Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 531 575 Lượt

Archive for Tháng Chín 29th, 2008

Nguyễn Tấn On và Tình đau thơ

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/09/2008

Inrasara

NGUYỄN TẤN ON VÀ TÌNH ĐAU THƠ

Cảm nhận tập thơ Vũng nhớ, NXB Hội Nhà văn, H., 2008.

 

Anh đã từng yêu nàng thơ, lẽo đẽo đi theo tán tỉnh nàng, miệt mài. Từ lâu lắm.

Từ Một khúc sông Trà (1998), Thơ tặng người (2000), Phượng xưa (2001), Hồn quê (2003) cho đến Chuông gió (2005) và, mãi tận hôm nay: Vũng nhớ (2008). Mười năm cuộc tình, không ngưng nghỉ. Nàng thơ có thể thay tên đổi họ: Lục bát, Thơ bốn, năm hay bảy chữ, thơ Tự do,… Chúng đã nhiều lần làm anh đau, xé rách nỗi say đắm ngây thơ của anh, nhưng anh vẫn thủy chung như nhất một tình yêu: THƠ. Không nóng vội, tín thành và khiêm cung:

Lượm hòn sỏi nhỏ để dành thương nhau

Thương nhau về vá nỗi đau

Nỗi đau về nhớ thương nhau cạn đời…

Cạn đời, đôi khi anh cũng được nàng ngoảnh lại, liếc mắt đưa tình: Giải nhất thơ Lục bát Tuyển Áo Trắng (1999-2000) hay Giải tư của tạp chí Sông Hương (2001-2003).

 

Nhưng thơ, như người đẹp đỏng đảnh và kiêu kì, người đẹp mơ hồ lung linh, càng đuổi theo càng mất hút. Với Camus, đó là cái đẹp choáng ngợp làm nghẹt thở. Với Nguyễn Tấn On, đó là cái đẹp gây xót đau. Như phố núi quê anh. Đẹp và buồn. Cảnh và người. Những trận ra đi và cuộc trở về. Dấu vết và những kỉ niệm. Chúng cho anh sự ấm áp đồng lúc luôn gây cho anh nhức buốt. Nhưng không dữ dội, quằn quại Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »