Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 153 Lượt

Archive for Tháng Mười Một 24th, 2007

Về thăm quê cảm tác- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

VỀ THĂM QUÊ CẢM TÁC

Về thăm quê, thăm lại tuổi thơ tôi
Thấy nắng vàng rung rinh chùm khế ngọt
Tưởng con dế còn gọi mời giọng hót
Cỏ ven đường xao xuyến dấu chân xa
Chiều bâng khuâng cánh vạc vỗ trăng ngà
Tôi lặng để lòng mình thương biết mấy
Chào tuổi nhỏ – Thôi giã từ buổi ấy
Tôi trở về với mái tóc pha sương …

Minh Triết Trần Thiện Đạt

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | Leave a Comment »

Thơ gieo lòng nguyệt- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

THƠ GIEO LÒNG NGUYỆT

Tháng GIÊNG rét ngọt mang hương bưởi
Ngát cả lòng anh giữa luống cà
Ta lại mừng nhau thêm một tuổi
Đất trời riêng mộng của đôi ta

Tháng HAI con bướm vờn trong nắng
Từng sợi tơ trời chấp chới bay
Tiếng hát vành khuyên ngoài ngõ vắng
Em về – nâng nhẹ một bàn tay

Tháng BA con nhện giăng trong gió
Những sợi tơ vàng quấn quít bay
Anh “nở” lòng em – hoa trước ngõ
Lưng trời trăng tỏ suốt đêm nay

Tháng TƯ trời chuyển cơn mưa nhỏ
Từng giọt yêu thương chảy suối lòng
Rót xuống lời nhau là “thỏ thẻ”
Sau hè cây bưởi trắng đơm bông

Tháng NĂM gửi mộng về quê cũ
Ngõ trước vườn sau rợp bóng dừa
Nước giếng trong veo, đường mướt cỏ
Mẹ già – kẽo kẹt – võng đu đưa

Tháng SÁU em đi, phương nở hồng
Sân trường anh đứng ngẩn ngơ trông
Con vành khuyên hót trên cành bưởi
Như gửi riêng em một tiếng lòng

Tháng BẢY mưa gieo ướt nhịp cầu
Lòng ai bỗng hóa bến sông Ngâu
Rưng rưng anh khóc trong hồn quạ
Thơ tỏ cùng em những điệu sầu

Tháng TÁM em về lựu đỏ bông
Đò ngang em trẩy nước đôi giòng
Lục bình anh giỡn cùng con sóng
Em hóa tương tư má ửng hồng

Tháng CHÍN nghe chăng gió thổi về
Đong đưa chùm nhãn chín ven đê
Em trưa ngoan giấc lòng anh lại
Phe phẩy dùm em chiếc quạt thề

Tháng MƯỜI hương cốm bay trong nắng
Anh đọc tương tư trước cổng trường
Em đến, em đi trời vắng lặng
Đất cày lên những luống yêu thương

Tháng MỘT trời im. Lá đổi màu
Mây bay lãng đãng biết về đâu
Em nghiêng nón xuống che mưa bụi
Chan chứa lòng anh giếng mắt sâu

Tháng CHẠP thuyền thơ ghé bến sông
Em thon vai lụa phớt môi hồng
Anh theo con nước trôi về biển
Chở bóng nhau xuôi suốt một dòng …

Minh Triết TRẦN THIỆN ĐẠT

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | Leave a Comment »

Rủ áo thong dong- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

RỦ ÁO THONG DONG

Thầy về chẳng biết về đâu
Từ trong giả ảnh qua cầu nước trôi
Thầy đi gió thoảng qua đồi
Con chim oanh vũ hót lời vu vơ
Trăng khuya dọi chiếu đôi bờ
Bến mê bến ngộ nước hờ hững xuôi
Lời vàng viết để mà chơi
TÂM KINH BÁT NHÃ vang hồi tánh không

Chợ đời rủ áo thong dong
Dạo chơi những bước phiêu bồng an nhiên
Đi, về mấy cõi là duyên
Gieo trồng hạt giống phước điền muôn sau

Từ trong rừng trúc ngàn lau
Trăng khuya rạng chiếu, ngạt ngào hương sen

Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | Leave a Comment »

Cõi văn chương- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

CÕI VĂN CHƯƠNG

Bài thơ nhỏ như buổi đầu sơ ngộ
Cõi Văn Chương ta đến chốn vô cùng
Lòng tự tại như vầng trăng cổ độ
Chẳng lụy phiền thế sự những riêng chung

Ta vẫn hát một mình bên suối nhỏ
Tảng đá nầy xanh một sắc rêu xanh
Và mặc kệ quanh ta rừng nổi gió
Gió qua đi còn lại quảng trời thanh

Ta từ buổi khói vàng pha sắc áo
Bụi giang hồ chợt nhuốm mái đầu xanh
Mực vẫn chảy trên từng trang lai cảo
Cho dòng văn thơm nức ý trong lành

Về xới lại mảnh vườn thơ ấu cũ
“Treo vầng trăng trên cành trúc rong chơi”
Nơi trang giấy – người xưa về hội tụ
Buổi Thịnh Đường phơi phới nét hoa khai

Vẫn ngồi đó, đèn chong trang sách mở
Đọc người xưa rồi ngẫm chuyện đời nay
Ôi bàng bạc những tấm lòng thiên cổ
Những cuộc đời đá nát với vàng phai

Hãy về đây chúng mình nâng chén rượu
Bài ca dao ngâm ngợi buổi tương phùng
Tình nghiên bút những mặn nồng cố cựu
Thuyền trăng trôi đầy mộng một dòng sông

Hãy về đây ngâm lại áng thơ này
Để rũ hết những bụi mờ khói đục
Để phá vỡ những xích xiềng tù ngục
Trong lòng ta kết tụ tự lâu nay

Trong lòng ta còn những áng mây bay
Một dáng núi vươn cao cùng tinh đẩu
Cùng trở lại con đường xưa thơ ấu
Của một thời hoa bướm nở đầy tay.

Minh Triết TRẦN THIỆN ĐẠT

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | Leave a Comment »

Tiếng sóng lạnh vỗ đôi bờ kim cổ- thơ Minh Triết Trần Thiện Đạt

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/11/2007

TIẾNG SÓNG LẠNH VỖ ĐÔI BỜ KIM CỔ
(Cảm khái sau khi đọc bài thơ XUÂN DẠ của Nguyễn Du)

Con sóng vỗ – trăng buồn soi bến lạnh
Đời tha hương ngùn ngụt khói tuôn sầu
Dòng mực chảy – tấm lòng son hiu quạnh
Nỗi niềm riêng Người viết gửi về đâu !?

Đêm vào khuya – Trăng đã chếch hiên ngoài
Sông Lam chở lòng xưa về trú ngụ
Thôn Nam Đài đã xa ngày tháng cũ
Vọng ngàn sau tiếng sóng lạnh hồn thơ

Cổ kim ơi – vẫn một ánh trăng mờ
Chia hai nửa : quê người và cố xứ
Để một nửa nhớ thương về quá khứ
Và nửa buồn bàng bạc suốt đêm nay

Minh Triết TRẦN THIỆN ĐẠT

———————————————————————————————
XUÂN DẠ

HẮC DẠ THIỀU QUANG HÀ XỨ TẦM ?
TIỂU SONG KHAI XỨ LIỄU ÂM ÂM
GIANG HỒ BỆNH ĐÁO KINH THỜI CỬU
PHONG VŨ XUÂN TÙY NHẤT DẠ THÂM
KY LỮ ĐA NIÊN ĐĂNG HẠ LỆ,
GIANG HƯƠNG THIÊN LÝ NGUYỆT TRUNG TÂM
NAM ĐÀI THÔN NGOẠI LONG GIANG THỦY
NHẤT PHIẾN HÀN THANH TỐNG CỔ CÂM (kim)

NGUYỄN DU

Dịch:

Đêm đen nào thấy ánh dương trong
Hàng liễu âm thầm đứng trước song
Ốm liệt giang hồ bao tháng trải
Xuân về mưa gió suốt đêm ròng
Lâu năm đất khách đèn chong lệ
Ngàn dặm quê hương nguyệt dãi lòng
Ngoài xóm Nam Đài, Long thủy chảy
Trôi hoài kim cổ một dòng không !

Dịch bởi: (?)

Posted in 01. Thơ, Trần Thiện Đạt | 1 Comment »