Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 510 465 Lượt

Archive for Tháng Mười Hai 17th, 2007

Nỗi roi bầm thịt đỏ- thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

NỖI ROI BẦM THỊT ĐỎ

Vào những buổi lòng người như quán cóc
Gió Đông phương thổi lạnh suốt canh tà
Đứng trên đồi dang tay nhìn xuống thấp
Bóng quạ nào che lấp nỗi xương da

Vào những buổi có chim hồng đứng gáy
Cổ khàn đau trên đỉnh tháp tàn xiêu
Người – cắt lưỡi nhìn nhau bằng mặt máu
Phải nơi nầy là đất nước của tôi

Thời hoàng kim của quạ ngồi với rắn
Dành chia nhau bạc hộc với vàng cân
Biết sức yếu không thể nào thách đấu
Đành làm thơ bên roi hận roi bầm

Như những dòng sông xa nguồn xa xứ
Giữa biển đêm người mỏi cánh lục bình
Tôi! con sóng đập bên bờ tủi nhục
Nhìn rặng mù thương quá mắt em xinh

Thương mẹ trong hang nuôi diều đợi gió
Ôi! tay gầy đếm tóc đã mòn gân
Mà bốn hướng vẫn màu đen u hãm
Và nghìn phương lửa đỏ dậy muôn thành

Và những buổi mây qua đèo cũng khóc
“Áo chàm phơi cũng sợ nắng cường toan”
Tôi trồng trong hồn một bông sứ trắng
Để tin rằng: mình đang sống giữa quê hương

Con sông đen nào trôi qua tuổi trẻ
Ngựa nhân dân ai cưỡi vượt qua đồng
Những ngày dài ở đây thơ cũng chết
Biết nhân danh gì giữa đất cha ông

Vào những buổi trái cau thành trái ớt
Em qua cầu che nón khóc ca dao
Kẻ trên núi bắn tên vào hình giả
Ôm nhau cười sung sướng những công lao

Kẻ đồng bằng nhớ tiền nhân xếp sách
Thương con giun con dế ở vườn nhà
Ngồi nhai bắp như nhai đời mạt vận
Nuốt ngậm ngùi trong máu ruột xót xa

Trăng vẫn biếc và cây gần với đất
Mà mồ chôn không hết xác đói cơm
Vào những buổi tôi như loài vịt trống
Kêu chẳng ra hơi trên ao bẩn không mồi

Một đất nước, Chúa chối từ không đến
Bởi mỗi người đều tự biết đóng đinh
Em yêu quý giận chi lòng kẻ khổ
Xin yêu em là để được thất tình

Lâm Anh

—————————————————————-
Bài thơ này đã từng có tranh cãi về việc ‘AI LÀ TÁC GIẢ’. Bài thơ được Minh Triết Trần Thiện Đạt (email: thienhathaibinh@gmail.com) gởi đến TNQN ngày 16/12/2007 và ghi tên tác giả là Nguyễn Minh Đường (có bút hiệu là ‘Minh Đường’). Sau khi bài thơ được đăng một thời gian thì có bạn đọc cho là của Lâm Anh, TNQN đã gởi email đến Minh Triết Trần Thiện Đạt để hỏi kỹ vấn đề này thì cũng nhận được xác nhận là của Nguyễn Minh Đường. Đến ngày 05/11/2009, qua điện thoại với Ngô Hữu Đoàn, Lâm Anh cho rằng bài thơ này là của Lâm Anh. Ngoài Lâm Anh, còn nhiều người khác cho rằng bài này là của Lâm Anh. Chúng tôi đã từng không ghi tên tác giả và tạm để bài này ở mục “Thân hữu” trong khoảng thời gian hơn 6 tháng để chờ phản hồi tứ quý bạn đọc và bạn bè thi hữu nhưng vẫn không nhận được ý kiến nào. Nay TNQN chúng tôi tin rằng tác giả bài thơ này là của Lâm Anh. Nếu quý bạn đọc hoặc bạn bè thân hữu nào có thắc mắc hay góp ý nào về vấn đề tác giả của bài thơ này thì TNQN chúng tôi vẫn xin được tiếp tục lắng nghe và chân thành cảm ơn.(TNQN)

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Lâm Anh | Leave a Comment »

Em và bờ sông Trà Khúc- thơ Đinh Thời Nguyễn

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

EM VÀ BỜ SÔNG TRÀ KHÚC

Một ngày chưa hết tháng giêng
Em về má nhạt đồng tiền rồi anh
Bên bờ Trà Khúc vây quanh
Em chưa làm vợ mà thành cô dâu

Tình anh như bóng vai cầu
Vịn hai tay nhớ em đâu dám rời
Và chiều rơi, và chiều rơi
Trông màu mưa gió buồn ơi! là buồn

Từ anh về đất quê hương
Bỏ em ở lại một phương trời này
Hai mươi năm vẫn còn đây
Một vòng tay…một vòng tay lạnh lùng

Một em và một bờ sông
Bờ sông còn đó mà chồng em đâu?
Bờ sông giờ cũng bac đầu
Bờ sông giờ cũng biết sầu như em

Bờ sông của biết bao đêm
Tiễn nhau hôn vội để lên kịp thuyền
Và bờ sông của những phiên
Đợi anh em phải nằm nghiêng với bờ

Và bờ sông ấp ủ mơ
Thuyền anh ra trận thuyền chờ em neo
Và bờ sông nước trong veo
Em từng giặt mũ tai bèo cho anh

Và bờ sông rất chân thành
Che hầm trú ẩn cho anh bao ngày
Và bờ sông cũng đắng cay
Ôm bao vết đạn của tay súng thù

Và bờ sông mất niềm vui
Khi tin anh đã nghìn thu không về
Chiều nay mưa gió sông quê
Nhớ anh em nhớ lời thề nước non
Thề rằng còn giac xâm lăng
Em nguyền như một vầng trăng đêm rằm.

Đinh Thời Nguyễn

Posted in 01. Thơ, Đinh Thời Nguyễn | Leave a Comment »

Chiều cuối năm- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

Chiều cuối năm

Tôi lững thửng xuống phố
Mùa xuân rủng rỉnh về
Cho tay vào túi rỗng
Buồn tênh theo dòng người
Tiếng chổi gom ngày muộn
Nhớ khói màu xanh lam
Gió đi qua vườn lá
Thức dậy hương Hoàng Lan
Bao nhiêu người xuống phố
Xum xoe tiếng cười giòn
Có em ngồi bóng đổ
Mắt lăn giọt xoe tròn

Tôi kéo em đứng dậy
Về thôi chiều cuối năm

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Đất hoa- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

Đất hoa

Tôi về ĐàLạt tìm sương
Gió qua mái phố vô thừơng lá nghiêng
Xuân Hương lún nụ cười duyên
Vướng gai Trinh Nữ rớt đồng tiền xưa

Tôi về khói đá sau mưa
Aùo hoa sơn nữ tóc vừa lấm vai
Ngựa hồng dẵm nắng chiều phai
Rực màu cúc dại dốc dài gùi lưng

Tôi về phố lạnh rưng rưng
Choàng vai bè bạn xin đừng quên tôi
Hoa trong phố, phố trên đồi
Langbian một bờ môi nhém thèm

Tôi về ngồi góc chợ đêm
Bóng đèn hột vịt tròn trèm vầng trăng
Lời rao mọng chín nhọc nhằn
Vít cần rượu núi, say men hương rừng

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Tiếng rao- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

Tiếng rao

Một ngàn
Một chén giữa trưa
Tiếng rao
Đậu Hủ
Cũng vừa đi qua
Nghẹn ngào ăn miếng
quê nhà
nhớ ơi! Tiếng mẹ
từ nhà quê
rao

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Không đề- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

Không đề

Qua sông nghe vỡ con đò lạnh
Sóng vỗ không âm mùa không vần
Cho tôi vốc ngược bình hiện đại
Để uống cạn tình sông núi xưa

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Bà tôi- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

Bà tôi

Bà tôi hái quả vườn nhà
Gà chưa hết gáy mang ra chợ làng
Còng lưng lượm nắng đông tàn
Quả Bầu, trái Bí nhộm vàng mùa xuân
Theo bà có chú chó yêu
Quẩn quanh bên chợ với nhiều người quen

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Em có về…?- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

Em có về…?

Tôi về đây núi Ấn , sông Trà
Nằm thoả thích cát dính vào da thịt
Con bói cá lao mình xuống nước
Vấp tiếng chuông chùa cong cành hoa lau
Một con sông hai dòng trong, đục
Aùo trắng qua cầu một thời bên nhau
Sông Trà lún bóng trăng vàng nhớ
Thiên Bút đùn mây vẽ tài hoa
Gió hừng hực đi qua đồi Thạch Trận
Đá chạm nhau lửa phực nắng La Hà
Dấu chân để lại trên đá nguội
Có phải Cao Biền trảm thiên vương
Tôi về đây ôm lấy quê hương
Nghe rưng rức lời ca dao mẹ hát
Khói à ơi vương hàng cau xanh ngát
Em có về cùng tôi yêu thương…?

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Tiếng gọi- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

Tiếng gọi

Vẫn gọi tôi về dòng sông mùa nước lũ
Vớt củi trôi từ núi cao cuộn về
Áo tơi bật lời cha kéo vó
Quất vào trời tím tái
Mẹ vén quần hái đọt rau muống bềnh bồng
Vẫn gọi tôi về em thơ ngày bỏ học
Vé số trên tay ướt đẩm tuổi đến trường
Bên góc phố mùa miền trung gió cát
Người đi qua vờ vịt kéo khẩu trang
Vẫn gọi tôi về con chích chòe đứng hót
Bên giếng quê bà nói với bóng mình
Cưới nhau xong- sao không thấy chúng về..?

Vẫn gọi tôi về – trong đêm ngày cưới
Chú út khóc hoài bên buồng mẹ dỗ dành
Em hỏi tôi –khéo mà nhõng nhẽo
“*”Mẹ đổi chó lấy cho ta tấm đắp
Em quay lưng thương út khóc ròng ròng
Vẫn gọi tôi về
Gọi tôi về
Thương quá đất trời quê

Nguyễn Tấn On
“*” Phỏng ý truyện (ĐÁM CƯỚI NHÀ NGHÈO) của K.O

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »