Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 703 Lượt

Archive for Tháng Mười Hai, 2009

Gã bây giờ- thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/12/2009

GÃ BÂY GIỜ

Gã bây giờ có khác xưa?
Cái thời cơm bụi ngũ chưa giấc đầy
Chân đi mòn cã gót giày
Quỷ thời gian thả gió bay qua cầu
Gã bây giờ… biết thương đau
Lẫn trong ái, nộ… có màu từ bi
Gã nhìn… gương lượt đôi khi
Thấy như quá khứ còn tì vết nhăn
Thấy như đêm tối không trăng
Có đom đóm thắp hoa đăng dẫn đường
Lòng không vướng cũng không vương
Bước chân theo nhịp… vô thường trần gian.

Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ, CB1, Trần Quang Châu | 6 Comments »

Xúc cảm- thơ Trương Thị Diệp

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/12/2009

XÚC CẢM

Đà Lạt chiều nay sao mưa buồn đến thế
Nhớ thương gì mà mắt vọng xa xăm
Mưa chiều nay cho lòng mình ngơ ngẩn
Một mình em nói một mình em…

Không hiểu vì đâu ta quen nhau buổi ấy
Để kéo mình về gần thế phải không anh?
Khoảng cách hai miền nên chưa lần gặp mặt
Sao vẫn gần như thể đã rất thân

Trái tim em đang giấc ngủ triền miên
Bỗng một ngày khẽ rung lên vì đánh thức
Trái tim yêu run lên lời thành thật
Bởi nụ cười, ánh mắt khẽ dành riêng em
Có hạnh phúc nào khẽ đập trong tim

Ở nơi ấy có chút gì bình yên
Có chút gì để nhớ?
Anh gửi về miền đất lạnh xa xăm
Kể em nghe đi anh… nỗi nhớ miền đất Quảng
Có gọi em về… cho ánh mắt bớt xa xăm?

Trương Thị Diệp
Đc: 237 Lê Lợi- Chánh lộ- TP Quảng Ngãi

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1, Trương Thị Diệp | 10 Comments »

Tạ lỗi Trường Sơn- thơ Đỗ Trung Quân

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/12/2009

Đã 34 năm trôi qua. Hòa bình cũng dài ngang bằng cuộc chiến tranh khốc liệt nhất trong lịch sử. Chưa có cuộc chiến nào ám ảnh một dân tộc cho bằng cuộc chiến tranh này, nó thay đổi hình thái xã hội, thay đổi số phận con người. Công bố bài thơ viết năm 27 tuổi, bảy năm sau hòa bình (1982). Nay nhìn lại , tôi cũng không hiểu điều gì đã dẫn dắt cho những dòng chữ này, khi làm xong nghĩa vụ một thanh niên thời hậu chiến, người có lý lịch may mắn không vướng phải chuyện lính tráng dù thế hệ tôi sau “mùa hè đỏ lửa 1972” hầu hết cũng đã ” yên vị “ khói hương trên bàn thờ gia đình. Còn nhớ những năm của thập niên 80, giáo sư Nguyễn Khắc Viện viết một bài đanh thép trên báo Sài Gòn Giải Phóng”sen hay bùn” về danh xưng khi nào thì gọi là thành phố Hồ Chí Minh,khi nào thì gọi là Sài Gòn? và ông khẳng định cái tốt thì gọi tp HCM, cái tệ nạn, cái xấu, cái “tồn đọng” thì gọi là Sài Gòn. Giáo sư Nguyễn Ngọc Lan đã đối thoại bằng một bài báo khác (tất nhiên ông không thể đăng bài phản biện ấy trên báo SGGP như trong một xã hội bình thường), ông nhắc rằng hiện tại sau 10 năm giải phóng, thành phố vẫn còn một tờ báo lớn tiếng nói chính thức của “Đảng bộ và nhân dân thành phố” tờ Sài Gòn Giải Phóng (nó vẫn còn đến tận hôm nay), còn một nhà máy thuốc lá Sài Gòn, còn một đội bóng danh tiếng mang tên Cảng Sài Gòn (nay đã không còn)…Bài thơ này, có lẽ là cái nhìn đau đớn đầu tiên của một người trẻ tuổi vừa từ chiến trường K trở về với bao nhiêu hoài bão sau khi chứng kiến những hy sinh cao đẹp của một thế hệ thanh niên Sài Gòn, những con người thành phố tuổi chỉ mới đôi mươi…

Hai mươi bảy tuổi và một bài thơ dài nhất của đời mình…

Đỗ Trung Quân

TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN

1.
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác
Của xì ke, gái điếm, cao bồi
Của tình dục, ăn chơi
“Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ
Các anh bảo Sài Gòn là trang sách “hư vô”
Văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc
Ngòi bút các anh thay súng
bắn điên cuồng vào tủ lạnh, ti vi
vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ
Các anh hằn học với mọi Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | 13 Comments »

Tin vui: Hai nhà thơ Quảng Ngãi nhận giải thưởng thơ năm 2009

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/12/2009

Hai nhà thơ Quảng Ngãi nhận giải thưởng thơ năm 2009

Thi nhân Quảng Ngãi (TNQN) vừa nhận được tin Ủy ban toàn quốc liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam vừa quyết định trao Giải thưởng thơ năm 2009 cho tập thơ Những khúc ca trên cỏ” của Nguyễn Ngọc Hưng và tập Chạm bóng” của Đinh Tấn Phước. Trong đó, “Những khúc ca trên cỏ” được trao giải B, “Chạm bóng” giải C. Lễ trao giải sẽ được tiến hành vào ngày 08/12/2009 tại Hà Nội. Ban điều hành TNQN có thông tin ban đầu như vậy cho quý thi hữu được biết và xin có lời nồng nhiệt chúc mừng hai tác giả thơ Quảng Ngãi đã có mặt trong giải thưởng thơ thường niên năm nay!

Chúc mừng!

Posted in 08. Tin, Nguyễn Ngọc Hưng, Đinh Tấn Phước | 2 Comments »

Qua chiều nhớ nhau- thơ Trương Đình Tuấn

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/12/2009

QUA CHIỀU NHỚ NHAU

Qua chiều giẫm một mùa trăng
Xanh im tứ phía bủa giăng linh hồn
Nghèo rơi sợi nắng cô đơn
Quên nhau đi hỡi tiếng đờn liêu trai
Khép đi tháng rộng năm dài
Hồ ly cúi mặt giấu đài trang. Mưa
Người về ngang đó hay chưa
Trắng trong cổ tích áo vừa rong rêu
Mai vàng mắt núi đăm chiêu
Có khi ta bước qua chiều nhớ nhau

Trương Đình Tuấn

Posted in 01. Thơ, CB4, Trương Đình Tuấn | Leave a Comment »

THẲNG–NGHIÊNG/ thơ Lê Quang Hận

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/12/2009

THẲNG–NGHIÊNG

Trục trái đất vốn nghiêng nhiều độ,
Ta miệt mài
Đứng thẳng giữa thế gian,
Ta hiên ngang,
Ngẩng đầu kiêu ngạo
Đôi lúc giật mình: ta vẫn đứng nghiêng!

Lê Quang Hận

Posted in 01. Thơ, CB4, Lê Quang Hận | Leave a Comment »

CÓ-KHÔNG/ thơ Lê Quang Hận

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/12/2009

CÓ-KHÔNG

Vào cuộc đua ta mượn không thành có,
Giữa cuộc đời ta tìm có, bỏ không
Hoàng hôn đến ta nhập nhằng không-có,
Cuối nẻo đường, ra thế: có là không!

Lê Quang Hận

Posted in 01. Thơ, CB4, Lê Quang Hận | Leave a Comment »

Nguyễn Ngọc Hưng- “Đáy lòng luôn vọng tiếng xanh xưa”

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/12/2009

Nguyễn Ngọc Hưng – “Đáy lòng luôn vọng tiếng xanh xưa”
(Đọc tập thơ Những khúc ca trên cỏ của Nguyễn Ngọc Hưng)
. mai bá ấn 

          Vì đã viết về Hưng khá nhiều, sợ vội vàng sẽ lặp lại những điều đã nói, nên lần này tôi cố cẩn trọng, đọc đi đọc lại thật nhiều lần tập thơ thứ 10 này của Hưng với hi vọng tìm ra một điều gì đó. Tất nhiên “điều gì đó” không phải bây giờ mới có mà vẫn luôn định hình trong phong cách thơ Hưng.

          Cảm nhận đầu tiên khi đọc Những khúc ca trên cỏ, cũng là nét khác nhau cơ bản của tập thơ này so với 9 tập thơ trước, chính là chất tinh nghịch (vốn tạo nên nét riêng của chàng nhà thơ bất hạnh này) đã lắng xuống và chất triết lý nổi hơn lên. Nói thơ Hưng triết lý thì hoàn toàn không đúng vì chủ đề Hưng đề cập xưa nay vốn là những chuyện rất giản dị, bình thường. Nhưng nằm ngẫm cả 10 tập thơ Hưng (trong đó có đến 5 tập thơ thiếu nhi), thì rõ ràng, ở đây, đã xuất hiện một số bài, một số đoạn “bén hơi” triết lý: “Chẳng có gì chẳng có gì chẳng có/ Trong hư vô ngoài cõi cũng hư vô/ Tôi thấy tôi chập chờn bên quán gió/ Ngồi nhâm nhi những khái niệm mơ hồ” (Hành trình).

Bắt đầu “ngồi nhâm nhi khái niệm” ở cái tuổi ngoài 50 âu cũng là điều diễm phúc đối với một con người mà một nửa thời gian (lại là nửa sau) của cái tuổi 50 ấy bị Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, CB1, Mai Bá Ấn, Nguyễn Ngọc Hưng | 2 Comments »