Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 173 Lượt

Archive for Tháng Ba 16th, 2010

Thơ tiễn Lâm Anh- thơ Ngã du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/03/2010

THƠ TIỄN LÂM ANH
(rất riêng với anh Lâm Anh)

Người gửi tâm can vào ý thơ
còn tôi e ấp nẽo mong chờ
phố phường nhuộm trắng hoàng hôn lạnh
mây bạc trời xa khói tỏa mờ

người đã đi về bên núi xa
mắt xanh hun hút dõi quan hà
tôi nghe phố thị rên thành lệ
chờ rạng bình minh rộn tiếng ca

người “xòe cánh rộng vọng cố hương”*
làm sao nói hết chữ can trường
nông sâu có kẻ chùn chân bước
tôi nhớ vườn đào Lưu Quan Trương

người đã một thời nương quán gió
oằn vai gánh cả bạn giang hồ
tôi còn thổn thức năm canh vắng
giấc mộng Kinh Kha nửa cơ đồ

tôi người cùng cội sông Trà
nặng tình chung một sơn hà đảo điên
ngược xuôi trên nhánh ưu phiền
nổi buồn âm ỉ vô biên trong hồn.

Ngã Du Tử
Chú thích: *tác phẩm tặng Ngã du Tử

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Bài thơ viết cho em- thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/03/2010

BÀI THƠ VIẾT CHO EM
Tặng NGỌC DUNG

Tôi lớn lên ở miền quê lam lũ
Gốc rạ gầy chiu chắc cuộc “tình non”
Em quá trẻ để nghĩ điều cơm áo
Không ngại ngần làm mẹ, dưỡng đàn con

Em tập đứng … những hôm trời lặng gió .
Bên bông lúa vàng, mắt chớp long lanh.
Mùa gặt đầu tiên lòng nao nức quá !
Nắng táp da em – anh nghĩ không đành…

Rồi gió bấc gấp về tưa mái rạ
Hàng hiên ngoài gồng gánh nặng cơn mưa…
Em nhè nhẹ tay khêu hồng bếp lữa
Mắt môi cười nghe kể chuyện đời xưa …

Quảng Ngãi quê mình ngày đông thíếu nắng
Đêm dài hơn – nên mộng mị lang man
Có tay ấm anh dìu em bước chậm
Theo vào đời, bên một … “gã từ quan”

Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ, CB5, Trần Quang Châu | 1 Comment »

Hình hai em- thơ Trần Văn Đức

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/03/2010

Hình hai em

hinhhaiem-mylai13Bốn hai năm rồi còn thất lạc
Ronald Haeberle nhà chụp hình tuyệt tác
Tạo nên chi một tấm tan thương
Tôi tìm thấy “cuộc đời mất mát”

Chiến tranh qua rồi còn để lại
Vết thương lòng thấu tỏ cùng ai?
Khu chôn chung Mồ ai không tỏ!
Gốc cây Gòn vết đạn chưa phai

Con đường củ phơi thây em nhỏ
Bên bờ mương mẹ hết âu lo
Cả bốn xóm chung màu tan tác
Huỷ diệt rồi, giặc Mỹ “thắng to”

Nước mắt rơi, mảnh đời hệ lụy
Hơi thở cuối đời mẹ sầu bi
Em tôi chưa lớn “non đầy tuổi”
Ngoại buồn lũ trẻ sống bằng chi?

Thoáng nữa đời người, cơn ác mộng
Lương tâm dằng vặc, kẻ nào trông?
Tấm bia ngày ấy, sao chưa đúng
Tuổi chị kém em, tên mẹ không

Trên đường lang bạc tôi tìm em
Trong kho dữ liệu tấm ảnh mềm
Họ ghi chưa đúng, em còn sống
Tôi gởi về nhà“tiếng lặng im”

Than hởi! lòng tôi lại nát tan
Gợi buồn cảnh củ, kẻ cơ hàn
Cổ Lũy, Đồn Voi mây và nước
“Linh hồn” có nói được tiếng than.

Chiều Germany
Trần Văn Đức
DUCTRANVAN@t-online.de

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Tiếng vọng hôm qua- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/03/2010

TIẾNG VỌNG NGÀY HÔM QUA

Nghe râm rức nghèn nghẹn từng con nước
Trời quê hương lã chả hạt mưa thầm
Lửa tim nầy thôi thúc vực nhân tâm
Dù bé nhỏ nhưng lòng ta quyết thế

Thời gian nhuộm muôn màu dâu bễ
Cánh đồng xanh thành cao ốc thường tình
Cuộc trăm năm lớp lớp hóa sinh
Thương hạt gạo ấp yêu từng sự sống

Tầng kiến trúc trên cao trào lộng
Niềm ước mơ con trẻ hóa lửa hồng
Tội phù sa cố gắng vịn dòng sông
Từng lớp đập lạnh lùng vây con nước

Áo tân khoa cứ ngậm ngùi chong mắt
Đồi lương tri úa sũng tự hôm nào
Có phải chăng mùa xuân bớt xôn xao
Và sức trẻ có thể nào gục mặt?

Bờ đạo đức loang một màu tím ngắt
Ngày xa hoa cố tôn tạo thánh thần
Đêm ngại ngần tiếng vọng của tiền nhân
Trong mắt ướt bỗng thấy mình cô quạnh

Tiếng rao hàng người già còm nhịp gánh
Nghe mủi lòng thân thế ướp mùi hương
Đất nước ơi, lòng dân tộc quật cường
Từng đường nét tẩm linh hồn việt vị.

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Mỹ Lai và những đứa trẻ mồ côi (phần 2)

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/03/2010

Mỹ Lai và những đứa trẻ mồ côi (phần 2)

.Trần Văn Đức

PHẦN HAI
mylai5

Cũng cuối năm này tôi khó quên một sự việc, vì đến từ Sơn Mỹ nên tôi đi học trể hơn 2 năm, thể xác khá lớn so với các bạn cùng lớp thuở ấy. Một buổi chiều khắc sâu đậm trong tâm tôi, hôm đó lớp tôi tan học khoảng 12 giờ, về đến nhà cơm nước qua loa, gần 14 giờ tôi có mặt ở núi tranh, để tìm người thu hoạch củ lang đến mót, trời đổ mưa lâm râm nên không có ai đi đào củ cả, tôi cùng 2 bạn Định và Lên cứ than vãn và buồn bã, chúng tôi tạm xới lại những đám lang mà người ta đã thu hoạch tự hôm nào, kết quả quá ít ỏi, trời bắt đầu tối dần, tôi rủ 2 bạn về kẻo muộn, trên đoạn đường xuống núi, tôi phát hiện giữa đám tranh tươi tốt rậm rạp có một đám lang rất tốt, chúng tôi rẻ tranh đi vào và trông thấy thật nhiều củ lang, chúng ló ra vì bao trận mưa làm trôi hết đất, chúng tôi vội vàng lượm số củ lang ấy, thoáng chốc mỗi đứa thu nhập gần nữa bao đại hàn, chúng tôi định về thì thấy dưới chân núi có một thanh niên hớt hải cầm đòn gánh chạy lên, chúng tôi sợ quá tản ra bỏ trốn, tôi núp vào một góc của đám tranh, thế mà anh ta dể dàng phát hiện ra tôi do cây cuốc chỉa tôi chưa kịp để nằm xuống, cái cán nó cao hơn và ló ra khỏi lùm tranh, thế là anh ta lôi tôi ra đánh, anh dùng cái đòn gánh, mà anh sử dụng để quảy rau lang, đánh vào bụng, vào lưng và vai của tôi, dường như đến lúc tôi bị ngất nằm im thì anh mới hả cơn giận, sau trận đòn hơn 1 tuần tôi bị ốm rất nặng, không đi học, không đi làm được, cả thân tôi sưng lên và rất đau đớn. Tôi chỉ kể lại cho Chị Mỹ và Ngoại nghe một nửa sự việc, chị và Ngoại tôi rất giận anh ta, anh ấy ở sau nhà bà Bốn Thường, thôn An Lộc, nơi chị tôi đi ở, chị tôi gặp mặt anh ta thường mà, đến nay thỉnh thoảng tôi vẫn gặp anh trong những ngày về thăm quê, tôi vẫn chào nhưng anh ấy chưa lần nào đáp lại, chắc là anh còn cảm thấy lỡ tay khi ấy đánh tôi quá nặng. Tôi thấy có lỗi cho nên van xin và đưa hết số củ lang cùng dụng cụ của tôi cho anh, vậy mà tôi vẫn suýt chết với trận đòn Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, 14. Thân hữu, CB2 | 5 Comments »