Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 971 Lượt

Archive for Tháng Mười Hai 19th, 2008

Sóng và ta- thơ Huỳnh Tiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/12/2008

SÓNG VÀ TA

Sóng cuồng ngông không cần gì nguyên cớ
Sóng giận hờn tủi hận vướn bờ ngăn
Lạ hay quen vẫn ầm ầm than thở
Lặng âm thầm đếm thử nổi niểm đau
Sóng vỗ vỡ tan những bờ ngăn cách
Giữa hai vùng giữa hai trái tim đau
Nước mênh mông sao giông tố có màu
Sóng trắng xoá phủ tràn bờ cát xẫm
Ta và sóng cả hai đều xa lạ
Tại sao lòng lại thấy rất thân quen
Tự trong ta đã chếnh choáng hơi men
Đầy thác loạn và bão bùng sóng ạ
Hãy cuồng nộ thét gào nhiều hơn nữa
Hãy đập tan đá cát chắn ngăn đường
Để đêm về êm ả giữa buồn thương
Và thong thả nằm soải dài ôm bãi vắng.

Huỳnh Tiến

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Huỳnh Tiến | 2 Comments »

Huỳnh Tiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/12/2008

huynhtien
HUỲNH TIẾN

Quê quán: Sông Vệ, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.
Giáo viên đã nghỉ dạy
Hiện ở: Phước Thái, Long Thành, Đồng Nai.

Posted in 15. Tác giả, Huỳnh Tiến | 29 Comments »

Nghĩ về Văn Cao- thơ Nguyên Bình

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/12/2008

NGHĨ VỀ VĂN CAO

Ba giờ sáng ngày mồng mười tháng bảy
Năm một chín chín lăm, ngày Văn Cao từ giã!
Bảy mươi hai mùa xuân, một cuộc đời
Sự nghiệp văn thơ, âm nhạc tuyệt vời.

Lừng lẫy tiếng tăm trong ngành hội họa
Một ngôi sao sáng giữa bầu trời chói lọi
Tôi với anh, cách nhau gần nửa tuổi đời
Anh vĩnh viễn ra đi, thương tiếc cả bầu trời!

Nơi Thiên Thai cũng ngậm ngùi xúc động!
Không gian như ngừng lại Tiến Quân Ca dậy sóng
Cung Đàn Xưa lỗi nhịp Mối Tình Câm
Văng vẳng đâu đây tiếng Thăng Long Hành Khúc.

Mùa thu bốn lăm dân quân ta Tiến Về Hà Nội
Chiến thắng Sông Lô Gò Đống Đa hùng vĩ
Về lại Bắc Sơn người Chiến Sĩ Việt Nam
Mùa Xuân Đầu Tiên bảy mươi hai mùa xuân vĩnh biệt!

Tuổi trẻ Việt Nam bay khắp bốn chân trời
Hãy tung cánh về đây với Đàn Chim Việt
Để tưởng nhớ Văn Cao rời khỏi cõi đời!
Chiều Buồn Trên Sông Bạch Đằng tưởng nhớ!

Buồn Tàn Thu gợi lại Suối Mơ
Chàng Trương Chi thẩn thờ, than thở!…
Đã qua rồi thời đạn bom khói lửa
Dân Làng Tôi vui khúc ca Ngày Mùa.

Cảnh thanh bình, trở lại với văn thơ
Để không còn che khuất nửa mặt trăng Nguyệt Thực
Miệng của anh không còn “Nửa miệng đời cay đắng”
Văn Cao ơi! Anh sống cả cho đời!…

Tài năng anh lan rộng biển khơi!
Vết trán hằn sâu, cuộc đời đen bạc
Thời gian qua, được phục hồi thơ – nhạc!
Tác phẩm của anh muôn vàng quí giá!

Để lại cho đời, hậu thế lưu vang!…
Chỉ mang theo, Xuống Tận Suối Vàng
Cái chua chát nhất, một thời non trẻ!
Ngậm đắng, ra đi, âm thầm, lặng lẽ!!!

NGUYÊN BÌNH

NGUYỆT THỰC
Văn Cao

“Một nửa mặt của tôi, của tôi nửa mặt trăng, miệng tôi nửa miệng đắng. Bỗng nhiên Bóng người ấy che mất nửa mặt tôi. Một con mắt tôi lặng lẽ lấp lánh. Sau bóng đêm người ấy”.

Posted in 01. Thơ, Nguyên Bình | 5 Comments »

Tết ly hương- thơ Nguyên Bình

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/12/2008

TẾT LY HƯƠNG

Mười tám năm ăn tết tại Sài Gòn
Chiều ba mươi ngồi buồn não ruột
Muốn về thăm bà con làng xã
Muốn về thăm nội ngoại gần xa

Muốn về thắp nén hương mồ mả.
Nghẹt nỗi không tiền nỗi xót xa
Quê hương còn đó nhà thì không!
Ruộng vườn mất hết đâu còn nữa.

Có về chăng nữa cũng như không
Ra đi đi mãi quên ngày tháng
Đến chừ thay lịch nhớ miên man
Nhớ sông Trà Khúc bờ xe nước.

Nhớ chiều Thạch Bích bóng tà dương
Đường về sông Vệ ngọt mía thơm đường
Nhớ bãi “Đồng Kỳ” ngày xưa đi bắt ốc
Phơi khoai lang tắm mát mỗi chiều.

Ôi! Quê hương đẹp biết bao nhiêu
Còn đọng lại trong lòng ta xa xứ
Ở nơi đây cũng có lúc không tiền
Nhớ lại ngày xưa thường ra vườn kiếm củi.

Giờ Sài Gòn củi quế gạo châu
Đi tha phương cũng lắm kẻ làm giàu
Cũng có người buồn rầu sa nước mắt
Ở ngoài đời vàng thau muôn mặt.
Ta nhớ quê mình lắm các bạn ơi!

NGUYÊN BÌNH

Posted in 01. Thơ, Nguyên Bình | 6 Comments »

Tủi phận- thơ Nguyên Bình

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/12/2008

TỦI PHẬN

Anh như là cái dĩa
Dưới ly nước tràn đầy
Hạnh phúc người ta xây
Mình ngồi chờ hứng lấy.

Nhỏ từng giọt đầy vơi
Mới đến mình hứng hụt
Từng giọt lại từng giọt
Mình ngồi chờ hứng mót.

Hỡi người đời xót thương
Tràn cho mình chút nữa
Ôi! Hạnh phúc đời thường
Sao thật là quí hiếm!

NGUYÊN BÌNH

Posted in 01. Thơ, Nguyên Bình | 2 Comments »

Nguyên Bình

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/12/2008

nguyenbinh
NGUYÊN BÌNH

Tên thật: Nguyễn Bính
Sinh: 1936 tại Hành Phước, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi
Hiện ở TP.HCM

Posted in 15. Tác giả, Nguyên Bình | 27 Comments »