Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 173 Lượt

Archive for Tháng Tám 27th, 2009

Giao mùa- thơ Nhất Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/08/2009

Giao mùa

Phố buồn giũ áo sau mưa
Chiều hoang ngơ ngác cho vừa heo may
Thu về dệt giấc mơ say
Buồn vương khói thuốc những ngày không em

Nhất Nguyên

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB2, Nhất Nguyên | Leave a Comment »

TẠ ƠN- thơ Lê Quang Hận

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/08/2009

TẠ ƠN

Tạ ơn đời
Mỗi sớm mai thức dậy
Mặt trời còn mọc ở hướng đông,
Chim vẫn hót, hoa ngoài đồng vẫn nở
Biển vẫn sóng, dạt dào như muôn thưở
Và mây xanh còn nhớ gió quay về…

Tạ ơn đời
Cho tôi còn biết thế!

Lê Quang Hận

Posted in 01. Thơ, CB2, Lê Quang Hận | Leave a Comment »

BIỂN VÀ TRĂNG- thơ Trần Cao Duyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/08/2009

BIỂN VÀ TRĂNG

Biển xanh lơ và bãi cát nâu vàng
Hai màu sắc của thiên nhiên bình dị
Đêm con nước dào lên thì thào run rẩy
Để lại bờ say đắm dấu môi hôn

Đã hẹn rồi trăng hiện dần lên
Trăng mới chớm thẹn thùng mờ ảo quá
Mây trắng phải lòng ai mà bồng bềnh biển cả
Biển bồi hồi lấp lánh nhạc ngân rung

Cả đời anh sẽ bát ngát vô cùng
Nếu trăm cách nghìn xa vẫn được về với biển
Chuỗi kỷ niệm chúng mình là những mùa trăng đẹp
Vốc nắm cát mịn màng nghe trăng vỡ đầy tay

Sao em và anh không như biển và trăng
Biển vời vợi xanh nguyên và trăng thương đầy ắp
Một thoáng gặp để không bao giờ gặp
Em xa rồi trăng tháng bảy cao thêm

Trăng bàng bạc cuối ghềnh biển muốn kéo gần thêm
Với muôn thuở tình yêu không có lời chia biệt
Em đừng nói yêu trăng và yêu biển
Khi lòng mình chưa có sóng bên trong.

Biển Sa Huỳnh, mùa hè 2008
Trần Cao Duyên

Posted in 01. Thơ, CB2, Trần Cao Duyên | 2 Comments »

CẢM NHẬN HỘI AN- thơ Trần Cao Duyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/08/2009

CẢM NHẬN HỘI AN

chiều Hội An
mái phố lăn tăn gờn gợn bóng thời gian
nghe những trăm năm
thầm thào
trên rêu mờ tháp cổ
áo trắng em bay lùa mây vào phố
chiều bồng bềnh sương khói tứ thơ trôi
vòm me già
mấy nốt lá vàng rơi
phố cổ chớm thu bâng khuâng dòng nhạc cảm
nảy vội nhánh si non trên bức tường rong xám
mắt lá ngập ngừng xanh
rượu một mình
quán vắng
chiều hanh
ta quá chén cùng Hội An nghìn tuổi
cúi xuống nghe mình rêu phong già cỗi
vớt tiếng chuông chùa Cầu trôi tản mạn trên sông.

TRẦN CAO DUYÊN

Posted in 01. Thơ, CB2, Trần Cao Duyên | Leave a Comment »

MÀU TÍM PHỔ VĂN- thơ Trần Cao Duyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/08/2009

MÀU TÍM PHỔ VĂN

Đã từng yêu màu tím hoa cà
Tím hoa cúc, tím mùng tơi bờ giậu
Cứ ngỡ tim mình đã bão hòa sắc tím
Nếu không có một chiều gặp màu tím Phổ Văn

Vẫn màu tím dịu dàng như màu mắt xa xăm
Bằng lăng tím góc sân trường lặng lẽ
Tím sang tà áo em gợi điều gì rất khẽ
Mà chưa xa đã nhớ đến nao lòng

Mai tôi về không một chút bình tâm
Bởi màu tím Phổ Văn tím một niềm trắc ẩn
Dù trái tim nhủ thầm: thôi đừng đa cảm thế
Nhưng cũng chính tim mình loang tím Phổ Văn ơi!

Phổ Văn, 13/12/2007
Trần Cao Duyên

Posted in 01. Thơ, CB2, Trần Cao Duyên | Leave a Comment »

VỀ QUẢNG NGÃI VỚI ANH- thơ Trần Cao Duyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/08/2009

VỀ QUẢNG NGÃI VỚI ANH

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Núi Ấn gợn màu thu, sông Trà khơi sắc biếc
Anh thả lá xuôi về nơi ước hẹn
Chút thơ tình xanh ngát núi và sông

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Nghe nắng xuống chiều lên giữa Tà dương Thạch Bích
Mắt ai đọng tím hoàng hôn tĩnh mịch
Bóng tre già man mác gợi hồn quê

Dẫu xa xôi em hãy một lần về
Sen đang hương vầng trăng đâu nỡ khuyết
Tha thiết chờ em đến Liên Trì dục nguyệt
Ngàn đóa sen– ngàn búp nhạc hoài mong

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Cỗ Lũy cô thôn bóng dừa nghiêng bảng lảng
Nghiêng xuống thuyền ai chút mây chiều lãng mạn
Nghiêng xuống lòng mình một thoáng nhớ bâng quơ

Bâng quơ mà rất thơ– mà rất đỗi mong chờ
Em yêu nhé! Hành trang về Quảng Ngãi
Biển Sa Huỳnh long lanh sóng xanh tràn bến bãi
Rừng ngây ngất nồng cay say hương quế Trà Bồng

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Bờ xe nước– nhịp cầu xa– chiếc thuyền trăng nho nhỏ
Sao em không một lần tình cờ qua đó
Nghe điệu hò ba lý để thương nhau

Về nghe Em trời Quảng Ngãi đang thu
Mây xanh đến ngỡ ngàng trên núi Bút
Anh vẫn hằng tin nơi tận cùng xa khuất
Em sẽ về, về Quảng Ngãi với anh!

7/1986
Trần Cao Duyên

Posted in 01. Thơ, CB2, Trần Cao Duyên | Leave a Comment »