Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 512 772 Lượt

Archive for Tháng Bảy 11th, 2008

Nghẹn Ngào- thơ Phạm Tồn

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/07/2008

Nghẹn Ngào
Thương trao về sông Trà, núi Ấn

Bến Tam thương con thuyền sùi sụt
Cá bống sông Trà ái ngại ngóng ớt Châu sa
Trăng Thạch bích ngày nào trong ngọt
Vành hỏa châu giờ cay đắng xót xa.
Thì em ơi!
Chim khuyên núi Ấn im lìm không hót
Nhìn ngẩn ngơ chiều đại bác chiến xa.
Vùng bi tịch ánh vàng run rẩy.
Thì em ơi!
Cầu xưa trơ mấy nhịp
Máu vẫn hòa theo nước chảy mau qua…
Vạt cỏ cháy đầu cầu run run tiếng dế.
Anh đứng đây.
Em hỡi biết phương nào?
Vùng hứa hẹn lở loang mùi pháo kích
Tiếng khóc bên này.
Bên ấy tiếng rên la.
Đêm trằn trọc.
Mẹ ơi vũng sâu thương nhớ!
Tiếng súng nổ gần
Tiếng bom đó nào xa.
Thì em ơi!
Văn tự nào còn.
Điển kinh cũng cháy.
Anh quơ quào những mảnh vụn nghĩa đôi ta.
Châu ổ có ai vào không em nhỉ?
Tham hội,Bình hoàng anh không dám hỏi
Vì máu khô rổi mà anh sợ lệ còn sa.
Sóng Mỹ khê gầm đưa hồn liễu.
Mọng trắng dừa tan theo dấu máu.
Thì em ơi!
Đò An kỳ em có còn đưa khách lại qua?

Báo Xuân An Lạc, SG 1969
Phạm Tồn

Posted in 01. Thơ, Phạm Tồn | Leave a Comment »

“1 2 3” của Thanh Thảo và ba bậc tư duy thơ trong quá trình hiện đại hóa thơ ca

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/07/2008

“1 2 3” của Thanh Thảo và ba bậc tư duy thơ trong quá trình hiện đại hóa thơ ca
MAI BÁ ẤN

Không dám nói rằng: chính Thanh Thảo có ý đồ nghệ thuật khi lấy tên tập thơ mình bằng ba bước đếm 1 2 3 như thế. Nhưng nhìn xuyên suốt cuộc đời thơ anh, ta xác quyết, anh là một nhà thơ “không chịu lùi” trên con đường cách tân thơ ca. Trước đây, ngay từ những bài thơ đầu đời xuất hiện trong thời chiến (1973), anh đã từng tuyên ngôn bằng một giọng thơ quyết liệt, trần trụi và táo bạo. Đến những năm hòa bình, anh đã từng xếp khối thơ mình với Khối vuông ru-bích (1985) và từng đếm Từ một đến trăm (1988 ) với quan niệm rất rõ ràng: “một người không khôn ngoan lầm lũi trên đường/ con đường người không khôn ngoan gập ghềnh lầy thụt/ sao anh không đi con đường đã dọn sạch/ hành hạ thân mình như thế để làm chi?” (4,tr.7-8). Bây giờ, bẳng đi đúng tròn 10 năm, kể từ khi tập thơ cuối cùng của anh được xuất bản, anh lại tiếp tục “hành hạ” mình bằng cách đếm bước cẩn trọng hơn (Không phải đếm Từ một đến trăm mà là 1 2 3 như tập bước). Điều này chứng tỏ, Thanh Thảo rất có ý thức cách tân thơ, đặc biệt là thơ trong cơ chế thị trường, trong thời hội nhập.

15 bài thơ  song ngữ Anh – Việt gọn ghẽ đã làm nên quá trình hiện đại hóa thơ ca rõ nét qua ba bậc tư duy thơ Thanh Thảo ở ba chặng sáng tác khác nhau. Bậc 1 chính là bài thơ được in cuối cùng trong tập: Một người lính nói về thế hệ mình (1973). Bậc 2 được đánh mốc bằng bài thơ in ngay khoảng giữa tập thơ: Dao động sóng (1988). Bậc 3 là 13 bài thơ còn lại được anh sáng tác gần đây với một ý thức bứt phá rõ nét, đẩy thơ Việt tiệm cận cùng những trào lưu thơ hiện đại thế giới.

Có gì khác nhau giữa ba bậc tư duy thơ này trong cái nhìn thống nhất của phong cách thơ Thanh Thảo? Đó chính là tư duy thơ thông qua cấu trúc tác Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, Mai Bá Ấn, Thanh Thảo | 6 Comments »

Chàng thi sĩ học trò ngày ấy

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/07/2008

Chàng thi sĩ học trò ngày ấy
(Đọc tập thơ Tình học trò của Lý Văn Hiền, Nxb Đà Nẵng, 2007)
MAI BÁ ẤN

Tôi – Quảng Nam, Lý Văn Hiền – Quảng Ngãi. Và vì thế, thuở ấy, tôi chưa hề biết đến chàng thi sĩ học trò họ Lý. Tuổi học trò chúng tôi ngày ấy là tuổi học trò của những chàng trai học, sống và suy tư giữa cái thời miền Nam trong chế độ cũ. Đó là những năm cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tuổi học trò trôi trong đạn bom… Song, cho dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu thì cái nội tại hồn nhiên, vô tư, mơ mộng của thời cắp sách vẫn có những nét chung đáng yêu của nó. Duy có điều này, có điều này là khác. Đó là: hình như cái suy tư của tuổi học trò ngày ấy lãng mạn hơn và cũng già dặn hơn nhiều. Lãng mạn hơn bởi cái thực tại chết chóc, đau thương của chiến tranh ám ảnh khiến hồn thơ khao khát bay lên. Già dặn hơn bởi những suy tư trăn trở trước thời cuộc chiến tranh, chia cắt. Lứa tuổi phổ thông ngày ấy cũng lớn hơn bây giờ ít nhất là 2 tuổi. Suy nghĩ đã lớn nhưng tuổi khai sinh phải lùi, vì sợ đủ tuổi công dân, chưa tốt nghiệp Tú tài đã bị bắt đi “quân dịch”. Chính vì thế, màu hoa phượng của mùa Hè những tháng năm xưa cũng “rướm máu” hơn nhiều. Bây giờ, thơ học trò thường ví màu đỏ của phượng là ngọn lửa nhiệt tình của tuổi trẻ. Nhưng thời ấy, dưới chế độ cũ, mỗi Hè chia tay là mỗi một mùa đau đớn, bởi đa số phải bị sung vào “lính đánh thuê”. Cái tiền đồ chết chóc hiển hiện ra mồn một trong đầu. Phượng khóc và tâm hồn trẻ thơ rướm máu.

            Có lẽ như thế chăng mà cái “Tình học trò” trong thơ Lý Văn Hiền ngày ấy già dặn hơn, ít vô tư hơn và cũng lãng đãng hơn nhiều!

            Bây giờ, tái bản tập thơ cũ của thời đã qua, cả tôi, cả Hiền, cả bạn bè đều có chung một tâm trạng ái ngại. Không biết tiếng lòng xưa cũ rơi rớt giữa cuộc sống của tuổi học trò hôm nay có còn nguyên được sự cảm nhận như xưa? Chắc hẳn là không vì mỗi thời có mỗi không khí thơ riêng của nó. Nhưng thôi, dù sao đây cũng là vốn liếng lòng mình của một thời trai trẻ. Bây giờ, tuổi học trò đã đi qua, mỗi đứa đã già, có muốn viết lại những vần thơ nông nổi ngày xưa cũng chẳng thể nào viết nỗi.
 
            Điều đặc biệt là tôi đã gặp những vần thơ cũ này của Lý Văn Hiền vào những năm sau ngày miền Nam giải phóng. Năm 1978, tôi rời phổ thông vào Đại học Sư phạm Quy Nhơn. Vốn là một học sinh mê thơ và đã từng Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Lý Văn Hiền, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »