Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 836 Lượt

Làng xưa- thơ Phạm Ngọc Nam

Posted by thinhanquangngai1 trên 31/12/2009

LÀNG XƯA

Con về làng xưa
Biển quê ngoại êm êm lời sóng hát
Một dòng sông cát trắng đôi bờ
Sông Vệ của ngày thơ
Bên bồi bên lở
Hương hoa cau, lúa trổ hai mùa
Ngày đó, giờ đâu?
Con đường làng chảy theo dòng sông
Ngược xuôi, mòn chân của Mẹ
Thăng trầm
Dâu bể
Đêm tàn nằm đợi nghe tiếng kĩu kịt trước hiên nhà.
Con về làng xưa
Chiều bảng lảng đi, bóng tre gầy xiêu đổ
Nỗi niềm hoài cổ
Rêu phong
Con đò quê úp mặt giấu phong trần.

Phạm Ngọc Nam

Một phản hồi to “Làng xưa- thơ Phạm Ngọc Nam”

  1. NGUYÊN BINH said

    Đọc bài thơ cua anh PHẠM NGỌC NAM tôi nhớ lai dòng sông Vệ quê tôi cách 500m (Thuận Hòa ,Hòa Mỹ, dưới ga Hòa Vinh Tây )Tôi có bài ĐÔI BỜ Tặng anh va quí vị Thi nhân Quảng Ngãi.

    ĐÔI BỜ

    Một dòng sông luôn vẫn có hai bờ.
    Để thương nhớ và đợi chờ nhau mãi.
    Dòng sông xanh muôn đời cuồn cuộn chảy.
    Còn bờ kia sẽ không gặp bao giờ.

    Chỉ một bờ đâu có được dòng sông!
    Con đò nhỏ nối hai dòng thương nhớ.
    Gặp nhau rồi có còn gì bỡ ngỡ.
    Bến bờ kia luôn để nhớ để mong.

    Đêm từng đêm nghe tiếng nước khua dầm.
    Lòng se thắt bến bờ không khách đậu.
    Dòng sông trôi, trôi mãi- không về – ai có thấu!
    Chỉ xói mòn nhau nên nỗi bể dâu!

    NGUYÊN BÌNH

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: