Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 512 776 Lượt

Archive for Tháng Mười Một 26th, 2007

Em đi giữa lạc loài- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2007

EM ĐI GIỮA LẠC LOÀI
Thư cho chị Bảy

Em về thăm chị sớm mai đây,
ở lại loanh quanh giữa phố này.
Rượu không tiền uống mà say ngán.
nắng đã qua mùa dạ cứ ngây.
Vì trót hẹn vào trang hội ngộ.
bốn phương còn nợ với ai đây.

Chị ơi từ buổi trời sang gió,
Đất mẹ, quê nghèo, bớt đắng cay.
Phố có thênh thang, lòng rộng mở.
Cho người thiên hạ biết thương nhau.
Hay lại buồn, như buồn trong sách vở.
Và trong lòng chị bấy lâu nay.
Em thân đơn lắm, em nghèo lắm.
đi, ở, loanh quanh giữa lạc loài.
Không hiểu thương ai mà bỗng khóc,
bỗng về thăm chị, suốt chiều nay.
Bỗng nghe hoang xế, trong tiềm thức,
và bỗng đa đoan giữa hội này
Non Tiên, nước Nhược, gì đâu có,
chị chớ thương em, chớ đặt bày.
Chuyện chín lần đi, mười mất đủ.
thân thế gì em, hẹn trước sau.
Câu thơ làm tội cho bờ trúc
chị cầm em chị, cánh chim bay.

Và cầu cho chị, lời viên mãn,
mai mốt em đi, giữa lạc loài.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | Leave a Comment »

Phương nào em nhớ quên- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2007

PHƯƠNG NÀO EM NHỚ QUÊN

Trăng vàng xuyên liếp cửa.
vàng vào tuổi mông mênh.
Biết rồi mai này nữa,
ai còn nhắc tên anh.
Chuyện ngõ lầy, ngõ lội,
chuyện ngày cũ, ngày xanh.
Chúng mình thường dả sử,
nhiều lúc dưới trăng thanh.
Em sẽ là Sơn nữ,
đưa người đi viễn hành.
Đưa người về cố quận.
Trên bờ mây yên lành.
Tôi trọn đời khắc khoải.
thương cô gái rừng xanh.
Ước ao làm Nguyễn Trãi.
gởi hồn lên kinh thành,
Gởi hồn lên gối dại,
mơ trọn góc màn xanh.
Mơ trọn đêm vàng mình dả sử,
cho vàng điệp điệp quyến chân anh.
*
Nhưng làng không thức dài lâu nữa,
và ”Hận Nam Quan”, cũng bất thành.
Hai đứa, chỉ còn hai đứa lẻ,
chiều chiều, em đứng ngóng tin anh.
Chiều chiều, tôi cứ nhìn mây kéo,
không biết phương nào em nhớ quên.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | Leave a Comment »

Một đời thương nhớ- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2007

MỘT ĐỜI THƯƠNG NHỚ
Say thành bại, nhân gian cuồng loạn
Riêng mình ta, vạn kiếp bi thương.
Vũ Hoàng Chương

Giờ lạc loài,
Anh làm chim bay ngang thổ mộ.
Nhìn quê hương qua từng đứa lưu đày.
Nỗi chua xót,
biết mẹ còn trước phố.
Và em còn nhớ gửi với thương vay.
Còn đêm đêm, lạc vào sông nước.
mà mộng Trường đình mây trắng bay.
Và ai màu biếc, ai màu lục.
còn giữa thơ em, giữa hội này.
Còn nửa vầng trăng em có giữ.
và nước trên sông, nước có đầy.
Ít nhiều tâm sự còn qua ngõ,
hay cũng như anh, cũng lạc loài.
Nhìn mỗi chặng đường đau mỗi khúc,
Làm con thuyền đậu giữa mưa bay.
làm con thuyền đậu ngoài sông lẻ,
Giành cả son kia cả mực này
trả vào chút nợ không vay trước.
Vào những duyên xe, những nghiệp bày.
chiều nắm tay mình mà ngỡ tóc,
Một Đời Thương Nhớ một cơn say.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | 1 Comment »

Mẹ- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2007

MẸ

Cong đêm
khâu buốt đường kim
sớm mai vườn lạnh
tiếng chim hót lành
giếng quê
rớt
nụ hoa chanh
nấu hương
ngậm khói
để dành cho con

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | 1 Comment »