Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 961 Lượt

Archive for Tháng Sáu 16th, 2009

Châu Sa- thơ Minh Đường

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/06/2009

Châu Sa

Còn ở đó tiếng hò chiều xứ Vạn
Thuyền sang ngang, chao sóng vỗ bềnh bồng
Ai ra biển, ai rẽ về Mỹ Thạnh
Sương ngút trời đêm tối xuống mênh mông

Hẹn nhau về thăm Châu Sa vết máu
Thành quách xưa lở lói giống dân Hời
Trăng u tịch nghe hồn xao xuyến nuối
Bao oai linh Chiêm quốc dạt về đâu?

Trót ngùi ngậm, cả một thời vang bóng
Huyền Trân ơi! Gương sáng Chế Bồng Nga
Thoáng bóng voi trên dặm dài Thiên Ấn
Thành quách đây, người trước mịt mù xa

Định hỏi em, em lạnh lùng cúi mặt
Sang hỏi người, người lặng tiếng im hơi
Quay hỏi sông, sông Trà êm ái chảy
Cũng ngơ đi, như nước biếc chân cầu

Nước đã mất, duyên nào còn sáng nữa
Giờ nhắc chi đến chuyện cũ vàng son
Chút lửa sót trong bóng đêm lạnh lẽo
Cũng hắt hiu như hơi thở chúng mình

Dù trăng nhớ đỉnh trời cao lên sống
Dừa Mỹ Khê soi tít tận Long Đầu
Hoa lá cứ nhớ mùa xanh trái thảo
Thời gian đi, tất cả nghĩa gì đâu?

Ta trở lại bãi đò xưa đứng ngóng
Nhìn sương đêm trên mặt nước sông buồn
Sông cứ chảy với tháng ngày nguội lạnh
Cuộn dòng đời ra tít sóng trùng dương

Và xứ Vạn, tiếng hò chưa thể dứt
Thuyền sang ngang sao mãi đón đưa người
Nghe xa lạ như mình chưa quen biết
Hồn bơ vơ thoảng động giống dân Hời.

Minh Đường
——————————————————————
Theo: Thơ- Nhạc- Họa Quảng Ngãi, NXB Lao động, 2006.

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Minh Đường | Leave a Comment »

Viếng chùa Ông Rau- Long Phụng/ thơ Nam Hồ

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/06/2009

Viếng chùa Ông Rau- Long Phụng

Khổ hạnh, Ông Rau, chỉ có Ông!
Chùa hang ba vách lạnh như đồng
Bệ thờ bụi đóng, loài dơi núp
Trần đá rêu phong, ngọn gió lồng
Non Phụng cây xanh vờn đá bạc.
Biển Đông bãi vắng rọi chùa không
Người đi, ai biết về đâu nhỉ?
Mây trắng còn bay quyện ánh hồng

Nam Hồ
——————————————————————
Theo: Thơ- Nhạc- Họa Quảng Ngãi, NXB Lao động, 2006.

Posted in 01. Thơ, Nam Hồ | Leave a Comment »

Sông Vệ nuôi lớn những tâm hồn thơ

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/06/2009

SÔNG VỆ NUÔI LỚN NHỮNG TÂM HỒN THƠ
* Lê Ngọc Trác

Quê hương tôi có sông Trà, sông Vệ. Có Thiên Ấn niêm hà, Thiên Bút phê vân. Hai mươi năm chưa một lần trở lại. Ngày về thăm nghe bão nổi trong tim. Vâng, xa quê hương, ngày trở về trong chúng ta, ai mà không nghe gió nhớ thổi mênh mang?… Người về quê, chợt nhớ bóng quê năm nào. Nhớ lũy tre làng, nhớ cánh diều no gió trong chiều, nhớ cánh đồng, nhớ dòng sông… Quảng Ngãi – quê hương tôi có bốn dòng sông: Sông Trà Bồng, Trà Khúc, Trà Câu và sông Vệ. Với chiều dài hơn 80 cây số, sông Vệ là con sông lớn thứ hai sau sông Trà Khúc. Khởi nguồn từ non cao, sông Vệ chảy qua các huyện Mộ Đức, Nghĩa Hành và Tư Nghĩa đổ ra cửa Đại Cổ Lũy hòa mình vào biển Đông nước Việt.

Với chúng tôi, sông Vệ là giòng sữa mẹ, nuôi lớn, vỗ về, nâng bước chân bao thế hệ chúng tôi trong những năm tháng mưa sa, bão tố cũng như trong những mùa nắng ấm, đưa bao thế hệ vào đời. Những người con sinh ra và lớn lên bên giòng sông Vệ, dù trong cuộc sống họ mưu sinh bằng nhiều nghề khác nhau. Nhưng, tất cả đều mang tâm hồn thơ. Trong các bài thơ của họ sáng tác đều đậm nét hình ảnh thân thương của dòng sông quê hương. Sông Vệ như một dấu ấn sâu sắc trong thơ và trong cuộc đời những tâm hồn thơ của đất và trời sông Vệ.

Hoàng Trần, một người sinh ra tại Nghĩa Hiệp nằm ở bờ Bắc dòng sông Vệ viết những câu thơ về “quê Mẹ“, đã tạo ra độ rung lớn trong lòng người yêu thơ:

Lũy tre làng bao bọc tuổi thơ tôi
Lúa chao võng, tôi no dòng sữa mẹ
Sông Vệ chở phù sa bồi cho tôi bám rễ
Núi Đất cõng tôi lên đón ánh mặt trời
Hổi hổi lòng tôi là củ khoai trái bắp
Ngọt bùi hương vị ca dao:
Củ lang mỏng vỏ đỏ da
Ai về Long Phụng theo ta thì về…
Trong vi vút gió đồng khoáng đạt
Tôi cánh diều tung tăng
Lớn khôn rồi mới hiểu hết gian truân
Để hạt thóc lại trở thành hạt lúa
Cái nắng cơn mưa, dịch hại vô chừng
Bưng chén cơm và, lòng bỗng rưng rưng…
Con đã đau nỗi đau rời Mẹ
Long Phụng ơi, từ bấy đến nay
Thoáng thấy sông, lại nhớ dòng sông Vệ
Gặp đồng hương, ồ, giọng ấy quê mình…”

Với bài thơ “Viết bên dòng sông Vệ“, Hoàng Trần đã làm cho những người đồng hương của mình nhớ lại một thời quê hương chìm trong Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Lê Ngọc Trác | Leave a Comment »