Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 531 575 Lượt

Vu vơ- tập thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2007

LÊN ĐƯỜNG

Đã bao nhiêu chuyện lên đường,
Là bao nhiêu chuyện đưa buồn vào thơ.

VU VƠ
Tập thơ của Nguyên Nguyên

Nhà xuất bản Văn Nghệ, 2007
Khổ: 13x19cm
Số trang: 175
———————————————————————————————

LỜI TÁC GIẢ

Gửi anh Hữu Truyện

Lại có dịp nói chuyện với anh về cái tình cờ.

Vì tôi nghĩ cuộc sống vốn nhiều những tình cờ. Tình cờ ta ra sông. Tình cờ ta lên núi. Tình cờ anh chị đến lập nghiệp nơi này.

Và tình cờ lắm kẻ đã làm nên.

Vô số tình cờ mà người đời ít ai nhớ tới. Nhưng vẫn có tình cờ.

Riêng tôi, tình cờ được gặp thêm anh. Chuyện gần như ít có. Tôi nói ít có theo cái nghĩa của ân tình cũng như ta hiểu về hạnh phúc: Vì hạnh phúc rất nhỏ, rất gần.

Và cái lớn cái xa, cho cùng chỉ là màu mè cuộc sống mà con người khó lòng nắm bắt (hình ảnh một người vợ già nua mong được sum họp với đức ông chồng vừa mới ăn nên, làm ra. Chị bán hàng rong ngày ngày tìm mình trong vé số)

Mà quên, tôi đã đi xa quá rồi chăng. Xin trở lại với ý niệm của tình cờ.

Tình cờ tôi có thêm anh, một khách thơ, một bạn tác tôi dành cho anh hết cả những đòng này.
Giờ thì xin sơ lược về chuyện làm thơ, tôi không có ý nghĩ làm thơ như người đời gán đặt. Tôi làm thơ bởi tình cờ ghi lại những tình cờ đi qua và bắt gặp.

Tình cờ tha hương tình cờ mất mát. Tình cờ được thêm bè bạn. Tình cờ nhớ một người con gái trên sông. Tình cờ hát ca, buồn, bực, rồi quên.

Và cứ cho như tất cả tình cờ. TÔI GHI LẠI BAO NHIÊU ĐÓ TÌNH CỜ.

Giờ gặp anh, được anh ngỏ ý muốn cùng tôi chia sẻ khúc buồn vui của buổi tình cờ tôi thành thật cảm ơn.

Nhưng lần nữa xin thưa đây không phải là thơ, mà là những ý tứ sơ sài của một tâm hồn không khoẻ khoắn.

Thế nên có lời nào thô kệch xin Anh cùng bè bạn bỏ qua, và tôi đã chẳng làm thơ. Tôi đang sống GIỮA TÌNH CỜ.

Nhân đây, xin mượn lời này của anh Quách Tấn gửi đến anh cái tình ý non vụng của mình:

” Bạn tác ví thương tình gặp gỡ.
Đừng đem mây ráng đọ nghi dung”.

Và cũng vẫn những chuyện buồn như buồn trong sách vở, mà một Từ Thức hôm qua tình cờ gặp lại chắc cũng rùng mình.

Hà huống chúng ta ”hương quan xứ thị”, để anh Nguyễn Bính đã phải thở dài, đất trời dẫu lớn dễ gì tìm được một mái nhà thân:

” Hời ơi trời đất vô cùng rộng
Nào biết tìm đâu một mái nhà. . . ”

Lời nói đó có vậy thay, mà anh Nguyễn Bính thì nay đã đi rồi. Chỉ có phần đau con người, và chúng ta, thì đời đời còn lại, có phải vậy không anh. Và như vậy thì chân trời nào cho gió.
Lần nữa cảm ơn anh và TRANG TRỌNG CÁI TINH CỜ.

Cẩn bút
Nguyên Nguyên

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: