Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 084 Lượt

Tết ly hương- thơ Nguyên Bình

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/12/2008

TẾT LY HƯƠNG

Mười tám năm ăn tết tại Sài Gòn
Chiều ba mươi ngồi buồn não ruột
Muốn về thăm bà con làng xã
Muốn về thăm nội ngoại gần xa

Muốn về thắp nén hương mồ mả.
Nghẹt nỗi không tiền nỗi xót xa
Quê hương còn đó nhà thì không!
Ruộng vườn mất hết đâu còn nữa.

Có về chăng nữa cũng như không
Ra đi đi mãi quên ngày tháng
Đến chừ thay lịch nhớ miên man
Nhớ sông Trà Khúc bờ xe nước.

Nhớ chiều Thạch Bích bóng tà dương
Đường về sông Vệ ngọt mía thơm đường
Nhớ bãi “Đồng Kỳ” ngày xưa đi bắt ốc
Phơi khoai lang tắm mát mỗi chiều.

Ôi! Quê hương đẹp biết bao nhiêu
Còn đọng lại trong lòng ta xa xứ
Ở nơi đây cũng có lúc không tiền
Nhớ lại ngày xưa thường ra vườn kiếm củi.

Giờ Sài Gòn củi quế gạo châu
Đi tha phương cũng lắm kẻ làm giàu
Cũng có người buồn rầu sa nước mắt
Ở ngoài đời vàng thau muôn mặt.
Ta nhớ quê mình lắm các bạn ơi!

NGUYÊN BÌNH

Advertisements

6 phản hồi to “Tết ly hương- thơ Nguyên Bình”

  1. TÔI MUỐN LÀM DOANH NHÂN

    Tôi muốn làm một doanh nhân!
    Để được lên Dô tiến Tàn hình…
    Tôi muốn được làm một doanh nghiệp quang minh.
    Để được lên sàn đấu giá rạng danh, tiếng tăm lừng lẫy…
    Thằng bạn tôi bảo rằng, mầy đừng nghĩ bậy.
    Làm Tư sãn không sợ bị “đánh” hay sao?
    Tôi sợ quá nên rút lui ý định.
    Thế là tôi chấp nhận làm một thằng Vô sãn vinh danh…
    Bần cùng tứ cố!…
    Mấy chục năm qua nhưng vận cũng không thành.
    Có điều tôi thấy cũng hơi ngồ ngộ.
    Tài ra thì có, chớ tài chẳng đi vô.
    Thế càng ngày càng thêm sạt nghiệp.
    Bạn tôi thấy vậy lại bày tôi đi tiếp.
    Chuyện là vầy cũng chẳng có qui mô.
    Bạn của tôi lại hình như thích trò chơi chữ.
    Sau một hồi tư lự ,
    Tôi mới nghĩ được ra rằng:
    Nên tôi phải viết chữ Vô = (bằng) mới ra chữ sãn.
    Thế là từ ấy tôi thay hình đỗi dạng.
    Không phải xe hai bánh lạch cạch loại xoàng.
    Mà phải là bốn bánh đời mới hạng sang.
    Ngồi trong xe kính màu bi bít.
    Tôi tha hồ tôi ôm, tôi ấp, tôi hít, tôi hôn.
    Đố thằng cha nào nhìn vào thấy được.
    Thế là đời tôi đang đi lên từng bước.
    Nhà cao tầng ,Vin-la, rì sọt.
    Chưa kể đất, vườn. rừng ngàn hét ta…
    Con du học phương xa hải ngoại.
    Tiền xài không hết, gởi ngân hàng ngoại quốc phòng cơ!
    Đời đang lên, nên sẵn cờ tôi phất…
    Ngồi xe sang đâu thấy được bao người hành khất!…
    Giờ biết san sẻ cùng ai, nỗi sung sướng tột cùng.
    Viết lên đây để cảm ơn người bạn vàng góp ý.
    Cảm ơn đời, ơn hai chữ Sản và Vô!…
    NGUYÊN BÌNH 21g 04.7.2010

  2. Bùi Thành Nghệ said

    CH ÚT H ẠNH PH ÚC T ÌNH C Ờ

    (Mến tặng anh NGUYÊN BÌNH)

    Tên anh thật dễ thương.
    Nghe một lần là nhớ
    Thơ anh như làn hương
    Thấm vào tôi . bất ngờ!

    T ình c ờ, l àm chi ếc đĩa
    Dưới ly anh tràn đầy.
    H ứng t ừng gi ọt hạnh phúc.
    Tôi biết làm sao đây?

    Tên anh nghe thật quen
    Như màu trời quê cũ.
    Bên bờ sông Trà giang
    Có bờ tre quyến rũ.

    Tôi thành kẽ mộng du,
    Lạc vào triền Núi Ấn.
    Trong dày đặc sương thu
    Như chiếc khăn lụa trắng.

    Giữa chiều phai giọt nắng
    Tôi chắc anh không ngờ
    Chút hạnh phúc tình cờ
    Của anh tràn lên tôi.

    Sài gòn, Chiều thứ 6 _ 13/03/2009
    BÙI THÀNH NGHỆ

  3. Sông Nguyên said

    NGUYÊN BÌNH

  4. ngohuudoan said

    Wow! Bác Nguyên Bình đừng có sử dụng địa chỉ email ngohuudoan@ya… của NHĐ, nó hiện cái “mẹt” của NHĐ lên hòai, (cái này gỡ bỏ lâu rồi mà ren nó hiện ra hùa hổng biết nữa!).

    Bác gõ dòng trên (có chữ Name (required)) là Nguyên Bình, dòng dưới (có chữ Mail (will not…)) là nguyenbinh1936yahoo@.com mới đúng.

    Chúc bác vui!

    NHĐ

  5. nguyenbinh1936yahoo@.com said

    Sáng nay24.12.08.dự sinh nhật của 5 thi hữu tuổi Tý.Tại CLB H.TRí Q.3. Cao hứng viết bài thơ tại chỗ kịp trinh làng,về chép vào đây luôn.

    CHUỘT SA HỦ NẾP

    Chuột rất thích sa đầu vào hủ nếp.
    Sẵn có mà ăn sung sướng biết là bao.
    Gặp thời buổi tha hồ mà tận hưởng.
    Có ai bì ta đựơc phải không nào?!

    Quên tất cả những gì ai tạo lấy!…
    Có mà ăn khỏi biết đến ngày mai.
    Đường ta đi muôn thuở- vẫn còn dài.

    Biết đâu được ngày mai người có nếp.
    Đổ thêm vào ngập tất cả, lẫn đầu đuôi.
    Thế là chuột đã phải bị chôn vùi.
    Trong ngụp lặn thấm mùi ta với nếp!
    .
    Đó chưa kể – bị quăng đầu vào lửa bếp.
    Bị queo râu,queo cả,lẫn đuôi đầu!
    Chuyện của chuột thich sa vào hủ nếp.
    Khuyên chuyện rằng cũng đửng quá lo âu.

    NGUYEN BÌNH

  6. nguyenbinh1936yahoo@.com said

    Hữu Đoan mến ,bác hai thấy trang thơ có 2 tựa “Tủi phận” bác tìm lại co 1 bai Tủi phận bác viết 1986 trong thời điểm BC,sự kiện x.h xãy ra.Các Trưởng giả đang học làm sang,bác đã viết bài nầy,lấy tên “hai khù nèo”Hôm nay bác gõ tiếp vào đây nhé.

    TỦI PHẬN

    CÓ “ĐƯỜNG SƠN QUÁN” có đệ huynh
    Có Đường Sơn Quán có mình có ta
    Nay Đường Sơn Quán đi xa
    Nhớ Đường Sơn Quán nhớ ta nhớ mình.

    Thuở còn rượu mạnh gái xinh,
    Ta-Mình nhấm nháp trao tình gái tơ.
    Nghĩ đời nửa thật nửa mơ!…
    Nghĩ đời như một bài thơ ân tình.

    Có xế hộp đón đưa mình,
    Vui buồn tận hưởng có mình – có ta.
    Bây giờ cũng”hộp”… khó ra,
    “Hộp” mình-mình ở “hộp”ta-ta nằm.

    Trở về đường cũ xa xăm.
    “Hộp” kia lăn bánh,”Hộp” nằm chung niên.

    NGUYÊN BÌNH

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: