Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 836 Lượt

Archive for Tháng Mười Một 13th, 2008

Có một vũng nhớ không của riêng ai…

Posted by thinhanquangngai1 trên 13/11/2008

Có một vũng nhớ không của riêng ai…
(Đọc tập thơ Vũng nhớ của Nguyễn Tấn On, NXB Hội Nhà văn 2008)

Nguyễn Tấn On đặt tự cho tập thơ của mình là Vũng nhớ, nghe ngồ ngộ nhưng lại thấy có lý. Anh quê Quảng Ngãi, sinh sống ở Đà Lạt đã lâu, là tác giả của 5 tập thơ Thơ tặng người, Phượng xưa, Hồn quê, Chuông gióVũng nhớ. Nơi ta sinh ra luôn mang nặng ân tình dù có đi đâu, và một người làm thơ thì nỗi nhớ luôn đọng về trong tâm khảm, Nguyễn Tấn On đã từng viết trong bài thơ Hồn quê cách nay khá lâu:

Lớn lên cùng với ước mơ
Rời quê, ra phố nắng ngờ ngợ qua
Bỏ quên lối nhỏ triền hoa
Bìm bìm hoa dại tím tà áo thôn
Trống tuồng chiều gõ bồn chồn
Bỏ cơm, quên áo để hồn đẩu đâu…

Và bây giờ trong bài Vũng nhớ, anh lại viết:

Buổi về trợt giọt mưa rơi
Đưa tay ra hứng khoảng trời ngày xưa
Đà Lạt tình, Đà Lạt mưa
Ta giờ ướt hết xin thưa bạn bè…

Thì đấy, chính là cái tình của nhà thơ, mang theo những tâm trạng với quê hương mình.

Nguyễn Tấn On chọn Đà Lạt là quê hương thứ hai. Đà Lạt, miền đất thi Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Gửi chiếc lá cây xanh- thơ Trần Thuật Ngữ

Posted by thinhanquangngai1 trên 13/11/2008

GỬI CHIẾC LÁ CÂY XANH

Em dấu yêu ơi! Giờ đã xa
Mùa trăng, con gái thuở mười ba
Quê nhà giờ cũng không còn nữa
Dấu đạn bom sâu mắt mẹ già

Có phải năm nào xưa bên nhau
Ta đi bóng đổ bóng vai cầu
Mặt trời lên đỏ hồng hai má
Và tiếng chim ca cũng ngọt ngào

Có phải năm nào xưa không em
Mùa xuân hoa nở đỏ bên thềm
Em như con bướm vàng bay mỏi
Đậu xuống lòng anh run nắng im

Có phải dòng sông giờ đã xa
Mây trời hôm trước đã bay qua
Mùa đông trong mắt phai màu lá
Và tiếng em xưa dưới nguyệt tà

Ai thổi vào hồn ta máu xương
Đêm nay nằm ngủ dưới mưa sương
Em ơi! Chim vẫn bay ngoài mộng
Và tiếng ru xưa lạc cuối vườn

Có phải mưa là hơi thở ta
Mười năm trên mặt đất phai nhòa
Em ơi tiếng gọi bình yên cũ
Dội lại trong lòng anh thiết tha.

Trần Thuật Ngữ

Posted in 01. Thơ, Trần Thuật Ngữ | Leave a Comment »

Cuối hạ trên núi Thình Thình- thơ Hồ Nghĩa Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 13/11/2008

Cuối hạ trên núi Thình Thình

Em vô tình dẫm nhẹ lá khô
Giật mình bỡi chim gù trong rú
Bất chợt ánh ngày đượm hàng cổ thụ
Gió mơn man vương gợn tóc em

Không gian rực vàng sau giấc ngủ đêm
Đếm lá rụng những ngày cuối hạ
Em tiếc gì nhặt từng cánh lá
Nhung nhớ một thời e ấp mộng mơ

Thình Thình ơi, cảnh đẹp như thơ
Phía đằng đông dạt dào biển biếc
Dãy Trường Sơn đằng tây cách biệt
Phố thị xa mờ ồn ã người đi

Anh đứng đây lắng đọng tình si
Trên đỉnh núi thấy mình bé nhỏ
Kỷ niệm đến và đi vậy đó
Mang nỗi lòng theo gió lang thang.

Hồ Nghĩa Phương

Posted in 01. Thơ, Hồ Nghĩa Phương | Leave a Comment »