Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 773 Lượt

Trà-giang-kiều-nữ- thơ Lê Ngọc Bửu

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/03/2008

TRÀ-GIANG-KIỀU-NỮ

Sông
vẫn nghìn năm
xuôi biển khơi
Em
thì đọng mãi
giữa hồn tôi
Là mơ-
là Quảng-
là nhung nhớ
Là mộng xuân xưa
nét tuyệt vời

Mây vẫn khoan thai
trôi lững lờ
Em mang dáng ngọc
gợi màu thơ
Vàng trăng
nhã bóng tương tư lại
Quấn quýt bên tôi
buổi đợi chờ

Thương quá sao Khuê
tỏa ánh mềm
Vương vương màu mắt
hạt sương đêm
Lá hoa hò hẹn
mùa hương sắc
Rất Quảng-
rất tình,
rất dịu êm

Suối tóc
buông lơi
thả mịn màng
Trải dòng luyến cảm
xuống Trà giang
Tôi
người nghệ sĩ
thân phiêu bạt
Sóng gợn tình quê
vọng ngút ngàn

Lê Ngọc Bửu
Nguồn: Tác giả gởi TNQN

2 phản hồi to “Trà-giang-kiều-nữ- thơ Lê Ngọc Bửu”

  1. Lê Ngọc Bửu said

    QUA CẦU TRÀ KHÚC ÁO BAY

    Qua cầu Trà Khúc chiều nay,
    Bỗng dưng tôi nhớ áo bay thu nào.
    Em về…đi giữa trăng sao,
    Áo màu ngọc bích dạt dào mến thương.
    Tôi người nghệ sĩ tha phương
    Một chiều lưu luyến mắt vương áo hồng
    Em lùa cánh gió vào trong
    Cho bồng hơi thở phập phồng tim rung.
    Gió qua tối sáng vô cùng,
    Áo bay từng thoáng ngập ngừng theo chân.
    Em về gót nhỏ phân vân,
    Tôi đi mang cả điệu ngân gió hiền
    Gió ru thơ xuống triền miên
    Đưa tà áo mộng vào miền tương tư

  2. Lê Ngọc Bửu said

    MY MOTHER
    (Jane Taylor)
    MẸ TÔi

    Ai rót vào tôi giọt sữa trong
    Và ru tôi ngủ giấc say nồng?
    Ai hôn âu yếm vào đôi má?
    Mẹ vô song

    Lau ráo u buồn giọt lệ vơi,
    Tiếng ai vang vọng điệu ru hời
    Cho tôi êm ả khi thao thức?
    Mẹ tuyệt vời.

    Ai lặng mơ màng ngắm dáng tôi
    Gối nồng thiêm thiếp giữa xe nôi,
    Giọt thương chan chứa bờ mi mỏng?
    Mẹ nhất đời.

    Mưa gió vào tôi bật tiếng ngân
    Ai nhìn da diết vẻ bâng khuâng,
    Sợ tôi chắp cánh miền hư ảo?
    Mẹ tuyệt trần.

    Tôi ngã,ai nâng mỗi bước liền,
    Tôi buồn,ai kể chuyện thân tiên
    Và hôn xoa dịu vùng dau nhức?
    Mẹ dịu hiền.

    Ai dạy môi tôi biết nguyện cầu,
    Biết vâng thánh ý Đấng trên cao
    Và đi theo hướng đời chân thực?
    Mẹ nhiệm mầu.

    Chẳng thể nào vơi ánh lửa thiêng,
    Hồn tôi thắp sáng Mẹ triền miên,
    Người trao vô hạn niềm thương mến,
    Mẹ vô biên.

    Nào dám mông lung ý xót xa
    Ơn trờ tươi thắm mộng đời hoa,
    Nhụy thơm hương sống con dâng kính
    Mẹ hiền hòa.

    Mẹ đã mờ phai nét diễm kiều,
    Tay con-Mẹ tựa buổi đìu hiu-
    Xua tan vàng vọt đang vây bủa
    Mẹ thương yêu.

    Bóng Mẹ nghiêng theo sợi nắng vàng,
    Con về quấn quýt trọn thời gian,
    Giọt tình lai láng dòng thương xót
    Mẹ vô vàn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: