Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 531 575 Lượt

Nhớ Huế- thơ Thiện tấn Nguyễn Tấn Phát

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/06/2009

NHỚ HUẾ

Ta nhớ Huế một chiều mưa rất lạnh
Thiên Mụ buồn khiến khách cũng trầm tư
Đò Hương Giang đâu vọng tiếng Nam bình
Nghe da diết não lòng người viễn xứ

Ta nhớ Huế, với những chiều tư lự
Ngồi bên sông nghe hơi thở thời gian
Dòng sông Hương trôi lờ lửng mơ màng
Thương Huế lắm, đất thần kinh cổ kính

Ta nhớ Huế, mỗi lần vào Thành Nội
Một thoáng buồn man mác, Cố Đô xưa
Ngai vàng kia bao dối trá lọc lừa
Nhiều oan khúc chốn Hoàng cung ai biết.

Ta nhớ Huế, nhớ sao mà da diết
Những chiều mưa trời rét lạnh thấu tim
Hàng phượng xưa rủ cánh im lìm
Quán cơm hến cay nồng hương vị Huế

Ta nhớ Huế, một đêm buồn lặng lẽ
Hồ Tịnh Tâm, trầm lặng đếm thời gian
Giữa mênh mông trời đất với mây ngàn
Nghe rất lạ, đâu đây hương sen ngát

Ta nhớ Huế, những Lăng buồn tĩnh mịch
Các Đế Vương, yên giấc ngủ nghìn thu
Bầu trời đen mây u ám mịt mù
Như thương nhớ, như buồn đau cách biệt.

Ta nhớ Huế, những nữ sinh mắt biếc
Giờ tan trường, tà áo phất phơ bay
Nón bài thơ che gương mặt thơ ngây
Trông quý phái nhưng dịu dàng đức hạnh

Ta nhớ Huế, những đêm trời trở lạnh
Đàn Nam Giao nghe vọng tiếng Người xưa
Phú Văn Lâu thương biết mấy cho vừa
Bao cung bậc gợi buồn thương dĩ vãng.

Ta nhớ Huế, cầu Trường Tiền mỗi sáng
Từng lượt người qua nhộn nhịp đông vui
Chợ Đông Ba vội vã khách tới lui
Sông An Cựu, lúc “mưa trong, nắng đục”

Ta nhớ Huế, nhớ chùa xưa một thuở
Từ Đàm ơi; những năm tháng khó quên
Hàng me xanh và đường dốc gập ghềnh
Bao kỷ niệm êm đềm ngày xưa ấy ./

(10/2002)
Thiện tấn Nguyễn Tấn Phát

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: