Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Above Monument Basin

    Summer's Light

    ..per idee a colori..

    Nyctophilia

    Trawling for a Sunset

    On the Brink

    Pelican

    Colours Are Brighter .... When The Mind Is Open ....

    Torres del Paine National Park Chile.

    The Hazards

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 444,195 Lượt

Phạm Trung Việt

Posted by thinhanquangngai1 on 09/03/2009


PHẠM TRUNG VIỆT

Nhà biên khảo Phạm Trung Việt (tên thật Phạm Viết Trưng), tác giả Non nước xứ Quảng
Sinh ngày 25 tháng 1 năm 1926.
Mất ngày 20 tháng 11 năm 2008 (23 tháng 10 năm Mậu Tý) tại Quảng Ngãi.

Đã xuất bản:
– Non nước xứ Quảng (Thiên bút văn đoàn. Quảng Ngãi. 1962; Tác giả xuất bản. Quảng Ngãi. 1965; Cẩm thành thư xã. Quảng Ngãi. 1974; Trương Nguyên Thuận xuất bản. California, CA. 1998; Tập *, **. Nxb Thanh niên. Hà Nội. 2005).
Non nước xứ Quảng tân biên (Khai Trí. Sài Gòn. 1969, 1971, Nxb Thanh niên. Hà Nội. 2000).
Khuôn mặt Quảng Ngãi. Nam Quang. Sài Gòn. 1973.
Thi ca và giai thoại miền Ấn – Trà. Cẩm thành thư xã. Quảng Ngãi. 1973.
Tâm sự người cha I, II (tùy bút – thư). 1964, 1968.

Di cảo:
Tâm sự (ký – tùy bút – thư)
Chứng tích (thơ)
——————————————————————
Theo nhà thơ Khắc Minh, http://khacminh.wordpress.com

Advertisements

2 phản hồi to “Phạm Trung Việt”

  1. Đông Kha said

    Chúng tôi xin chân thành cảm ơn TNQN đã có lòng nghĩ đên ngươi xưa Hôm nay chúng tôi được biết thêm về Cụ Phạm với những dòng tâm sự qua những bài thơ mà lâu nay chung tôi cứ ngỡ Cụ Phạm chỉ chuyên biên khảo ,một con người “mang nặng hồn quê đất Quảng”.Sống một đời chắt chiu ,nâng niu cỏ cây hoa lá của miền quê Quảng Ngải.Chúng Tôi mong mỏi sẽ được đọc những bài thơ còn lại của Cụ để hiểu thêm tâm sự của Người

  2. thinhanquangngai said

    Đây là những bài thơ của nhà văn Phạm Trung Việt, xin ghi lại để chia sẻ cùng độc giả Non Nước Xứ Quảng như một kỷ niệm đẹp của người đã khuất (Thân hữu friendptv)

    TRĂNG THIÊN ẤN

    kẻ ra đi không tìm ra đại nghĩa
    người trở về lên núi xem trăng
    đây Thiên Ấn, vầng trăng mười sáu
    trăng tỏ tròn nguyên khối pha lê

    từ dưới kia trăng là Trà Khúc
    giữa lưng đèo trăng cỏ lao xao
    xa tăm tắp trăng thành biển cả
    đồi chập chùng trăng, giấc chiêm bao

    trăng loang lổ trên màu vôi bạc
    cửa tam quan trầm tỉnh đứng nghe
    gió lung linh bóng đời quá khứ
    lá xạc xào, trăng tháp cổ vàng hoe

    ngồi bên nhau, đêm trăng Thiên Ấn
    mắt môi em cũng chỉ là trăng
    có tình nào là tình vĩnh cửu
    và trăng soi tâm sự vĩnh hằng

    hôn môi em dưới vầng trăng sáng
    ôm thân em vũ trụ pha lê
    người bỗng nghe giữa vòng tay ấm
    một thoáng không, một thoáng trăng về

    em hỏi nhỏ trăng từ đâu đến
    trăng biết không Hý Thủy Long Ðầu
    người cất tiếng loang vào tịch mịch
    trăng là em, em sẽ về đâu

    VỀ QUẢNG

    Khi người về em sẽ ra sao
    Trà Khúc xưa thôi hết dạt dào
    Ven sông đâu thấy bờ xe nước
    Bến cũ Hà Nhai lặng nhịp sào

    Khi người về sự đã đổi thay
    Ðừng nói tiếc thương những cụm ngày
    Tang thương, hưng phế, đời là vậy
    Giữ nụ cười tươi… đừng đắng cay

    Về để còn thấy núi Kỳ Lân
    Bóng Trường Sơn sừng sững như thần
    Dù đất còn khô nhiều sỏi đá
    Đây trời mây trắng đẹp lâng lâng

    Về để sống lại thời niên thiếu
    Dù mấy phong sương, mấy dạn dày
    Quê hương là tình từ núm ruột
    Êm đềm mà cũng xót xa thay

    Về mái tóc đã hoa râm
    Môi khô khan, tay dắt tay bồng
    Dù có lệ dâng tràn ánh mắt
    Vẫn hàng răng trắng, nụ cười bông

    Về để biết sống bao nhiêu
    Lòng có chết không, buổi xế chiều
    Tìm một chút gì trong miên viễn
    Bên dòng sông nhỏ, xóm cô liêu

    Về để nối lại những thân thương
    Thương hết bà con, thương cả xóm làng
    Thương những đàn chim chiều vương khói
    Thương cờ mía bạc buổi đông sang

    * ý từ “Và Biết Bao Chiều Mây Trắng Bay”, thơ Thái Viễn Phương

    EM LÀ EM HÌNH NHƯ LÀ EM NĂM TRƯỚC

    Anh với em ấp ủ mái đầu
    Đêm cùng nghe mưa trên tàu lá chuối
    Trong ánh đèn mờ linh hồn đắm đuối
    Dao động loài hoa hoang dã của ái tình

    Anh không nói yêu em
    Những ngày em môi hồng má đỏ
    Ðợi đến ngày em môi tím má xanh
    Anh thỏ thẻ tình buồn

    Anh không nói yêu em
    Những ngày cùng đi trên đường đất đỏ
    Ðợi đến ngày em về biển xa xanh
    Lá dừa khô thương nhớ
    Con chuồn chuồn bay mất
    Hai chúng mình không nắm được cái đuôi
    Khi thấy nắng vàng hanh trên cánh
    Không kịp bay, chiều vừa nắng lại vừa mưa

    Giờ anh nói yêu em giữa đêm mưa nặng hột
    Lời thì thầm tự có tự không
    Em im vắng tỏ bày cảm động
    Một hạt mưa trên mi mắt xuôi dòng

    Giờ anh nói yêu em trong tâm linh thâm xứ
    Ái ân em vàng hoa cỏ, núi đồi
    Em là em hình như là em năm trước
    Em là em từng bước năm sau
    May mắn lắm rồi mình có được nhau
    Ðêm cùng nghe mưa trên tàu lá chuối
    Con chuồn chuồn đã cất đuôi lần cuối
    Mất hút vào hư vô!!!

    HỢP TAN

    Khi quỳ xuống chân em
    Biển trời còn cao rộng
    Trái tim còn đỏ thắm, ngày đã quá xa rồi
    Giọt lệ rơi trên mái đầu sương bạc
    Mây bay, mây bay

    Về theo ngọn gió ngược thời gian
    bên bờ chứng tích
    buổi khởi đầu đơn sơ bèo ảnh
    bọt trắng trên chân em
    tan đi, tan đi

    Giọt lệ lẽ ra là giọt nhu tình
    Dung nhan kiều diễm lẽ ra anh quỳ xuống ngưởng quan
    Có gió, có nắng trùng dương ngợi ca diện mạo ái tình
    Làm sao nghe được chuyện trò của những con sò trong kẽ đá
    nhiểu ra uyên nguyên suối nguồn
    Và vì sao những sớm chiều bên nhau
    Có phải vì đã quá kỳ vọng cuộc hồng trần
    Quên đi những giây phút đang hít thở ảo vọng
    ảo vọng lấy đi khoảng ngày bên nhau và gần trọn cuộc đời

    Giờ quỳ xuống chân em có muộn màng
    biển còn chưa ngộ độc
    trời có khuyết đi còn cao rộng
    Em khóc đi, khóc một cơn mùa hạ, chào đón mặt trời trên những nếp nhăn khải thị
    Khắc ghi buổi sáng trên mặt đá, buổi chiều trên thân kiền mộc
    Chiêm nghiệm đến đợt ánh sáng sau cùng
    Mình không còn cười con dã tràng se cát
    Chúng chơi trò se cát thật nhiệt tình, luôn luôn hiện diện

    Phạm Trung Viết
    tác giả NON NƯỚC XỨ QUẢNG
    http://quangngai.net/forum/showthread.php?t=14603

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: