Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 151 Lượt

Mai Bá Ấn và trụi trần một khúc đành hanh

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/05/2009

Mai Bá Ấn và trụi trần một khúc đành hanh

Nguyễn Xuân Hoàng
(Hội Nhà văn Thừa Thiên – Huế) 

            Sức sống của thể thơ lục bát cho đến nay không có gì phải bàn cải. Nó trường tồn cùng cây đa, bến nước, sân đình. Nhìn lại lịch sử văn học sau ca dao, thơ lục bát trường cửu cùng với Truyện Kiều, thơ Nguyễn Bính và sau đó là Bùi Giáng, Nguyễn Duy… Đang bình thản và suôn sẻ, chợt một ngày sau Nguyễn Du, thể thơ cổ điển ngọt ngào này đã vấp phải một hiện thực khắc nghiệt, đòi hỏi phải bụi bặm hơn, đời hơn để đến với cuộc đời. Đọc tập thơ “Lục bát làm liều” của Mai Bá Ấn, tôi đã tìm thấy rất nhiều bụi bặm trong những con chữ đa đoan của anh. Những câu thơ dường như không chịu ăn mặc chỉnh tề, cứ như vậy mà đi tưng tửng vào đời:

Trụi trần
một khúc đành hanh
Yêu nhau nói trớt
hóa thành giản đơn
                                                                       
và:

Vậy rồi mình ngồi mình buồn
khi không chẳng lẽ lệ tuôn bá xàm

Để đưa được những “đành hanh”, “trớt”, “bá xàm”… kia vào thể thơ lục bát quả là không dễ tí nào nếu tác giả không thực có nghề. Mai Bá   Ấn đã làm điều đó như không. Anh bay lượn, anh nhảy cà tửng, anh đi chân thấp chân cao, có khi chỉ là là mặt đất mà giai điệu thơ cứ nhức nhối xốn xang:

Đường đời hút nẻo xa xăm
thế gian thì thẳm thằm thăm lọc lừa
Còn em lau lệ xong chưa
cố vui mà sống cho vừa lòng nhau

Với “Lục bát làm liều”, Mai Bá Ấn đã cũng liều mạng một cách tài ba với những con chữ dân dã. Chính vì vậy anh đã thổi vào những con chữ nghèo xơ kia một cõi người ta thăm thẳm sâu. Đằng sau cái âm hưởng bài chòi của xác chữ và nghĩa câu có một tầng nghĩa mới như chính những giọt nước mắt được nén lại để chảy ngược vào trong:

Ta về gõ nốt nhịp tim
lấy tiền nhuận bút nuôi em sang giàu

hay:

Đời ta
một chiếc xe lam
hỏng hư hai bánh còn tham chạy hoài

Chua xót. Buồn bã. Rồi cà rởn tình tang. Đọc thơ lục bát của Mai Bá Ấn, đôi chân cứ rục rịch muốn chạy vào một cõi nào đó mà buồn, vui chỉ có riêng mình. Cố giấu đi những giọt nước mắt đã khô như ngói vỡ, để tự trào trong si dại một ngày hay dở với đời:

Đi lên Đà Lạt
tìm hoa
Về nhà
vợ giận hết ba bốn ngày
Cũng là vạ gió tai bay
qua cầu mới biết mới hay đoạn trường

Liều mạng với chữ nghĩa, Mai Bá Ấn cũng một hai liều mạng với tình:

Hôn liều em dưới hàng hiên
đôi chim se sẻ tập chuyền qua vai

Có lúc người ta thấy anh nhìn trộm, tha thít qua một bờ sông bãng lãng gió chiều:

Cho anh nhìn trộm một lần
bàn chân em… phút phân vân qua cầu
Hình như trong bước chân đau
cầu duyên bỗng hóa nhịp cầu chia phôi

         Rồi cũng cái kẻ trộm đọc thơ anh đã bắt gặp anh:

Ba bốn năm sáu
lỡ làng
chín chiều đứt đoạn tình sang trang rồi

Giấu cái lỡ làng một hai, câu thơ lục bát rơi cái ịch ứ hự như một gã thất tình bạc mày bạc mặt vì yêu. Đi qua hết những ngậm ngùi, cái tan vỡ đằng sau sự liều lĩnh là một tan vỡ nồng thắm. Nó khiến trái tim đập hoài những cơn đau mê muội. Còn lại chăng là ánh hồ quang nuối tiếc mỏng manh trong cõi vô thường:

Gió qua sông rộng mất rồi
nghìn tiếc nuối… cũng đành thôi vậy mà

            Có một nhánh suối lẻ chảy chậm và buồn qua “Lục bát làm liều” đó là gánh nặng áo cơm mà từ đời tu huýt Tản Đà, Xuân Diệu đã nói đến. Hàng ngày “bán chữ” trên bục giảng, Mai Bá Ấn đã đến với thơ ca cũng nhọc nhằn như thể lúc làm thầy. Thơ anh thật buồn những lúc phải hạ đôi cánh thiên thần xuống cánh đồng cơm áo. Lời tâm sự lúc này sao quá đỗi xót xa:

Cúi xin em
những nợ nần
vay em từ lúc
thơ cầm trên tay

hoặc:

Áo cơm như một ngọn roi
quất ba – con ngựa đã còi hết xương

            Và con ngựa đã còi hết xương ấy vẫn buồn vui đi cà tửng giữa đời để hí lên trong cô độc những tiếng thơ lục bát tài hoa…

                                                                                    Huế, ngày mưa lớn 2003
                     (Nguồn: Tạp chí Văn nghệ Quảng Ngãi, số đặc biệt 2003)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: