Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 506 091 Lượt

Archive for Tháng Ba 20th, 2009

Vài dòng cảm nhận về thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/03/2009

VÀI DÒNG CẢM NHẬN VỀ THƠ LÂM ANH
Huỳnh Thế Diệu Diệu

Trước đây, Diệu Diệu đã từng tâm đắc một số bài thơ của nhà thơ Lâm Anh đăng trong tập Những nẻo tình thơ 3, 4. Giờ đây, khi viết những dòng cảm xúc này, Diệu Diệu đã có trong tay 2 tập thơ của Lâm Anh: Quá giang thuyền ngược và Ra đứng ngõ sau. Đọc qua 2 tập thơ, Diệu Diệu bỗng cảm thấy mình nhỏ bé và bị lạc hút vào nguồn cảm xúc mênh mông, dìu dặt như dòng sông dài bất tận luân lưu khắp cõi bờ lạ lẫm. Những âm điệu từ xa xăm sâu lắng trỗi dậy bồng bềnh lãng đãng như sương như khói; cũng có lúc hùng hồn, khí khái như sóng thủy triều đang lên, lung linh ẩn hiện sắc thái rất riêng của Lâm Anh.

Diệu Diệu còn nhớ một câu danh ngôn rất tâm đắc:

“Mỗi người chúng ta đều có một ngọn lửa nung nấu trong tim, mục đích sống của bạn là tìm kiếm và giữ gìn để nó luôn cháy sáng”
(Mary Lon Retton) 

Bốn câu thơ dưới đây của nhà thơ Lâm Anh tuy cách lập ngôn có khác, nhưng cũng hàm tàng một sức sống luôn “cháy sáng”. 

Ồ! Mặt trời vẫn mọc ở phương đông
Loài chim khôn còn hót được trong lồng
Thì dù ta chỉ còn đôi cánh lá
Cũng vì người mà trổ hết mùa bông 

Cho dù bị trôi nổi vào những ngõ ngách của tàn xiêu rệu rã, vẫn vì cuộc đời mà thắp lên ngọn lửa tâm linh, bật cánh cửa bắt đầu cho một thông lộ miên miên kỳ ảo, dẫn dắt người đọc đi đến Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 03. Bình thơ, 14. Thân hữu, Lâm Anh | 1 Comment »

Chạnh Lòng- thơ Nguyễn Ngọc Đoan

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/03/2009

Chạnh Lòng

Tôi về thăm lại làng xưa
Con đò nhỏ cõng cơn mưa ướt nhòa
Rào dâm bụt đỏ sân nhà
Đâu đây tiếng mẹ ơi à … à ơi …

Hàng cau gió bấc tả tơi
Bên hiên giàn mướp đâm chồi xanh non
Chạnh thương dáng mẹ lưng còng
Nắng mưa áo bạc mỏi mòn bờ vai

Mẹ tôi giờ tóc sương phai
Trên con đê nhỏ dáng ai …gió lùa
Phía mẹ về vẫn giăng mưa
Một mình với mái nhà xưa … chạnh lòng!

Nguyễn Ngọc Đoan

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Ngọc Đoan | Leave a Comment »