Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 828 Lượt

Bài thơ ngoài ngõ quê hương- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2007

BÀI THƠ NGOÀI NGÕ QUÊ HUƠNG

Tôi đến công viên.
người yêu tôi đã mất.
Đằng đặc công trường
hình ảnh các ứng cử viên.
Người con gái không tên,
qua nhiều năm lưu lạc
Nhìn từng loạt bích chương,
bằng đôi mắt tư riêng.
Vùng đối diện, cũng mòn như cỏ rác,
Luận lý ông cha, sách vở thánh hiền.

Lịch sử mười năm vòng tay tội ác
tuổi học trò nằm mộng buổi khai thiên.
Bà mẹ dạy tôi, ngày xưa đã mất.
giờ đêm đêm, đạn pháo nổ đôi miền.
Giờ đêm đêm, hỏa châu nhìn đại bác.
tôi lại nhìn người con gái không tên.

Mai sẽ về đâu em,
giấc mơ nào cho mẹ,
Quên máu đào, và súng nổ đêm đêm.
quên lũ con hư chiều chiều qua lộ.
Ngồi đếm sao khuya,
như đếm tuổi mẹ hiền.
Không dám nói, sợ lời bay xấu hổ.
sợ lời vào kinh sử sẽ vô duyên.
Sẽ tàn giấc mộng người con gái.
môi, má, nằm chờ áo trạng nguyên.
Nhưng thôi, lạy mẹ tu là phúc.
trường ca này con viết giữa công viên.
Mưa đổ từng hồi,
từng hồi con khóc,
Con thương con,
như cây lá đứng hai miền,
Nghe máu chảy trên linh hồn của mẹ,
nghe chiều chiều nức nở giữa công viên.
Đối diện cuộc đời, người con gái nhỏ,
Úp mặt, cúi đầu, ngoài ngõ quê hương.

Nguyên Nguyên

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: