Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 512 776 Lượt

Archive for Tháng Năm 27th, 2009

Tôn Ngộ Không– thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/05/2009

Tôn Ngộ Không

1.
Thước bản cầm tay ông nhảy phóc lên trời
Chữ “đại náo” … tôi đọc nhầm “náo đại”
May mà thiên cung không người khiếu nại
Thế nên ông được quản trị vườn đào

Khi được ngồi vào ghế trọng quyền cao
Quên thân phận nên lòi đuôi khỉ
Ông đúng là một thần – dân – bất – trị
Coi trời bằng vung – xem Phật thánh như bèo

Biết rằng: đời ông lắm cảnh trớ trêu
“Mẹ là đá, cha là nhật nguyệt”
Nên ông sống như người đui điếc
Thiên hạ cầm bằng tính khỉ như ông

Năm trăm năm bị Phật còng gông
Nằm dưới núi lòng buồn như núi
Nhờ Phật bà xin Như Lai giải tội
Nguyện làm lành ông nhập cuộc thỉnh kinh…

2.
Tôi sinh ra trong lục dục thất tình
Nên đọc sách là lật lòng ra chữ
Sách mới tinh mà ông thì quá khứ
Quá khứ nên ông mãi mãi mới tinh
Tôi đọc ông là để đọc chính mình
Để ưỡn ngực thách đời đen bạc
Tôi đọc ông như tập tành đánh bạc
Để đến với yêu tinh khỏi nhầm lẫn chính tà

3.
Ôi! Tôn Ngộ Không từ khỉ biến người ta
Tôi lỡ dại nhìn người ta ra khỉ
Hỡi em yêu đừng nhìn tôi kinh dị
Là lão tôn trong cõi ta bà
Suốt đời ông đâu thiết chuyện trăng hoa
Ông chỉ biết diệt tà qui chính
Và ông không một lần đối nịnh
Dù mũ “kim cô” bị Phật úp trên đầu
Em yêu ơi! nếu lỡ trót yêu tôi
Xin trả lại cho đời cái đuôi con khỉ

Hạ 1990
Lâm Anh
——————————————————————
Nguồn: Quá giang thuyền ngược (bản thảo tập thơ của Lâm Anh, 1997)/ http://khacminh.wordpress.com

Posted in 01. Thơ, Lâm Anh | 2 Comments »

Lời người xa xứ- thơ Nguyễn Ngọc Đoan

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/05/2009

Lời Người Xa Xứ

Anh về nghe câu hò xứ Nghệ
Em mong chờ ngày ấy cánh chim bay
Vẫn dăm miền đục trong sông nước
Đất đẫm phù sa con nước vơi, đầy.

Anh về nghe câu hò điệu Huế
Rằng sông Hương nắng ấm lên rồi
Giọng hò ai xứ Huế … Sao thương thế
Em chừ – mô – răng – rứa nụ duyên thầm

Anh về thăm Non Nước ngày đổi mới
Thắm máu đào, cờ rợp rọi phương nam
Đất Quảng câu hò dân ca ba lý
Bồng bềnh treo trên tháp cổ Ngũ Hành

Anh về thăm sông Trà thuở ấu thơ
Núi Ấn hùng thiên mẹ thường ngân câu hát
Ầu ơi … Cha đi biền biệt
“Các anh không về mình mẹ” sớm hôm.

(Kỷ niệm lần về thăm miền trung 25/2/2005)
Nguyễn Ngọc Đoan

Posted in 01. Thơ, Nguyễn Ngọc Đoan | Leave a Comment »