Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 151 Lượt

Cảm nhận về “Duyên quê” và Nguyễn Thy Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/08/2008

Cảm nhận về “Duyên quê” và Nguyễn Thy Phương

Nguyễn Thy Phương- Duyên quêThy Phương vừa ra mắt tập thơ “Duyên quê” – một tác phẩm đầu tay đã được thai nghén trong gần 40 năm qua. Thy phương tên thật là Nguyễn Minh Hiên, sinh ngày 10/12/1952 quê quán xã Nghĩa Thương, huyện Tư Nghĩa. Hiện nay anh sống tại thị trấn Sông Vệ là hội viên Hội văn học nghệ thuật Quảng Ngãi sinh hoạt trong nhóm “Thiên Bút Thi Hữu”

Buổi lễ ra mắt khá trang trọng, ấm cúng với sự chào đón thân tình của đông đủ các thân, thi hữu và người yêu thơ.

Trong số các vị khách quý hôm đó có:

– Nhạc sĩ Trần Xuân Tiên – PGĐ Đài PTQ

– Nhà văn, Nhà thơ Nguyễn San

– Nhạc sĩ, Nghệ sĩ Ngô Đình Long

Trưởng BTC Nhà thơ Hồ Nghĩa Phương (Nhóm Thiên Bút Thi Hữu) đọc lời khai mạc rất mặn mà, thắm nghĩa bạn bè, đượm tình quê hương, khắc họa lên chân dung của một Thy Phương hêt sức bình dị, chân chất, mộc mạc của một anh nông dân thứ thiệt nhưng cũng hết sức cởi mở, thẳng thắn, bộc trực và hừng hực một tấm lòng yêu văn thơ.

Sau phần nghi thức là đến phần giới thiệu một số bài thơ hay của tác phẩm: “Nắng” “Tình” ” Chiều Sông Vệ ” ” Chiều Bến Thóc” do các “nghệ sĩ nghiệp dư” Văn Thành, Tô Hoàng, Thủy Nguyên, Vĩnh Đàm… đọc và diễn ngâm

Nhưng ấn tượng nhất vẫn là các bài thơ được phổ nhạc: “Nhạc tình”, “Thương cánh vạc bay” nhạc Nhất Phương, “Điệp khúc dòng sông” nhạc Huy Vũ. Đặc biệt nhất là “Hương thời gian” nhạc của Ngô Đình Long do chính nhạc sĩ hát tặng, cả thính phòng im lắng, ngỡ ngàng. Nhiều người đã lật lại tập thơ dò lại lời trong bài hát và mới thực sự tin rằng chỉ có nhạc mới xứng đáng là người bạn tri kỷ của thơ ca. Lời bài thơ không phải quá đặc sắc, ấy vậy mà khi kết hợp với các tiết tấu của nốt nhạc, giai điệu bài hát mới thơ mộng, trữ tình và ngọt ngào làm sao!

******

Phần lớn thơ của Nguyễn Thy Phương là tình yêu quê hương đất nước, tình yêu đôi lứa và những trải nghiệm cuộc đời. Thật hiếm, khi trong cuộc sống yên bình này lại có một người, một thương binh đi ra từ cuộc chiến tranh viết lại và viết lên những vần thơ mộc mạc, chân chất nhất không sợ ai chê cười, ngôn từ thì bình dị không trau chuốt cầu kì. Nhưng đọc thơ Thy Phương chúng ta thấy cả một tình yêu bao la, một lý tưởng sống, một khát vọng sâu sắc trong anh và một sự trân trọng vô bờ bến đối với một quá khứ hào hùng của dân tộc trong cuộc chiến tranh vệ quốc vừa mới đi qua.

Có lẽ nên bắt đầu bằng những vần thơ nhẹ nhàng rất mộc nhưng đầy duyên dáng trong thơ anh:

Nhà ngoại tôi có ba gian

Nằm giữa đồng xanh trải nắng vàng

Những sáng đẹp trời nghe chim hót

Mỗi chiều gió nhẹ cánh diều bay

Tôi về với ngoại năm lên bảy

Từ tuổi thơ ngây mãi đến giờ

Ngoại thường trăn trở những đau thương

Chất chồng nước mắt vầng khăn trắng.

Nhớ khi bom đạn hủy xóm làng

Lưng còng dắt cháu đi chạy nạn

Không quên trang vở chút quà con

Hạt cơm, miếng cháo dành cho cháu

Rau măng ngoại chỉ để phần mình

Mỏi mòn mắt ngoại mờ xa

Trăm năm tuổi thọ chắc là ngoại đi

Bên kia là cái kiếp gì

Mà ai cũng đến cũng đi nhẹ nhàng

Ngoại ơi! Con muốn thời gian

Chậm quay để ánh trăng vàng ngoại trông

Để trong giây phút bồi hồi

Ngoại tôi đi khắp non ngàn thiên thu.

(Nhà ngoại tôi)

Rồi khi lớn lên:

Lớn lên con làm lính xa nhà

Lửa chiến tranh khét đến từng gốc rạ

Mang nỗi đau đi cùng trời cuối đất

Vẫn tin ngày gặp gỡ quê nhà

(Duyên quê)

Tình yêu quê hương, đất nước là thế nhưng trong anh vẫn chung thủy ngọt ngào với tình yêu lứa đôi:

Tằm non ăn lá dâu tơ

Em về Sông Vệ bến thơ thuyền tình

Sương xanh rạng ánh bình minh

Em là tất cả hành trình đời anh

Quen nhau đường thẳng ngõ quanh

Em và Sông Vệ trở thành niềm riêng

(Tình)

Còn đây mới thực và đáng yêu làm sao:

Làm xong được một bài thơ

Đem khoe với vợ để chờ tiếng khen

Vợ rằng ai hạnh phúc bằng

Thơ hay như thế tặng bằng “nụ hôn:”

( Chờ )

Không chỉ mộc mạc, đáng yêu, thơ anh cũng vô cùng sâu sắc khi anh viết về một người đồng chí nuôi giấu anh dưới căn hầm bí mật, đó là đồng chí Nguyễn Tới bí danh “Bi”. Một bài thơ mà theo tôi đáng đưa vào sách giáo khoa lắm chứ:

Trên bãi cát trắng phau

Bóng dừa nghiêng chắn lối

Tiếng sóng vỗ ầm vang

Người hành khất ra đi

Đầu trần và chân đất

Chú Bi ơi! Chú Bi

Chú mù từ thưở bé

Ai vẽ chú con đường

Mà đi không vấp ngã

Lang thang khắp phố phường

Tìm bát cơm, hạt gạo

Nhen lên ngọn lửa hồng

Bữa cơm thường dọn ra

Chờ mấy anh dưới cát

Lên cùng chung ngồi xơi

Chú Bi ơi! Chú Bi

Chú đâu thấy bầu trời

Đỏ vàng hay xanh tím

Sao chú thấy con tim

Của những người đồng chí

Đang được chú ấp yêu

*****

Giặc càn qua xóm bãi

Trong căn hầm dưới cát

Bấy giờ chỉ còn lại

Cờ và súng liên thanh

Một tràng súng liên thanh

Xé tan tành ngực chú

Nơi chú hóa vô cùng

Chợt rực lên màu nắng

Đóa hoa trên cát trắng

Trên quê mình – Nghĩa An.

(Hoa trên cát trắng)

Không nên nghĩ Thy Phương chỉ có thế thôi! Thơ anh đôi lúc cũng xuất thần với những tứ thơ rất lạ không kém phần độc đáo và uyên bác. Anh là một người con rất hiếu thảo, luôn giữ đạo lý và gia giáo. Bước vào thế kỷ 21 rồi, vậy mà anh vẫn giữ lấy nếp nhà: Tắm giao thừa cho mẹ để gột rửa những đau buồn, cực khổ, khó nhọc trong năm cũ, mong đón một năm mới an lành, no ấm, đủ đầy… Chính vậy anh mới có bài thơ hết sức độc đáo:

Tắm Mẹ

 Tắm mẹ cuối thế kỷ

Mẹ cười – nguồn nước xa

Tắm mẹ đầu thế kỷ

Mẹ mừng nước thơm hoa…

Gần trăm năm đời mẹ

Đã xây đắp vun trồng

Nguồn nước xanh chất sống

Thơ con hồng màu son

Và đây là bài thơ “Điên” của anh, mênh mang những nỗi niềm:

Những đêm say khướt trước thềm nhà

Ôm bóng nguyệt đang hôn giàn thiên lý

Có tỉnh say mới thấy đời thú vị

Hỡi gió trăng, mưa nắng bạn và ta

Có những đêm thấy lòng sâu lắng

Bên ngọn đèn trang giấy gọi nàng thơ

Người thiên cổ có về cùng ta chăng hỡi!

Say thật nhiều nhưng tất cả một màu xanh

Vuốt mái tóc thấy mình già trươc tuổi

Nở môi cười bỗng trẻ lại nhiều hơn.

(Say thi nhân)

Hay là một cảm xúc thần tiên bất chợt:

“Ô hay! Chút năng vô tình ấy

Cháy tiếp hồn anh giữa góc thơ

Là khi em vẽ màu trăng chếch

Tựa ánh sao hoang lạc giữa hồn”

(Nắng)

Thy Phương như tôi được biết anh chưa bao giờ có năng khiếu âm nhạc, ấy vậy mà trong nhiều bài thơ của anh nó rất gần gũi, gắn kết với âm nhạc và đây cũng là một phát hiện rất tự nhiên.Thơ hay chưa chắc phổ được nhạc, nhưng nhạc đã phổ vào thơ rồi thì biến hóa vô cùng:

Hương thời gian.

(Lời thơ: Thy Phương
Nhạc: Ngô Đình Long)

Nếu được làm phép quay thời gian

Tôi sẽ đưa em về dĩ vãng

Gặp tuổi thơ mình

Cô bé hoa khôi diễm lệ

Nếu được làm phép quay thời gian

Tôi sẽ quay ngược lại

Đưa em về tuổi xuân

Sống một thời vàng son lộng lẫy

Nếu được làm phép quay thời gian

Tôi sẽ quay nghiền nát

Những khổ đau vũng dại

Chạm đến tay nàng

Em là viên ngọc quý

Thần vệ nữ trong tôi

Trước em tôi là người có tội

Vì lời thơ non trẻ trang tình

Hương thời gian không bao giờ trôi…

*******

Nói đến Thy Phương không thể không nói đến con người thật của anh và những gì bạn bè, người thân nhìn nhận về anh. Ở cái làng Vạn Mỹ (Sông Vệ) ai mà không biết anh và thơ anh. Người ta ví anh là “Bùi Giáng”của cái làng này:

Thy phương hùng hục làm thơ

Như là Bùi Giáng phá bờ bắt cua.

Anh làm thơ, say sưa với thơ và hết mình với thơ. Viết được một câu thơ, một bài thơ đối với anh là một quá trình lao động thực sự cả về sức lực và tinh thần. Ta hãy đọc bài thơ của Mạc Trường Thiên viết về anh:

Nguyễn Hiên ơi! Nguyễn Hiên

Là tục hay là tiên

Đang tỉnh hay đang điên

Kệ cuộc đời đâu bể

Đến “ngu”như người hiền

Cạn dăm ly – độc thoại

Túi đầy thơ – rỗng tiền.

Người ta kể về anh với nhiều giai thoại, nếu như ai đã từng ngôi nhâm nhi với anh chắc chắn không quên:

Cạn ly ghắp miếng thịt Cầy

Cảm ơn thượng đế món nầy quá ngon…

Mời anh nhắm thử món này

Diêm vương có hỏi – trên này có thôi

Ai đó đã tức cảnh viết ra câu này, khi đó nhà anh còn nằm trên một đám ruộng, chơ vơ đơn độc như không dấu được nỗi cô đơn hiu quạnh và nghèo túng của anh. Phía trước mặt nhà là con đường mà ngày ngày các bà vẫn thường họp chợ, sau nhà là con mương thủy lợi Thạch Nham để thỉnh thoảng các bà, các cô ra đấy trút nỗi buồn;

Trước chợ, sau mương giữa nhà thơ

Nước chảy ro re ghé mắt nhòm

“Con cúi”nghiêng nghiêng cười khép nép

Nhà thơ nhép mép, chép nên thơ.

Không những chỉ làm thơ, nhiều khi trong câu nói đùa nhưng rất thâm thúy gây không ít khó chịu cho các anh cán bộ địa phương. Tính cách anh là vậy cứ ưa nói ngang, nói ngạnh không sợ mếch lòng ai. Chính vì thế mà hôm ra mắt tập thơ anh có mời đầy đủ các vị Bí thư, Chủ tịch thị trấn nhưng không thấy vị nào đến, không biết có phải họ ớn cái cách “ăn nói” ngang xương của anh không. Thực lòng mà nói tôi cũng không mấy thiện cảm với lối sống “lãng tử” quá lố của anh. Không biết trong cõi lòng sâu kín của anh còn gì chưa xuất tiết ra thơ, chỉ biết anh rất cô đơn, sống như người vô gia cư (?) rày đây mai đó trong người lúc nào cũng có chút men, lúc nào cũng chỉ nói đến thơ văn.Tôi biết anh từ sau ngày quê hương giải phóng, hình ảnh của anh người chỉ huy đám thanh, thiếu niên chúng tôi tham gia các buổi lao động công ích vét mương, đào kênh và các cuộc mít tinh, tuần hành biểu dương lực lượng … mới oai hùng làm sao. Thế hệ chúng tôi còn nhớ mãi tiếng hét “Ra lửa” của Nguyễn Hiên và chính tiếng hò hét ấy mà nay mới có kênh An Chỉ, Sân vận động và một số công trình khác ở cái thị trấn này …

Thơ anh thì rất thực, nhưng anh phải sống với những gì trong lành, chứa đựng những hoài bão cao đẹp trong từng ý thơ anh viết để xứng đáng với một quá khứ hào hùng của một thời trai trẻ thì lòng mới thực được anh Phương ơi!Uống rượu để làm thơ, xin anh đừng đem thơ ngâm vào rượu thì tiếc lắm thay. Muốn viết, muốn nói và muốn chê anh thêm tí nữa, nhưng viết gì, nói gì thì cuối cùng cũng xin tỏ lòng ngưỡng mộ, trân trọng trước một con người thơ, một nghị lực vô bờ bến của anh … Ra mắt bạn đọc tập thơ, đứa con tinh thần đầy tâm huyết này là một sự cố gắng không hề mệt mõi của anh – Đó là một sự hy sinh trọn vẹn của người Nghệ sĩ dành cho niềm đam mê. “Thích chí hơn phú quí” phải không anh! Mong rằng sau “Duyên quê ” sẽ còn những: Hồn quê, Dáng quê, hay Làng quê gì đó nữa để góp thêm những bông hoa tươi đẹp vào vườn hoa thi ca Quảng Ngãi. Chúc anh sức khỏe và thành công.

Nguyễn Đức Ba
Tháng 8/2008
——————————————————————————————–
Nguồn: Blog Mygiangsan

Advertisements

3 phản hồi to “Cảm nhận về “Duyên quê” và Nguyễn Thy Phương”

  1. nguyenducba said

    Ok! Rất mong được trao đổi và chia xẻ nhiều trong cuộc sống.

  2. thinhanquangngai said

    Chào anh Nguyễn Đức Ba, chúng tôi đã edit rồi, anh kiểm tra lại dùm, như vậy ok chưa?

    Hân hạnh được anh ghé chơi

    Cảm ơn anh!

    BĐH-TNQN

  3. nguyenducba said

    Xem lại blog Mygiangsan để hiệu chỉnh lai đoạn Nguyễn Thy Phương nói về cán bộ địa phương. Cám ơn!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: