Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 449,755 Lượt

Archive for Tháng Tư, 2008

Giật mình- thơ Mai Chiêu Sương

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/04/2008

GIẬT MÌNH
Kính dâng Mẹ

Nghe dừa khô rụng trong vườn
Giật mình thức giấc càng thương mẹ già
Mắt mù tuổi đã tám ba
Một thân cô độc- cửa nhà một thân
DỪA KHÔ- Đời mẹ sắp gần
Ngày nào rụng cuống lìa trần xa con!!!
Đời con mấy chục năm tròn
Nổi trôi gió bụi vẫn còn … trắng tay.
Con về thăm mẹ hôm nay
Ngày mai chẳng biết tương lai phương nào?
Trăm năm đời- Mẹ xanh xao
Phải chi nhân thế thuyền nào cũng xuôi.
Chợt thèm tiếng hát mẹ ru.
Nhìn qua ô cửa sương mù vườn xa

Mai Chiêu Sương

Posted in 01. Thơ, Mai Chiêu Sương | 1 Comment »

Trăng Khuya- tập thơ của Chiêu Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/04/2008


TRĂNG KHUYA

Tập thơ của Chiêu Phương

Nhà xuất bản Văn Nghệ, 2007
Khổ: 13×19cm
Số trang: 91

——————————————————————————————–
TNQN chúng tôi vừa nhân được tập thơ Trăng Khuya do tác giả Chiêu Phương gởi tặng. Tác giả đã rất cao niên nhưng đã đến tận nhà để tặng tập thơ này, đường xa gần vài chục cây số, chúng tôi rất cảm động và quý mến tấm lòng của tác giả đến với TNQN. Qua đây, chúng tôi xin có lời trân trọng chúc mừng thi hữu đã ra mắt được tập thơ góp vui cùng bạn bè và kính chúc thi hữu lời chúc sức khỏe an nhàn!

Posted in 06. Giới thiệu sách, Chiêu Phương | 1 Comment »

Chiêu Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/04/2008


CHIÊU PHƯƠNG

Tên thật: Nguyễn Bá Đề
Sinh năm: 1930
Quê quán: Đức Chánh, Mộ Đức, Quảng Ngãi
Hiện đang sinh sống tại Saigon.

Đã xuất bản:
– Trăng khuya, tập thơ, 2007

Posted in 15. Tác giả, Chiêu Phương | 1 Comment »

Lòng quê- thơ Mỹ Lê Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/04/2008

LÒNG QUÊ

Mấy Xuân rồi Tớ chẳng thăm quê,
Mãnh đất thân yêu khó mọi bề.
Mía ngọt lịm, đường phèn trắng toát,
Nước trong xanh, cá bống vàng hoe.
Chuông chùa núi ẤN ngân trong gió,
Xe nước sông TRÀ chảy dưới khe.
Gói trọn khối tình làm kỷ vật,
Một thời thơ ấu đượm tình quê.

Mỹ Lê Phương

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu | Leave a Comment »

Cửa thiền và tình yêu- thơ Mỹ Lê Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/04/2008

CỬA THIỀN và TÌNH YÊU.
(Gởi người em gái xã Tịnh Hà)

Em là gái Tịnh Hà,
Duyên dáng lại mặn mà.
Của miền quê trù phú,
Bên dòng nước sông Trà.

Ngày còn áo thư sinh,
Có đôi mắt xinh xinh.
Môi hồng má đo đỏ,
Tâm hồn vẫn trắng trinh.

Tóc thề chấm ngang vai,
Trâm dắt với lượt cài.
Nghiêng nghiêng vành nón lá,
Ý đợi người tài trai.

Trai thời loạn ra đi,
Biết bao cảnh phân ly.
Gái miền quê chờ đợi,
Tin thư chẳng thấy gì.

Ánh mắt cứ đâm đâm,
Nhìn vào cỏi xa xăm.
Như tìm về kỹ niệm,
Cho cuộc tình trăm năm.

Vẫn nhớ chuyện xa xưa,
Mùa Xuân lất phất mưa.
Chuyện tình đành tan vở,
Đưa em đến cửa chùa.

Chuông mõ lời nguyện cầu,
NHƯ LAI phép nhiệm mầu.
Giải thoát đời khổ luỵ,
Cứu linh hồn buồn đau.

Nửa thế kỷ trôi qua,
Gặp lại chẳng nhận ra.
Quen quen qua giọng nói,
Mới hay dân Tịnh Hà.

Cuộc hội ngộ ly kỳ,
Dưới chân đức TỪ BI.
Kẻ đi tìm siêu thoát,
Người khổ hận tình đời.

Thấp thoáng áo cà sa,
Ni sư nét đâm đà.
Mĩm cười qua ánh mắt
Nam Mô A DI – ĐÀ.

MỸ LÊ PHƯƠNG

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu | Leave a Comment »

Về đâu mái tóc người thương- thơ Ngân Giang

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/04/2008

VỀ ĐÂU MÁI TÓC NGƯỜI THƯƠNG

Về đâu-lạc bước về đâu nhỉ?
Bỏ lại sau lưng những hẹn kỳ!
Kỷ niệm còn vương trên mái tóc
Bâng khuâng tưởng nhớ chút xuân thì

Ta về góp nhặt dư âm thử
Mỗi bước trong mơ lại ngỡ như…
Tiếng vọng đâu đây mùa phượng cũ:
Anh ơi! Hạ hết đã sang thu

Tình ta đã lặng mùa dông bão
Sóng gió qua đi nỗi khát khao
Đọng lại trong tim niềm cảm mến
Bồi hồi lưu luyến biết là bao

Chiều nay cảm thấy lòng hoang dại
Trắc ẩn sâu xa-bỗng nhớ ai?
Cách biệt-lần đi là mãi mãi
Tình ta đã chết, cố nhân ơi!

Ngân Giang

Posted in 01. Thơ, Ngân Giang | Leave a Comment »

Ngân Giang

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/04/2008

NGÂN GIANG

Tên thật: Đỗ Đức Nhuận
Nghề nghiệp: Y sĩ
Sinh năm 1940 tại thôn Ngân Giang,Tịnh Hà, Quảng Ngãi.
Hiện ở 247/10/2, Đại lộ Hùng Vương, Quảng Ngãi. Điện thọai: (055)825.109.
Ngân Giang là thành viên của Nhóm thơ “Giọt Đường Thi và Hương Lâng xứ Quảng”.

——————————————————————————————–
Theo giới thiệu của Tác giả Lê Ngọc Bửu

Posted in 15. Tác giả, Ngân Giang | Leave a Comment »

Vạn lý tình- thơ Xuân Lê

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/04/2008

VẠN LÝ TÌNH

Muôn dặm quan san cuộc viễn trình
Còn đâu nét ngọc ..dáng thư sinh?
Thơ sầu lạc vận đem trao gởi
Rượu nhạt màu phai nhấm một mình.
Cơn bấc lạnh lùng..đêm giá buốt
Giọt nồm ấm áp buổi bình minh
Quỳnh hoa theo gió hương thoang thoảng
Cánh nhạn bay xa ..vạn lý tình.

Xuân Lê

Posted in 01. Thơ, Xuân Lê | Leave a Comment »

Thử bàn về câu ca “Con mèo, con chó có lông…”- TS. Nguyễn Đăng Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/04/2008

Thử bàn về câu ca “CON MÈO, CON CHÓ CÓ LÔNG…”
TS. NGUYỄN ĐĂNG VŨ
 
Thuở còn thơ, bên cánh võng, bà tôi rồi má tôi đã hát ru tôi nhiều câu hát, mà đến giờ, có những câu tôi cũng chưa hiểu nổi. Bà tôi và cả má tôi cũng không giải thích được những thắc mắc của tôi về nội dung và ý nghĩa của những câu hát ấy. Sau này, tôi cũng thử hỏi một số người, nhưng không mấy ai giải thích cho cặn kẽ. Khi lớn lên, thi thoảng tôi cũng cố giải mã vài câu hát khó hiểu mà bà và má đã hát, nhưng chẳng dễ dàng tí nào. Nhân năm Tuất tôi thử viết ra đây mấy dòng giải mã của mình về một câu ca, trong số những câu chưa hiểu đó. Đó là câu ca:

“Con mèo, con chó có lông
Cây tre có mắt, nồi đồng có quai

Quả là bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi nói rằng câu ca này thuộc loại khó hiểu, bởi mới thoạt nghe, câu ca trên đâu có gì là lạ. Chỉ như cho trẻ con học nói. Chỉ như cho trẻ con phải biết rằng: Con mèo, con chó (thì) có lông (còn cái) cây tre (thì)  có mắt (và cái) nồi đồng (thì) có quai! Nhưng như thế thì giản đơn quá. Có lần, tôi được nghe nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng có kể lại rằng: Đương thời, lúc còn sống, nhà thơ Xuân Diệu đã hết lời “chê trách” nghệ nhân dân gian nào đó đã  sáng tác ra câu ca, mà theo ông là quá vớ vẩn này, chả có giá trị gì về nội dung và nghệ thuật, tựa như chuyện các chàng học trò cùng sáng tác bài “Con cóc”! Trời sinh ra con cóc thì phải nhảy, phải ngồi, phải nhảy ra, phải ngồi đó, phải nhảy đi, hà cớ gì lại suy ngẫm thành thơ cho mất thời gian mà chẳng có vần vè : “Con cóc nhảy ra, con cóc ngồi đó, con cóc ngồi đó, con cóc nhảy đi” ?

Năm kia nhân lại đọc cuốn “Phủ tập Quảng Nam ký sự” của Mai Thị, tương truyền được viết cách đây hơn 400 năm (1), nói về công cuộc Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, Đăng Vũ | 3 Comments »

Khúc ca Thi Nhân Quảng Ngãi- Nguyễn Quốc Minh

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/04/2008

Khúc ca Thi Nhân Quảng Ngãi

Góc trời hoa ngát hương Thi nhân Quảng Ngãi
Thi nhân Quảng Ngãi ân cần mặn tình người.
Cùng Thi nhân Quảng Ngãi ta say quên lối về
Ngày đêm Thi nhân Quảng Ngãi đẹp tình quê.

Ơi! Những vĩ nhân bình dị và thầm lặng
Ơi! Rặng Núi Ấn, con sóng bạc đêm trăng.
Ơi! Miền Dung Quất, quế thơm cay nhẫn nhục
Ơi! Những con thuyền ngược xuôi sông Trà Khúc.

Góc trời hoa Quảng Ngãi dâng tặng vĩ nhân
Thi nhân Quảng Ngãi ôm núi sông xa gần.
Góc trời hoa Quảng Ngãi thơm cay hương quế
Thi nhân Quảng Ngãi dạt dào sóng sông quê.

Nguyễn Quốc Minh – Doanh nhân Ngày Đêm
Ghi chú: Ca khúc trên chưa có nhạc
——————————————————————————————–

BĐH-TNQN chân thành cảm ơn Tác giả Nguyễn Quốc Minh về những cảm xúc của anh đã ghi lại khi ghé thăm trang TNQN này. Chúng tôi sẽ liên hệ nhạc sỹ phổ nhạc bài này để anh em thi hữu ngâm nga cho vui. Khi nào xong chúng tôi sẽ tin cho anh hay. Lần nữa cảm ơn tấm lòng của anh với thi ca nói chung và quê hương Quảng Ngãi nói riêng! (TNQN)

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu | Leave a Comment »

Tin buồn- Nhà thơ Lê Đạt qua đời

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/04/2008

Tin buồn- Nhà thơ Lê Đạt qua đời

Nhà thơ Lê Đạt tên khai sinh là Đào Công Đạt, sinh ngày 10-9-1929 tại Yên Bái. Quê quán xã Á Lữ Bắc Giang, hiện ở số 9 phố Lãn Ông Hà Nội Ông là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam.Giải thưởng nhà nước về VHNT.

Ông tham gia cách mạng trong kháng chiến chông Pháp.Ông có thời hệ luỵ Nhân văn giai phẩm. Các tác phẩm chính:Bóng chữ, Hèn đại nhân. Ông là người cả đời cách tân thơ, ông gọi nhà thơ là PHU CHỮ.

Ông đã từ trần hồi 3 giờ 30 phút ngày 21-4-2008 tại bệnh viện Hữu nghị. Hưởng thọ 80 tuổi.

Theo: trannhuong.com

Posted in 08. Tin | Leave a Comment »

Thiên Bút hoài cảm- thơ Xuân Lê

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/04/2008

Thiên Bút hoài cảm

Bút vẫn còn đây vẫn đứng đây,
Phong sương tuế nguyệt nét hao gầy
Trơ vơ đỉnh núi vầng trăng khuyết
Lac đác chân đồi đám lá bay
Thiên Ấn ngàn năm in dấu ấn
Phê vân vạn thuở vẽ vờn mây
Nước non mang nặng tình non nước
Biết đến bao giờ dạ mới khuây!

Xuân Lê

Posted in 01. Thơ, Xuân Lê | Chức năng bình luận bị tắt ở Thiên Bút hoài cảm- thơ Xuân Lê

Về thăm quê- thơ Mỹ Lê Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/04/2008

VỀ THĂM QUÊ.

Phen nầy Tớ định thăm quê hương,
Thăm mái nhà xưa bao mếm thương.
Thăm bến đò ngang, dòng nước biếc,
Thăm bờ xe nứoc, mấy con mương.
Hái chùm khế ngọt bên hàng dậu,
Uống nước dừa tươi dưới gốc dương.
Thăm bạn, thăm bè, thăm lối xóm,
Thăm người ngày ấy mối tơ vương.

Mỹ Lê Phương

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu | Leave a Comment »

Quê ta- thơ Băng Tâm

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/04/2008

Quê ta

Quê hương ta ngoài dó
Có dòng sông nho nhỏ.
Có dồi núi cao cao,
Chiều chiều mây ửng dỏ

Em muốn về quê ta
Miền núi Ấn, sông Trà.
Một danh lam thắng cảnh,
Nếp sống lại hiền hoà.

Đỉnh Ấn vương mây xanh,
Dòng Trà nước long lanh.
Chuông chùa nương gió thoảng,
Bống vàng lội loanh quanh.

Trên bến chiếc thuyền câu,
Lơ lửng giữa dòng sâu.
Ôm cần nghe cá dộng,
Lô nhô sóng bạc dầu.

Nhà tớ ven Trà Giang,
Bến nước có dò ngang.
Tre làng in nươc biếc,
Che bóng người vừa sang.

Con dường làng quanh co,
Hoa dại nở dôi bờ.
Trong sương mai mờ toả,
Con bướm vàng nhởn nhơ.

Luỹ tre làng xanh xanh,
Che khuất mái nhà tranh.
Dàn chim ríu rít hót,
Dưới nắng hè hanh hanh.

Lũ trẻ nô dùa reo,
Bên dòng suối trong veo.
Băc ngang dòng nước biếc,
Lắc lẻo nhịp cầu treo.

Thẳng tấp tận chân trời,
Lúa vàng óng ánh phơi.
Xa xa dàn cò trắng,
Lướt qua lưng chưng dồi.

Ta con người gió sương,
Mang kiếp dời tha phương.
Cô người xa, đất lạ,
Lại dem lòng vấn vương./.

Băng Tâm

Posted in 01. Thơ, Băng Tâm | 1 Comment »

Như nhớ như quên- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/04/2008

Như nhớ như quên

Vào xuân con sáo sang đê
Và con se sẻ cùng về mái hiên.
Có người như nhớ như quên
Thuận tay cài một cánh sim vuông tròn.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | Leave a Comment »

Quảng Ngãi thập cảnh- thơ Chiêu Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/04/2008

QUẢNG NGÃI THẬP CẢNH

1- THIÊN ẤN NIÊM HÀ

Hoá công bài trí cảnh giao hoà
Nước nước non non đẹp lắn a!
Vuông vắn tư bề hình chiếc Ấn
Lờ đờ một dải nước sông Trà
Chuông ngân đêm vắng lay hồn tục
Thuyền chở CHIỀU NGHIÊNG lướt dặm xa
Tiếng nhạn kêu sương đâu đó tá?
Tình say tao khách thoáng kiêu sa!

2 – THIÊN BÚT PHÊ VÂN

Kiêu sa hoạt cảnh buổi CHIỀU NGHIÊNG
Thiên hạ miên man mộng ảo huyền
Ngọn Bút lung linh cơn gió thoảng
Tầng mây e – ấp ánh trăng xuyên
Tang thương mấy cuộc danh còn rạng
Linh khí nghìn thu tiếng vẫn truyền
tạo hoá ban riêng vùng ngũ Quảng
Phong quang đẹp tựa chốn thần tiên.

3 – LA HÀ THẠCH TRẬN

Mà chốn thần tiên cũng khéo bày
La Hà thạch trận Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, Chiêu Phương | 7 Comments »

Chùa Hang- thơ Chiêu Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/04/2008

CHÙA HANG
Hải đảo Lý Sơn – Quảng Ngãi

Bao lâu rồi đó hoá công ơi
Một bức tranh treo đẹp tuyệt vời
Sóng vỗ bì bòm bên cửa Phật
Nước gieo tí tách trước hang trời
Vẫy trăng hải đảo soi kinh thánh
Khoát nước trùng dương rửa thói đời
Dừng bước lãng du chừng thắc mắc
Rằng tiên, rằng tục giữa ngàn khơi.

Chiêu Phương

Posted in 01. Thơ, Chiêu Phương | Leave a Comment »

Chiều phố núi- thơ Chiêu Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/04/2008

CHIỀU PHỐ NÚI
(Đà Lạt)

Hương ngàn thoang thoảng quyện lưng đèo
Lất phất mưa thu cảnh hắt heo
Hờ hững chiều nghiêng con bóng ngả
Vi vu gió nhại tiếng thông reo
Thác tuôn sương điểm ôm cành lá
Hồ gợ thuyền chao động cánh bèo
Gởi chút tình riêng về phố núi
Lòng còn lưu luyến “bức tranh” treo

CHIÊU PHƯƠNG

Posted in 01. Thơ, Chiêu Phương | Leave a Comment »

Áo Tím Mùa Sim- thơ Phan Lạc Tuyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/04/2008

Áo Tím Mùa Sim

Em gái Ba-Tơ
Da xanh rừng lá úa
Quán bên đường nho nhỏ đếm hoàng hôn
Trán thơ ngây mây tóc đọng u buồn…

Anh về qua đường sỏi đá
Một chiều nắng lửa lưng đèo
Mũ gió sương đọng màu đất đỏ
Áo mồ hôi lên khói đường xa
Chuyến xe nằm chờ đợi chuyến đi
Sắt hoen rỉ lòng em cô độc mãi…

Quán lẻ đường thưa vắng khách
Chõng cô đơn dăm vật nhỏ sơ sài
Thời gian nếp áo rách vai
Màu má đỏ từng mùa xuân phai lạt…

Xuân về tóc thơ ngây
Áo tím mùa sim chín
Đường đã nở nhiều bông gạo trắng
Một mùa xuân trở lại Ba-Tơ
Trộm nhìn gương sửa tóc đợi chờ
Nghiêng nghiêng nón đậy che tình rạo rực…

Em thấy mùa xuân
Lòng nhỏ vừa đôi tám
Các anh về chín kịp lúa đang lên
Rẫy ngô khoai trở lại búp xanh rờn
Thêm mái rạ làng nghe vui xây dựng
Các anh về Ba-Tơ đang bừng sống…

Ba-Tơ – Mùa hoa gạo 1955
Phan Lạc Tuyên
——————————————————————————————–
Nguồn: phominhtu đăng ở quangngai.net

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu | Leave a Comment »

Chút Tình Quê- thơ Lê Thanh Phách

Posted by thinhanquangngai1 trên 07/04/2008

Chút Tình Quê
(tặng Phương Đà)

Cánh đồng hẹp, cánh diều không lên đựợc
Trời thêm cao, thêm đất né đường cày
Quê hương đó nhưng chiều êm sóng lặng
Ngút dòng trôi về Cửa Lở đêm rằm.

Muối biển mặn tình nồng như bữa trước
Vỗ ngàn năm vào chân Rạng đêm dài
Em có về xóm Bình Tuy ngày ấy
Bãi cát vàng xuôi trăng đổ trên vai.

Tôi thương em gánh đêm về đầy nước
Mắt thôn làng ngồi nhớ tuổi mười lăm
Thời gian chảy phai mờ lên lửa cháy
Tàn tro bay tìm về giữa trăm năm.

Ngày trở lại nằm nghe mưa đầy bãi
Cánh buồm xưa theo gió động bên trời
Đêm Kỳ tân thơm lâu bờ dứa dại
Lập thu rồi hoa khắc khỏai đưa hương

Sông trôi mãi bến Đò Mo đầu xóm
Lần sang ngang duyên nặng gánh trầu cau
Trưa Vinh phú tiếng chim gù rặng duối
Rụng trái vàng xuống mồ bạn niềm đau.

Thầm gọi con đường ngày xưa đến lớp
Chiếc cầu tre lấp lóe phía Sông Ngang
Tàu cau cong oằn tiếng chim dồng dộc
Chợt đêm nào rơi rụng giữ thênh thang

Hoa bí vàng để mùa thu ở lại
Chiều Yên mô [?] rồn rã nắng xanh vườn.
Xin còn bóng khói ngày lên mái cũ
Máu tim hồng về thắp lửa quê hương.

Lê Thanh Phách
(Vào hạ 11/7/07)- 070711.
——————————————————————————————–
Nguồn: nghiathuc.com

Posted in 01. Thơ, Lê Thanh Phách | Leave a Comment »