Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 531 575 Lượt

Châu Sa- thơ Minh Đường

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/06/2009

Châu Sa

Còn ở đó tiếng hò chiều xứ Vạn
Thuyền sang ngang, chao sóng vỗ bềnh bồng
Ai ra biển, ai rẽ về Mỹ Thạnh
Sương ngút trời đêm tối xuống mênh mông

Hẹn nhau về thăm Châu Sa vết máu
Thành quách xưa lở lói giống dân Hời
Trăng u tịch nghe hồn xao xuyến nuối
Bao oai linh Chiêm quốc dạt về đâu?

Trót ngùi ngậm, cả một thời vang bóng
Huyền Trân ơi! Gương sáng Chế Bồng Nga
Thoáng bóng voi trên dặm dài Thiên Ấn
Thành quách đây, người trước mịt mù xa

Định hỏi em, em lạnh lùng cúi mặt
Sang hỏi người, người lặng tiếng im hơi
Quay hỏi sông, sông Trà êm ái chảy
Cũng ngơ đi, như nước biếc chân cầu

Nước đã mất, duyên nào còn sáng nữa
Giờ nhắc chi đến chuyện cũ vàng son
Chút lửa sót trong bóng đêm lạnh lẽo
Cũng hắt hiu như hơi thở chúng mình

Dù trăng nhớ đỉnh trời cao lên sống
Dừa Mỹ Khê soi tít tận Long Đầu
Hoa lá cứ nhớ mùa xanh trái thảo
Thời gian đi, tất cả nghĩa gì đâu?

Ta trở lại bãi đò xưa đứng ngóng
Nhìn sương đêm trên mặt nước sông buồn
Sông cứ chảy với tháng ngày nguội lạnh
Cuộn dòng đời ra tít sóng trùng dương

Và xứ Vạn, tiếng hò chưa thể dứt
Thuyền sang ngang sao mãi đón đưa người
Nghe xa lạ như mình chưa quen biết
Hồn bơ vơ thoảng động giống dân Hời.

Minh Đường
——————————————————————
Theo: Thơ- Nhạc- Họa Quảng Ngãi, NXB Lao động, 2006.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: