Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 459,334 Lượt

Tác giả ‘Bên kia sông Đuống’ qua đời

Posted by thinhanquangngai1 trên 07/05/2010

Tác giả ‘Bên kia sông Đuống’ qua đời

Nhà thơ Hoàng Cầm nổi tiếng với các bài thơ tình

Hoàng Cầm, người nổi tiếng với nhiều thi phẩm và kịch thơ, vừa qua đời ngày 06/05 tại Bệnh viện Hữu Nghị, Hà Nội.

Truyền thông trong nước cho biết ông được đưa vào bệnh viện cấp cứu từ ngày 02/05, nhưng đã ra đi vào khoảng 9h30 sáng ngày 06/05, hưởng thọ 89 tuổi.

Cuộc đời thi ca của ông gắn liền với những tác phẩm mang đậm tình tự dân tộc, về vùng quê Kinh Bắc, con sông Đuống, hay ‘váy Đình Bảng buông chùng cửa võng”.

Ông Hoàng Cầm cũng là một trong các nghệ sĩ trải qua nhiều thăng trầm dính líu vào sự kiện Nhân văn – Giai phẩm nửa thế kỷ trước.

Năm 2007, nhà nước Việt Nam trao tặng giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật cho bốn nhà văn từng chịu liên lụy vì vụ Nhân Văn, gồm Hoàng Cầm, Trần Dần, Lê Đạt và Phùng Quán.

Được biết trong mấy năm qua, ông chỉ ở trong căn phòng nhỏ trên phố Lý Quốc Sư sau một cú ngã làm bại chân.

Tham gia Việt Minh

Trả lời phỏng vấn đài BBC hồi năm 2005, nhà thơ Hoàng Cầm cho biết vào khoảng cuối năm 1944, ông tham gia Việt Minh, được thanh niên làng bầu làm Bí thư đoàn thanh niên cứu quốc.

“Lúc ấy tôi còn trẻ [đỗ tú tài năm 1940], tham gia cách mạng là vì tinh thần yêu nước, chứ cũng không biết gì về các chủ nghĩa. Tôi viết các vở kịch mang chất lịch sử, xuất phát từ lòng yêu nước.”

Từ 1938 đến 1945, phần lớn thời gian của Hoàng Cầm trải qua ở Hà Nội. Gia đình muốn ông vào tiếp đại học hay cao đẳng, nhưng ông bỏ học vì muốn đi theo nghiệp văn chương.

Trích’ Bên kia sông Đuống’

Bao giờ trở lại giòng sông Ðuống

Ta lại tìm em

Em mặc yếm trắng

Em thắt lụa hồng

Em đi trẩy hội non sông

Cười me ánh nắng muôn lòng xuân sang

Cuối năm 1946, khi ông Hồ Chí Minh phát động cuộc kháng chiến chống Pháp, Hoàng Cầm sơ tán lên Việt Bắc.

Giữa năm 1947, ông và vợ xung phong vào bộ đội.

“Tôi không làm việc gì khác ngoài việc sáng tác – làm thơ, viết kịch, diễn kịch. Rồi dạy cho bộ đội cách làm thơ, viết kịch ngắn.”

“Tôi phụ trách đoàn văn công đầu tiên của quân đội, khoảng 15 người. Chữ văn công là sau này khi quan hệ với Trung Quốc từ năm 1950 mới có, nghĩa là văn nghệ công tác đoàn. Còn ban đầu, gọi là đội văn nghệ tuyên truyền, làm việc cho đến hết kháng chiến.”

Từ năm 1952, Hoàng Cầm là đoàn trưởng đoàn văn công Tổng cục chính trị.

Nhân Văn – Giai Phẩm

Ông chuyển ngành sang Hội văn nghệ (tiền thân của Hội nhà văn hiện nay) vào năm 1956. Sau đó, ông là phó giám đốc nhà xuất bản của Hội văn nghệ, mà sau này là NXB Văn học.

Nhà thơ Hoàng Cầm nói mình hiểu sâu hơn về chủ nghĩa cộng sản là từ sau kháng chiến chống Pháp.

“Gọi là hiểu sâu hơn là từ năm 1956. Cuộc sống một anh cán bộ cơ quan nhà nước khiến mình có dịp hiểu hơn về chủ nghĩa cộng sản.”

“Hiểu rồi thì vấp phải ngay một thực tế. Chính trị thì tôi không quan tâm lắm, lãnh đạo ở trên yêu cầu thế nào thì mình làm. Lúc bấy giờ thì có vài vấp váp, cũng do ta không hiểu kỹ. Nhưng từ năm 1958, tôi xin thôi công việc ở cơ quan. Tôi xâm nhập vào đời sống của người dân, cũng để làm thơ.”

Tháng 4-1955, một nhóm văn nghệ sĩ, gồm Trần Dần, Hoàng Cầm, Đỗ Nhuận, Trúc Lâm, Tử Phác đệ trình “Dự thảo đề nghị cho một chính sách văn hóa”, nêu yêu cầu cần có tự do sáng tác.

Năm 1956, số Giai phẩm mùa xuân đăng bài thơ Nhất định thắng của nhà thơ Trần Dần. Bài này bị phê phán mạnh mẽ, là một trong những tiêu điểm của sự kiện ‘Nhân văn – Giai phẩm’.

Tháng Sáu 1958, có một nghị quyết của 800 văn nghệ sĩ hoan nghênh kết quả cuộc đấu tranh chống Nhân văn – Giai phẩm.

Cho đến năm 1988, những người liên quan vụ việc như Hoàng Cầm, Lê Đạt, Trần Dần, Phùng Quán…mới được phục hồi hội tịch của Hội nhà văn Việt Nam. Tác phẩm của họ dần dần được xuất bản trở lại.

Giải thưởng Nhà nước

Năm 2007, bốn trong số các nhân vật chính của “vụ án Nhân Văn-Giai Phẩm” đã được trao tặng Giải thưởng Nhà nước, cùng 154 người khác.

Đây là giải thưởng văn nghệ lớn thứ hai ở Việt Nam sau giải Hồ Chí Minh.

Các nhà thơ Lê Đạt, Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm được tặng giải vì các tác phẩm “có giá trị cao về văn học nghệ thuật, ca ngợi đất nước, nhân dân, góp phần xây dựng Chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc”.

Trả lời phỏng vấn BBC ngày 22.02.07, nhà thơ Hoàng Cầm nói rằng phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm thực chất là một tiếng nói đòi thay đổi cách lãnh đạo văn nghệ.

Ông nói mong muốn duy nhất của Nhân Văn-Giai Phẩm là có tự do sáng tác chứ không hề muốn “chống Đảng, chống nhà nước.”

Một số tác phẩm của Hoàng Cầm: Bên kia sông Đuống, Về Kinh Bắc, Kiều Loan, Men đá vàng, Hoàng Cầm – Văn xuôi.

—————————————————————————————–
Nguồn: www.bbc.co.uk/vietnamese

Advertisements

3 phản hồi to “Tác giả ‘Bên kia sông Đuống’ qua đời”

  1. Nhớ về Hoàng Cầm.
    HOÀNG CẦM VỚI “LÁ DIÊU BÔNG”

    Đầu thập niên 90 Trung Tá Nguyễn Quýnh bạn của nhà thơ Hoàng Cầm, vào TP Hồ Chí Minh đứng trước quán phở số 112 dường Lê Quí Đôn.
    Đây là quán phở có tên “Diêu Bông.” Thấy là lạ ông ta vào ăn và gặp chủ quán là cô giáo nhà thơ Đặng Nguyệt Anh, giáo viên trường Maricuri.Ông thắt mắc nên hỏi chủ quán ,chị Nguyệt anh vui vẻ trả lời.Lúc nhỏ học ở Hà Nội Chị rất thích bài thơ Lá Diêu Bông của Hoàng Cầm .Nhưng mãi đến giờ chưa biết mặt ông,vì quá mến mộ nên chị đã đặt tên cho quán là “Diêu Bông”. Ông Quýnh bạn của Hoang Cầm bèn hứa khi nào về lại Hà Nội sẽ cho Hoang cầm biết chuyện và sẽ tạo diều kiện cho Hoàng cầm vào Sài Gòn một chuyến.
    Thế là cách không bao lâu về Hà Nội sáng nào cũng uống cà phê cùng với bạn bè của Hoàng Cầm. Ông Quýnh gợi ý cho ông Cầm vào Sài Gòn một chuyến. Ông ta nói rằng không có tiền lộ phí, thế là ông Quýnh cùng một số bạn bè góp lại cho ông được mấy chục ngàn thời ấy.
    Nhưng vì số tiền không có được nhiều nên ông bèn xin đi nhờ tàu lửa,loại tàu chở hàng màu xám đen không có chở khách. Thế là ông đã được đến S.G. Tìm đến quán Diêu Bông đầu tiên được chị Nguyệt Anh tiếp đãi nồng hậu. Và sau đó cùng với nhà thơ Phan ngọc Thường Đoan lúc đó làm chủ nhiệm Câu Lạc Bộ thơ Cung Văn Hóa Lao Động, và chị Nguyệt Anh phó chủ nhiệm, bàn nhau tổ chức một đêm thơ Hoàng Cầm , tiếp đến Trung Tâm Văn Hóa Q.Bình Thạnh cũng tổ chức một đêm nữa .trong hai đêm tổng cọng số tiền ủng hộ cho ông được 1.triệu hơn. Và chúng tôi được hỏi ông về cảm xúc nào mà ông sáng tác bài thơ “Lá Diêu Bông”Ông vui vẻ trả lời Lúc 12 tuổi ông đã biết yêu và thầm yêu một cô gái ở xế nhà ông trong một thị trấn nhỏ Cô ấy mới về thuê nhà ở. Không bao lâu hai người quen nhau coi như tình chị em.Nhưng cứ mỗi chiều rượt đuổi nhau chạy bắt trên đồng ruộng gốc rạ mới gặt. Cô gái ấy hỏi Hòang Cầm tại sao “tao đi đến đâu mầy cũng chạy theo vậy?” H.C trả lời rằng tôi cũng không biết tại sao nữa. Cô gái bèn trả lời theo thầm ý của nhau.”Đứa nào tìm được cái lá gọi là lá Diêu Bông thì ta gọi là chồng… Thế thì 3 ngày sau đem lại 1cái lá lạ, cô ta cũng gọi là không phải. Một tháng sau đem lại 1 lá nữa cũng không phải. mãi sau 1 năm đem lá khác cũng không phải.3 năm sau đem lại nữa cũng không phải. Rồi từ đó vì hoàn cảnh chiến tranh họ xa nhau không gặp nữa. Thời gian trôi qua rất nhanh, đến mấy chục năm sau. Trong một đêm mưa gió nằm trong mùng ngủ, mơ mơ màng màng, thì có tiếng gọi từ xa bảo Hoang Cầm ơi hỡi Hoàng Cầm hãy ghi thật kỹ bài thơ Lá Diêu Bông nầy.Thế là H.C mắt nhắm mắt mở ghi lại Chữ nọ chồng lắp chữ kia sáng ra phải mất công ngồi tách ra từng chữ, từng câu mất mấy tiếng đồng hồ.Theo sự suy nghĩ và nhận xét của ông thì chính bài thơ ấy của một kẻ khuất mặt chứ không phải của ông. Và có lẽ hồn ma ấy có thể là người mà ông thầm yêu mấy chục năm về trước , chắc có lẽ đã qua đời rồi nên mới có vậy…

    NGUYÊN BÌNH 10.5.2010 ( Có dự, có nghe, và ghi lai)

  2. Thương tiếc HOÀNG CẦM

    TIỀN HUNG HẬU KIẾT

    “Bên kia sông Đuống” nhớ Hoàng Cầm
    “Giai Phẩm –Văn Nhân” Khổ nạn lâm.
    Ba mốt năm qua đầu chẳng thẳng.
    Hai ngàn lẽ bãy tặng danh phần.
    Giải nhì Văn học cấp nhà nước.
    Chấp nhận, tiền hung- khắc mãi tâm!
    Mong muốn tự do về sáng tác!
    Lai thời, hậu kiết- đổi vinh thân!

    NGUYÊN BÌNH 5.2010

    Thương tiếc HOÀNG CẦM

    TIỀN HUNG HẬU KIẾT

    “Bên kia sông Đuống” nhớ Hoàng Cầm
    “Giai Phẩm –Văn Nhân” Khổ nạn lâm.
    Ba mốt năm qua đầu chẳng thẳng.
    Hai ngàn lẽ bãy tặng danh phần.
    Giải nhì Văn học cấp nhà nước.
    Chấp nhận, tiền hung- khắc mãi tâm!
    Mong muốn tự do về sáng tác!
    Lai thời, hậu kiết- đổi vinh thân!

    NGUYÊN BÌNH 5.2010

    xin lỗi: (Hai mốt) xin đọc: Ba mốt năm qua…

  3. Thương tiếc HOÀNG CẦM

    TIỀN HUNG HẬU KIẾT

    “Bên kia sông Đuống” nhớ Hoàng Cầm!
    “Giai Phẩm – Văn Nhân” Khổ nạn lâm.
    Hai mốt năm qua đầu chẳng thẳng.
    Hai ngàn lẽ bãy tặng danh phần.{2007}
    Giải nhì “Văn học” cấp nhà nước.
    Số phận, tiền hung – khắc mãi tâm!
    Lên tiếng “ tự do về sáng tác!”
    Lai thời, hậu kiết – đổi vinh thân!

    NGUYÊN BÌNH 12/5/2010

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: