Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 506 090 Lượt

Archive for Tháng Ba 12th, 2010

Mỹ Lai và những đứa trẻ mồ côi (phần 1)

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/03/2010

Mỹ Lai và những đứa trẻ mồ côi (phần 1)

.Trần Văn Đức

PHẦN MỘT
mylai1

….. Đầu năm 1959 gia đình tôi chuyển vùng từ Sơn Hội xuống Sơn Mỹ, để làm ăn, sinh sống.Vì sau khi Ba tôi ở tù ngoài côn đảo về, cuộc sống của gia đình ở Sơn Hội gặp nhiều trắc trở khó khăn, chính quyền luôn dòm ngó, và nhiều lần bắt xuống hội đồng xã để tra khảo.
Dù trong thời chiến, nhưng gia đình tôi ở Sơn Mỹ gặp nhiều thuận lợi trong vấn đề làm ăn, buôn bán.
Ba tôi may vá và làm nghề thuốc tây, còn mẹ tôi tạo rất nhanh được quày hàng tạp hoá ở chợ Sơn Mỹ, sạp hàng có tất cả vải, thuốc tây và quần áo…tên tuổi ông bà chín Tẩu, dường như khá thân quen với người dân Sơn Mỹ thời bấy giờ.
Cuối năm 1959 mẹ tôi sinh đứa con thứ 2, chị Trần thị Mỹ của tôi, được sự hổ trợ của 2 Dì từ Sơn Hội xuống giúp đỡ trong thời gian Mẹ tôi ở cử, nên vấn đề buôn bán của gia đình có phần thuận lợi hơn.
Đầu năm 1960 gia đình tôi đã tạo được một căn nhà rất khang trang gần chợ Sơn Mỹ, bên cạnh nhà ông Bốn Tương, trước sân sẳn có hàng dừa cao tít, trĩu quả bóng dừa tỏa mát cả sân nhà, bên kia đường là ao đầm người ta nuôi tôm cá, xa hơn là những rặng dừa nước mênh mông xanh thẳm, thật vui tai bao tiếng lá xì xào qua cơn gió nhẹ, trước nhà hơn 300 mét là biển Mỹ khê với bờ cát trắng chạy dài tít tắp, và mặt nước trong veo một màu xanh biết, bao la bất tận…
Năm 1962 tôi ra đời, Trần văn Đức tên tôi, lúc bé tí các Dì gọi tôi là Trọng Hiền. Là đứa con trai đầu tiên cho nên, cả gia đình tôi vui lắm, nhất là Ba Má tôi.
Hai năm sau 1964 đứa con thứ tư ra đời, em Trần thị Huệ của tôi.
Thời gian nầy chiến tranh ác liệt lắm, dân Sơn Mỹ chết rất Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 04. Bài viết, 14. Thân hữu, CB2 | 9 Comments »

Tản mạn cùng với “Sóng sông Trà”

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/03/2010

TẢN MẠN CÙNG VỚI “SÓNG SÔNG TRÀ”
.Lê Ngọc Trác

Songsongtra

“Tháng Giêng gió thổi mù như khói”. Vâng, tháng Giêng ở miền cực Nam Trung Bộ gió mênh mang. Gió làm cho người xa quê hương nhớ về quê nhà da diết. Giữa tâm trạng như vậy, chúng tôi nhận được tập thơ “Sóng sông Trà”. Đây là quà tặng đầu năm của nhóm Thiên bút thi hữu gửi những người yêu thơ. “Sóng sông Trà” do nhóm Thiên bút thi hữu thực hiện, Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Ngãi xuất bản vào tháng 2/2010.
Nhận được tập thơ, chúng tôi chăm chú đọc một cách say sưa. “Sóng sông Trà” góp mặt 40 tác giả là những người con quê hương núi Ấn sông Trà, gồm những cây bút đã “định hình” và những người đã “thành danh” trên thi đàn. Mỗi người một phong cách, thể hiện cung bậc tình cảm khác nhau, nhưng nhìn chung toàn bộ tập thơ toát lên tình yêu quê hương, đất nước của những người làm thơ miền núi Ấn sông Trà.
Các tác giả viết về tình yêu, về nỗi lòng gắn bó với quê hương Quảng Ngãi, viết về tình yêu lứa đôi lay động tâm hồn người đọc.
Với Trầm Thụy Du, quê hương là những điều rất giản dị, gắn bó với cuộc đời như: “mùi mật mía, bát canh don, và cả giọng nói của người đồng hương”:

“…
Quảng Ngãi của tôi là đôi bờ xe nước
Vẫn quay đều trong ký ức hoang vu
Mùi mật mía đẫm trong giọng nói
Nên ngọt ngào
Khi khẽ gọi “quê ơi”
Húp tô don
Cắn trái ớt xiêm xanh
Cay xé lưỡi
Để đi xa
Mãi nhớ…”

(Bài thơ Quảng Ngãi của tôi-Trầm Thụy Du)

Bằng những lời thơ dung dị, Nguyễn Mậu Chiến viết về hồn quê Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB2, Lê Ngọc Trác | 1 Comment »