Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 836 Lượt

ĐẤT MẸ- thơ Minh (Vệ-giang-nhân)

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/06/2009

Quê hương- Đất mẹ

ĐẤT MẸ

Lâu lắm rồi, bao năm cách trở,
làm sao khỏi nhớ
khi gọi tên Em với giòng nước sông Trà
Anh nhớ ngày xưa
mình đưa nhau lên núi Bút hái hoa
Em thường nũng-nịu bảo anh
“Sao Anh không lấy Thiên-Bút viết lên mây xanh
lá thư tình thứ nhứt yêu Em?”
Anh đứng lặng yên
vì ngày ấy chúng mình còn bé lắm.
Rồi những chiều vợi nắng
dìu nhau tan học trở về
bên kia ruộng dâu có tiếng hát vướng ngọn tre
“Sông Trà cạn ánh tà-dương
tre làng Thạch-Bích còn vương nắng chiều”
Tiếng hát buồn thiu
như những hoàng-hôn trên đỉnh đồi Thiên-Ấn
Nước sông Trà trôi chậm
in hình chiếc ấn vua ban
Tiếng hát véo von
như tiếng hò đêm trăng qua Long Đầu Hí Thủy
“Ai về Cổ Lũy
ai đến Cô Thôn
dừng neo ghé bến sông buồn
nghe dừa xõa tóc đêm sương trắng bờ ”
Bao năm đợi chờ
mỏi mòn dâu bể
còn nhớ ngày xưa, khi chung mình còn bé
Em thỏ thẻ đòi Anh
“Mai Em mặc chiếc áo màu xanh
Anh đưa Em lên núi La Hà Thạch Trận”
Rồi Em hờn giận
“Sao Anh không kể chuyện ông Cao Biền Em nghe
Ông lấy chân đạp núi làm gì hở Anh ?”
Ngày tháng trôi nhanh
bây giờ mình đã lớn
cuộc đời mưa chiều nắng sớm
Em còn nhớ nữa không Em ?

MINH
(Vệ-giang-nhân)

Lời ghi thêm của tác giả: “Bài thơ nầy tôi đã đăng trên báo Phổ Thông của ông Nguyễn-Vỹ, khoảng thập niên 60, thời học trò ở Sài Gòn. Bây giờ càng xa cách quê-hương, lòng hoài hương càng chất ngất, nên xin gởi bài thơ nầy đến Web làm một hoài niệm”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: