Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 991 Lượt

Archive for Tháng Sáu 4th, 2009

Em ạ, mai về Quảng Ngãi- thơ Đào Duy An

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/06/2009

Em ạ, mai về Quảng Ngãi
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngóng về quê mẹ ruột đau chín chiều.
Ca dao Quảng Ngãi.
Trọ 10, 2/6/2009; Đ.D.A

Em ạ, mai về Quảng Ngãi
Dòng sông xanh luyến bóng Hà Nhai.
Thưở trong vắt, bống Trà rỡn nước
Trăng thượng nguồn viễn khứ vị lai.

Em ạ, mai về Quảng Ngãi
Lên non xưa Thiên Ấn dấu hài.
Mắt tít tắp, biển, trời và đất
Ủ tận hồn, thuỷ mặc tương lai.

Em ạ, mai về, mai về!
Biển Sa Huỳnh reo gọi Mỹ Khê.
Cổ Luỹ cô thôn, La Hà thạch trận,
Nhớ người xưa Đỗ Mãn huyết thề.

Em ạ, mai về, tình quê nhoi nhói.
Dục bước cha ông thời mở cõi
Thiên Bút vẽ trời vòi vọi
Long Đầu hí thuỷ sáng soi.

Em ạ, mai về bến Tam Thương,
Thắp nén hương cố ngoại thưở sa trường.
Rồng vươn dậy nối dài chữ S,
Quặn Thu Xà, Nam Chiếu sử chương.

Em ạ, mai về quyến luyến
Tắm An Bàng thoả mộng hoa niên.
Chân nóng bỏng cát bồi năm tháng
Ngực phồng căng gió lộng nhân duyên.

Em, mai về thành cổ Châu Sa
Réo rắt Chăm Pa-Việt huyết hoà
Quan họ Bắc Ninh mang màu bài chòi, hát bội.
Bổi hổi, bồi hồi điệu lý Nam ca.

Mai về, mai về, quê mời gọi
Một chút đường phèn, tô don, đường phổi.
Tí nước chè hai, quế cay, mía cội.
Bắp nướng nà xưa, dưa ngọt bãi bồi.

Em ạ, dẫu vạn dặm toả mọi miền
Sen Liên Trì vẫn hồng bất diệt.
Tri!
Tri!
Rửa màu hơn-thiệt.
Yêu quê mình-Quảng Ngãi- nỗi nhớ và tình yêu!

Đào Duy An

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Đào Duy An | Leave a Comment »

Nhớ Huế- thơ Thiện tấn Nguyễn Tấn Phát

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/06/2009

NHỚ HUẾ

Ta nhớ Huế một chiều mưa rất lạnh
Thiên Mụ buồn khiến khách cũng trầm tư
Đò Hương Giang đâu vọng tiếng Nam bình
Nghe da diết não lòng người viễn xứ

Ta nhớ Huế, với những chiều tư lự
Ngồi bên sông nghe hơi thở thời gian
Dòng sông Hương trôi lờ lửng mơ màng
Thương Huế lắm, đất thần kinh cổ kính

Ta nhớ Huế, mỗi lần vào Thành Nội
Một thoáng buồn man mác, Cố Đô xưa
Ngai vàng kia bao dối trá lọc lừa
Nhiều oan khúc chốn Hoàng cung ai biết.

Ta nhớ Huế, nhớ sao mà da diết
Những chiều mưa trời rét lạnh thấu tim
Hàng phượng xưa rủ cánh im lìm
Quán cơm hến cay nồng hương vị Huế

Ta nhớ Huế, một đêm buồn lặng lẽ
Hồ Tịnh Tâm, trầm lặng đếm thời gian
Giữa mênh mông trời đất với mây ngàn
Nghe rất lạ, đâu đây hương sen ngát

Ta nhớ Huế, những Lăng buồn tĩnh mịch
Các Đế Vương, yên giấc ngủ nghìn thu
Bầu trời đen mây u ám mịt mù
Như thương nhớ, như buồn đau cách biệt.

Ta nhớ Huế, những nữ sinh mắt biếc
Giờ tan trường, tà áo phất phơ bay
Nón bài thơ che gương mặt thơ ngây
Trông quý phái nhưng dịu dàng đức hạnh

Ta nhớ Huế, những đêm trời trở lạnh
Đàn Nam Giao nghe vọng tiếng Người xưa
Phú Văn Lâu thương biết mấy cho vừa
Bao cung bậc gợi buồn thương dĩ vãng.

Ta nhớ Huế, cầu Trường Tiền mỗi sáng
Từng lượt người qua nhộn nhịp đông vui
Chợ Đông Ba vội vã khách tới lui
Sông An Cựu, lúc “mưa trong, nắng đục”

Ta nhớ Huế, nhớ chùa xưa một thuở
Từ Đàm ơi; những năm tháng khó quên
Hàng me xanh và đường dốc gập ghềnh
Bao kỷ niệm êm đềm ngày xưa ấy ./

(10/2002)
Thiện tấn Nguyễn Tấn Phát

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu | Leave a Comment »

LẢO ĐẢO TÚY VÂN- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/06/2009

LẢO ĐẢO TÚY VÂN

Túy vân! Túy vân!
Hồn mây lảo đảo
Nhỏ giọt rượu đào
Choáng váng hồn ta!

Ngời ngợi trăng xưa
Thức cùng cát trắng
Biển hát ru người
Lời ru xa vắng
Biển gió hôn người
Nụ hôn thầm lặng
Sóng bạc trăng vàng
Mênh mang… mênh mang…

Ta người bỏ cuộc
Quên mất một người
Nhìn theo không nói
Mây cuồn cuộn trôi

Một thời thanh xuân
Một trời hoài bão
Vòng đời cuốn xoay
Ngồi ôm mộng ảo

Một chiều…
Dạo sân trường cũ
Giat mình
Gặp lại túy vân xưa…

Túy vân! Túy vân!
Sương nhuốm mái đầu
Hồn mây còn ngấm
Rượu đào năm nao

Ta người có lỗi
Ngóng theo một người
Lời kinh sám hối
Điêu tàn trên môi

Trần thị Cổ Tích

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | 1 Comment »

Phan Nhự Thức

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/06/2009

Phan Nhu Thuc
PHAN NHỰ THỨC
(1942-1996)

Phan Nhự Thức (còn có bút danh Mê Kung, Chế Phan Nguyên (họ của ba người bạn ghép lại: Chế Quân, Phan Đình Phước, Nguyễn Văn Minh)) tên thật Nguyễn Văn Minh, sinh ngày 4 tháng 2 năm 1942 (?) tại Đà Nẵng, quê nội Phú Thọ, Tư Hiền, Tư Nghĩa (nay thuộc Nghĩa Phú, Tư Nghĩa), Quảng Ngãi. Thơ ông xuất hiện trên văn đàn miền Nam giữa thập niên 1960 thế kỷ trước.Thân phận, cuộc sống, quê hương, chiến tranh, tình yêu, bạn bè là đề tài sinh động trong thơ ông. Ông nguyên là chủ tịch hội đồng tỉnh Quảng Ngãi, sáng lập viên Quảng Ngãi Nghĩa thục, phụ tá hiệu trưởng Quảng Ngãi Nghĩa thục, chủ biên tạp chí Trước mặt, tạp chí Tập họp. Phan Nhự Thức qua đời tại Sài Gòn ngày 21 tháng 1 năm 1996.
Đã xuất bản: Đốt Tuổi, thơ. Ngưỡng cửa. Quảng Ngãi. 1969. Thư Ấn quán tái bản. 2007.
——————————————————————-
Nguồn: http://khacminh.wordpress.com

Posted in 15. Tác giả, Phan Nhự Thức | Leave a Comment »