Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 129 Lượt

Archive for Tháng Tư 30th, 2009

Bài thơ xa cách- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/04/2009

BÀI THƠ XA CÁCH
Kính dâng Mẹ

Làng tôi đó, những cây xanh mới mọc
Giặc đi qua, bắn phá mấy năm rồi.
Con tôi đó, những thằng con mới học,
Xếp sách vở vào, chạy giặc tản cư.
Ruộng tháng ba mấy mùa không lúa mọc,
Mẹ tôi buồn, từng buổi tối công phu.
Đường trong làng giờ chia ngang xẻ dọc,
Mõ óc sâu đêm, tiếng bạn, tiếng thù.
Bờ lúa ngã như bàn tay úp mặt,
Thương tích này, bom súng đã phanh phui.
Việc làm ăn giờ buổi còn, buổi mất,
Nước mắt ròng đổ lộn xuống bồ hôi.
Cá sớm giăng câu, chiều lên đợi chợ,
Tụ họp loanh quanh, bữa biển, bữa đồi.
Nghe thảm thiết người thôn lân bộc bạch
Con đứa còn, đứa mất, đứa lang thang.

Nhà bỏ rộng, từ hôm tin máu đổ.
Suốt đêm đêm bạch lạp nối hai hàng.
Chuyện đại bác, canh nông,
bàn chân không bén đất
Tưởng mai sau còn lại những hoang tàn.
Con chim đỗ bờ tre không dám hót.
Ngơ ngác nhìn tùng trận gió vi vu.
Thơ ra phố thằng con trai ấm ức,
Mẹ than dài nào bóng xế, trăng lu.
Và thóc lúa làm lên không chỗ cất,
Còn nhớ thương, ai biết bạn hay thù.
Người vợ yếu, mòn chân trên thửa đất
Đôi mắt buồn, từng buổi ngóng tin thư.
Vò chiếc áo buổi đưa nhau lần chót,
Úp mặt vào, tìm kỷ niệm riêng tư.
Và đứt ruột, nhìn lên từng đứa nhỏ,
Con gầy còm, sớm tối tản đi cư.
Đột kích bờ lang, xế chiều lúa trắt,
Đội áo che đầu, vòng xuyến những dây su.

Đời chiến tranh chúng bò lê trên ruộng đất
Vẽ mặt, bôi chân, làm bạn, làm thù.
Tờ thơ gấp, nên chữ còn, chữ mất,
Nét mực nhoè, nhưng biết mấy công phu
Lời thô thiển, dàn ra Đông, Tây, Nam, Bắc,
Chối bỏ yêu thương, thăm thẳm hận thù.
Nhìn cuộc sống như rừng cây, đám đất,
Lớp lớp con người còn lại mỗi riêng tư.
Rồi mẹ khóc cho bài thơ chấm dứt,
Niềm bao la người gởi đứa con người.
Và chúc trả lời vui trên bút mực,
Mẹ mong thư con, mẹ sống vào thư.
Làng tôi đó, chim muông giờ cũng mệt.
Mộng vuông tròn ai biết thiếu hay dư.
Câu nhật mộ dòm song, ngày đêm lấm lét.
Bầy em trai cũng lỡ khóc, lỡ cười.
Trong lửa nước biết đường quanh hay ngõ tắt,
Nghe cu gù, cu gáy có còn vui.

Ngày súng nổ, nhà em, tôi nhìn chưa giáp mặt,
Bè bạn, cháu con, lạc đứa mỗi chân trời.
Tôi ra phố cầm theo trong nước mắt,
Dăm tờ thơ, gấp lại giữa bàn tay.
Đọc thuộc từng trang, vùi sâu trong đáy xắc,
Sợ phân chia, làm bợt lá thư dày.
Sợ phân chia, làm mòn trang giấy nhỏ,
Như lòng người con gái buổi trao tay.
Ngủ chực, ăn nhờ, hỏi đi, hỏi ở,
Làm con trai thời loạn thật chua cay.
Giấc mộng mười năm, tôi nhìn lên sách vở.
Súng đạn nào, sao còn lại tới hôm nay
Quê hương tôi, có hiềm chi trong nước mắt,
Mà đêm đêm máu đổ xuống nương cày.
Và lặp lại những lần đi chia cắt,
Hỏi con người còn mấy chuyện xa nhau.

Nguyên Nguyên

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Nguyên Nguyên | Leave a Comment »

Thế hệ chúng tôi- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/04/2009

thế hệ chúng tôi

thế hệ chúng tôi lớn lên sau năm 1975
đâu trải được cái thác lũ Trường Sơn dữ dội
đâu có được những ngày làm thơ dưới hầm
trong tiếng gầm đại bác
và B52 hú gào

chúng tôi lớn lên đất nước vẫn chưa bình yên
tiếng súng lại vang lên hai đầu tổ quốc
tổ quốc gọi
chúng tôi có mặt
chúng tôi lên đường

ngày ấy lên đường
có người chưa lần biết hơi thở người yêu
chưa từng cầm tay ngập ngừng của người con gái
chưa biết nụ hôn đầu

ngày ấy
có người lên đường
và không bao giờ về nữa
máu xương hoà vào sông vào suối
vào những con đường ngõ hẽm quê hương
để em thơ cắp sách đến trường
để cụ già vui cùng con cháu
để người mẹ nuôi con thêm sữa ngọt ngào

Quảng Ngãi, 29. 4. 2009
HÀ QUẢNG

Posted in 01. Thơ, Hà Quảng | Leave a Comment »

Bài thơ viết ngày chiến tranh- thơ Trần Thuận Ngữ

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/04/2009

BÀI THƠ VIẾT NGÀY CHIẾN TRANH

Mai cháu lớn chắc thanh bình trở lại
Những nấm mồ cỏ mọc đã lên xanh
Xóm làng xưa khói cơm chiều bay ấm
Anh em về quanh bếp lửa mùa đông

Những sớm mai sương bay trắng núi đồi
Chú lùa bò qua đồng cỏ yên vui
Tay gõ nhịp trên từng bia đá cũ
Ai nhớ ai lạnh lẽo bên trời

Mai cháu lớn đi lên rừng xuống biển
Qua những con đường xương trắng phơi
Ồ! Chí lớn có tan trong hồ rượu
Dù đớn đau chú vẫn vỗ tay cười…

Trần Thuận Ngữ

Posted in 01. Thơ, Trần Thuật Ngữ | Leave a Comment »