Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 510 486 Lượt

Trợt giọt mưa rơi, rơi vào “Vũng nhớ”…

Posted by thinhanquangngai1 trên 03/05/2010

TRỢT GIỌT MƯA RƠI, RƠI VÀO “VŨNG NHỚ”…

(Đọc tập thơ VŨNG NHỚ của Nguyễn Tấn On)

*Trần Hoàng Vy.

          VŨNG NHỚ là tập thơ thứ 6 của Nguyễn Tấn On, (sau các tập Một khúc sông Trà, Thơ tặng người, Phượng xưa, Hồn quê,Chuông gió). Nguyễn Tấn On cũng đã từng nhận các giải thưởng: Giải I thơ Lục bát của tuyển Áo Trắng (1999-2000), giải 4 thơ tạp chí Sông Hương ( 2001-2003) và nhiều giải thưởng thơ khác…

          Nguyễn Tấn On là người con của quê hương Núi Ấn- sông Trà, hiện sinh sống và công tác tại thành phố “ngàn hoa”, Đà Lạt. Thơ anh đằm thắm, nhẹ nhàng, miên man những hoài niệm về một vùng quê đã xa, có khi như sương mờ bảng lảng, có lúc lại như mưa bão, đau đáu những thân phận người: “Ta ngồi nếm gió/ Nếm mưa/ Nuốt trăng ừng ực/ Đã chưa…? Bạn bè” (Mưa quê), và đây nữa: “Bờ tre con quốc kêu vang/ Đi đâu em đổ nắng tràn bến xưa/ Ngẩn ngơ thấy gió ngỡ mưa/ Đi đâu đi đẩu tôi vừa về đâu…?”(Đi đẩu đi đâu?).

 

Trong tổng số 66 bài thơ của Vũng nhớ, hơn 2/3 thi tứ truyền tải nỗi niềm, Nguyễn Tấn On đã dành cho Đà Lạt, nơi được coi như là quê hương thứ hai của nhà thơ. Cứ tính bài thơ mở đầu tập thơ “Lớn lên cùng Đà Lạt” cho đến bài “hoa nắng” cuối tập, thì cái tình của nhà thơ với Đà Lạt là vô cùng vô lượng, bởi từ thuở : “Tôi lớn lên cùng với Đà Lạt thương/ Thuở cha mẹ gánh gồng rau ra phố…”, để rồi ” Tôi và em cùng với Đà lạt thương/ Mỗi con dốc gió cứ trườn nỗi nhớ/ Em còn giữ thời mộng mơ sách vở/ Qua đồi Cù cùng với những yêu thương.”. Đà Lạt thường xuyên và thường trực trong thơ của Nguyễn Tấn On, đó là đồi dốc, một dáng núi, một đường cong, chút sương, chút lạnh, và rất nhiều loài hoa…Bài thơ “phố tình yêu“, Nguyễn Tấn On không hề nói đến Đà Lạt, chỉ là liễu xanh, đôi chim nhỏ tập chuyền, đôi mắt đắm say, cỏ may vướng chiều…là những hình ảnh bình thường, phố nào cũng có, song chỉ với một chi tiết ” Xe đạp đôi“, người đọc nhận biết ngay đó là Đà Lạt, một hình ảnh lãng mạn của những cặp đôi yêu nhau, thường chở nhau trên chiếc xe đạp đôi quen thuộc của Đà Lạt.

          Thế mạnh trong thơ của Nguyễn Tấn On là những bài lục bát, kết cấu truyền thống nhưng anh đã cố công tìm những hình ảnh từ ngữ mới sáng tạo: “Hồ Xuân Hương sóng lao xao/ Phải chăng hoa nắng rớt vào hồ xanh”,Đưa tay bụm núm cồng chiêng/ Mà nghe âm vọng ngược triền núi xanh”, “Em về qua phố đông người/ Dấu xưa đã lặn vào mười ngón chân/ Sẻ nâu nhặt hạt phù vân/ Cây vô ưu hứng phong trần trổ hoa” (Phong trần trổ hoa)…hay như ” Em về nghiêng nón dạ thưa/ Tiếng chim, cầm nắng ngậm vừa nụ xuân” (Cầm nắng).

          Có thể nói, trái tim thơ của Nguyễn Tấn On đã trao trọn cho Đà Lạt, cho nên những bài thơ anh viết cho Đà Lạt bao giờ cũng chứa chan tình cảm, cho dù có lúc chỉ là những nỗi niềm, thân phận của con người. Song trong tiềm thức của nhà thơ, quê nhà vẫn như chiếc gai dằm, có lúc thúc hối vẫy gọi: “Vẫn gọi tôi về dòng sông mùa nước lũ/ Vớt củi trôi từ núi cao vọng về/ Áo tơi bật lời cha kéo vó/ Quất vào trời tím tái/ Mẹ vén quần vớt đọt rau muống bềnh bồng” (Tiếng gọi). Hình ảnh quê nhà vừa gần gũi, lại vừa là nỗi nhớ : “Nước mắt quánh mi ngồi nhớ mẹ/ Phố bây giờ đã chạng vạng sang xuân/ Ở quê nhà cha ngồi chống đũa/ Gió mồ côi chạm lá qua vườn” (Quê nhà). Nhà thơ muốn về lắm với quê nhà dấu yêu, sao lại hỏi “Em có về“: “Ta về/ Đây, núi Ấn với sông Trà/ Nằm thỏa thích cát dính vào da thịt/ Con bói cá lao mình xuống nước/ Vấp tiếng chuông chùa cong cành hoa lau…”. Hàng loạt các địa danh của quê hương được Nguyễn Tấn On nhắc trong thơ : Sông Trà, Thiên Bút, Thạch Trận, La Hà, Dung Quất…như tên những bạn bè xưa cũ giờ xa xa lắm mà kỷ niệm thì cứ như mưa bão ùa về. Nguyễn Tấn On giống như hạt mưa quê nhà, chợt một hôm đọng thành “vũng nhớ”: ” Con vẫn nhớ một góc nhà quê cũ/ Một sân đình đánh vụ, bắn bi…”, để rồi có lúc : ” Suốt đời mưa nắng cầm tay/ Suốt đời hạt ngọc cầm tay dùng dằng”. Hai từ “cầm tay” ở câu lục, rồi ở câu bát, như có gì chưa thật ổn, cầm tay mà cứ chông chênh thế nào, nó vuột mất, trợt qua tay, trở thành : “Trên đồi lạc nữa vầng trăng/ Rớt vào vũng nhớ chiếc khăn choàng mùa”.

          Tôi bất chợt như thấy Nguyễn Tấn On đang cùng ngồi…nhậu, uống liền mấy ly, cất cao cái giọng “miền trung-xa xứ” gọi điện cho bạn bè và đọc những bài thơ mà On ấp ủ. Cái cốt cách thi sĩ, nhớ nhau, uống cả nước mắt vào trong để đọng thành VŨNG NHỚ, mà vũng thì nhỏ lắm nhưng sao cứ dậy sóng lạ kỳ…

Tây Ninh, mùa nắng nóng 2010.

T.H.V

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: