Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 459,329 Lượt

Archive for Tháng Hai, 2010

Thơ xuân

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/02/2010

Thơ xuân

Vườn xuân e ấp hoa vàng
Lưng trời ai kẻ dăm hàng én bay
Tiếng chim về rộn một ngày
Tao nhân nâng chén rót đầy hồn thơ.

Nhất Nguyên

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB1, Nhất Nguyên | Leave a Comment »

Thơ gửi những em bé đánh giày

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/02/2010

Thơ gửi những em bé đánh giày

Suốt ngày em đi đánh giày
Lưng em cong cong
Tay em dũi xuống
Mắt nhìn luống cuống
Nụ cười rơi trên đôi giày
Em đánh bóng đôi giày
Đành bóng nụ cười
Đánh bóng em trong những bước chân ai
Dơ bẩn và sạch trong mờ dần chữ nghĩa
Đôi giày sắp vứt
Em làm mới toanh
Chẳng có ai cúi xuống
Chỉ có em cúi xuống
Đi tìm cuộc sống và niềm vui dưới bàn chân thiên hạ
Chẳng có huy chương cho riêng em
Mà huy chương giành cho người có giày
Ngồi rung đùi nơi hè phố
Suốt ngày em đi đánh giày
Niềm vui đẻ ra niềm vui
Khi những đôi giày dơ bẩn
Từ xứ sở này
Cứ hiện ra trong những giấc chiêm bao

Bùi Minh Vũ. 1-2010

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB1 | 6 Comments »

Mai tết mai xuân- thơ Nguyên Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

MAI TẾT MAI XUÂN

Tôi nhìn lên tờ giấy đỏ
Ờ mai Tết, mai Xuân
Mai hoa vàng trước ngõ
Mai phố lạ, người dưng
Ờ thôi, mai mốt phương trời đó
Chắc vợ con tôi cũng ngập ngừng
Cũng gọi tên mình qua bóng nhỏ
Phương nào anh biết có vui xuân
Có còn nghĩ tới loài hoa nở
Hay cũng bên sông, cũng cuối đường
Cũng nhìn xác pháo nhà ai đỏ
Mà vội vàng lên trọ gác suông
Rồi nàng úp mặt vào tay nhỏ
Để giận nhau và để nhớ thương

Em ơi, dù cách trùng sông núi
Tôi vẫn tin trong mỗi dị thường
Tôi biết xuân sang ngoài trước ngõ
Em còn che mặt dưới trời sương
Em còn thao thức vào xa xứ
Mà sách, mà thơ cũng đoạn trường
Ở đây trời đất xôn xao mãi
Nào có vui gì nợ bốn phương

Sấp mặt, day lưng, đành chuyện thế
Lòng không ai nhớ, chả ai thương
Pháo đỏ, hoa vàng, thêm thẹn mặt
Dửng dưng, hồn gặm chín mười trương
Hôm qua, hai đứa ngoài xa xứ
Nằm gác chân nhau, nhớ lạ thường
Mai Tết, mai Xuân, trời xứ nẫu
Mai còn tay lạ, chút tình suông.

Nguyên Nguyên

Posted in 01. Thơ, CB5, Nguyên Nguyên | 2 Comments »

Nhớ- thơ Lê Ngọc Trác

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

Nhớ

Chiều cực Nam Trung Bộ
Cuối năm con bấc đi hoang
qua những ngọn đồi sỏi đá
Ta viết bài thơ không đề
mang nỗi nhớ trải dài năm mươi năm
Gửi về một miền quê xa ngái

Sông Vệ ơi!
Tuổi mười năm
Ta đánh mất tuổi thơ
trong đôi mắt em
trên cánh đồng chiều rực vàng hoa cải

Ngày quê hương
Rền vang tiếng súng
Ta lạc mất em
Khi lời hẹn chưa kịp trao nhau

Từ ấy
Ta mới biết mình
đánh mất mối tình một thời thơ dại
Ta thành gã khờ
xếp lá tương tư
Thả vào dòng sông nhớ

Bao năm rồi
Vẫn không quên được em
Người con gái có đôi mắt cười

Năm mươi năm bên đời lận đận
Ta chưa một lần
về thăm lại bến sông quê

Sông Vệ ơi!
Mối tình đầu của ta
Trôi…
đi đâu
về đâu…
Đêm đêm
Trong giấc mơ
Ta vẫn gặp đôi mắt cười của em ngày cũ

Chiều cuối năm
Gặp người con gái xa lạ
gánh mùa xuân đi chợ Tết
Đưa ta về lại tuổi mười lăm

Sông Vệ ơi!
Lòng ta đầy nỗi nhớ
Biết bao giờ
Ta gặp lại tuổi mười lăm?!

Lê Ngọc Trác

Posted in 01. Thơ, CB1, Lê Ngọc Trác | 1 Comment »

Nghinh xuân- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

NGHINH XUÂN

xuân theo chim én bay về
mang bao hy vọng đậu hè nhà tôi
ừ thì, tiệc rượu thân mời
cùng xuân nâng chén nghinh trời đất ca
giật mình mai rắc vàng nhà
mới hay thiên hạ đón bà Chúa Xuân
nghe đâu đâu cũng tưng bừng
vui lên đừng để buôn giăng lối đời

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Xuân trắng- thơ Lê Quang Tân

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

XUÂN TRẮNG

Ta với em
Hai người cùng xóm
Dung dăng,dung dẻ một thời.

Rồi một mùa xuân em bỗng biết thẹn thùng
Khi ta nắm tay em qua chiếc cầu tre nhỏ
Và ta ra đi, kể từ mùa xuân đó.
Ta hẹn em, xuân đến ta về…

Rồi mùa xuân giục giã câu thề
Ta trở lại , xuân nghẹn ngào tiếng sấm
Và cơn mưa
Lời thề xưa ướt đẫm.
Em còn đâu…

Tiễn ta đi
Em không đón ta về
Để mùa xuân ngỡ ngàng sắc trắng
Trắng trên mộ em, một màu hoa lẳng lặng
Rách tả tơi rồi, vạt nắng thuở nào mong.

Ta không còn em, xuân ràn rụa đôi dòng
Dung dẻ, dung dăng ta không còn em nữa
Tay nắm qua cầu, ta cũng chẳng còn em…

Của ta
Tình yêu đầu là mùa xuân trắng dã
Như loài hoa đưa hương
Một trưa gục ngã bên đường…

Lê Quang Tân

Posted in 01. Thơ, CB1, Lê Quang Tân | Leave a Comment »

Tình giang hồ- thơ Khắc Minh

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

Tình giang hồ

Đôi mắt người tình như rượu cay
Nửa đêm trừ tịch buồn ngây ngây
Mùa xuân viễn xứ sầu vời vợi
Men rượu giang hồ say ngất ngây

Lang bạt suốt đời ta đã quen
Thả theo hút nhớ chạm vô cùng
Tình xưa há dễ gì phai nhạt
Vậy, rất nhớ và thật thuỷ chung

Đêm mộng thấy Người hôn trái tim
Hình như Người khóc thật tự nhiên
Ta lau mắt hộ và ru khẽ
Từng đoạn thơ tình hay như điên!

Ta gọi Người rồi ta gọi ta
Giật mình thảng thốt sầu bao la
Suốt đời đuổi mộng bờ phiêu bạt
Tình vẫn giang hồ trong chiêm bao

Khắc Minh
(Trích trong ‘Một khúc Sông Trà’, NXB Văn nghệ Tp.HCM, 1998)

Posted in 01. Thơ, CB5, Khắc Minh | Leave a Comment »

Xuân nhớ mẹ- thơ Mặc Yên

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

Xuân nhớ mẹ
Kính nhớ mẹ Nguyễn Thị Hoa

Xuân vui trời đất chốn nào không
Hay chỉ riêng con trống trải lòng
Phố xá đông vui đường tấp nập
Cửa nhà quạnh tủi mớ bòng bong
Đầu non con quấn vòng tang trắng
Đỉnh núi mẹ xa cõi bụi hồng
Biết tỏ cùng ai chia sớt nỗi
Xuân về chiếc bóng ngập sầu đông

Tết nhất về đây mẹ chẳng còn
Tang thương xiết kể mảnh đời con
Bàn thờ nghi ngút mùi nhang khói
Nhan sắc nhạt nhoà đó mẫu đơn
Lạnh lẽo ba gian nhà trống trải
Trụi trơ một bóng- dạ chon von
Ngắm trông ảnh mẹ- buồn thê thiết
Hình dáng nhân từ biệt núi non

Mặc Yên
(Long Thành, Đồng Nai)

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Mùa xuân mơ ước- thơ Khắc Minh

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

Mùa xuân mơ ước

Giả dụ như em là mặt trời
Anh sẽ xin làm trái đất
Tự quay quanh mình và quay quanh em
Quay quanh mình
Để mỗi ngày sẽ được nhìn em
Quay quanh em
Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước

Cuộc đời dù xuôi ngược
Anh vẫn đợi chờ
Cho mùa xuân đi tới
Để mùa đông đi qua
Không còn
              mưa bay
                      nhạt nhoà
                                    trong trí nhớ

Khi mùa xuân tới
Tình ta sẽ vời vợi
Thơ sẽ bay, nắng sẽ ấm- chim sẽ ca- hương sẽ thơm
Ngào ngạt trong tim

Và em yêu dấu ơi!
Suốt cuộc đời
Chắc không còn gì đẹp hơn
Bằng những mùa xuân mơ ước

Vậy em hãy làm mặt trời
Để anh được làm trái đất

Khắc Minh
(Trích trong ‘Vườn tao ngộ’, NXB Trẻ, 2003)

Posted in 01. Thơ, CB5, Khắc Minh | Leave a Comment »

Quê- thơ Đinh Xuân Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

QUÊ

Tôi lại về đây
Một chiều quê nắng vàng còn thưa thớt
Lòng chợt bồi hồi ôi thuở xa xưa
Lũy tre già vẫn trước gió đông đưa
Ru giấc ngủ em thơ vừa rời vú mẹ
Tôi lại về đây
Bờ đê ven lối nhỏ
Mẹ gồng gánh vai gầy về trước ngỏ
Tôi vội mừng ôi thuở nhỏ ngây thơ
Tôi lại về đây
Nắng chiều còn vương vấn trên vai
Cha tất bật trên luồng cày vừa mới sới
Lưng nhuể nhoai …chứa đựng niềm mong đợi
Vụ bội mùa đất trời cũng vào xuân
Tôi đã về đây
Bao ngày xa cách
Nhớ quê hương, nhớ con rạch nhỏ…
Nhớ cánh đồng xanh bạc ngàn trong gió
Sóng lăn tăng từng đợt gỏ vào bờ
Ôi nhớ lắm …bài thơ ai gửi tặng
Mảnh trăng thề ai ước hẹn thuở đôi mươi
Em gái nhỏ đưa mắt cười lưu luyến
E ấp bờ vai thon duyên dáng
Em vội vàng che nón lá bước ngang
ôi nhớ lắm hàng cây ven lối nhỏ
giàn hoa giấy trước ngỏ vẫn đu đưa
và nhớ lắm kỹ niệm xưa ai tắm
đôi mắt dịu dàng đằm thắm
đứng nghiêng soi
tiếng ai đó vẫn gọi nhau ý ới
giữa đất trời quê hương trong xanh vời vợi
tôi đã về
quê hương ơi!
bao ngày mong đợi
ấm cõi lòng câu hát mẹ a ơi!

Đinh Xuân Phương

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB4 | Leave a Comment »

Cho những ngày đã mất- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/02/2010

Cho những ngày đã mất
Tặng Em và Mít

Thành phố
Chẳng có dòng sông
Suối Ea Nao nước đục quanh năm
Ổ voi ổ trâu ổ gà cầu Trắng
Em nhớ cánh đồng chiêm
Nhớ ngày sinh ra bị quẳng xó đường
Nhớ tên ai đặt, đời không mẹ
Nhớ sáng câu tôm nhớ chiều hái ớt
Tìm con chữ lặn lội đường dài
Miếng ăn không tiền ngày qua không đói
Thành phố
Không có ngọc lan
Có tiếng xe máy rú
Âm thanh lạ lẫm với giàng
Có nhà cao tầng
Có nhà ổ rơm
Có cơm giáp hạt
Có vạt áo tơi
Ai ơi có biết?
Thu xanh biếc
Chiều nay
Anh xây nhà
Bằng lá xanh hoa hồng
Góp thêm hương ấm
Chút thảo thơm bù tuổi thơ em
Ô hay
Trời mưa gió
Chúng mình ngắm những hố sâu
Nước
Đôi mắt mùa đông
Không chồng
Ôi thành phố em yêu
Chẳng rời hơi thở
Em có con Mít
Tài sản mùa xuân
Đừng mong hơn nữa
Từ đó
Chúng ta sống
Cho những ngày đã mất

Bùi Minh Vũ. 30-9-2009

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB4 | Leave a Comment »