Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 345 Lượt

Tạ lỗi Trường Sơn- thơ Đỗ Trung Quân

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/12/2009

Đã 34 năm trôi qua. Hòa bình cũng dài ngang bằng cuộc chiến tranh khốc liệt nhất trong lịch sử. Chưa có cuộc chiến nào ám ảnh một dân tộc cho bằng cuộc chiến tranh này, nó thay đổi hình thái xã hội, thay đổi số phận con người. Công bố bài thơ viết năm 27 tuổi, bảy năm sau hòa bình (1982). Nay nhìn lại , tôi cũng không hiểu điều gì đã dẫn dắt cho những dòng chữ này, khi làm xong nghĩa vụ một thanh niên thời hậu chiến, người có lý lịch may mắn không vướng phải chuyện lính tráng dù thế hệ tôi sau “mùa hè đỏ lửa 1972” hầu hết cũng đã ” yên vị “ khói hương trên bàn thờ gia đình. Còn nhớ những năm của thập niên 80, giáo sư Nguyễn Khắc Viện viết một bài đanh thép trên báo Sài Gòn Giải Phóng”sen hay bùn” về danh xưng khi nào thì gọi là thành phố Hồ Chí Minh,khi nào thì gọi là Sài Gòn? và ông khẳng định cái tốt thì gọi tp HCM, cái tệ nạn, cái xấu, cái “tồn đọng” thì gọi là Sài Gòn. Giáo sư Nguyễn Ngọc Lan đã đối thoại bằng một bài báo khác (tất nhiên ông không thể đăng bài phản biện ấy trên báo SGGP như trong một xã hội bình thường), ông nhắc rằng hiện tại sau 10 năm giải phóng, thành phố vẫn còn một tờ báo lớn tiếng nói chính thức của “Đảng bộ và nhân dân thành phố” tờ Sài Gòn Giải Phóng (nó vẫn còn đến tận hôm nay), còn một nhà máy thuốc lá Sài Gòn, còn một đội bóng danh tiếng mang tên Cảng Sài Gòn (nay đã không còn)…Bài thơ này, có lẽ là cái nhìn đau đớn đầu tiên của một người trẻ tuổi vừa từ chiến trường K trở về với bao nhiêu hoài bão sau khi chứng kiến những hy sinh cao đẹp của một thế hệ thanh niên Sài Gòn, những con người thành phố tuổi chỉ mới đôi mươi…

Hai mươi bảy tuổi và một bài thơ dài nhất của đời mình…

Đỗ Trung Quân

TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN

1.
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác
Của xì ke, gái điếm, cao bồi
Của tình dục, ăn chơi
“Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ
Các anh bảo Sài Gòn là trang sách “hư vô”
Văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc
Ngòi bút các anh thay súng
bắn điên cuồng vào tủ lạnh, ti vi
vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ
Các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản
Các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn
là thiêu thân ủy mị, yếu hèn
Các anh hùa nhau lập tòa án bằng văn chương
mang tuổi trẻ Sài Gòn ra trước vành móng ngựa!!!

2.
Tội nghiệp Sài Gòn quá thể
Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý
Có anh thợ điện ra đi không về
Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống Mỹ
Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me
Tội nghiệp những người sài gòn đi xa
Đi từ tuổi hai mươi
Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc
Có ai hỏi những hàng dương xanh
Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hóa thân vào sóng nước
Tội nghiệp nhưng đêm Sài Gòn đốt đuốc
Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không
Tội nghiệp những ông cha rời khỏi nhà dòng
Áo chùng đen đẫm máu
Tội nghiệp những chiến trường văn chương, thi ca, sách báo
Những vị giáo sư trên bục giảng đường
ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc
Sài Gòn của tôi – của chúng ta.
có tiếng cười
và tiếng khóc

3-
Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót
Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi
Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện
Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển
Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình
Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát hy sinh…

4-
Và khi ấy
Thì chính “các anh”
Những người nhân danh Hà Nội
Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới
Chửi đã đời
Chửi hả hê
Chửi vào tên những làng quê ghi trong lý lịch của chính mình
Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh
Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!
Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc
Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt
Những bà mẹ làm ra hạt lúa
Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin
Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm
để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch
Bây giờ
Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”
Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân
Các anh
đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân
đã bờm xờm râu tóc, cũng quần jean xắn gấu
Cũng phanh ngực áo, cũng xỏ dép sa bô
Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi, casette, radio…
Bia ôm và gái
Các anh ngông nghênh tuyên ngôn ”khôn & dại”
Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”
Các anh cũng chạy đứt hơi
Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ
Sài Gòn 1982 lẽ nào…
Lại bắt đầu ghẻ lở?

5-
Tội nghiệp em
Tội nghiệp anh
Tội nghiệp chúng ta những người thành phố
Những ai ngổn ngang quá khứ của mình
Những ai đang cố tẩy rửa “lý lịch đen”
Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật

6-
Xin ngả nón chào các ngài
“Quan toà trong sạch”
Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi
Bình thản đổi thay lốt cũ
Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn
Hồn nhiên xanh muôn thưở
để yên cho xương rồng, gai góc
Chân thật nở hoa
Này đây!
Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa
Nơi một góc (chỉ một góc thôi)
Sài Gòn bầy hầy, ghẻ lở
Bây giờ…
Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào ”thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?

Đỗ Trung Quân (1982)

(*) năm 1995-nhà xuất bản Trình Bày có ý định in bài thơ này với cái tên tác giả “Chung Do Kwan” trong phần” thơ dịch”. bài thơ vẫn còn là “ý định” bởi sự cân nhắc cũng là nhã ý của nhà Trình Bày khi biết tác giả thật sự vẫn còn đang sống ở VN.
——————————————————————
Nguồn: hoangthanhtam.multiply.com/journal

Advertisements

13 phản hồi to “Tạ lỗi Trường Sơn- thơ Đỗ Trung Quân”

  1. tim oto said

    tim oto

    Tạ lỗi Trường SÆ¡n- thÆ¡ Đỗ Trung Quân « Thi Nhân Quảng Ngãi

  2. sách phong thủy nào hay

    Tạ lỗi Trường SÆ¡n- thÆ¡ Đỗ Trung Quân « Thi Nhân Quảng Ngãi

  3. huyenlt said

    Hôm nay lên web gỏ vào saigon 1982 lại may mắn đọc lại bài thơ tạ lỗi trường sơn….. ôi thật may măn… may mắn vì được biết tác giả là ĐTQ của chùm khế ngọt của nón nghiêng che ( mình vẫn thường đùa mẹ việt nam không biết bao nhiêu tuổi mà vẫn điệu đàng nón nghiêng che…) may mắn vì giải được nghi vấn khi cho rằng tác giả của bài thơ này là Đào Công Điện (đáng lẻ tôi đã bạt tai em…)v,v.. Những năm đầu ở ĐH (1984) 3,4 thằng bạn thân lén lút đọc cho nhau nghe thuộc nằm lòng bài thơ …và mơ ước được đi TNXP được diện kiến một dung nhan, một thế hệ đàn anh đi trước hào hùng, đói nghèo, khốn khổ, dằn dặt …. vẫn rất mực yêu đời. Ôi cảm ơn rất nhiều, và nhớ cũng rất nhiều….

  4. Gia Đình Đồng Đế said

    Tôi hơi ngạc nhiên khi được biết bài thơ này của Đỗ Trung Quân, có lẽ bài thơ này chưa bao giờ được đang công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng, vì nếu nó được đăng thì Nhà thơ Đỗ Trung Quân khó có đất sống tại Saigon. Bài thơ rất hay, nói lên được một sự thật quá đắng cay mà những người Saigon có thể cảm nhận như một nhân chứng sống. Cám ơn anh Đỗ Trung Quân đã nói lên được cái suy nghĩ và tâm hồn của người Saigon. Những người Cộng Sản hãy đọc và suy nghĩ về những “thành quả” vĩ đại mà chế độ CS đã đạt được trong hơn 30 năm cai trị đất nước này !!!

  5. Tâm Khánh Út Linh said

    “Bài thơ hay quá,tuyệt-vời quá,Hay trong diễn-cảm,tuyệt-vời trong nhân-cách.Đứng từ bên ngoài nhìn vào,đến bây giờ lớp sĩ-phu dám đứng thẳng người,dỏng-dạc tuyên-ngôn chân-lý như nhà Thơ ĐỔ TRUNG QUÂN đã ‘Tạ lỗi với Trường-Sơn”,tôi nghĩ chẳng còn ai,tôi đã lầm,vì vẫn còn kẻ Sĩ ĐỔ TRUNG QUÂN…”
    “Thần-tượng-hóa 1 cá-nhân,đôi khi lại có ép-phê [effect] ngược.Tôi không theo Tôn-giáo nào,nhưng thấy trong 3 ông bự :Jesus Christ,Mohamet và Phật,thì chỉ có ông Phật nói “ta là Phật đã thành,còn chúng-sinh là Phật chưa thành” Phật nghã là giác-ngộ thôi.Huề cả làng,ai cũng như nhau.Ổng còn dộng thêm một câu “Từ ngày tui khai khẩu nói chuyện Đạo tới giờ,thiệt ra tui hổng có nói gì ráo trọi.Bởi lẽ mọi sự đều có sẵn trong tự-nhiên.Chịu khó nghĩ,chịu khó tìm thì sẽ thấy.Khế trên cây cứ rớt xuống,Táo cứ rụng xuông đất,chớ có trái cây nào rụng lên trên bầu trời trăng sao đẹp đẽ có chị Hằng sắc-lẻm liếc mắt đưa tình kia.Vậy mà hàng ngàn năm qua đi hông có ai nghĩ ra là do sức hút trái đất mới có chuyện đó,phải đơi tới luc Newton hưởn-đải nằm ngửa ra thấy táo rơi xuống đất,mới vổ đít cái bép “Ồ sức hút của trái đất” rồi nghĩ thêm “vạn vật hấp dẩn”.Còn Archimede “Ereka” về sức đẩy của nước.Toàn là có sẵn,mọi khoa-học-gia khám phá cái mới,cung là có sẵn thôi.Thấy ông Phật không vổ ngực nói là ta ngon,mới thấy ổng ngon thiệt…”
    Xin phép được trích ý phản hồi của MINH-MINH cọng thêm lời cảm ơn chân thành gởi tác giả.

  6. minh mông said

    Thần-tượng-hóa 1 cá-nhân,đôi khi lại có ép-phê [effect] ngược.Tôi không theo Tôn-giáo nào,nhưng thấy trong 3 ông bự :Jesus Christ,Mohamet và Phật,thì chỉ có ông Phật nói “ta là Phật đã thành,còn chúng-sinh là Phật chưa thành” Phật nghã là giác-ngộ thôi.Huề cả làng,ai cũng như nhau.Ổng còn dộng thêm một câu “Từ ngày tui khai khẩu nói chuyện Đạo tới giờ,thiệt ra tui hổng có nói gì ráo trọi.Bởi lẽ mọi sự đều có sẵn trong tự-nhiên.Chịu khó nghĩ,chịu khó tìm thì sẽ thấy.Khế trên cây cứ rớt xuống,Táo cứ rụng xuông đất,chớ có trái cây nào rụng lên trên bầu trời trăng sao đẹp đẽ có chị Hằng sắc-lẻm liếc mắt đưa tình kia.Vậy mà hàng ngàn năm qua đi hông có ai nghĩ ra là do sức hút trái đất mới có chuyện đó,phải đơi tới luc Newton hưởn-đải nằm ngửa ra thấy táo rơi xuống đất,mới vổ đít cái bép “Ồ sức hút của trái đất” rồi nghĩ thêm “vạn vật hấp dẩn”.Còn Archimede “Ereka” về sức đẩy của nước.Toàn là có sẵn,mọi khoa-học-gia khám phá cái mới,cung là có sẵn thôi.Thấy ông Phật không vổ ngực nói là ta ngon,mới thấy ổng ngon thiệt.Hẹn kể chuyện đời xưa tiếp…

  7. NGUYÊN BINH said

    Khâm phục,Khâm phục nhà thơ ĐỖ TRUNG QUÂN trong bài thơ Tạ lỗi Trường Sơn. Tôi nhớ cách đây 5 năm. Tôi lam PCN CLB Thơ Ca Q11.Có một hội viên viết bài khuyên các con ráng học “Hôm nay con sống tại SÀI GÒN” thì có một tên cũng giống vậy Tiếc thay tên nầy rất dốt và rất ngốc kìa.Cũng làm thơ lấy bút hiệu H.K.bảo tôi bắt phải sữa lại “các con đang sống tại TP HCM” kìa. còn ra lệnh phải bỏ hẳn trong lúc đã biên tập xong in ra nhiều cuốn .Để phát cho hội viên.Tôi bảo anh ta đi với tôi đến hãng bia, tòa báo NTMK, Cầu xa lộ Hà Nội. Nếu anh đến đó đề nghị các nơi ấy hạ bảng xuống sữa lại thì về đây tôi sẽ làm theo anh.Cuối cùng thì như mọi người dã hiểu thế nào là thế nào rồi!…

  8. Trần Trọng Cát Tường said

    Lời ghi thêm: Biến thể thời nào cũng thế này xuất hiện trong sách vở những năm sau này (sau 1954 ở miền Bắc và sau 1975 trên cả nước)và gọi là chưa sạch nước cản vì đối không chỉnh. Biến thể dùng để khẳng định Ngô Thì Nhậm là trung thần của nhà Tây Sơn khi nhà Nguyễn thu được giang sơn về một mối.Trước đó, ông đã là một hàng thần khi bỏ nhà Lê theo Tây Sơn và trường hợp này thì thường được giải thích là ông là người thức thời!!!

  9. ngohuudoan said

    Biến thể:

    Ai công-hầu, ai khanh tướng
    Trong trần ai, ai dễ biết ai
    Thế Chiến quốc, thế Xuân thu
    Gặp thời thế, thời nào cũng thế

    Hahaha… cái biến thể của bác Trần Trọng Cát Tường này nó hợp thời thế nên thấy nó hay bất ngờ! “Thời nào cũng thế” khác xa “Thế thì phải thế” à nghen. “Thời nào cũng thế” mang tính hơi ‘ẩu’ để mà ‘chạy tội’. Hay! Cảm ơn bác TTCT!

    Nếu sửa thêm chút xíu như dzầy hổng biết có được hông nữa:

    Ai công hầu, ai khanh tướng
    Trong trần ai, ai dễ biết ai
    Thế Chiến quốc, thế Xuân thu
    Gặp thời thế, thế sao/gì không thế*

    ‘Sao’ hoặc ‘gì’ đều được, ý nói ‘Gặp thời thế, [thế thì] ngu gì không thế’, mà nó lại có hơi hướng dạng câu hỏi để đối với “ai dễ biết ai” ở vế trên.

    Hehehe….

  10. Trần Trọng Cát Tường said

    Xin chép lai đây một biến thể dù chưa sạch nước cản nhưng khó mà khẳng định biến thể sẽ này ít phổ biến hơn (dĩ nhiên, ai cũng hiểu vì sao như vậy)
    Ai công-hầu,ai khanh tướng
    Trong trần ai, ai dễ biết ai
    Thế Chiến quốc,thế Xuân thu
    Gặp thời thế,thời nào cũng thế

  11. Minh-Sydney said

    Ai công-hầu ,ai khanh-tướng ? trong trần-ai, ai dễ biết ai !
    Thế Chiến-quốc ,thế Xuân Thu ,gặp thời thế ,thế thì phải thế.
    Ô hô ! A ha !

  12. phạm ngọc dũ said

    thực ra,nếu nói ĐTQ dũng cảm thì chắc là có,nhưng có điều ĐTQ đăng được bài nầy là vấn đề ,nếu không là cán bộ trong tòa soạn thì dễ gì đăng được?dẫu sao ĐTQ nói được những lời cần nói.Dân Sài gòn riêng và dân miền nam nói chung cảm ơn ĐTQ đã nói lên điều rất thật.Thú thực loại thơ hiện thực như thế nầy cũng lắm,có điều được lên mặt báo để đến với độc giả hay không,tôi nhớ Lâm Anh năm 92đăng bài ‘nổi roi bầm thịt đỏ'(hồi ấy trong báo văn nghệ thHCM tác giả là Trần quang Châu)SAU MỚI ĐÍNH CHÍNH
    thời ấy nổi đình nổi đám dữ lắm,có dịp tôi sẽ đăng lại cho độc giả thinhanquangngai biết,thơ thời nào cũng chẳng thiếu có điều có duyên để được đọc hay không,
    ngã du tử

  13. Minh-Sydney said

    Bài thơ hay quá,tuyệt-vời quá,Hay trong diễn-cảm,tuyệt-vời trong nhân-cách.Đứng từ bên ngoài nhìn vào,đến bây giờ lớp sĩ-phu dám đứng thẳng người,dỏng-dạc tuyên-ngôn chân-lý như nhà Thơ ĐỔ TRUNG QUÂN đã ‘Tạ lỗi với Trường-Sơn”,tôi nghĩ chẳng còn ai,tôi đã lầm,vì vẫn còn kẻ Sĩ ĐỔ TRUNG QUÂN.Tiếng nói của Trung Quân,là tiếng nói cua nhà Thiên-văn Bruno ngạo nghễ bước lên giàn hỏa,chấp nhận bị hỏa-thiêu vì đi ngược lại kinh-điển của Tòa Thánh La Mã,nhận cái chết để bảo vệ chân-lý :”Trái Đất quay quanh Mặt Trời”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: