Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 506 091 Lượt

KHÓI SÓNG QUÊ NHÀ- thơ Lê Hồng Khánh

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/01/2008

KHÓI SÓNG QUÊ NHÀ

Cứ ẩn hiện, cứ đi về theo hút đời ta là tiếng róc rách con suối đầu nguồn, câu hò thả trôi cùng mênh mang sông nước, bóng con thuyền lấp loáng, mờ sương.

Ríu rít gọi mùa xa, dấu chân cò đan dày trên cát ướt, ta vu vơ bện thừng năm tháng, thả neo lòng nơi gốc đa già, chiều lại chiều gởi từng chiếc lá vàng về phía biển.

Guồng xe nước quay đều kỷ niệm, mái chèo quẩy bóng sao khuya, mẹ ta ru khung trời hiu quạnh, ngõ vắng hoàng hôn, ếch sầu giếng loạn …

Xa kia, mây trắng gió đưa, lầu Hoàng Hạc mịt mờ cánh hạc, đăm đắm mắt ai một vùng khói sóng.

Xa kia, đêm tiễn bạn sông Trà, bèo giạt mây qua, tang bồng ly hợp, thi nhân say khước chén mời trăng.

Đi qua năm tháng gian lao, đi qua khói bom lửa đạn, giữa bao còn mất, ta có câu thơ hát với sông Vệ, sông Trà, ta còn nỗi lòng người Nam, kẻ Bắc, gởi lại nơi đôi bờ sông Liêng, sông Tang, gởi lại với nụ cười người con gái chưa kịp nhìn rõ mặt.

Thời gian giễu cợt thế nhân nên câu thơ giằng lại cho đời vết loáng bóng câu vụt qua song cửa.

Một vết loáng thôi – sông Vệ, sông Trà …

Bến Hà Nhai 12.1996
Lê Hồng Khánh
(Nhạc sĩ Hoàng Hiệp đã phổ nhạc)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: