Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 510 466 Lượt

Archive for Tháng Mười Hai 21st, 2007

CHÂN …CHẦM CHẬM CHÂN- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/12/2007

CHÂN …CHẦM CHẬM CHÂN

Sợ không còn kịp nữa
người ta đi nhanh bằng nỗi tất tả
bằng nỗi lạnh căm
                     đạp lên tiếng động
đạp lên trần gian
đạp lên chiếc bóng của mình

Tôi lùi vào
chân chầm chậm
nhịp đời gõ thiên nhiên
bàn phím của lòng mong ước
vẻ mới lạ chợt hiện chợt lùi…

hy vọng một điều gì đó
quá vãng mà hiện tại
chậm chạp bước chân
đôi khi mỏng manh lá cỏ
cánh hoa núp vào yên lặng
núp vào tiếng chim rơi…

đôi khi giọt sương
thức hạt đất nhỏ trong giấc mơ mỡ màu
vũ trụ được thu hẹp lại
bằng cái nhìn chim sâu
li ti khắc khoải chạm vào sự vật

tiếng động của bước chân không làm vỡ tan thế giới giọt nước
không làm vỡ tan cô đơn

chầm chậm tới cuộc truy tìm
nhịp thể ballade…

Nguyễn Thánh Ngã

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »

ĐÀN GOONG- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/12/2007

ĐÀN GOONG

Chiều với cây đàn goong
nghệ nhân già
đàn
từng nốt mưa

ướt mắt chó con háu đói
lăn trên lông tơ…

mùa không còn về đúng nữa
mùa đã du canh
tuổi đã du cư sang xứ khác

xứ
     tang bồng mơn mỡn

hạt đất cỗi
               bàn chân trần
tiếng đàn gầy
đàn goong gầy
nụ hôn gầy

chim kơtia bay trong gió
mỏ ngậm hạt mưa như hạt cườm

đứa bé gieo hòn sỏi…
như tiếng đàn
               gieo vào lặng lẽ
hồ hoang…

Nguyễn Thánh Ngã

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »

ĐỒNG HOANG- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/12/2007

ĐỒNG HOANG

cánh đồng tôi
hạt mưa là mầm nước mắt
sẽ mọc lên sau bão giông
tôi gặt những mùa vụ bội thu
no đủ nước mắt hạnh phúc
tôi gởi cho bầysẽ nhỏ đến nhặt những hạnh phúc
rơi vải
trong kho nhà mình
chất đầy hạt giống nắng mưa

sẽ gieo lại
vào mùa

nhưng cánh đồng hoang hoải
không còn những hạt mầm
trời khô gieo hạn vào tôi
những đường cày thông thốc
hạt đất khóc hạt mầm cằn bạc
đồng hoang….
đồng hoang…..

em trở về
mang những giọt nước mắt ô-xin
khóc cánh đồng thất bát
và cơn mưa trở lại
những hạt mầm nước mắt mọc lên
xanh tốt khổ đau và hạnh phúc
….
tíu tít bầy se sẻ bay về…

Nguyễn Thánh Ngã

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »

ÔI TRỜI XANH YÊU DẤU- thơ Nguyễn Thánh Ngã

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/12/2007

ÔI TRỜI XANH YÊU DẤU

Có gì đeo đẳng đâu
chỉ những giọt sương và những cành khô
bàn tay bíu bầu trời xanh ngắt
cơn gió đêm mang đi chút úa vàng bất cẩn
rụng vèo khoảng trống
chiếc lá lặng câm

Đường gân nâu rơi vào ẩm mục
không còn chiếc cuống
không còn một niềm xanh che nắng
biết hỏi nơi đâu những giọt thanh âm bất tận
đã lặn vào trùng trùng gió cuốn
vào đại ngàn
hột mưa

Tiếng chim và ngọn gió không có gì ghê gớm
người ta thường coi thường nó khi chẳng có điều gì

Người ta không tin lắm chiếc lá
lại có thể ghi tràn tiếng chim
nhiều người đã nuôi chim trong lồng
tiếng hót ai oán –tiếng hót thật hay vì vắt kiệt nổi buồn
tiếng hót có thể chết
                                           đổi tự do…

Ôi trời xanh yêu dấu !
tiếng hót có thể ghi vào trời xanh mãi không ?

Ta cúi nhặt tiếng chim
tung vào trời xanh hình chiếc lá.

Nguyễn Thánh Ngã

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Thánh Ngã | Leave a Comment »