Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 531 574 Lượt

Archive for Tháng Chín 15th, 2008

Phạm Đương- “Ngồi vô tích sự cũng xong một ngày”!

Posted by thinhanquangngai1 trên 15/09/2008

PHẠM ĐƯƠNG – “NGỒI VÔ TÍCH SỰ CŨNG XONG MỘT NGÀY”!
(Đọc “Bùn non”“Những dấu chân gửi lại” nxb Hội Nhà văn 2004, 2006)
Tạ Văn Sỹ
 

            Bạn đọc nào “lỡ đọc phải” những câu thơ sau đây, chắc chắn sẽ còn chịu đọc tiếp thơ Phạm Đương: -“Nít là con chó cái/ Sợ kẻ trộm nên xích mãi sau nhà/ Đến khi Nít già mới hay nó chưa một lần làm mẹ!” (Trong nhà); hoặc đoạn khắc họa một bạn thơ tài hoa nhưng hơi… ngông loạn: -“Ta là miếng giẻ rách/ Các ngươi muốn lau vào đâu cũng được/ Ta là khoảng trống/ Các em cứ đấm thoải mái/ Túi chỉ có thơ chứ mấy lúc có tiền/ Các em cứ móc thoải mái!” (Khổng Vĩnh Nguyên); rồi là xã hội chung quanh: -“Buổi sáng/ Mở trang báo ra là gặp rác/ Ập đến từ mọi phía/ Cả cái phía từng được coi là sạch nhất!/… Anh bị xích vào công việc/ Tù chung thân không ân xá một ngày…/ Bây giờ anh mới thấy/ Đôi khi mình cũng là một thứ rác/ Vô cảm lặp lại mỗi ngày/ Mãn tính!” (Buổi sáng); rồi nữa: -“Chợ Chùa – trong chợ có chùa/ Vào chùa gặp chợ biết mua bán gì?/ Chanh chua lẫn với từ bi/ Ở nơi cửa Phật có khi ma ngồi! Khốn thay cho cái thằng tôi/ Lòng mơ chính quả mồm xơi thịt cầy!” (Chợ Chùa)…

            Phạm Đương có lối làm thơ đặt và đi thẳng vào vấn đề một cách trực diện, trần trụi, không vòng vo tam quốc, không thi vị hóa cho ảo hư thêm điều muốn nói! Trần trụi từ cách sử dụng ngôn từ, tường thuật sự kiện, miêu tả cảnh vật hoặc nhân vật, đến cả phạm trù tâm lý vốn Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Phạm Đương | 1 Comment »