở đâu từ sáng tới giờ …”
— Trên cây dứa vườn Ông Chỉ!
Tây không dám rớ… Yên mô!…

Qua phân chiến tranh chiến triết
Nghĩa trang Nghĩa trũng Nghĩa từ…
Năm nay chú về lại được
Mầy mà cũng bốn mươi dư?

Làng mình bây giờ khác hoắc
Như là như thực như hư!

Liễu Hạ Thị
———————————————————————————————

Bài thơ được post trong comment bởi độc giả nguyennguyen bên dưới bài thơ “Đôi lần để nhớ” của Lê Thanh Phách. Do chưa biết tác giả Liễu Hạ Thị có phải là “Người Quảng Ngãi” (xem thêm mục “Giới thiệu”) hay không nên chúng tôi tạm thời để bài này ở mục “Thân hữu”. Chân thành cảm ơn độc giả nguyennguyen!(TNQN)

Posted in 01. Thơ, Liễu Hạ Thị | Leave a Comment »

Quảng Ngãi, Quê tôi- thơ Lê Vinh Ninh

Posted by thinhanquangngai1 trên 13/11/2007

Quảng Ngãi, Quê tôi

Tiếng võng nhà ai nhịp nương cánh gió
Chiều mênh-mông lời mẹ thiết-tha buồn
Xao-xuyến động vùng xanh bờ tuổi dại
Nửa đời mờ theo cuộc sống cô-đơn.

Tôi lớn lên: từ những lời ru dịu
Chữ nghĩa thầy, cơm áo mẹ, công cha
Người thường chỉ những giòng sông bóng núi
Đó, quê tình xanh tiếp điệu dân ca.

Quê hương tôi gối đầu lên Đá Vách
Ngút Trường Sơn, sương sớm phủ lưng đèo
Nhạc biển nhớ mây ngàn thương tóc trắng
Rừng chim ca nằm nghe suối xuân reo.

Sông Trà đó, Sông Vệ này muôn thuở
Nước giao tình, trăng cửa Đại đêm soi.
Cổ Lũy trỗi lời “dô ta” động sóng
Muối mắm An Kỳ đổi gạo củi nguồn cao.

Con nhớ mẹ những chiều ngồi đợi gió
Chỉ thơm vườn may áo vải An Tây.
Và thương em dốc mòn xuyên Thạch Bích
Nón chợ Đình nghiêng điểm trắng ngàn cây.

Giờ nằm lặng, hồn nửa đời luân lạc
Thèm chuyến tàu tung khói đổ về ga.
Dáng đưa đón thả dài theo bóng nắng
Kẻ Hà Nhai, kẻ Thạch Trận, Long Trì.

Một lần đi là một lần lưu luyến
Mây đỉnh trời Thiên Bút rõi Phê Vân
Khoai Long Phụng, đường Ba La dành gởi.
Chút hương lòng, don Chợ Vạn trao duyên.

Tàu bỏ Sa Huỳnh – Trà Câu – Châu Ổ.
Thôi giã từ Thiên Ấn những đêm trăng.
Giọng hò thoảng ngân Long Đầu Hý Thủy
Khuya giăng buồn cô lái ghé Tam Thương.

Ai về lại trên quê nghèo ta nhắn:
Thương xóm làng, thương mẹ góa, con côi.
Niềm mong đợi thâu đêm ngừng tiếng súng
Quảng Ngãi trăng tình thơm ngọt phức hương cau.

Lê Vinh Ninh
Nguồn: blonguoiquangngai + quangngaionline
———————————————————————————————

Ghi chú: Những chữ viết nghiêng hoa là tên gọi của sông, núi, danh lam thắng cảnh, đặc sản Quảng Ngãi

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Ninh | 5 Comments »