Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 173 Lượt

Archive for Tháng Sáu 18th, 2010

Nhà thơ, giám đốc sân bay quốc tế Chu Lai Đinh Tấn Phước

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/06/2010

Nhà thơ, giám đốc sân bay quốc tế Chu Lai Đinh Tấn Phước

“Thơ giúp tôi bớt hoảng loạn trước cái chết cận kề”

SGTT – Đinh Tấn Phước là gương mặt lạ đến riêng biệt trong ngành hàng không Việt Nam. Lạ, không phải do anh mới có 15 năm kinh nghiệm trong ngành hàng không, mà vì anh là một người “bay” với thơ, người kiên định với đam mê thơ từ tuổi 13, dù công việc hiện nay rất bận rộn. Riêng biệt, vì theo anh: “Nếu không có thơ, cá nhân tôi dễ trở thành một người xơ cứng trong việc dạy học và nghiên cứu toán, không hơn một cỗ máy, chậm chạp gấp bội lần so với máy tính, hoặc chỉ tính được một vài điều gì đó thông qua những công thức, mà không hiểu được bản chất của vấn đề! Và nếu không có thơ, tôi sẽ là một người quản lý dễ bị stress! Thơ đã giúp tôi bớt hoảng loạn trước cái chết cận kề”.

Chạm bóng (NXB Văn Học, 2009) là tập thơ mới nhất của vị giám đốc sân bay quốc tế Chu Lai – người sẽ chia sẻ lý do tại sao, thơ là một phần tất yếu trong đời sống của một tiến sĩ toán, một nhà giáo trước đây, và hiện là một cán bộ quản lý hàng không.

Trong một cảm từ về bài thơ viết cho người bạn là Trần Hải – một liệt sĩ vô danh, anh có nói: “Ở chiến dịch tết Mậu Thân, Hải đã hy sinh cùng một vài đồng đội khác, trong một tình huống không tìm được hoàn toàn thân xác khi còn rất trẻ!… Gần đây, tìm lại bạn, tôi vào nghĩa trang, không mộ bia, không được ghi tên tuổi vào đâu cả… Về lại vườn xưa, thì vườn của Hải đã bị chia ra làm nhiều mảnh, vết tích còn lại chỉ là một cái am nhỏ… Viết là viết cho Hải, tuy nhiên, còn là viết cho hàng ngàn người khác cùng thế hệ, đã ngã xuống cho độc lập dân tộc, và hiện nay họ vẫn không bia mộ, không được ghi danh… Nghĩa là họ đã tan loãng…”. Có thể hiểu trong một chừng mực nào đó, thơ anh là dấu vết của sự tan loãng! Anh bắt đầu làm thơ từ năm 1965, đến khi nào thì anh thực sự có trải nghiệm về sự tan loãng này?

Thật ra, đã có nhiều người nói về thơ theo những cách Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 04. Bài viết, 07. Lượm lặt, Đinh Tấn Phước | 1 Comment »

Nguyễn Hoàng Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/06/2010

NGUYỄN HOÀNG DƯƠNG

Sinh năm 1967 tại thôn Hổ Tiếu, xã Nghĩa Hà, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi.
Hiện đang sống tại quê nhà
Nghề nghiệp: Nhạc công
Đã có thơ đăng trên báo, tạp chí trong và ngoài tỉnh (Quảng ngãi chủ nhật,Tài hoa trẻ)

Tác phẩm: VÕNG THI (chưa in)

Posted in 15. Tác giả, Nguyễn Hoàng Dương | Leave a Comment »

Miên ca- thơ Lê Miên Ca

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/06/2010

MIÊN CA

Em về hát khúc Miên Ca
bình yên một cõi làm quà riêng anh
tình kia đoạn khuất mong manh
khóc cười đã trót trở thành hư vô

Em về trú giữa câu thơ
mênh mang nỗi nhớ nỗi chờ chênh vênh
đa đoan rót lửa vào tình
đêm về bó gối một mình ăn năn

Thương sao cho những vết hằn
rửa nhau chưa sạch vội dằn bước xiêu
em về từ chốn tịch liêu
gót sen trôi lạc giữa chiều phôi phai

Lê Miên Ca

Posted in 01. Thơ, CB1, Lê Miên Ca | Leave a Comment »

Chiều em- thơ Lê Miên Ca

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/06/2010

CHIỀU EM
(Cho em_ LHAV)

Chiều chiều nắng tạt qua đây
vuốt ve mơn trớn tóc mây dịu dàng
dáng em lả lướt hồng nhan
cho tim anh phải bàng hoàng si mê

Chiều buông nặng bước chân về
ngang qua ngõ ấy hả hê ngắm nhìn
trong lòng cứ mãi đinh ninh
rằng em đang đợi bước mình đi qua

Mắt hồng lạc giữa vườn hoa
thấy em là đoá tiên sa tuyệt vời
bước dài chùng lại hụt hơi
tim anh rệu rã bời bời rối ren

Chiều em nắng khẽ lỏi len
ngập hồn thi sĩ như men rượu nồng
say lòng giữa chốn mênh mông
say em một giấc bềnh bồng cõi tiên

Lê Miên Ca

Posted in 01. Thơ, CB1, Lê Miên Ca | 1 Comment »

Biển Sa Huỳnh- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/06/2010

Biển Sa Huỳnh

Em lớn lên biển đã có rồi
biển có tự bao giờ em chẳng biết
biển Sa Huỳnh mơ mộng
thướt tha hàng phi lao

cả đời mẹ nhọc nhằn nuôi em bằng hạt muối Sa Huỳnh
cả đời mẹ gắn liền với biển
nên biển là người
người là biển
yêu thương

hòn Bẹp
hòn Dù
hòn Son
và còn bao hòn khác nữa
vẫn sớm hôm cùng biển Sa Huỳnh

lại có cả hòn Khu Ông
còng lưng với biển
để biển quê em muối mặn thơm lừng
để biển quê em nồng nàn nỗi nhớ

hò bả trạo ngân vang
biển Sa Huỳnh lộng gió
biết nói sao cho vừa!!!

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »

Ẩn hiện- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/06/2010

Ẩn hiện

Em như vì sao ẩn hiện trong anh
như ngọn hải đăng
đêm đêm trăn trở
anh dại khờ không biết nghĩa chữ yêu
nên lạc vào cõi nhớ

cái xóm nhỏ ngày em về buổi ấy
có kẻ yêu em lạc hướng tìm đường
có kẻ yêu em ngậm ngùi nuối tiếc
thời gian ơi! có còn yêu thương!!!

em như vì sao ẩn hiện trong anh
để biển đêm cồn cào con sóng
để biển đêm cuồng phong dữ dội
để biển đêm thao thức muộn màng…

có khi nào em hoá thành ngọn lửa
đốt trái tim anh cháy bỏng êm đềm
đốt trái tim anh nồng nàn nỗi nhớ
để cuộc đời anh cảm thấy dịu êm.

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »

Niệm khúc- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/06/2010

NIỆM KHÚC

Tiếc thật tiếc nếu quay về kịp lúc
Khi áo em chưa lấm buị phong trần
Không ngậm ngùi sao hồn lệ rưng rưng
Vài trái chín sầu đâu rơi rụng xuống

Con chim nhỏ thu mình thôi bay lượn
Buổi chiều giông rơi rớt giọt mưa gầy
Lời nguyền xưa chợt dậy phía chân mây
Nghe chửng lại nhịp tim trong thời khắc

Em ra đi mặt trời vàng úp mặt
Giọt hoàng hôn gõ cửa xuống đêm chùng
Em xa rồi đàn lạc nhịp không rung
Nghe mệt mõi ngón tay trần bấm phím

Điệu ru xưa một thời em thầm kín
Những tinh hoa phát tiếc dưới thân ngà
Đôi mắt tròn nói giùm nổi thiết tha
Như trói chặt tình tôi vào thương nhớ

Con chim ngàn cứ tha hồ tung cánh
Dưới trời xanh mơ tình ắp lầu đài
Vòm yêu thương cao rộng dưới mắt nai
Vui như thể nhạc đời reo phơi phới

Buổi quay về em không còn đứng đợi
Phía đầu non bay vụt mất chữ tình
Áo em xưa hun hút mỗi bình minh
Tiếng ai hát nghe buồng tim tê tái

Dòng sông nhẹ nhàng trôi thân ái

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | Leave a Comment »